33. Chương 33: Mày điên thật rồi

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự chiếm hữu bộc lộ của Thẩm Hạc chỉ giằng co trong chốc lát. Rất nhanh, lông mi hắn khẽ run rẩy, hắn quay mặt đi.
Trần Thanh Đường nhìn những đường gân xanh ẩn hiện dưới mái tóc trên trán hắn, ngón cái chậm rãi vuốt ve mạch đập nơi cổ hắn, kiên nhẫn dụ dỗ: “Không muốn sao?”
Thẩm Hạc không thể nói dối được, chỉ nhìn xuống đất, nhưng sự rối bời trong lòng vẫn ẩn hiện qua đôi lông mày nặng trĩu của hắn.
Muốn… muốn đến mức phát điên rồi.
Nhưng điều này không đúng.
Hắn không thể.
Trần Thanh Đường nắm lấy ngón tay hắn trêu đùa, vừa thong thả tiếp tục công kích: “Dạo này, cậu thường xuyên nhìn chằm chằm vào cổ tớ, tớ còn tưởng cậu có ý gì với nó chứ.”
Bí mật bị vạch trần, Thẩm Hạc bất chợt nhìn Trần Thanh Đường.
Khóe miệng Trần Thanh Đường cong lên, khẽ cười: “Nhìn tớ như vậy làm gì. Cậu muốn nói là không có sao?”
Anh dần nghiêng người về phía trước, ghé sát lại Thẩm Hạc, đến khi hai người chỉ cách nhau một gang tay, mới dừng lại: “Để tớ nghĩ xem…”
Ánh mắt Thẩm Hạc sâu thẳm như biển rộng, đồng tử khẽ rung động.
Thấy hắn dường như có dấu hiệu muốn quay đầu trốn tránh tiếp, Trần Thanh Đường không chút do dự nắm lấy cằm hắn, cưỡng ép Thẩm Hạc nhìn thẳng vào mình.
Rồi bắt đầu từng lời từng chữ liệt kê bằng chứng: “Lần đầu tiên cậu động lòng là khi nào nhỉ? Là tuần trước khi cậu dạy tớ trượt patin đúng không.”
Lông mày Thẩm Hạc hơi khẽ nhíu lại, trông như chỉ khẽ nheo mắt, tổng thể biểu cảm không thay đổi nhiều.
Trần Thanh Đường lại biết mình đã nói trúng, bởi vì vành tai Thẩm Hạc ửng đỏ lên.
Thế là anh tiếp tục nói: “Rồi cậu bắt đầu tránh né tiếp xúc cơ thể với tớ, tại sao thế?”
Yết hầu Thẩm Hạc vô thức khẽ động, ánh mắt chậm rãi rời khỏi mặt Trần Thanh Đường.
Bàn tay trong tay áo hắn siết chặt.
Trần Thanh Đường cười, cố ý chừa đường lui cho hắn, chuyển sang nói chuyện khác: “Cậu thường xuyên muốn nhìn cái nốt ruồi kia, để che giấu điểm nhìn của ánh mắt mình, còn cố ý đeo kính râm đi học…”
Giọng anh nhẹ nhàng chậm rãi, kéo dài những âm cuối câu, cố ý nhấc mí mắt lên để thưởng thức phản ứng của Thẩm Hạc: “Tớ nói đúng không?”
Là tiếng khớp ngón tay Thẩm Hạc kêu “rắc”.
Dù đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng khi nghe thấy chuyện kính râm, Thẩm Hạc vẫn cảm thấy tim mình đột ngột thắt lại.
Trong mắt hắn cuối cùng cũng hiện lên vài phần cảm xúc rõ rệt.
Không thể tin được, kinh ngạc, đồng thời còn có cả sự hưng phấn, sự dao động không thể kiềm nén.
Sao lại có người hiểu hắn đến vậy.
Trần Thanh Đường thật sự rất thích phản ứng của Thẩm Hạc.
Anh tựa như rắn độc từng chút từng chút quấn chặt lấy con mồi, siết chặt: “Biểu cảm của cậu nói cho tớ biết, mỗi lời tớ nói đều đúng…”
Anh dịu dàng cười: “Làm sao đây Thẩm Hạc, bị người ta nhìn thấu rồi, này, có thừa nhận không? Thừa nhận cậu muốn chạm vào nốt ruồi kia…”
Thẩm Hạc cuối cùng cũng không trốn tránh nữa, nhìn thẳng vào mắt anh, đáy mắt cuộn trào sự giằng xé nội tâm.
Hắn khàn giọng, gần như bất chấp tất cả, nghiến răng thừa nhận: “Đúng. Tớ muốn chạm…”
Muốn chạm vào nốt ruồi đỏ thẫm như máu kia.
Nói “muốn chạm” vẫn còn hơi bảo thủ.
Hắn không chỉ muốn chạm, hắn còn phát điên muốn hôn, muốn cắn, muốn tận tình chiếm đoạt nó.
Bao gồm cả cái cổ trắng ngần vẫn luôn lay động trong tâm trí hắn.
Những thứ bị hắn đè nén, quá điên cuồng quá vượt giới hạn, ngay cả việc tiết lộ ra bằng lời cũng là điều cấm kỵ, đáng xấu hổ.
Thẩm Hạc khép mắt, khi mở ra lần nữa, đáy mắt thấp thoáng những sợi tơ máu mờ nhạt: “Tớ cũng không biết sao nữa, không kiềm chế được mình…”
Hắn giống như một tín đồ thành tâm sám hối, một tay che trán, nghiến răng, ảo não dưới sự tra tấn không ngừng mà thốt lên:
“Xin lỗi, có lẽ tớ không bình thường, chắc tớ phát điên rồi.”
“Cậu trừng phạt tớ đi, muốn tuyệt giao hay giữ khoảng cách, tớ đều chấp nhận…”
Nhìn Thẩm Hạc như vậy, trong lòng Trần Thanh Đường dâng lên niềm thương xót vô hạn.
Thật đáng thương, sao lại tự ép bản thân đến nông nỗi này chứ.
Trần Thanh Đường bỏ tay hắn ra, vuốt ve gương mặt tuấn tú kia, ánh mắt thương xót xen lẫn đau lòng: “Được rồi, cậu không có gì không bình thường cả.”
Thẩm Hạc mắt đỏ hoe nhìn anh.
Trần Thanh Đường khẽ thở dài: “Cậu chỉ quen việc đè nén dục vọng của mình nên một khi dục vọng này vượt quá khả năng lý trí tự chủ của cậu, cậu sẽ bị tòa án đạo đức trong lòng phán xét.”
“Thẩm Hạc, là cậu đặt ra yêu cầu đạo đức cho bản thân quá cao.”
Thẩm Hạc như người chết đuối vớ được phao cứu sinh, lẩm bẩm hỏi: “Thật sao?”
Trần Thanh Đường cười nhạt, ngón tay lướt nhẹ qua khóe mắt hắn, dịu giọng an ủi: “Đúng vậy. Hơn nữa chúng ta không phải là bạn thân nhất sao.”
“Bạn bè ôm nhau rất bình thường, chạm một nốt ruồi, chạm một chút cổ, thì có gì đâu?”
“Ngụy Ngạn với mấy bạn nam khác còn nắm chỗ đó của nhau đùa nghịch cơ mà, cậu nói đúng không?”
Thế là sự giằng xé trong mắt Thẩm Hạc từng chút một tan biến dần.
Thẩm Hạc chăm chú nhìn Trần Thanh Đường, nghiêm túc lặp lại: “Vậy nên chúng ta ôm nhau là bình thường, chạm vào nhau cũng là bình thường.”
“Tớ có thể nắm tay cậu, có thể ôm cậu, có thể chạm vào nốt ruồi của cậu… những điều này đều bình thường.”
Mỗi khi hắn nói một câu, ánh mắt lại sâu thêm một phần, sự chiếm hữu toát ra càng đậm hơn một chút.
Thẩm Hạc: “Bởi vì chúng ta là bạn thân nhất nên những điều này đều bình thường.”
“Cậu sẽ không bài xích, không khó chịu, không ghê tởm, càng không vì những điều này mà tuyệt giao với tớ hoặc giữ khoảng cách, đúng không?”
Trần Thanh Đường phát hiện ánh mắt hắn nhìn mình sáng hơn vừa nãy nhiều chút.
Trong lòng cảm thấy kỳ lạ, nhưng nhất thời không nghĩ ra điểm nào bất thường.
Chỉ theo bản năng thuận theo lời Thẩm Hạc nói: “Đúng.”
Giây tiếp theo, tay Trần Thanh Đường bị nắm lấy.
Thẩm Hạc cụp mi mắt, cẩn thận nắm lấy tay anh.
Sau đó để bàn tay mình cùng với bàn tay Trần Thanh Đường, chậm rãi, khăng khít dán chặt lấy nhau.
Trong quá trình này, nhịp tim Thẩm Hạc càng lúc càng nhanh.
Đến khi hai bàn tay hoàn toàn lồng vào nhau, tiếng tim đập thình thịch như một trận mưa rào mùa hè sảng khoái.
Thẩm Hạc nhìn đôi tay đang tiếp xúc thân mật như vậy, khóe miệng khẽ nở nụ cười.
Tiếng thở hơi loạn, hơi dồn dập, ánh mắt nóng rực.
Trần Thanh Đường cảm thấy Thẩm Hạc như vậy thật mới lạ, anh đột nhiên nghĩ đến một từ – si mê.
Sau đó anh lại nhìn Thẩm Hạc hành động giống như một đứa trẻ, bắt đầu thưởng thức toàn bộ bàn tay anh.
Trước tiên xoa bóp cổ tay, rồi xoa nắn ngón tay, sau đó từ từ đan mười ngón tay vào nhau.
Trần Thanh Đường cũng không ngăn cản, anh hưởng thụ sự si mê của Thẩm Hạc dành cho mình.
Cho đến khi Thẩm Hạc đột nhiên cúi đầu, đặt một nụ hôn dịu dàng lên mu bàn tay anh.
Trần Thanh Đường cả người anh như bị điện giật, tim cũng khẽ run rẩy: “Cậu, cậu đang làm gì vậy.”
Thẩm Hạc ngẩng mắt, lúc này ánh mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Giống như một con sói tham lam đang ăn mồi, khóa chặt lấy con mồi: “Không thích tớ như vậy?”
Trần Thanh Đường khẽ nín thở một chút: “Không phải.”
Thẩm Hạc lại cúi đầu hôn hai cái, dường như vẫn chưa thỏa mãn.
Có thứ gì đó đang gào thét, nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa.
Càng chạm vào, một nơi nào đó càng đói khát.
Giống như trong lòng có một chiếc đồng hồ cát, dù đổ bao nhiêu nước cũng không thể lấp đầy.
Hơi thở Thẩm Hạc càng nặng hơn, hắn khao khát nhiều hơn.
Trần Thanh Đường không muốn cho hắn thỏa mãn một lần, thế là cưỡng ép rút tay ra.
Thẩm Hạc nhìn tay anh, có vẻ hơi tủi thân: “Không được sao?”
Trần Thanh Đường: “… Chưa rửa tay, bẩn.”
Ha, tên này cũng biết cách mê hoặc người khác quá nhỉ.
Thẩm Hạc tiến lên một bước nhỏ, ép anh vào góc tường, dục vọng trong mắt nồng đậm đến mức như muốn thiêu đốt tất cả:
“Tớ muốn nhìn nốt ruồi của cậu, muốn… chạm một chút. Được không?”
Cuối cùng cũng nói ra ý nghĩ điên cuồng này, cảm giác vui sướng khiến Thẩm Hạc khó tả xiết.
Gương mặt và ánh mắt Trần Thanh Đường thả lỏng hơn, nở một nụ cười, anh nhìn chằm chằm Thẩm Hạc, chậm rãi lắc đầu.
Đồ chó, bày mưu tính kế lâu như vậy, cuối cùng cũng đến bước này.
Thẩm Hạc nheo mắt, sự đè nén sắp không thể kiềm chế được nữa, lý trí sắp lung lay: “Tại sao, vừa nãy cậu nói chuyện này rất bình thường.”
Trần Thanh Đường khoanh tay, lười biếng: “À, tiền đề là chúng ta phải làm bạn thân nhất của nhau.”
Dục vọng cuộn trào, còn có men cồn đều phóng đại và kích thích cảm xúc của Thẩm Hạc, khiến hắn trở nên hơi bứt rứt, không yên, giống như con ruồi không đầu không tìm được lối thoát: “Chúng ta không phải sao?”
Trần Thanh Đường vừa nãy đã treo dục vọng của Thẩm Hạc lên rất cao, bây giờ anh cố ý kéo lại, không để Thẩm Hạc thỏa mãn.
Chính là cố ý muốn dày vò người này, để hắn ngửi thấy mùi thơm, lại không thể ăn được.
Trần Thanh Đường nói: “Bạn thân nhất muốn chuyển khoa, người khác đều biết, thế mà tớ không biết, tớ không xứng làm bạn thân nhất của cậu.”
Thẩm Hạc khựng lại, gấp đến mức nhíu mày: “Không. Không phải như vậy.”
Trần Thanh Đường thờ ơ nhún vai: “Có quan trọng như vậy không, quan trọng là tớ cảm thấy kết quả là như vậy.”
Thẩm Hạc lại tiến lên một bước, hơi thở nóng rực của hắn phả vào mặt Trần Thanh Đường: “Tớ không cố ý nói với Ngụy Ngạn.”
“Lần trước tra cứu thông tin chuyển khoa trên trang web trường, vừa hay bị Ngụy Ngạn nhìn thấy, cậu ta liền thuận miệng hỏi vài câu, tớ tùy tiện trả lời. Chỉ như vậy thôi.”
Hơn nữa Thẩm Hạc không nghĩ đến việc nói chuyện này với người khác.
Hay nói cách khác, Thẩm Hạc gần như không hiểu gì về cách xây dựng và duy trì mối quan hệ thân mật, hắn luôn tách mình khỏi tất cả mọi người, hắn không nghĩ người khác sẽ để ý đến chuyện của mình, cũng không có thói quen thương lượng hay tâm sự với ai.
Trần Thanh Đường nhướng mày, kéo dài giọng “à” một tiếng: “Nhưng tớ hơi nhỏ nhen thì sao bây giờ? Trong lòng vẫn không thoải mái lắm.”
Tính chiếm hữu của anh không hề ít hơn Thẩm Hạc, hơn nữa còn là người nhỏ nhen, một chút khó chịu cũng không chấp nhận được.
Trần Thanh Đường không thích nghe được thông tin về Thẩm Hạc mà anh không biết từ miệng người khác.
Điều này sẽ khiến anh cảm thấy… bản thân không được Thẩm Hạc coi trọng.
Anh biết Thẩm Hạc quen sống độc lập rồi nhưng anh cứ muốn ép Thẩm Hạc, liên kết chặt chẽ hai người họ lại với nhau.
Thẩm Hạc mím chặt môi, trầm ngâm một lát: “Sau này có chuyện gì đều sẽ nói với cậu đầu tiên. Trước đó, tớ sẽ không nói với bất kỳ ai cả.”
Hắn nói xong liền nhìn thẳng vào Trần Thanh Đường, trong mắt lóe lên những tia sáng vụn vặt, như một chú chó trung thành đang mong được khen thưởng.
Trần Thanh Đường liếc nhìn hắn, lại nói: “Thôi đi, như vậy cảm giác tớ giống như một kẻ kiểm soát vô lý, cậu bị tớ quản lý đến mức không còn tự do cá nhân nữa.”
Một kéo một thả, kéo căng rồi lại thả lỏng thần kinh của Thẩm Hạc. Lặp đi lặp lại như vậy.
Thẩm Hạc bình thường trầm lặng như núi, lúc này nôn nao nắm chặt lấy tay anh: “Không, tớ tự nguyện.”
Tai hắn ửng đỏ, nghiêm túc nói: “Tớ… tớ thích được cậu để ý như vậy.”
Thích và cũng hưởng thụ.
Chỉ là Trần Thanh Đường không để ý đến hắn, khiến hắn có chút khó chịu.
Nhưng khi hiểu rõ tại sao Trần Thanh Đường không để ý đến mình, trong lòng Thẩm Hạc lại khó nén niềm vui sướng, như được bay bổng lên mây xanh.
Trần Thanh Đường vẫn không để ý đến hắn, Thẩm Hạc liền vừa vui mừng vừa xốn xang, lòng ngổn ngang trăm mối nhưng không thể làm gì.
Cảm giác đó rất mới lạ, nhưng nghiện lắm.
Hắn hận không thể kéo Trần Thanh Đường lại, ôm chặt anh vào lòng, để Trần Thanh Đường nói với mình một trăm câu, một ngàn câu, nói chuyện cả đêm.
Trần Thanh Đường được như ý rồi, hai mắt cong cong: “Thật sao? Bởi vì chúng ta là bạn thân nhất của nhau?”
Thẩm Hạc trịnh trọng gật đầu.
Trần Thanh Đường lại lắc đầu, lần nữa đẩy hắn vào vực sâu: “Nhưng mà, bây giờ tớ không thích cách gọi bạn thân nhất này nữa rồi.”
Đồng tử Thẩm Hạc co lại một chút, bối rối đến mức nôn nóng nhìn anh.
Ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Trần Thanh Đường thở dài: “Cảm giác như ai cũng có thể làm bạn thân nhất của cậu, Ngụy Ngạn cũng muốn làm, La Tân cũng muốn làm…”
“Ngày mai có phải còn ai nữa không? Chẳng đặc biệt chút nào.”
Thẩm Hạc im lặng hai giây, đột nhiên nắm lấy tay anh: “Không giống đâu, cậu là người rất quan trọng với tớ, là người tớ đặt trong tim.”
Những lời êm tai như vậy, ai nghe mà không mềm lòng?
Trần Thanh Đường cuối cùng cũng nhìn hắn: “Có chuyện gì đều sẽ nói với em đầu tiên?”
Thẩm Hạc: “Ừ, nói với em đầu tiên.”
Trần Thanh Đường: “Bất kể chuyện gì cũng nghĩ đến em đầu tiên?”
Thẩm Hạc: “Ừ. Sẽ nghĩ đến em đầu tiên.”
Trần Thanh Đường cười, nhẹ nhàng gợn sóng tình cảm: “Không đủ đâu.”
Ánh mắt Thẩm Hạc hơi nóng lên: “Em nói đi. Em muốn gì, anh đều cho.”
Ngón tay Trần Thanh Đường men theo vành tai hắn, trượt xuống môi hắn, nhẹ nhàng lướt qua khóe miệng hắn: “Em muốn anh, theo bản năng nghĩ đến em đầu tiên chứ không phải cố ý suy nghĩ đến em…”
“Em muốn anh đặt em ở vị trí quan trọng nhất trong lòng anh, vị trí mà không ai có thể sánh bằng, vị trí độc nhất vô nhị… có chấp nhận được không Thẩm Hạc?”
Thẩm Hạc hoàn toàn không cảm thấy chút khó chấp nhận nào, ngược lại, yêu cầu của Trần Thanh Đường khiến hắn khó nén niềm vui sướng: “Được.”
Trần Thanh Đường cuối cùng cũng thoải mái, hài lòng.
Anh đã thoải mái nên muốn Thẩm Hạc cũng được như ý.
Thế là Trần Thanh Đường nắm tay hắn, chủ động đặt tay hắn lên cổ mình.
Đôi mắt dịu dàng ẩn chứa tình ý nồng nàn kia, một khắc cũng không rời khỏi Thẩm Hạc, giọng nói cũng mềm mại như tơ: “Muốn sờ thử không…”
Trần Thanh Đường hơi ngước cằm lên, để lộ chiếc cổ trắng ngần yếu ớt, dẫn dắt tay Thẩm Hạc, nắm lấy ngón trỏ và ngón giữa của hắn, bao phủ lên đó.
Trần Thanh Đường nhấc mí mắt liếc hắn, đượm ý cười: “Ba nốt ruồi, thấy không.”
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào làn da, cổ tay Thẩm Hạc run rẩy.
Hắn cứ nhìn như vậy, yên lặng không tiếng động nhìn, mắt cũng không chớp.
Trần Thanh Đường lại có thể cảm nhận được, không khí xung quanh bắt đầu trở nên xao động, có thứ gì đó đang cuộn trào mãnh liệt.
Có gì đó, bao bọc lấy cả người anh.
Cảm giác bị khao khát, từ cổ, từ da thịt, từng chút một thấm vào máu, vào tủy xương, vào tận trái tim, cái cảm giác nguy hiểm lẫn trong sự bất an đó, khiến da đầu người ta tê dại.
Trần Thanh Đường lại hơi hưng phấn, anh khẽ nheo mắt hưởng thụ, thậm chí còn cổ vũ Thẩm Hạc: “Ngón tay anh, có thể… di chuyển đến bất cứ nơi đâu.”
Vẫn luôn dừng lại trên yết hầu anh, mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại, anh có chút không chịu nổi.
Giây tiếp theo, Thẩm Hạc đột nhiên nắm lấy vai anh, một tay xoay người anh lại.
Trần Thanh Đường từ tư thế đối diện với Thẩm Hạc, bị xoay thành tư thế đối diện tường.
Hai tay anh bị Thẩm Hạc khống chế bằng một tay, giơ cao ấn lên bức tường phía trên đầu.
Động tác bất ngờ này khiến Trần Thanh Đường không kịp phản ứng.
Trần Thanh Đường ngạc nhiên mất hai giây, vừa định nói gì đó, ngón tay lạnh lẽo đột nhiên rơi xuống sau cổ anh.
Lạnh đến mức lời nói vừa thốt ra khỏi miệng anh đã biến thành tiếng rên rỉ ám muội: “Ưm…”
Không nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Hạc, cũng không nhìn thấy động tác của Thẩm Hạc.
Nhưng có thể cảm nhận được, một vị trí nào đó trên cổ, đang bị ngón tay xoa nắn liên tục, như muốn xóa đi dấu vết nào đó.
Tiếng thở sau tai một lúc một nặng hơn, giống như một dã thú khổng lồ, luồng khí nóng bỏng không ngừng phả vào làn da.
Trần Thanh Đường xao xuyến rối bời, cả người mềm nhũn như tan ra.
Chắc không chơi quá trớn rồi hôm nay bị 'làm' luôn nhỉ.
Anh còn chưa muốn nhanh như vậy, còn chưa câu dẫn đủ mà.
Hơn nữa còn chưa mua những món đồ kia, cơ thể này cũng chưa từng trải qua chuyện đó, lần đầu tiên chắc sẽ rất đau, anh vẫn muốn được tận hưởng.
Nhưng nghĩ lại, khả năng tự chủ của Thẩm Hạc mạnh đến đáng sợ, hơn nữa đạo đức cũng rất cao, chắc sẽ không làm chuyện đó.
Hay là có thể quá đáng hơn một chút nữa?
Thử thả thính thêm một chút nữa xem sao?
Trần Thanh Đường hoàn toàn không nhận ra, ánh mắt Thẩm Hạc đã vô cùng đáng sợ, giống như tâm bão sắp bùng nổ, căn bản không thể chịu nổi bất kỳ sự trêu chọc nào nữa.
Khi Trần Thanh Đường còn đang mơ màng, đột nhiên một thứ gì đó ịn lên cổ anh.
Cảm giác đó, mềm mại, hơi nóng, mang theo ẩm ướt… nhưng lại tuyệt đẹp đến vậy.
Đó là môi của Thẩm Hạc.
Trần Thanh Đường cả người ngây ngẩn, mắt mở to, tay cũng siết chặt.
Sau đó anh nghe thấy giọng Thẩm Hạc khàn khàn, không chút hối hận nào, lẩm bẩm: “Xin lỗi… anh không nhịn được… xin lỗi…”
Gần như là bị ma ám, Thẩm Hạc với gáy anh, với nốt ruồi kia vừa hôn vừa cắn, dốc hết những khát vọng bị đè nén bấy lâu nay lên người Trần Thanh Đường.
Trần Thanh Đường chỉ có thể đối diện với bức tường, bị ép phải chấp nhận.
Cổ anh là nơi nhạy cảm nhất, chỉ cần chạm nhẹ cũng có cảm giác nhộn nhạo khó nhịn, huống chi là bị đối xử như vậy.
Trần Thanh Đường cả người run rẩy nhẹ nhàng, chân mềm nhũn không đứng vững.
Để không phát ra những âm thanh khó coi kia, kích thích Thẩm Hạc mất kiểm soát hơn nữa, anh nghiến chặt răng, nuốt hết những tiếng rên rỉ sắp không kiềm chế được mà nỉ non ra từ môi răng vào trong.
Tiếng hít thở hoàn toàn không đều của Thẩm Hạc, còn có giọng nói bị nhuốm đẫm ham muốn, đối với anh mà nói chẳng phải là một loại thuốc mê sao?
Ánh mắt Trần Thanh Đường đã mê mang, anh đọa lạc, buông thả bản thân, mặc kệ bị kéo xuống cùng nhau trầm luân vào đó.
Thẩm Hạc mút hôn gáy anh một hồi, dùng răng cắn cắn nốt ruồi kia.
Lại sợ Trần Thanh Đường đau, không dám dùng lực, cắn xong dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm láp, mỗi động tác đều trân trọng, yêu thương vô ngần.
Nhưng lại như càng kiềm chế, càng khao khát nhiều hơn.
Càng khát khao nhiều hơn, dục niệm trong lòng càng trĩu nặng, mà như thế, tiếng gọi của đạo đức lại càng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Thẩm Hạc rơi vào một vòng luẩn quẩn.
Hắn không thể buông Trần Thanh Đường ra, nhưng cảm giác bị thanh kiếm đạo đức phán xét cũng khiến hắn khó chịu vô cùng.
Thế là Thẩm Hạc chỉ có thể vừa hành động, vừa khàn giọng lẩm bẩm: “Xin lỗi… chúng ta như vậy có vẻ không đúng, nhưng anh không dừng lại được… thật xin lỗi…”
Cảm giác này thật sự quá tốt.
Trong hơi thở toàn là mùi hương đặc trưng trên người Trần Thanh Đường, cái nốt ruồi kia, cái cổ khiến người ta si mê kia, cuối cùng cũng bị mình khống chế rồi.
Cuối cùng cũng có thể theo ý mình mà chạm vào, mà hôn, mà gặm cắn.
Dường như cái lỗ hổng trong lòng, cũng được lấp đầy một chút.
Thẩm Hạc chìm đắm trong thứ độc dược tên là Trần Thanh Đường, không có cách nào kiềm chế được.
Nghe thấy lời xin lỗi của Thẩm Hạc, còn có sự giằng xé khi tự mình sa ngã, tự mắng bản thân mình trong giọng nói, sự khinh bỉ và ghét bỏ chính bản thân hắn, Trần Thanh Đường mềm lòng.
Chính anh đã tự tay mở công tắc dục vọng của Thẩm Hạc, anh cũng không trong sạch hơn Thẩm Hạc.
Nếu Thẩm Hạc có tội, vậy bọn họ đều là tội đồ.
Để an ủi Thẩm Hạc, Trần Thanh Đường cố thoát một tay ra, rồi đưa tay vuốt ve đầu Thẩm Hạc, giúp hắn gỡ bỏ những xiềng xích trong lòng kia:
“Anh không làm gì sai cả, không cần cảm thấy phải xin lỗi, cái này… ừm… cái này rất bình thường.”
Động tác của Thẩm Hạc khựng lại một thoáng: “Thật sao? Em không cảm thấy khó chịu hả?”
Như là một học sinh ngoan ngoãn thành kính cầu xin câu trả lời.
Mặt Trần Thanh Đường ướt đẫm cảm xúc, giấu nhẹm lương tâm đi: “Ừm…”
Thẩm Hạc trước đó chưa từng yêu đương, ngay cả thầm mến cũng chưa từng, có thể nói về mặt này hắn hoàn toàn như trang giấy trắng.
Trần Thanh Đường nói gì, hắn đều tin đó.
Thẩm Hạc lẩm bẩm tự nhủ: “Vậy thì tốt.”
Trần Thanh Đường muốn cười với hắn một cái, để tỏ ý an ủi, kết quả giây tiếp theo anh không thể cười nổi nữa.
Sau cổ đột nhiên truyền đến một trận đau rát.
Thẩm Hạc không biết là đang cắn, hay là đang mút, tóm lại lực đạo và hơi thở của hắn đều trở nên nặng hơn rất nhiều.
Giống như muốn hoàn toàn giải phóng những ý nghĩ điên rồ trong lòng, đạt được một khoảnh khắc giải thoát.
Trong đầu Trần Thanh Đường chỉ còn lại một ý nghĩ… bị làm như vậy chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Sắp đến tháng sáu rồi, mọi người đều mặc khá mỏng, dấu vết chắc chắn không thể che được.
Thế là Trần Thanh Đường bắt đầu giãy giụa, nhẹ nhàng gọi hắn: “Thẩm Hạc, Thẩm Hạc buông em ra…”
Thẩm Hạc lại cắm đầu vào, dường như không nghe thấy gì cả, như bị ma ám.
Hắn hoàn toàn mất kiểm soát.
Thẩm Hạc rảnh một tay, nắm lấy cằm Trần Thanh Đường, khiến anh nghiêng đầu về phía sau, nghiêng đến mức có thể nhìn thấy gương mặt hắn: “Nhìn anh…”
Giọng đã khàn đến mức không ra hơi.
Trần Thanh Đường khó khăn nhìn hắn, cả người Thẩm Hạc ẩn mình trong bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm, anh chỉ có thể cố gắng lắm mới có thể nhìn thấy.
Ánh mắt Thẩm Hạc từ khóe mắt hơi đỏ của Trần Thanh Đường, trượt xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại, rồi dừng lại đó.
Hắn cứ như vậy cố chấp nhìn chằm chằm vào môi Trần Thanh Đường, rồi vô thức muốn ghé sát lại.
Trần Thanh Đường nhận ra ý đồ của hắn, cả người cứng đờ.
Anh khép mắt, giọng run rẩy: “Thẩm Hạc, em bảo anh buông em ra, đừng làm loạn.”
Đáp lại anh là tiếng thở ám muội vang vọng trong phòng khách tĩnh lặng, như sóng triều từng đợt từng đợt vỗ vào tai.
Càng ngày càng gần…
Trần Thanh Đường đã có thể ngửi thấy mùi rượu từ đôi môi khép hờ của Thẩm Hạc.
Tiến độ này vượt quá dự đoán của anh, không phải điều anh muốn.
Bây giờ Thẩm Hạc hoàn toàn bị cồn kích thích, hưng phấn quá độ, nếu để nụ hôn này rơi xuống, ngày mai Thẩm Hạc sẽ không dám đối mặt với anh.
Hơn nữa, Trần Thanh Đường không muốn nụ hôn đầu đời của mình bị một kẻ say rượu cướp đi trong tình trạng mất ý thức.
Trần Thanh Đường hít sâu một hơi, xoay người đẩy mạnh đối phương ra.
Do không kịp phòng bị, Thẩm Hạc bước chân lảo đảo lùi lại mấy bước.
Trần Thanh Đường lạnh lùng liếc hắn: “Đồ chó, bảo anh buông ra không nghe thấy sao, anh là chó sao? Còn cắn người.”
Tình huống đột ngột này khiến Thẩm Hạc dần tỉnh táo lại từ cơn mê muội.
Một lúc sau, đợi cơn nóng qua đi, lý trí trở lại, Thẩm Hạc mới nói: “Xin lỗi.”
Miệng nói xin lỗi, ánh mắt chiếm hữu lại không rời khỏi người Trần Thanh Đường nửa phần.
Giống như con sói đang ăn mồi, ăn được lưng bụng thì dừng lại nghỉ giữa chừng, thậm chí không che giấu sự không thỏa mãn và dư vị trong đáy mắt.
Trần Thanh Đường mắng một tiếng: “Đồ chó…”
Vừa đưa tay sờ sau cổ, cảm thấy sờ phải một vòng dấu răng lởm chởm.
Nét mặt Thẩm Hạc không kìm được trở nên dịu dàng: “Yên tâm, anh đã thu lực, không bị trầy da đâu.”
Trần Thanh Đường đẩy hắn ra, có chút tức giận: “Để lại dấu em sẽ tính sổ với anh.”
Vừa quay người muốn về phòng mình, cánh tay lại bị nắm chặt.
Trần Thanh Đường quay đầu: “Buông tay.”
Thẩm Hạc giằng co với anh: “Đừng đi, ở lại một lát nữa được không.”
Giọng mềm mỏng, nhưng thái độ kiên quyết.
Trần Thanh Đường há miệng còn chưa nói gì, Thẩm Hạc lại đột nhiên buông anh ra, còn nói: “Em đi đi.”
Trần Thanh Đường: “???”
Anh lười để ý đến cái tên “đa nhân cách” này, nhấc chân bỏ đi luôn.
Thẩm Hạc cũng về phòng mình, bước chân hắn có chút vội vã, chưa bao giờ lộn xộn, hấp tấp như vậy.
Đợi cửa phòng đóng lại, Thẩm Hạc cũng không đi vào trong, ngược lại dựa vào tường, thất thần nhìn lên không trung.
Một lát sau, hắn cúi đầu nhìn, gần như run rẩy đưa tay xuống sờ.
Thẩm Hạc: “…”
Thẩm Hạc không thể nhịn được nữa, khép mắt nghiến răng: “Súc sinh… mày thật sự điên rồi.”
Thẩm Hạc khó chấp nhận trạng thái hiện tại của bản thân.
Hắn đã…
Hắn đối với Trần Thanh Đường, đối với người bạn thân nhất của mình, người hắn trân trọng nhất, cũng là người hắn không nên có ý nghĩ đó nhất, đã…