Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Chương 127: Nước mắt
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Bích Vi vẫn đang kể về phong tục ở Giang Nam. Nàng kể những nét tao nhã của người Giang Nam, cảnh du ngoạn tươi đẹp, có thể ngắm núi non suốt cả ngày, chuyện pha trà trên thuyền, ngắm hoàng hôn đến quên lối về, khiến A Thố và Yến Yến say mê lắng nghe. Nàng kết luận:
– Nên Giang Nam có nhiều thơ từ hay, những nơi có cảnh sắc núi non đẹp sẽ có nhiều văn nhân.
– Vậy cũng khó trách nhân tính Giang Nam như nước chảy. – Thôi Cảnh Dục lạnh lùng cắt ngang. – Đa tình nhưng không nặng tình, chẳng trách thơ từ nhiều.
Một câu của y đã chửi xéo cả người Giang Nam. Đới Ngọc Quyền dù có khoan dung đến mấy cũng không thể nén nổi giận.
– Thôi Hầu gia hiểu tình ư? – Lời của Đới Ngọc Quyền ẩn chứa thâm ý, ngữ điệu từ tốn. – Vậy Hầu gia cảm thấy, một đoạn tình phải mất bao lâu để biến mất, mới không coi là lạm tình?
– Duyên hợp duyên tan là lẽ thường tình, tình đến tình đi cũng thế… – Hàn Nguyệt Khởi tuy đã say nhưng tiếp lời rất nhanh, giống như đang đọc một câu kinh văn.
– Tình nếu không bị khống chế thì ngắn dài đều có, làm gì có chuyện có hay không? – Thẩm Bích Vi tưởng họ vẫn đang bàn đạo lý, liền nói tiếp.
– Ta không đồng ý. – Bùi Chiếu cười nói.
– Ta cũng không đồng ý. – Lăng Ba cũng nói. – Dựa vào đâu mà nhớ đến liền nhớ, muốn hủy thì hủy, ta lại muốn thật dài thật lâu…
Hàn Nguyệt Khởi lập tức mỉm cười.
Nếu không uống rượu, có lẽ nàng ấy sẽ không bất cẩn như vậy. Nhưng bây giờ Hàn Nguyệt Khởi mặc kệ, không cần biết nếu mình lỡ lời sẽ bị Diệp Nhị tiểu thư trả đũa về sau.
– Sao Lăng Ba lại thay đổi vậy? – Nàng ấy cười nói. – Hồi trước ai nói với ta, trong hôn nhân cũng chẳng có tình cảm, chỉ cần bảo vệ bản thân là được. Dù sao tình cảm chỉ ba năm rưỡi sẽ phai nhạt, chi bằng không có tình còn thoải mái hơn…
Mặt Bùi Chiếu lập tức sầm xuống.
– Hừ, chỉ ba năm rưỡi sẽ phai nhạt?
Chàng hỏi Diệp Lăng Ba ngồi bên cạnh, tuy mặt nhìn như đang cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười.
Lăng Ba lập tức vỗ về chàng.
– Suy nghĩ đều sẽ thay đổi mà. – Cô chống chế. – Chỉ cho phép mấy người thay đổi, còn ta thì không à? Không tin đi hỏi mà xem, bốn năm trước sẽ nghĩ như bốn năm sau sao? Hàn tỷ tỷ chẳng lẽ vẫn còn như bốn năm trước? Thôi Hầu gia thì sao?
Lăng Ba biết mình đang gắp lửa bỏ tay người, để Hàn Nguyệt Khởi tiếp tục se duyên cho người khác mà bỏ qua cô.
Mọi người quay sang nhìn Thôi Cảnh Dục, y chỉ bình tĩnh uống rượu.
– Suy nghĩ của ta bây giờ và bốn năm trước chưa từng thay đổi. – Y nhướn mày, bình tĩnh nhìn Thanh Lan ở đối diện. – Một đời người có một đoạn tình cảm là đủ, đã có thì không cần thay đổi. Điểm ấy hẳn không bằng thủy tính của người Giang Nam rồi.
Cái từ “thủy tính (*)” này vừa là khen, vừa là châm chọc.
(*) Từ “thủy tính” này có hai nghĩa, vừa là kỹ năng bơi, vừa là lẳng lơ.
Thanh Lan lập tức nhíu mày cảnh cáo.
– Thôi Hầu gia!
Tuy rằng không quá thoải mái như ở nhà, nhưng khiến khách khó xử thì không phải phép tắc của chủ nhà.
Nhưng Đới Ngọc Quyền nghe hiểu, chỉ cười tự giễu.
– Tình sâu ý nặng, hai lòng không đổi đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng trên đời này ngoài tình yêu còn có rất nhiều điều quan trọng. Chẳng hạn như trách nhiệm, chẳng hạn như phẩm hạnh.
Lời này đã chạm đúng chỗ nhạy cảm của Thanh Lan, nhưng cho dù không chạm đúng, nàng vẫn sẽ giảng hòa.
– Đới đại nhân nói rất hay, – Nàng chỉ cụp mắt, chuyển đề tài. – Dù sao cũng là Hoa Tín yến, không thích hợp nói chuyện tình yêu, chi bằng mọi người tiếp tục bàn thơ từ đi.
Nàng đã đứng ra cắt đứt đề tài, mọi người cũng không có cách nào khác, đành đổi chuyện khác tán gẫu. Cũng may trong hội còn có Thẩm Bích Vi, tinh thông thơ từ, võ nghệ. Nàng vừa có thể bàn luận chuyện đánh trận với Ngụy Vũ Sơn, vừa có thể bàn thơ từ với Thanh Lan suốt buổi, nên bữa tiệc nhờ vậy cũng trở nên náo nhiệt.
Vị trí thủy tạ này rất đẹp, ở ngay sát bờ suối, cảnh sắc trong vườn ngự uyển của Hoàng gia đương nhiên không có gì để chê, chỉ một cây hải đường cũng là loại hiếm có ở kinh thành. Trên cây nở đầy những bông hoa tinh xảo mang màu hồng, trắng, rủ xuống sát mặt nước như một chiếc dù xinh đẹp. Trên mặt nước có hành lang chín khúc, đi lại cũng rất thú vị.
Rượu đã qua ba tuần, ai ở lại bàn luận thì ở lại, ai thích đi ngắm cảnh thì đi ngắm cảnh. Ngụy Vũ Sơn vẫn không quen yến tiệc ở kinh thành, lại thấy A Thố dẫn nha hoàn ra hành lang cắt hoa hải đường về làm mẫu vẽ trâm cài và thêu thùa bèn lặng lẽ đi theo.
A Thố cũng đã sớm nhìn thấy hắn nhưng giả vờ không để ý. Lúc đang cắt hoa hải đường thì cành cây bỗng sà thấp xuống, hóa ra là Ngụy Vũ Sơn ỷ mình cao mà kéo hẳn một cành hải đường lớn xuống. Chàng trai khôi ngô đứng cạnh cành hoa nở rộ, mỉm cười tủm tỉm với cô.
A Thố cất kéo đi.
– Hải đường này không đẹp, chúng ta ra chỗ khác. – A Thố nói với nha hoàn Tiểu Nguyệt.
Ngụy Vũ Sơn vội vàng theo sau.
– Sao nàng lại giận thế? – Hắn lẽo đẽo theo phía sau, hỏi. – Ta còn chưa nói gì mà.
Hai người đi tới trên hành lang, từ xa có thể nhìn thấy các tiểu thư đang vui vẻ chơi rút thăm hoa, tiếng cười nói không ngớt, còn có người đùa giỡn đuổi bắt lẫn nhau. Thật sự là những cô gái vẫn còn vô tư.
– Hoa Tín yến vốn phải vui vẻ, nàng cứ giận dỗi cả ngày, không tốt cho sức khỏe đâu. – Ngụy Vũ Sơn còn khuyên nhủ.
– Ta nào có tâm trạng đó, nhìn Diệp tỷ tỷ và Thôi Hầu gia như thế, sao có thể vui vẻ cho được.
Thật ra A Thố nổi giận cũng có nguyên nhân cả.
– Không như huynh, cả ngày chỉ biết cười đùa nói chuyện, ta thấy huynh và Lư Uyển Dương nói chuyện rất vui, còn đến tìm ta làm gì nữa?
Ngụy Vũ Sơn dù sao cũng còn trẻ con, chưa từng biết yêu, nên không hiểu được ẩn ý trong lời nói của A Thố, vẫn cố gắng giải thích:
– Ta nói chuyện với Lư Uyển Dương bao giờ? Chẳng qua cô ấy hỏi đường nên ta mới dừng lại nói vài câu thôi. Cô ấy cũng rất đáng thương, tỷ tỷ vừa ngã ngựa, đám tùy tùng lập tức tản đi, còn có người bắt nạt cô ấy nữa chứ.
Hắn còn chưa dứt câu, A Thố đã giận dữ gắt lên.
– Hay lắm, huynh thương xót cô ta thì cứ theo cô ta luôn đi, đúng lúc người ta còn đang thiếu một lang quân như ý đấy chứ! – A Thố mỉa mai. – Ta không phải người rộng lượng. Trước đây tỷ tỷ cô ta chèn ép Diệp tỷ tỷ thế nào, ta không thể nào quên được. Huynh thương hại cô ta thì sau này đừng gặp ta nữa, dù sao huynh cũng không cần, lần trước huynh còn hung dữ với Nhị tỷ.
Ngụy Vũ Sơn lộ vẻ bất lực.
– Nàng mắng thì cứ mắng, việc gì phải kéo bè kéo cánh như thế. Ta không đối xử tốt với ai bao giờ? Từ sau chuyện của chúng ta, ta đã rất khách khí với Diệp tỷ tỷ rồi thôi, Diệp Lăng Ba gây sự với ta trước, ta cũng không thể để cô ấy cứ nói mãi được…
A Thố chỉ mắng không ngừng.
– Ừ đấy, Nhị tỷ mới nói huynh vài câu, huynh đã không nhịn được. Tỷ muội Lư Văn Nhân làm nhiều chuyện xấu, huynh lại quên nhanh như vậy, thế thì huynh còn đến gặp ta làm gì? Cứ đi chơi với cô ta đi! Ta chẳng cần huynh, là tự huynh đến tìm ta…
Ngụy Vũ Sơn bị A Thố mắng xối xả, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích:
– Chẳng phải trên bàn tiệc chúng ta đã bàn về chuyện tình cảm sao? Ta thấy nàng ở đây nên mới tìm nàng nói chuyện. Hôm nay trời đẹp thế này, nàng không muốn đi dạo cùng ta một lát sao?
A Thố vẫn còn vướng mắc chuyện với Lư Uyển Dương nên chưa nguôi giận.
– Ta đâu có rảnh rỗi như huynh, – Mặt A Thố đỏ bừng vì giận, cô gắt. – Huynh không thấy Diệp tỷ tỷ và Thôi Hầu gia trong bàn tiệc kia ư? Diệp tỷ tỷ gầy đi nhiều như vậy, ta lấy đâu ra tâm trạng vui chơi…
– Khúc mắc của hai người họ đã kéo dài từ lâu, đâu phải ngày một ngày hai là có thể tháo gỡ được… – Ngụy Vũ Sơn lại vô cùng tự tin. – Huống hồ Thôi ca ca giỏi nhất, nếu như đến huynh ấy cũng không giải quyết được vấn đề, chúng ta sốt ruột cũng có ích gì đâu. Nàng đừng để ý đến họ nữa…
A Thố lại không chịu nghe.
– Ta cứ muốn để ý đấy, Nhị tỷ còn quan tâm, sao ta có thể mặc kệ được. Các tỷ ấy đối xử tốt với ta như vậy, ta vì báo đáp cũng nên giúp đỡ chứ. Nếu huynh quan tâm đến ta, thì hãy giúp ta hoàn thành chuyện này, những chuyện khác ta đều không cần đâu.
Ngụy Vũ Sơn vốn không phải người dễ tính, nghe xong lời này, hắn định cãi lại, nhưng cuối cùng vẫn nhịn.
– Thôi vậy.
A Thố nhạy bén nhận ra.
– Huynh muốn nói gì thì cứ nói, – Cô cả giận nói. – Dù sao ta cũng biết, huynh vốn không muốn giúp ta đâu. Mỗi lần ta hỏi huynh đều cố ý lảng tránh.
Nói đến đây, Ngụy Vũ Sơn cũng đã nổi nóng không thèm nhường nhịn thêm nữa.
– Tại sao mỗi lần nàng đến gặp ta, đều như chỉ muốn tác hợp cho Diệp tỷ tỷ và Thôi ca ca vậy chứ? Chúng ta không có chuyện khác để nói sao?
Lời này vừa đúng chạm vào điểm yếu của A Thố, khiến cô hoảng hốt, nên càng phải lên mặt cậy mạnh.
– Thì sao? – Cô hỏi ngược lại Ngụy Vũ Sơn. – Nếu như ta chỉ vì tác hợp bọn họ thì sao? Huynh định làm gì ta?
Ánh mắt của Ngụy Vũ Sơn lập tức trở nên lạnh băng.
Hắn vốn không phải người ngu, cũng đã nhận ra điều đó rồi.
– Nàng nói thật hay giả vậy?
– Thật thì sao? Mà giả thì sao?
Tính tình của A Thố cũng cực kỳ giống Lăng Ba, càng bị dồn vào đường cùng lại càng nóng nảy. Cô nói thẳng thừng:
– Ngay từ đầu, ta tiếp cận huynh cũng chỉ vì Diệp tỷ tỷ thôi. Ai bảo huynh suốt ngày gây sự với nhà ta…
Nếu Ngụy Vũ Sơn không còn quá trẻ, hắn sẽ nhận ra, A Thố nói là lúc ban đầu chứ không phải hiện tại.
Dù sao cô còn vừa nổi giận với hắn vì chuyện Lư Uyển Dương, nếu như chỉ vì se duyên cho người khác thì ai mà rảnh rỗi đến thế? Lỡ buột miệng nói ra sự thật cũng chỉ vì quá tức giận mà thôi.
Nhưng cả hai vẫn còn quá trẻ.
Ngụy Vũ Sơn chỉ cảm thấy tim mình như bị đâm một nhát dao. Bây giờ hắn mới hiểu, cơn giận và sự lạnh lùng khó hiểu của Thôi Cảnh Dục mỗi lần đối diện với những cô gái nhà họ Diệp đến từ đâu.
– Được, hay lắm!
Đến lúc này, ngay cả cách tức giận của hắn cũng giống hệt Thôi Cảnh Dục. Ngọn lửa phẫn nộ biến thành cơn giận băng giá đến tột cùng.
– Cảm ơn nàng đã nói cho ta biết, đỡ cho ta khỏi bị lừa dối lâu đến vậy.
Hắn nói xong thì quay lưng bỏ đi. A Thố lần đầu thấy Ngụy Vũ Sơn lạnh lùng với mình thì hoảng loạn, vội gọi với theo nhưng hắn chẳng quay đầu lại.
Nha hoàn Tiểu Nguyệt đứng bên cạnh, tay vẫn cầm một bông hoa hải đường, sợ hãi nhìn cơn tức giận của tiểu thư nhà mình tan biến, hai mắt đẫm lệ.
– Tiểu thư, – Tiểu Nguyệt lập tức khuyên nhủ. – Chúng ta đi giải thích với Tiểu Hầu gia đi. Rõ ràng tiểu thư không hề thao túng ngài ấy mà, đừng để ngài ấy hiểu lầm.
A Thố chỉ giận hờn, mím môi dùng tay áo lau nước mắt.
– Cứ để hắn hiểu lầm! – Cô cũng học theo tính ngang bướng của Lăng Ba. – Cho hắn tức chết luôn đi. Hắn cứ việc song túc song phi với Lư Uyển Dương đi, tốt nhất cả đời đừng ló mặt đến gặp ta nữa!