139. An Yên Cùng Tỷ Muội, Giang Nam Ngắm Sen Nở

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

An Yên Cùng Tỷ Muội, Giang Nam Ngắm Sen Nở

Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Vũ Sơn vừa rời đi, tiệc Hoa Tín ở kinh thành cũng kết thúc, và tiệc Hoa Tín của A Thố cũng vậy.
Lăng Ba và Thanh Lan sớm đã nhận ra tâm trạng của A Thố, hai người thay phiên nhau an ủi. Lời khuyên của Lăng Ba vô cùng thực tế:
— Tên ngốc Ngụy Vũ Sơn kia có gì đáng để muội phải chờ đợi chứ? Hắn chẳng phải tự xưng là đệ tử chân truyền của Thôi Cảnh Dục sao? Nếu không có bản lĩnh để được phong Hầu, tổ tiên nhà Ngụy cũng không dung thứ cho hắn. Muội yên tâm đi, hắn đã trải qua bao nhiêu trận đánh lớn rồi, đám tàn quân đó có thể làm nên trò trống gì chứ, có lẽ sang năm hắn đã trở về rồi. Muội đừng lo lắng, cứ sống thật tốt, đừng bận tâm làm gì.
Tuy A Thố nghe lời, nhưng hình như cô bé ngày càng tin vào những điều huyền bí, còn học theo Thẩm phu nhân cứ đến ngày rằm lại ăn chay, khiến các tỷ tỷ vừa bực mình vừa buồn cười khi nhìn thấy.
Lăng Ba khuyên nhủ không thành công, đương nhiên đến lượt Thanh Lan lên tiếng:
— A Thố đừng lo lắng, mọi sự đều có số mệnh. Vũ Sơn là tướng tài, lại có các lão tướng của đội quân Sơn tự doanh đi cùng, lần này nhất định sẽ lập được công lớn. Muội cứ yên tâm chờ đợi là được.
A Thố vẫn khăng khăng, chẳng biết có nghe lọt tai hay không, có hôm còn tự nhiên nhắc đến trò bói thẻ hoa với hai tỷ tỷ. Cô bé nói:
— Thật ra quẻ thẻ hoa bói rất đúng. Hôm ấy muội rút được thẻ hoa lựu, “Mật ác thiên trọng bích, sơ cân nhất tạt hồng. Hoa thì tùy tảo vãn, bất tất giá xuân phong”. Nghĩa là gả cho gió xuân, xem ra phải chờ đến bốn năm lận.
Thánh chỉ ghi rõ là trấn giữ ba năm, vậy mà A Thố còn tính dư ra một năm nữa, khiến mọi người vừa thương vừa buồn cười. Lăng Ba cũng bật cười, chỉ nhẹ nhàng nói:
— Chi bằng muội cũng đến ngôi chùa mà tỷ tỷ hay lui tới, thắp một nén hương trường sinh là được rồi.
Đúng hôm ấy thì Thôi Cảnh Dục cũng có mặt ở đó, Thôi Hầu gia tuy ít nói, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng tâm tư lại nhanh nhạy, y cau mày hỏi:
— Cũng?
Một câu nói của Lăng Ba khiến Lộc Minh tự có thêm mấy lượt khách hành hương. Việc A Thố tự mình dâng một nén hương trường sinh thì không nói, còn việc Thôi Hầu gia đi “thẩm vấn” người trong chùa một phen thì lại là chuyện khác hẳn.
Thực ra A Thố nói suy nghĩ của mình giống Thanh Lan cũng không sai, đáng tiếc lại thiếu mất một chữ.
Cô bé còn nhỏ, bận rộn tất bật với tiệc Hoa Tín ở kinh thành, lại vội vã gặp Ngụy Vũ Sơn, muốn giúp đỡ các tỷ tỷ một tay, thành ra lại lãng phí cả một mùa xuân tươi đẹp.
Cô bé quá bận rộn đến mức Ngụy Vũ Sơn thích mình, mà bản thân lại không biết mình có thích Ngụy Vũ Sơn hay không. Cũng may, cuối cùng lại có người khuyên giải thành công.
Khi đó, tiệc Hoa Tín đã gần kết thúc hoàn toàn, tỷ muội Diệp gia đang chuẩn bị chuyện cưới gả, Ngô Đồng viện đông vui, nhộn nhịp, âm thanh vui mừng vang vọng khắp mọi ngóc ngách. A Thố chưa từng gặp cảnh tượng như vậy nên chỉ ngồi một chỗ nhìn Dương nương tử và Lâm nương tử bận rộn. Các loại đồ cưới được mang vào rồi chuyển ra, nào tơ lụa, bảo thạch, hòm đựng vàng bạc, lại còn chuẩn bị thực đơn, viết danh sách khách mời, rồi đi báo hỉ, sắp xếp lễ vật tạ ơn, quả thực khiến người ta quay cuồng.
Trong không khí bận rộn ấy, chẳng biết Yến Yến đã ngồi cạnh A Thố từ lúc nào.
Yến Yến chẳng mảy may quan tâm đến cảnh bận rộn này. Cô bé đưa cho A Thố một miếng bánh xốp, cả hai cùng ngồi nhìn mọi người xung quanh chạy qua chạy lại.
— Tỷ xem, Liễu Cát sắp gặp rắc rối rồi, — Yến Yến chỉ cho A Thố, — Hắn mua sai một hộp sơn, bị mấy nương tử mắng té tát, đây cũng là tên một vở kịch đấy, tỷ đoán xem là kịch nào?
— Là vở nào nhỉ?
— Cha mẹ dạy con. — Yến Yến thản nhiên nói.
A Thố không nhịn được bật cười.
Dù sao, cô bé cũng chỉ mới mười sáu tuổi thôi, bèn hỏi lại Yến Yến:
— Muội nói xem, nếu Liễu Nhi đến nói giúp cho ca ca, sẽ thành vở kịch gì?
— Đơn kỵ cứu chủ.
— Sai rồi, phải là khẩu chiến quần nho.
Yến Yến cũng cười phá ra, cả hai ngồi trên bậc thềm, đặt tên cho từng vở kịch một. Có Gia Cát Lượng, có Tào Tháo. Dương nương tử mắng Dương Hoa là Đậu công huấn nữ. Liễu Cát cùng Dương Tiểu lại là Chu Du đánh Hoàng Cái, một người muốn đánh, một người muốn bị đánh… Cả hai vừa nói vừa cười, khiến hộp bánh xốp của Yến Yến vơi đi hơn một nửa.
A Thố hiếm khi được cười vui vẻ như vậy, cảm thấy nỗi lo lắng tích tụ trong lòng mấy hôm nay cũng vơi đi nhiều. Cô bé lại nghe thấy Yến Yến hỏi:
— Tỷ cảm thấy, Ngụy Vũ Sơn ở Bắc Cương, bây giờ đang diễn vở gì?
A Thố đờ người, lại thấy Yến Yến cười híp mắt:
— Muội đoán hẳn là phong lang cư tư.
A Thố thông minh, làm sao lại không hiểu Yến Yến đang khuyên mình. Yến Yến cũng biết cô bé đã nhận ra nên vẫn cười cong mắt nhìn A Thố. Yến Yến có đôi mắt hạnh, long lanh đen láy như hai chú cá con trong nước. Bình thường thì cực kỳ linh động, nhưng khi tập trung nhìn người khác lại như làn gió ấm ngày xuân, vừa ôn hòa vừa kiên định.
Mắt A Thố cay cay, nhưng vẫn cứng đầu đáp lại:
— Không phải.
— Vậy thì là lặc thạch yến nhiên, — Yến Yến vẫn khẳng định, — Bắc Nhung là hậu duệ của Bắc Hung Nô, đương nhiên càng giống yến nhiên.
A Thố cũng không thể che giấu được nữa, hai mắt cụp xuống.
— Tỷ chỉ sợ là những vở khác thôi.
— Sẽ không có vở khác, — Yến Yến nghiêm túc nói, — Tỷ phải tin tưởng Ngụy Vũ Sơn chứ.
— Nhưng lỡ là những vở khác thì sao? — A Thố vẫn không nhịn được hỏi.
A Thố xưa nay không phải người may mắn nhất, những người quan trọng bên cạnh đều lần lượt rời đi, từ ông nội, đến cô ruột… Cho nên cô bé mới cảm thấy tuyệt vọng, vừa muốn giữ chặt những người bên cạnh, vừa hoài nghi mình có phải xấu xa như Lư Văn Nhân vẫn hay châm chích sau lưng, là thứ tai tinh, hồng nhan họa thủy hay không.
Nhưng khoảnh khắc này, Yến Yến nắm chặt tay A Thố, bàn tay vừa ấm áp vừa vững vàng.
— Dù là vở nào, muội vẫn ở đây, ở bên bầu bạn với tỷ, — Yến Yến nhìn thẳng vào mắt A Thố mà nói, — Giống như Nhị tỷ tỷ ở bên Đại tỷ tỷ vậy, chúng ta sẽ là tỷ muội thân thiết nhất, không bỏ rơi nhau, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.
A Thố lập tức bật khóc.
— Xin lỗi, — A Thố tựa vào vai Yến Yến khóc nức nở, — Trước đây tỷ còn đối xử tệ với muội, hở một chút là mắng…
— Muội cũng có lỗi mà, không nên cố ý ăn uống trên giường, — Yến Yến cũng nói thẳng, — Muội cố ý đấy, thấy tỷ cả ngày cứ vội vàng cuống quýt, nên muốn trêu tỷ chút thôi…
Nhưng không đợi A Thố đáp lại, Yến Yến đã lập tức quay lại đề tài cũ:
— Thật ra cũng chẳng sao đâu. Đại tỷ và Nhị tỷ hồi đó cũng hay cãi vã lắm, còn cần mẫu thân phân xử nữa cơ. Về sau mẫu thân không còn nữa, họ mới thành chỗ dựa của nhau.
Có thể vì hộp điểm tâm kia, người Yến Yến rất ấm áp, rất vững chãi, dù chỉ là nắm tay cũng đã giúp A Thố thấy an tâm, như thể chỗ trống trong lòng đã được lấp đầy.
Có lẽ thứ cô bé thật sự cần không phải một tỷ tỷ để mình ngưỡng mộ, mà là một tỷ muội có thể cùng nhau song hành.
— Người đời diễn vở gì là do chính mình quyết định. Ai quan tâm Ngụy Vũ Sơn diễn vở nào chứ? Hắn diễn vở nào chúng ta cũng sẽ tiếp nhận. Dù hắn có ra sao, muội cũng sẽ ở bên tỷ, chúng ta cùng diễn kim lan khế, giống như Đại tỷ và Nhị tỷ vậy, chẳng phải đó là điều tỷ vẫn luôn mong muốn ư?
Có thể lời của Yến Yến quá chân thành, cũng có thể do hoa đồ mi trong sân nở rộ quá tươi đẹp, nắng quá đỗi ấm áp, A Thố chợt nhớ lại ngày mình theo tỷ muội Diệp gia về nhà. Thanh Lan đỡ cô bé lên xe ngựa, Lăng Ba không nhịn được vén màn xe lên, còn Yến Yến chỉ ngồi trong xe, mỉm cười tủm tỉm.
Vận mệnh của A Thố, từ đó cũng đã thay đổi.
Có được gả cho gió đông hay không, giờ còn quan trọng gì nữa đâu. Khi đó Thanh Lan vẫn chưa gả cho gió đông, A Thố cũng chưa quen Ngụy Vũ Sơn, nguyện vọng lớn nhất của cô bé là được hòa nhập vào gia đình này, trở thành một thành viên của gia đình. Buổi tối ngày hôm đó, A Thố đã ngủ trên giường của Diệp gia, hi vọng giấc mộng đẹp này sẽ mãi mãi không tan biến.
Lòng A Thố nhẹ nhõm, cô bé cũng nắm chặt lấy tay Yến Yến.
— Được, chúng ta tự diễn kim lan khế.
Giữa hè, hoa sen ở Giang Nam đang độ nở rộ.
Xa cách mười năm, thuyền lầu của Diệp gia lại xuôi dòng về Giang Nam, đi lại con đường thuở ấu thơ. Thưởng hoa sen, hái củ ấu, ăn canh cá vược nấu rau, ngắm hoa uống rượu, liễu rủ hai bờ, gió trăng lãng đãng, cảnh đẹp không sao tả xiết.
Đương nhiên, cũng có Lăng Ba nhắc đến phép ẩn dụ “thả neo”, cũng có Thôi Hầu gia tỉ mỉ hỏi han, Hàn Nguyệt Khởi lẩm nhẩm thơ hoa sen suốt dọc đường khiến Thanh Lan cười không nhịn nổi. Thẩm Bích Vi so tài bắn cung với Bùi Chiếu, bắt Lăng Ba làm trọng tài. Yến Yến lén lên bờ đi mua điểm tâm, được A Thố giúp bao che, cuối cùng bị bắt quả tang cả đôi.
Thuyền đi tới chặng cuối thì đi vào một vùng hồ hoang sơ, chưa ai từng thấy nơi nào có nhiều hoa sen đến thế, giống hệt cảnh lá sen nối liền chân trời trong thi ca miêu tả. Nhìn đâu cũng chỉ thấy lá sen xanh mướt, vươn cao nâng đỡ những bông sen nở rộ, trải dài đến tận nơi trời nước giao hòa.
Mọi người đều đã uống rượu, không câu nệ những quy củ của kinh thành, ai nấy đều làm những việc mình thích. Yến Yến và A Thố đã đi ngủ từ sớm, Hàn Nguyệt Khởi và Thẩm Bích Vi thảo luận phong thủy Thẩm gia, Lăng Ba lại thách Bùi Chiếu và Thẩm Bích Vi so tài thơ từ, ai thua phải xuống hái hoa. Đến cả Thanh Lan cũng thuận tay viết vài câu thơ, vì thơ phải ứng với cảnh nên có câu “Hoa khai bản vô chủ, hà tất giá đông phong”, nên lại bị Thôi Hầu gia thỉnh giáo học vấn, cũng là chuyện nằm trong dự liệu.
Rượu tàn, trăng đã lên cao giữa trời. Ánh trăng Giang Nam rất đẹp, mọi thứ thật viên mãn. Lăng Ba say ngất bên cạnh Thanh Lan, nắm chặt tay nàng, miệng gọi tỷ tỷ, hệt như lúc cô mới mười tuổi.
Phong cảnh Giang Nam đẹp, ánh trăng dịu dàng, gió đông ôn hòa, những người muốn gặp đều đã ở bên, sóng nước dập dềnh, tựa như một giấc mơ đẹp đẽ.
Một đêm này, chỉ là một đêm bình thường trong cuộc đời dài lâu của họ, nhưng khoảng thời gian như vậy còn có thật nhiều.
Bọn họ có thể cùng nhau thưởng ngoạn rất nhiều núi non sông suối, đồng thời trải qua rất nhiều bình minh lẫn đêm trăng, thật dài thật lâu, năm này qua năm khác.