Chương 14: Anh hai, anh đang quan tâm em à?

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 14: Anh hai, anh đang quan tâm em à?

Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhung Nhung à, lần này nhờ có con đó. Từ năm ngoái ba con phẫu thuật xong, bình phục xuất viện rồi mà ăn uống không có khẩu vị gì cả. Hôm nay hiếm hoi lắm mới thấy con ăn hết một chén cháo lại còn thêm chén nữa.”
Ăn sáng xong, Vinh mẫu đến ngồi xuống cạnh Vinh Nhung.
Trước kia, Vinh phu nhân từng cảm thấy tính tình của cậu con trai út thay đổi không ít kể từ sau khi nằm viện.
Chỉ cần có kỳ nghỉ là căn bản chẳng bao giờ thấy bóng dáng cậu đâu.
Không thì vùi đầu vào phòng thí nghiệm điều chế hương, không thì lại đi chơi thâu đêm với bạn bè.
Về đến nhà là đặt lưng xuống ngủ ngay, hoặc lại nhốt mình trong phòng thí nghiệm. Dù sống chung một nhà nhưng muốn gặp cậu con trai út cũng khó khăn.
Không như bây giờ, hai mẹ con lần lượt ngồi xuống salon trò chuyện.
Lần này sau khi xuất viện, Nhung Nhung đều ở nhà cùng bà và Duy Thiện, không hề có chút nào “đứng ngồi không yên”.
Cứ như thể cậu đã thay đổi hoàn toàn.
Nhung Nhung của bà đã thật sự trưởng thành rồi.
Vinh Nhung không có quan hệ huyết thống với mẹ Vinh, nhưng lúc này, cậu dường như cảm nhận được niềm vui và sự nhẹ nhõm trong lòng bà.
Kiếp trước, một mình Vinh Nhung xắn ống quần, dùng chậu rửa mặt hứng nước mưa ngập đến tận đáy giường trong căn nhà dột nát. Điều cậu hối hận nhất không phải là mất đi cuộc sống “cẩm y ngọc thực” của một tiểu thiếu gia nhà giàu, mà là trong ký ức của cậu, cậu đã quan tâm quá ít đến bố mẹ, dường như chưa bao giờ làm điều gì khiến họ tự hào...
Vinh Nhung nhẹ nhàng cầm lấy tay mẹ Vinh, khẽ bóp lòng bàn tay bà một cái, “Nếu mẹ thích, vậy sau này ngày nào con cũng nấu cho ba mẹ ăn được không?”
Vinh Tranh đứng thẳng người, nhìn em trai nhẹ nhàng áp má thân thiết lên gò má mẹ.
Không hiểu sao anh lại nhớ đến con mèo Ba Tư màu trắng muốt như tuyết, đôi mắt xanh biếc mà bà nội nuôi khi còn sống.
Đường môi anh khẽ mím lại.
Rõ ràng hồi bé, Nhung Nhung thích nhất là quấn lấy anh.
Cũng không biết bao giờ, Nhung Nhung sẽ lại nũng nịu với anh như hồi bé, giống như bây giờ cậu đang nũng nịu với mẹ vậy.
“Vậy thì không cần. Đôi tay này của con là để điều chế hương mà.”
Nghe nói cậu con trai út sau này ngày nào cũng nấu cơm cho mình, mẹ Vinh làm sao mà đồng ý cho được.
Bà nắm lấy tay Vinh Nhung cẩn thận ngắm nhìn. Bàn tay của cậu con trai út trắng nõn, thon dài.
Bàn tay của Nhung Nhung của bà là bàn tay trời sinh để điều chế hương.
Vinh Nhung cũng cẩn thận nhìn bàn tay mình, khóe môi cong lên.
Đúng vậy, từ lâu cậu chưa bao giờ nghi ngờ rằng đôi tay mình sinh ra là để pha chế nước hoa.
Kiếp trước, cậu chưa bao giờ nấu cơm cho bố mẹ, cũng chưa từng tặng anh trai một chiếc ghim cài áo.
Nhưng, có bàn tay nào bẩm sinh đã phù hợp với việc pha nước hoa sao?
Chẳng qua là cậu đã cướp đi cuộc sống của người khác để có được sự thoải mái đó mà thôi.
Sau đó, cậu bị đánh trả lại nguyên hình.
Đôi tay này không chỉ ở trong bếp, bị bỏng rát đến nổi đầy mụn nước, mà còn ở công trường, thành thạo vận hành các loại công cụ khác nhau, lòng bàn tay đầy vết chai sần.
Cái gì cũng từng cầm, từng chạm qua, duy chỉ có giấy thử và nước hoa là không đụng vào.
“Không biết con còn nhớ không. Hồi con học mẫu giáo, bác lớn trêu con, hỏi lớn lên con muốn làm gì. Con nói muốn trở thành một nhà điều chế nước hoa nổi tiếng. Rồi sẽ làm cho mẹ, ba và anh trai con, mỗi người một loại nước hoa độc nhất vô nhị.”
Nói đến đây, mẹ Vinh cười, trong lời nói tràn đầy niềm kiêu hãnh của một người mẹ.
Đối với việc cậu con trai út có thể trở thành nhà điều hương nổi tiếng, bà dường như chưa bao giờ hoài nghi.
Vinh Nhung nhớ mình đã từng nói những lời này.
Không chỉ vậy, cậu còn nhớ sau khi cậu nói muốn trở thành người điều chế hương, bác ấy lập tức cười lớn, khen cậu có cá tính.
Nhận lấy miếng dưa đỏ từ tay mẹ cậu, bác quay đầu lại trêu đùa với vợ mình: “Con trai út của Duy Thiện thật buồn cười. Đường đường là một tiểu công tử thượng lưu, làm gì khác không được sao? Lớn lên lại muốn ngày ngày tiếp xúc với hương liệu cùng mấy cô gái. Thật đúng là có triển vọng hahaha. So với anh trai nó thì kém xa! Hồi Tiểu Tranh lớn bằng này đã nói muốn thành tích của nó còn cao hơn cả Duy Thiện cơ. Đấy mới là nam nhi của Vinh gia chúng ta. Tiểu Nhung à, so với anh trai nó vẫn là không bì nổi.”
Vinh Nhung vốn là người sớm phát triển, cho dù không hiểu 100% ý tứ của bác ấy, nhưng trong giọng điệu vẫn có thể nghe thấy sự mỉa mai.
Lúc đó, cậu đã cố kìm nén để không đỏ mặt.
Cậu không để ý rằng nụ cười dịu dàng trên môi mẹ vừa rồi đã nhạt đi.
Mẹ ngồi trên ghế salon, ôm cậu ngồi trên đùi mình, giọng điệu dịu dàng nói: “Chắc là anh không biết rồi, nghề điều chế hương có ngưỡng rất cao. Muốn trở thành người điều chế phải có cả thiên phú và năng lực, cái nào cũng không thể thiếu. Một người điều chế xuất sắc thế nhưng vạn dặm mới có một. Hơn nữa trên quốc tế, nam giới nổi tiếng trong nghề này không hề ít hơn nữ giới. Lấy giới tính để xác định vị trí nghề nghiệp, quan điểm này quá nhỏ mọn rồi, thật giống như cũng có chút lỗi thời, anh nghĩ sao?”
Kiếp trước, khi đang phát tờ rơi, Vinh Nhung nhìn thấy trên quảng trường có một màn hình quảng cáo nước hoa cực lớn đang chiếu, chợt nhớ tới lời mẹ đã nói với bác mình.
Cậu chỉ có thể biết ơn vì lúc đó bản thân đang mặc trang phục gấu bông, nên cho dù cậu có ngồi trên bậc thang òa khóc cũng không ai biết.
Cậu không chỉ một lần hối hận.
Hối hận tại sao cậu chỉ nhớ đến lời giễu cợt của bác lớn, mà lại nhất định không nhớ được sự bảo vệ của mẹ đối với cậu khi ấy.
Còn luôn cảm thấy ba mẹ thích anh trai hơn cậu.
Sau này còn vì Chu Chỉ mà khiến cả nhà gà bay chó sủa.
Chẳng phải cậu chính là kẻ vong ơn bạc nghĩa đó sao?
Vinh Nhung ôm lấy mẹ Vinh, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai bà, “Chờ con trở thành một người điều chế xuất sắc. Đến lúc đó, mẹ và ba, còn có anh nhất định phải tới tham gia buổi họp báo nước hoa của con có được không?”
Mẹ Vinh cười, dịu dàng đáp, “Đương nhiên được.”
Vinh Nhung thì thầm nói: “Vậy chúng ta coi như ước định xong rồi nhé, ba mẹ và anh hai, ai cũng không được thất hẹn.”
Mẹ Vinh khẽ vuốt tóc cậu: “Chuyện mẹ hứa với con đã có lần nào mẹ thất hẹn đâu?”
Vinh Nhung khẽ cong môi.
Đúng vậy.
Chuyện mẹ đã hứa với cậu, cho đến bây giờ bà chưa từng thất hẹn.
Trừ trong mơ.
Trong mơ, cậu và mẹ đã hứa với nhau, rằng ngày mai mẹ phải đúng hẹn xuất hiện trong giấc mơ của cậu, thế nhưng mẹ luôn thất hẹn.
Vinh Tranh hẹn gặp bác sĩ Quách của Vinh Nhung vào buổi sáng.
Vốn dĩ anh chạy bộ buổi sáng về đúng giờ đã định trước khi đi làm, không ngờ lại nhìn thấy Vinh Nhung ở phòng khách.
Vì muốn ở bên Vinh Nhung nhiều hơn, Vinh Tranh đã chậm trễ thời gian ra ngoài.
Cuộc hẹn với bác sĩ Quách đang đến gần, Vinh Tranh không đành lòng đến muộn.
Anh đứng dậy từ ghế salon, “Mẹ, con đi làm trước đây.”
“Anh hai.”
Vinh Nhung cũng đứng dậy theo, “Anh hai, anh đến công ty phải không? Em muốn đi nhờ xe ra ngoài cắt tóc.”
Khi nằm viện, Vinh Nhung cảm thấy kiểu tóc mái hiện tại của mình quá dài và rất bất tiện.
Cậu cảm thấy rất kỳ lạ, đời trước rốt cuộc mình đã nghĩ gì mà lại thấy kiểu tóc này rất ngầu, hơn nữa quanh năm cứ giữ kiểu tóc “địa ngục” gần như che mất cả mắt này.
Vốn đã muốn đi cắt tóc từ lâu rồi nhưng dạo này bận phối “Thụy mỹ nhân” nên quên mất.
Hôm nay cuối cùng cũng nhớ ra, quyết tâm đổi kiểu tóc khác.
Không quan trọng là nó có hợp thời trang hay không, đẹp hay không, miễn là gọn gàng một chút là được.
Vinh mẫu ngạc nhiên hỏi, “Xe của con đâu? Đem đi bảo dưỡng rồi à?”
Ăn sáng xong, ba Vinh lau miệng đi đến: “Trong gara không còn xe nào khác đậu sao? Con không có chìa khóa xe à? Hay là hôm nay con không muốn tự lái? Con muốn đi đâu? Để tài xế ở nhà đưa con tới đó.”
“Không cần đâu ạ. Tiệm cắt tóc con muốn đến nằm trên đường đến công ty. Anh hai chỉ cần cho con đi quá giang là được.”
“Vậy con về bằng cách nào?”
“Ba, trên thế giới này có một loại ứng dụng tên là ứng dụng gọi taxi.”
Ba Vinh còn muốn nói gì đó thì bị Vinh Nhung cắt ngang, “Ba, mẹ, con với anh hai đi trước đây. Nếu không anh hai sẽ đi làm trễ mất.”
Dứt lời, cậu không nói thêm gì mà đẩy Vinh Tranh ra cửa.
Ba Vinh mặt đầy nghi ngờ, “Tranh đi làm có cần quẹt thẻ chấm công đâu, làm sao mà trễ được?”
Mẹ Vinh mỉm cười, “Không nhìn ra sao? Thằng bé là chê ông nói nhiều đó.”
Ba Vinh: “???!!!”
Trước khi Lưu Hạnh ra ngoài, anh nhận được tin nhắn từ sếp yêu cầu đón anh từ nhà để đi làm.
Lưu Hạnh: “...”
Vinh tổng gần đây không chỉ học cách trốn việc mà còn rèn luyện kỹ năng đi làm muộn!
Nhìn thấy hai anh em cùng nhau bước ra khỏi biệt thự qua gương chiếu hậu, trong mắt Lưu Hạnh hiện lên vẻ ngạc nhiên, đồng thời cũng có chút sáng tỏ.
Anh như chợt hiểu ra.
Mấy lần trước Vinh tổng có chuyện không đi công ty, cũng đều có liên quan đến vị tiểu thiếu gia Vinh gia này.
Hôm nay đi làm muộn, chắc hẳn cũng là đang đợi vị tiểu thiếu gia này cùng ra cửa.
“Lưu ca, làm phiền anh lát nữa dừng ở tiệm cắt tóc nam tại ngã tư đường Lục Nam nhé.”
Vinh Nhung cài chắc dây an toàn, nói với Lưu Hạnh đang ở vị trí tài xế.
“Được, Nhị thiếu.”
Vinh Nhung kỳ thực không muốn đến tiệm cắt tóc trên đường Lục Nam. Những lần cắt tóc trước đây của cậu đều làm ở đó, nhìn cậu có chút gì đó trông như người âm phủ.
Nếu trước khi sống lại không phải vì cậu đã gửi rất nhiều tiền vào tiệm cắt tóc đó, cậu thật sự sẽ không muốn đến đó.
Đến giờ đi làm, giao thông ở Phú Thành không như mong đợi mà trở nên ùn tắc.
Đồng hồ sinh học của Vinh Nhung tuy dậy sớm, nhưng cơ thể cậu vốn quen thức khuya, căn bản không thể chịu đựng được.
Vinh Nhung đang tựa người vào cửa sổ, suýt chút nữa đã ngủ quên. Khi tiếng còi xe phía sau vang lên, cậu giật mình, “đông” một tiếng, trán đập vào cửa sổ xe.
“Phụt——”
Lưu Hạnh muốn cười, nhưng lý trí lập tức nhận ra điều này rất không thích hợp, liền kìm nén lại.
Sau khi Vinh Tranh lên xe, anh đang xem bản vẽ 3D về dự án phát triển bất động sản mới của công ty trên iPad của mình nên không phát hiện ra Vinh Nhung đang ngủ.
Nghe tiếng động, anh dời tầm mắt khỏi iPad.
Cho dù vừa rồi anh không chứng kiến ​​toàn bộ quá trình, nhưng nhìn Vinh Nhung xoa xoa trán, bộ dạng ngơ ngác như chưa tỉnh ngủ, anh còn có gì mà không hiểu?
“Buồn ngủ à?”
“Trước đó thì buồn ngủ thật, suýt ngủ quên luôn. Nhưng bây giờ em cảm thấy tràn đầy năng lượng rồi.”
Vinh Nhung vén tóc mái lên, cười chỉ vào trán mình.
Vinh Tranh nhạy bén nhận ra trán Vinh Nhung có chút đỏ lên, “Đừng cử động, để anh xem.”
Anh đặt iPad trên tay sang một bên, động tác cẩn thận gạt tóc mái của cậu ra.
Vinh Nhung liền buông tay xuống.
Quả nhiên có một chỗ sưng nhỏ.
Vinh Tranh có chút tức giận.
Tức giận vì Vinh Nhung trong tình huống này còn cười được.
Trong tình huống này, còn có thể cười được.
Hoặc là cậu đã quá quen với nỗi đau, hoặc cậu không còn quan tâm đến cơ thể mình nữa.
Nghĩ đến những lần Vinh Nhung tự hành hạ bản thân, Vinh Tranh trầm giọng hỏi, “Không thấy đau sao?”
Vinh Nhung khó hiểu, “Vâng? Không phải là không chảy máu sao?”
Lúc này, đôi tay của cậu vẫn là bàn tay được nâng niu, trắng như sứ ngọc, trên người không có vết sẹo chứ đừng nói đến máu.
Máu nóng dồn lên trong cơ thể Vinh Tranh.
Phải chảy máu mới biết đau sao?
“Đừng đi cắt tóc nữa, trước tiên đến công ty đi, vết thương của em cần phải chườm đá.”
Vinh Nhung hơi ngạc nhiên, “Anh, không cần đến mức đó chứ? Chẳng qua là đập đầu một chút thôi mà.”
Vinh Tranh nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc hỏi, “Vinh Nhung. Đối với em mà nói, phải đến mức nào mới không phải “một chút thôi mà”? Đến mức đầu vỡ chảy máu sao?”
Thật ra rất dễ dàng để biết Vinh Tranh có tức giận hay không.
Bình thường, khi Vinh Tranh cau mày có nghĩa là anh ấy đang tức giận.
Vinh Nhung thực sự không hiểu tại sao Vinh Tranh lại đột nhiên tức giận như vậy.
Đời trước cậu bị thương còn nghiêm trọng hơn cái này nhiều.
Chỉ cần không chảy máu, mà cho dù có chảy máu và có thể cầm máu thì việc khử trùng và tự băng bó cũng thực sự không phải là vấn đề lớn.
Đột nhiên cậu chớp mắt.
Lại chớp mắt.
Hàng mi dày như hai chiếc quạt nhỏ.
Đôi lông mày xinh đẹp của cậu cong lên, trong mắt lấp lánh những vì sao, cậu dùng lưỡi liếm nhẹ chiếc răng nanh nhỏ của mình, cười toe toét: “Anh hai, anh đang quan tâm em à?”