Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả
Chương 17: Dỗ dành em trai
Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vinh Duy Thiện gọi điện thoại đến.
Vinh Tranh đưa túi chườm đá cho Vinh Nhung, dặn dò cậu cẩn thận rồi quay người đi nghe điện thoại.
Suốt quá trình đó, Vinh Nhung không nhìn rõ được khuôn mặt của Vinh Tranh.
"Ba."
"Tiểu Tranh, con đang bận sao?"
"Ba cứ nói ạ."
"Ba nghe bác cả và chú con nói Nhung Nhung cãi lại họ? Con làm anh mà lại còn bảo vệ Nhung Nhung sao?"
"Chú gọi điện thoại cho ba ạ?"
Xét về tính cách, bác cả của anh chắc chắn là người phóng khoáng nhất trong ba anh em. Loại chuyện gọi điện tố cáo này ông ấy khinh thường ra mặt, vì thế Vinh Tranh đoán nhiều khả năng là chú gọi điện nói với ba.
Quả nhiên, ở đầu dây bên kia, ba Vinh lúng túng "ừm" một tiếng.
"Chú nói với ba là Nhung Nhung cãi lại, vậy chú ấy có nói lý do tại sao Nhung Nhung lại cãi lại không?"
Ba Vinh hơi ấp úng khi bị hỏi, "Cái này... Ba vừa nhận điện thoại là nghe chú ấy than phiền, còn phải bận trấn an chú ấy nữa chứ. Thế là lại quên... quên hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
Đây đúng là phong cách thường thấy của chú. Vinh Tranh cũng không bất ngờ.
"Hôm nay Nhung Nhung bị đụng đầu trên xe."
Sự chú ý của ba Vinh lập tức chuyển hướng, ông vội vàng hỏi: "Nhung Nhung bị đụng đầu ư? Sao lại đụng? Có nghiêm trọng không? Chẳng phải nó đi xe riêng để làm tóc sao? Có phải Tiểu Lưu lái xe nhanh quá không? Về sau con phải nói với Tiểu Lưu một tiếng, dặn cậu ấy đừng lái nhanh quá."
"Không sao ạ, chỉ hơi sưng thôi. Con đưa Nhung Nhung đến công ty chườm đá rồi."
"Chườm đá à, vậy thì tốt rồi. Giờ đỡ sưng hơn chưa con?"
"Lúc đang chườm đá thì chú và bác đến. Không biết họ nghe ai nói gì mà tưởng con dẫn đàn ông về công ty, không được phép của con mà bác đã tự ý xông vào phòng làm việc, ý trong lời ngoài đều muốn con chú ý giữ thể diện. Nhung Nhung nghe ra họ đang bóng gió nên mới cãi lại."
Vinh Tranh hiểu chú và bác của mình, cũng hiểu cha ruột của mình.
Anh biết chỉ dựa trên những lời này và tính cách nhân hậu của ba sẽ chỉ khiến ông đóng vai trò hòa giải, nói với anh rằng họ đều là một gia đình, vì tất cả chỉ là hiểu lầm nên cứ nói rõ ra là được.
Lại nói, anh và Vinh Nhung đều là con trai, ba cũng sẽ không thấy đây là chuyện gì quá to tát.
Vinh Tranh không cho ba cơ hội hòa giải, "Vốn cũng chỉ là hiểu lầm thôi. Nếu bác và chú xin lỗi, Nhung Nhung chắc chắn cũng sẽ nguôi giận. Nhưng hai người chẳng những không xin lỗi, ngược lại còn chỉ trích Vinh Nhung không lễ phép, dám đụng chạm trưởng bối. Thậm chí còn so sánh Nhung Nhung với con, kết luận rằng Nhung Nhung không bằng con về mọi mặt. Ba, ba cũng nghĩ vậy sao? Ba và chú bác đều cảm thấy Nhung Nhung kém con về mọi mặt sao?"
"Đệt! Ba có bao giờ nghĩ như thế đâu? Con rất ưu tú không sai, nhưng Nhung Nhung có chỗ nào kém con đâu? Nhung Nhung rất giỏi thực tế. Chiếc máy hát cũ của ba và chiếc đồng hồ bỏ túi bà ngoại để lại cho mẹ con bị hỏng, chẳng phải đều nhờ Nhung Nhung sửa sao?
Nhung Nhung còn thông minh, học gì cũng nhanh, đặc biệt là khứu giác của nó rất nhạy và có tài điều chế nước hoa.
Ngay cả nhà chế tạo nước hoa nổi tiếng mà nhiều công ty không thể mời được, bậc thầy Chiêm Mỗ Tư cũng đều khen ngợi tài năng của Nhung Nhung, thậm chí còn chủ động mời Nhung Nhung đến thăm phòng điều chế của mình, cho rằng Nhung Nhung nhất định sẽ trở thành một nhà chế tạo nước hoa hàng đầu trong tương lai.
À, đúng rồi, thằng bé này bây giờ còn có tài nấu nướng nữa chứ.
Làm sao mà nó kém con về mọi mặt được chứ?"
Vinh Duy Thiện lúc này thực sự tức giận, một người hiền lành như ông lần đầu tiên nói lời thô tục với con trai cả của mình trong điện thoại.
Đương nhiên, đối tượng khiến ông tức giận là anh cả và chú của Vinh Tranh (em trai ông ấy).
Làm sao Nhung Nhung có thể kém Tiểu Tranh về mọi mặt được?
Hai đứa đều là cục vàng cục bạc của ông và Tiểu Lam!
Lời này của Vinh Duy Thiện, Vinh Tranh cố ý để lộ ra ngoài.
Anh cố ý muốn Vinh Nhung nghe được đoạn này.
Anh muốn em trai mình hiểu rằng dù người ngoài có nói và nhìn cậu như thế nào thì ba cậu - với tư cách là người nhà, thực sự nghĩ gì về cậu.
"Nhung Nhung đâu rồi? Nó vẫn còn ở trong phòng làm việc của con chứ?"
"Vâng, còn..."
Vinh Tranh im lặng cầm điện thoại.
"Sao không nói gì? Rốt cuộc Nhung Nhung có ở trong phòng làm việc của con không?"
Vinh Nhung tiến đến, nhận lấy điện thoại từ tay Vinh Tranh, mắt đỏ hoe, khẽ gọi: "Ba."
"Ba, cám ơn ba."
Kiếp trước, tại sao cậu lại cảm thấy ba mẹ không yêu mình chứ?
Ở đầu dây bên kia, Vinh Duy Thiện nghe thấy con trai nhỏ nức nở, ngay lập tức luống cuống, "Con, con khóc à? Ngoan, con đừng khóc, con đừng khóc! Con chờ chút! Ba sẽ đòi lại công bằng cho con! Ba gọi điện cho chú con! Dựa vào đâu mà dám nói con của chúng ta như thế? Con có chỗ nào kém anh trai chứ? Đúng không?"
Vinh Duy Thiện mắng chú của Vinh Tranh (em trai ông ấy) trong điện thoại, sau đó dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành đứa con trai út: "Con ngoan, đưa điện thoại cho anh con một chút!"
Vinh Nhung không khóc.
Cậu đang cố nén lại.
Không ngờ ba cậu vẫn nghe thấy.
Từ khi có ký ức, cậu rất ít khi khóc.
Tuy lần này cậu không khóc nhưng cậu đoán có lẽ mắt mình đã đỏ hoe rồi.
Cụp mắt xuống, đưa điện thoại cho anh hai.
"Ba."
Vinh Duy Thiện nhận ra đầu dây bên kia đã đổi người.
Sợ Vinh Nhung nghe, Vinh Duy Thiện hạ thấp giọng, lo lắng dặn dò, "Tiểu Tranh, nhanh, thay ba dỗ em trai con đi!"
Vinh Tranh: "..."
Loại chuyện dỗ em trai này, Vinh Tranh khi còn bé rất thành thạo.
Khi Vinh Tranh còn nhỏ, tức là trong những năm đầu sau khi Vinh Nhung chào đời, Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đang trong giai đoạn bận rộn xây dựng sự nghiệp.
Vợ chồng hai người thường xuyên đi công tác, mỗi lần đi là mười ngày nửa tháng.
Dù có bà vú chăm sóc, Tiểu Nhung Nhung tự nhiên vẫn thích ở gần anh trai hơn.
Bị đụng đầu, đi nhà trẻ bị bắt nạt, đều chạy đi tìm Vinh Tranh.
Từ thời kỳ còn là trẻ sơ sinh, Vinh Tranh đặc biệt có cách dỗ dành Vinh Nhung.
Nếu Tiểu Nhung Nhung khóc, anh chỉ cần ôm vào lòng dỗ một chút là được.
Khi lớn hơn một chút thì mang cục bông nhỏ của mình đi xếp hình gỗ, chơi trò chơi, ăn kẹo và kem.
Có thể nói, Vinh Tranh từng rất giỏi dỗ dành em trai mình.
Vấn đề là, đó là Nhung Nhung nhỏ.
Vinh Tranh liếc về hướng phòng rửa tay trong phòng làm việc.
Bây giờ phải dỗ kiểu gì đây?
"Vinh tổng, năm phút nữa cuộc họp sẽ bắt đầu."
Lưu Hạnh gõ cửa, đẩy vào thông báo.
Cửa phòng rửa tay lúc này được đẩy ra, Vinh Nhung từ bên trong đi ra.
Cậu lấy khăn giấy lau mặt, rõ ràng là vừa mới rửa mặt, khi nói chuyện, khóe môi hơi nhếch lên, không ai có thể nhận ra mắt cậu vừa đỏ hoe.
Vinh Nhung lau mặt, rồi lau khô tay, "Anh hai, anh đi làm việc trước đi. Em cũng nên đi cắt tóc rồi."
Vinh Tranh nhìn chằm chằm cậu, "Em thế này mà còn muốn ra ngoài cắt tóc sao?"
Vinh Nhung đưa điện thoại lên, hướng camera về phía mình chụp một bức ảnh: "Vẫn rất đẹp trai mà."
Rút điện thoại xuống, mỉm cười với huynh trưởng: "Cắt tóc sẽ chỉ khiến em đẹp trai hơn thôi."
Vinh Tranh: "... Đợi anh ở đây, anh họp xong sẽ trở lại. Nếu chán thì chơi máy tính."
Nói xong không cho Vinh Nhung cơ hội từ chối, cùng Lưu Hạnh ra ngoài.
Vinh Nhung đuổi theo, "Anh hai, anh không thể như vậy! Anh phải họp, em đợi ở đây làm gì?"
"Đợi anh họp xong, anh có đồ cho em."
Vinh Nhung nghi ngờ huynh trưởng đang cố dụ cậu ở lại văn phòng.
Thằng nhóc nghịch ngợm không chịu hợp tác chút nào, ngửa lòng bàn tay, nói: "Đưa luôn bây giờ đi."
Vinh Tranh không hề nao núng: "Khi nào trở lại sẽ đưa cho em."
Lưu Hạnh đi trước, chờ ở cửa.
Vinh Tranh liếc nhìn Lưu Hạnh ở ngoài cửa, thấy Lưu Hạnh sau khi ra cửa liền nhìn ra bên ngoài, không nhìn vào trong văn phòng.
Vinh Tranh giơ tay xoa đầu Vinh Nhung, "Ngoan ngoãn chờ anh trở lại."
Vinh Nhung: "..."
Có phải huynh trưởng của cậu bây giờ sờ đầu cậu thành thói quen rồi sao?
Chẳng qua...
Vinh Nhung khẽ nhếch môi, không ghét là được.
Vinh Tranh đi ra khỏi phòng làm việc, đi ngang qua quầy lễ tân, nói với thư ký: "Pha một ly trà sữa, mang chút đồ ăn nhẹ vào."
Suy nghĩ một chút, bổ sung thêm, "Còn nữa, người bên trong muốn gì thì cố gắng đáp ứng em ấy, nếu không giải quyết được thì gọi cho tôi."
Cô thư ký lễ tân sửng sốt.
Chẳng phải chủ tịch luôn không thích bị làm phiền khi đang họp sao?
"Vâng, Vinh tổng."
Sau khi Vinh Tranh rời đi.
Thư ký nhìn về phía cửa phòng chủ tịch, xem ra vị trí của thiếu niên xinh đẹp này trong lòng chủ tịch thật sự rất đặc biệt.