Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 52: Anh còn quan tâm em được bao phút nữa
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Alo? Đàn chị, vâng, em nghe đây."
Khi Lê Giang Dã ngồi ở ghế phụ và gọi điện thoại, Tạ Lãng im lặng lái xe.
Hầu hết thời gian, anh luôn là người có thể tập trung làm một việc, nhưng hôm nay anh lại lơ đãng lạ thường, chỉ ba phần tâm trí dành cho việc lái xe, còn bảy phần thì đều dồn vào Lê Giang Dã.
Tạ Lãng liếc nhìn sang bên, thấy Lê Giang Dã đang tựa lưng vào ghế da ô tô, đầu dựa vào cửa sổ, đồng thời nói chuyện điện thoại với Nhậm Nhứ Nhứ.
"Vâng, hôm nay em định quay về trường gặp thầy cô và đám Tiểu Diệp, vâng!"
Ánh mặt trời ấm áp hơi chói mắt khiến chàng trai phải khẽ nheo mắt lại. Cậu nói chuyện với Nhậm Nhứ Nhứ bằng giọng nhỏ nhẹ, ngón tay vô thức chạm vào chiếc vòng cổ bóng đèn màu.
Không hiểu sao, Tạ Lãng cảm thấy dáng vẻ lười biếng của cậu hoàn toàn khác so với thường ngày, giống như một trạng thái sảng khoái sau khi đạt được một sự thỏa mãn nào đó—
Tiểu Dã... em ấy bây giờ, thoải mái lắm phải không?
Thoạt nhìn Tạ Lãng trông có vẻ đang tập trung lái xe, nhưng trong tâm trí anh thực sự lại ngập tràn những suy nghĩ khiến anh choáng váng sau bấy lâu nay.
"Vâng, em đang ngồi trên xe anh Lãng, anh ấy đưa em về trường."
Lê Giang Dã đang nói chuyện thì hình như lại thấy hơi khát.
Cậu ngồi thẳng dậy, lấy một chai nước khoáng từ trong hộp đựng đồ giữa hai ghế ra, sau đó kẹp điện thoại giữa vai và má, rồi tự vặn nắp chai nước khoáng.
Không biết có phải chai nước khoáng vặn chặt quá hay không, nhưng cậu phải vặn mấy lần mới mở ra được.
Bàn tay của chàng trai rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp ngón tay rõ ràng. Khi dùng sức, trên mu bàn tay trắng nõn sẽ xuất hiện một vài đường gân mảnh.
Em ấy lúc nãy... có lẽ đã làm điều đó với bàn tay này.
Xe của Tạ Lãng dừng lại trước đèn đỏ. Anh vẫn đeo kính râm, nửa khuôn mặt giấu dưới chiếc kính trông rất nghiêm nghị, đôi môi mỏng mím chặt.
Thoạt nhìn, người này trông có vẻ rất đứng đắn, thậm chí dường như ánh mắt cũng chẳng hề liếc nhìn, nhưng thực tế là những suy nghĩ trong đầu anh lúc này lại vô cùng hoang đường, ngay cả chính Tạ Lãng cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại có trí tưởng tượng phong phú tới như vậy.
"Vâng, vừa mới qua cúng tuần được mấy ngày ạ... haiz."
Lê Giang Dã vẫn đang tập trung nói chuyện điện thoại, có lẽ vì nhắc đến chuyện của cha Tạ Lãng nên cậu mới khẽ thở dài.
Ngược lại, Nhậm Nhứ Nhứ ở đầu dây bên kia dường như đã nói điều gì đó khá dài, nghe có vẻ kích động nên giọng nói của Lê Giang Dã cũng mang theo chút áy náy, đáng thương thừa nhận sai lầm của mình: "Em biết rồi, đàn chị, tại em không tốt, không nghe lời chị... Vâng, thôi chị cứ coi như là em xin nghỉ phép, năm ngoái em có nghỉ ngày nào đâu, được không chị?"
Tạ Lãng cảm thấy tai mình như dựng ngược lên.
Giờ phút này, anh giống hệt như một chú chó cảnh sát được huấn luyện thuần thục, tất cả giác quan đều xoay quanh Lê Giang Dã, cẩn thận chú ý từng âm thanh nhỏ nhất, từng động tác nhỏ. Ngay cả cuộc đối thoại kia dù chỉ nghe loáng thoáng nhưng vẫn được anh thăm dò tỉ mỉ.
Đại khái anh đoán là Nhậm Nhứ Nhứ đang trách móc Lê Giang Dã, vì tự nhiên cậu lại về thành phố N và ở lại vài ngày.
Mà cậu lại dùng mấy chữ "được không chị" bằng giọng mũi mềm mại không thể tả xiết, như thể đang làm nũng khi nói chuyện với Nhậm Nhứ Nhứ.
Tạ Lãng đeo kính râm, nhưng hàng lông mày của anh đã nhíu lại không vui.
Nhưng hiển nhiên là Nhậm Nhứ Nhứ không thật sự trách cứ Lê Giang Dã, bởi vì giọng nói của chàng trai rất nhanh lại trở nên vui vẻ: "Cảm ơn đàn chị! Người chị tốt của em! Vậy lát nữa em lại gọi điện cho chị nhé!"
Cuối cùng cậu cũng cúp điện thoại, vì tâm trạng rất vui nên còn ngẩng đầu lên vừa uống nước vừa ngân nga.
Ánh sáng mùa xuân bên ngoài cửa sổ chiếu rọi lên khuôn mặt non nớt và trong trẻo của chàng trai, khóe mắt cùng hàng lông mày đều rạng rỡ ánh sáng bởi niềm vui.
Khi uống nước, yết hầu lên xuống... như thể đang nuốt một thứ gì đó.
Cảnh tượng đó khiến miệng lưỡi Tạ Lãng khô khốc. Anh thậm chí có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ trên mặt Lê Giang Dã, sáng lên dưới ánh mặt trời.
Sao em lại vui vẻ như thế? Tiểu Dã.
Lúc một mình... thật sự dễ chịu đến vậy ư?
Khi Tạ Lãng nghĩ như thế, anh lại cảm thấy hơi khó chịu.
Anh nhớ tới cảnh mình bị khóa ngoài cửa và tiếng nước bắn tung tóe bên trong cánh cửa, như đang cố trốn tránh.
Giữa hai người là một màn sương mù mịt che phủ, mà Tiểu Dã của anh lại đang trốn trong màn sương này để làm chuyện đó, nhưng anh chỉ có thể ghép lại bức tranh đó bằng trí tưởng tượng của mình.
Chết tiệt.
Tạ Lãng đột nhiên vỗ "bộp" một cái vào tay lái, chiếc xe phát ra tiếng còi gấp gáp. Lần này anh chuyển hướng hơi nhanh khiến Lê Giang Dã đang uống nước nhất thời bị nghẹn.
"Anh sao vậy?" Chàng trai có chút ngơ ngác, sau đó bèn rút một tờ giấy ra lau nước vô tình nhỏ xuống đ*ng q**n.
"Không sao." Tạ Lãng quay đầu liếc cậu một cái, nhưng ánh mắt lại giấu kín dưới cặp kính râm.
Dường như anh đang cố gắng chịu đựng điều gì đó nên giọng nói trầm thấp lạ thường. Tạ Lãng quay đầu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngờ lại buông một câu chửi thề mà anh chưa từng nói bao giờ: "Chết tiệt, đừng có tông vào xe tôi!"
"Phì!" Lê Giang Dã ngẩn người một lúc, không nhịn được cười phá lên. Cậu chưa từng thấy Tạ Lãng vì lái xe mà cáu kỉnh, đây là lần đầu tiên như thế này nên cậu đành nhẹ giọng an ủi: "Thôi nhường người ta đi anh, cũng đâu có vội đến vậy!"
Tính tình cậu luôn tốt như thế đấy.
Tạ Lãng im lặng không nói gì. Một lúc sau, anh tự chuyển đề tài: "Có phải Nhậm Nhứ Nhứ nói em không?"
Giọng điệu của anh có chút không thân thiện, như muốn bắt lỗi người kia.
"Không phải đâu, anh Lãng." Lê Giang Dã giải thích: "Chị ấy là boss của em mà, em đột nhiên bỏ đi nhiều ngày như vậy, bị mắng chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
Lê Giang Dã nói đến đây lại thè lưỡi với Tạ Lãng. Thật ra động tác nhỏ nghịch ngợm đáng yêu này trên người cậu sẽ không xuất hiện trước mặt bất kỳ ai khác, mà chỉ xuất hiện khi có một mình cậu với anh.
Nhưng khi Tạ Lãng nhìn thấy như vậy, bỗng nhiên không chịu nổi nữa.
Anh dứt khoát không mở miệng nói, cũng không đáp lời, chỉ cứ thế phớt lờ Lê Giang Dã, quay đầu và tiếp tục lái xe.
Hửm?
Sao tự nhiên lại có cái nết khó chịu thế này nhỉ?
Điều này khiến Lê Giang Dã khá bối rối, chẳng hiểu chuyện gì cả. Cho đến khi Tạ Lãng dừng xe ở cổng trường đại học N, cậu và Tạ Lãng, cái người đột nhiên miệng ngậm chặt như hến, cùng nhau xuống xe. Đến khi cả hai người cùng đứng dưới ánh sáng mặt trời, Lê Giang Dã mới rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa.
"Anh Lãng, sao anh lại không để ý đến em?"
Lê Giang Dã tiến lên một bước, dứt khoát tháo kính râm của Tạ Lãng ra.
Tạ Lãng nhất thời chói mắt, không khỏi nhíu mày: "Anh có làm thế đâu."
Trông anh có vẻ không vui, nhưng vẫn muốn nghiêm túc trả lời Lê Giang Dã trong khi anh đứng đó cứng nhắc như một bức tường. Một lát sau, cuối cùng cũng không kìm lòng được, anh nhỏ giọng nói: "Tiểu Dã, vừa rồi em thực sự ở trong đó, làm chuyện đấy à?"
"...Sao đột nhiên lại hỏi cái này?" Lê Giang Dã có chút kinh ngạc. Xung quanh có rất nhiều sinh viên của trường đại học N qua lại, bên cạnh cũng có những hàng bán rong đủ loại đồ chiên rán. Cảnh tượng náo nhiệt như vậy khiến cậu cho rằng Tạ Lãng sẽ không bao giờ đề cập đến chuyện đó.
Đôi mắt đen láy của Tạ Lãng kiên trì chăm chú nhìn Lê Giang Dã, chẳng hề do dự và hoàn toàn không để ý đến xung quanh.
Làm sao anh có thể không đề cập đến chuyện đó được đây, bởi đó là tất cả những gì anh có thể nghĩ đến bây giờ.
Cuối cùng vẫn là Lê Giang Dã phải chịu thua, cậu thấp giọng nói: "Em nói dối anh làm gì?"
Tạ Lãng hít sâu một hơi, khàn giọng nói: "Tự em làm hả?"
Anh nhấn mạnh vào từ "tự em". Lúc này, anh còn đột nhiên đeo lại chiếc kính râm mà Lê Giang Dã đang cầm. Ngũ quan của Tạ Lãng vốn đã sắc nét, nhưng bây giờ chỉ còn lại nửa khuôn mặt lạnh bên dưới lộ ra, mang theo vẻ khó chịu.
Hai người họ cứ đứng sóng đôi như vậy ở cổng trường, kỳ lạ thay, trông lại giống hệt một cặp đôi đang hục hặc.
"Không thế thì sao?"
Tên khốn Tạ Lãng đang định ra vẻ gì đây, Lê Giang Dã nghĩ.
"Em..."
Tạ Lãng đương nhiên biết là Tiểu Dã sẽ tức giận, nhưng hiện tại anh không thể quan tâm nhiều đến thế được. Đầu óc anh chỉ toàn là—
Tiểu Dã tự làm.
Làm như thế nào vậy?
Có thực sự sung sướng ngay cả khi không cần đến anh?
"Nhưng em chỉ vào đó còn chưa đến mười phút——"
Đầu óc anh không còn suy nghĩ nào khác, trong tiềm thức chỉ đơn giản cảm thấy mười phút là không đủ.
Tại sao lại cảm thấy như vậy?
Vào giây tiếp theo, Tạ Lãng mới chợt hiểu ra, bởi anh nhớ lại những lần l*m t*nh với Tiểu Dã.
Hai người họ trước đây... đều làm rất lâu.
"Anh!!!"
Nhưng Lê Giang Dã làm sao biết được anh đang nghĩ gì. Tạ Lãng cứ đứng sừng sững như một ngọn núi, còn đeo cả kính râm đen, chẳng thể nhìn thấu. Kết quả là càng nhìn càng thấy bực mình.
Lúc này cậu đã tức giận đến mức nói lắp: "Anh còn quan tâm em được bao phút nữa!"
Thằng đàn ông nào có thể chịu đựng được những lời như vậy, cái tên khốn Tạ Lãng này!
Lê Giang Dã giận lắm, cậu hét lớn: "Với mười phút em đã đủ sướng rồi thì làm sao!"
Cậu thực sự không thể không cố gắng bảo vệ lòng tự tôn của một người đàn ông: "Không phải em đã nói với anh rồi sao, em, em đã mấy tháng rồi không làm chuyện đó... nhịn từng ấy thời gian thì đương nhiên là thế rồi, hơn nữa mười phút thì sao nào! Đó chẳng phải là mức độ bình thường à? q*** t** chứ có phải l*m t*nh đâu, đương nhiên là phải nhanh rồi, rốt cuộc là anh có hiểu không hả?"
Càng muốn biện bạch lại càng tức giận, càng tức giận lại càng cảm thấy ấm ức.
"Với cả em có nhu cầu sinh lý anh cũng biết rồi đó. Lúc đó chẳng phải anh đã không nói gì sao, thế thì em phải tự giải quyết thôi. Anh định làm gì mà vừa muốn nhìn, vừa muốn hỏi? Liên quan gì đến anh?"
Lê Giang Dã nói quá vội vàng, đến cuối còn hơi nghẹn ngào: "Còn nữa, anh còn định quan tâm em được bao phút. Tạ Lãng, anh, chẳng lẽ anh thì lâu lắm sao?"
Khi nói đến đây, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên và bướng bỉnh nhìn anh.
Khi nói đến câu hỏi cuối cùng, lúc đầu tất nhiên đó là một lời trách móc, nhưng sau khi xem xét cẩn thận lại có thể nghe ra một điều gì đó khác biệt.
Tuy là cậu đang tức giận, nhưng thực ra lại có một chút hoài nghi chợt dâng lên:
Thế Tạ Lãng thì được bao lâu nhỉ?
Kiểu câu hỏi vừa ngây thơ vừa ngượng ngùng lại còn bị bao phủ bởi một lớp chất vấn giận dữ kia, khiến Tạ Lãng ngẩn người đứng đó, toàn thân tê dại—
Hóa ra chính Tiểu Dã cũng không hiểu rõ điều đó.
"Gà rán chiên giòn! Gà rán chiên giòn năm tệ một phần đây! Gà rán chiên giòn thơm ngon—— Giòn giòn rụm rụm chỉ năm tệ một phần!"
Tiếng rao của người bán hàng rong từ phía sau truyền đến, mùi gà rán thoang thoảng bay qua sau lưng Tạ Lãng.
"Tiểu Dã," Tạ Lãng tiến lên một bước.
Anh hơi cúi đầu xuống, sự cáu kỉnh vừa rồi đã biến thành một thứ mềm mại, nhưng lại càng khó định nghĩa.
Tạ Lãng ghé sát mặt Lê Giang Dã, lúng túng hỏi: "Em có muốn ăn gà rán không?"
"Không ăn!"
Ăn cái gì mà ăn.
Người tức tối bỗng trở thành Lê Giang Dã.
Hốc mắt đỏ bừng vì kích động. Tạ Lãng vừa tới gần, cậu liền quay đầu đi chỗ khác. Cậu cảm thấy có chút xấu hổ, theo bản năng muốn dùng ngón tay lau đi khóe mắt.
"Được."
Tạ Lãng suy nghĩ một lúc, rồi chợt giơ tay tháo kính râm ra, sau đó nhẹ nhàng đeo lên cho Lê Giang Dã.
Sống mũi của chàng trai không cao bằng anh, khi đeo vào, gọng kính sẽ vô tình trượt xuống một chút. May mà mắt kính to mới che đi khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu.
Hốc mắt đỏ hoe cũng vì thế mà được giấu đi.
Sau khi Lê Giang Dã cảm thấy yên tâm hơn một chút, đột nhiên lại nói: "Hay là ăn một chút đi!"
Vừa rồi cậu đã âm thầm dùng mũi hít hà, mùi thơm nồng của thì là hòa quyện với gà rán đúng là có chút khó cưỡng.
"À, được thôi!"
Tạ Lãng bèn quay người đi mua gà rán. Lúc đưa miếng phi lê gà chiên giòn còn bốc khói nghi ngút cho Lê Giang Dã, nhìn cậu ăn từng miếng một, đột nhiên anh lại nói nhỏ: "Thực ra anh có thể... rất lâu."
Đây là lần đầu tiên Tạ Lãng nói chuyện này với người khác.
Đây cũng là lần đầu tiên trong đầu anh có những suy nghĩ tập trung và thẳng thắn như vậy về h*m m**n t*nh d*c, nhưng điều này không hề khơi dậy trong lòng anh chút cảm giác tội lỗi nào, hoàn toàn không có.
Anh chỉ muốn nói những lời này với Tiểu Dã một cách đầy đủ và đơn thuần.
Bởi vì Lê Giang Dã đang đeo kính râm, nên vẻ mặt kinh ngạc lúc đó cũng được che giấu.
Chàng trai ủ rũ cắn miếng gà rán, qua một lúc mới nhẹ nhàng 'Ừm' một tiếng.
Tạ Lãng bối rối vì âm thanh không tỏ rõ ý kiến này bất ngờ vang lên. Anh còn muốn hỏi những vấn đề khác, những vấn đề không ngại ngùng, chỉ đơn giản là muốn nói với Tiểu Dã những chuyện này.
"Em..."
Lúc đó, em sẽ nghĩ đến điều gì?
Anh muốn hỏi như vậy, sau đó còn muốn hỏi Tiểu Dã nhiều hơn nữa.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại lại đột nhiên reo lên. Tạ Lãng cúi đầu nhìn mới nhận ra Tạ Dao gọi tới.
Sắc mặt anh bỗng trở nên nặng nề, anh liền cúp điện thoại.
"Anh không nghe à? Em thấy mẹ anh gọi đến mà."
Lê Giang Dã đang ăn nên nói chuyện không được rõ ràng lắm.
"Không cần đâu, dù sao thì..."
Tạ Lãng ngừng lại một chút, bình tĩnh nói: "Dù sao lát nữa anh cũng phải về nhà một chuyến, có chuyện gì thì gặp mặt rồi nói sau."
...
Lời tác giả:
Một chú chó cuồng d*m phiền phức và một chú vịt con ngây thơ.