Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì
Chương 57: Vịt Con Không Thể Trêu Đùa
Nam Phụ - Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Qua Bì thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc Tạ Lãng ngậm lấy của quý của Lê Giang Dã, anh đã thực sự giật mình, đây thật sự là điều có thể làm sao?
Trong nhiều lần ân ái với Lê Giang Dã trước đây, cậu luôn là người chủ động quỳ xuống và ngậm lấy của quý của anh. Thời điểm ấy, Tạ Lãng sẽ luôn cảm thấy tội lỗi ngay cả khi thầm lặng hưởng thụ, vì vậy anh càng chưa từng chạm đến điểm khoái cảm của Lê Giang Dã theo cách này——
Hóa ra cảm giác đó là như vậy.
"Đừng, hức... đừng mà..."
Giọng Lê Giang Dã run rẩy, đôi chân cậu cũng không ngừng run lên.
Đây là lần đầu tiên Tạ Lãng chạm vào của quý của cậu, cũng là lần đầu tiên anh ngậm lấy tinh hoàn của cậu như thế này. Cảm giác đó kích thích mạnh mẽ đến mức khiến Lê Giang Dã cảm thấy như có dòng điện đang chạy khắp cả người mình, hoàn toàn không thể khống chế nổi.
Mọi âm thanh phát ra từ cậu đều là tiếng "đừng mà", cậu thều thào lặp đi lặp lại: "Em sẽ chết mất thôi, anh Lãng."
Cậu ngừng lại một chút, thấy Tạ Lãng không để ý tới mình lại không khỏi thút thít nói nhỏ: "Em sẽ xuất mất, huhu..."
Cuối cùng cậu đã nói ra những lời thật thà với vẻ đáng thương.
Trước đây đã từng làm rất nhiều lần, rất nhiều lần, mỗi lần đều là cậu tiến lại gần Tạ Lãng, khẩu giao cho anh, cong mông quay lưng lại với anh. Thậm chí đã chủ động như vậy nhưng vẫn bị anh âm thầm đẩy ra.
Chỉ là cậu yêu Tạ Lãng quá nhiều.
Từ khi là thiếu niên đến lúc trưởng thành, từ thời điểm trưởng thành cho đến hiện tại.
Bởi vì quá yêu cho nên mới không để ý đến mặt mũi, cũng không màng đến những vết thương âm ỉ giấu trong lòng, thậm chí cho đến tận giây phút này cũng không thấy đau buồn, mà chỉ cảm thấy ấm ức.
Cậu trước nay chưa từng thân mật đến mức độ này với Tạ Lãng bao giờ, cho nên mới không biết được.
Mới không biết được cảm giác này lại tuyệt vời đến thế, tốt đẹp đến nỗi cậu không sao chịu đựng nổi, cũng không biết rằng mình sẽ đột nhiên đạt cực khoái vào lúc nào.
Lời van xin này cuối cùng cũng khiến Tạ Lãng ngẩng đầu.
Anh vừa ngừng động tác, Lê Giang Dã ở phía dưới nhất thời có chút nhạy cảm chống khuỷu tay, bất đắc dĩ nhìn Tạ Lãng.
Đối với anh, đó thực sự là một góc nhìn đẹp đẽ.
Đôi chân xinh đẹp của Lê Giang Dã vẫn đang cố khép lại, nhưng Tạ Lãng từ giữa hai chân cậu nhìn lên, lại như đang trông thấy một thung lũng nhỏ xinh đẹp. Rồi sau đó anh bắt gặp đôi mắt đẫm lệ của cậu, dường như màu mắt đã bị hơi ẩm làm nhạt đi phần nào khi họ nhìn nhau.
Tạ Lãng hít một hơi thật sâu. Vào lúc đó, anh thực sự không hiểu được nỗi ấm ức của Lê Giang Dã, nhưng lại bướng bỉnh cảm nhận theo bản năng rằng:
Tiểu Dã không thể nào không muốn.
Tiểu Dã vẫn còn muốn.
"Tiểu Dã," Tạ Lãng vốn định xoa đầu Lê Giang Dã, nhưng không ngờ là vừa mới đưa tay ra, Lê Giang Dã đã không nhịn được mà vươn tay ra trước, rồi luồn vào lòng bàn tay anh. Tạ Lãng không khỏi ngẩn ra trong giây lát, nhưng ngay sau đó, ý cười đã không thể kìm được trong mắt anh.
Trên trán cậu rịn từng giọt mồ hôi, dường như cũng cảm thấy xấu hổ thế nên gò má và vành tai đều đỏ bừng, cổ khẽ nghiêng sang một bên, rõ ràng đang nắm chặt ngón tay Tạ Lãng nhưng lại chẳng nói một lời.
"Tiểu Dã, đừng xuất nhé!"
Tạ Lãng lại đưa tay ra nắm lấy của quý đang cương cứng của Lê Giang Dã. Đỉnh đầu vật đó đã ướt sũng, chỉ cần chạm nhẹ là toàn thân cậu đã run lên. Anh vẫn chậm chạp di chuyển lên xuống, vừa làm vừa nhẹ nhàng nói: "Đừng nhanh như vậy, mới có mấy phút thôi mà."
Anh tưởng rằng mình đang dỗ dành cậu, nhưng thật ra câu nói kia đích xác đã chọc giận Lê Giang Dã. Có điều là không đợi cậu nổi cơn tức giận thì ngón tay Tạ Lãng đã vội rụt lại, hơn nữa còn thì thầm: "Anh nghĩ là..."
"Muốn cùng em lâu hơn một chút." Đối với Tạ Lãng, câu này đương nhiên là rất khó nói ra miệng, vì vậy đến cuối cùng đã trở nên có phần mơ hồ: "Gắng nhịn một chút, được không em?"
Tuy mơ hồ là vậy, nhưng Lê Giang Dã vẫn nghe thấy rõ ràng, cũng chính vì nghe được... mới không có cách nào phản kháng.
Thực sự rất khó chịu. Tạ Lãng trên giường cũng ít nói, thỉnh thoảng mới bật ra được một câu, nhưng lại chẳng có nổi nửa câu biết dỗ dành người khác.
Tất cả đều là những chiêu trò ngốc nghếch, mỗi lúc một mạnh bạo, nhưng từng câu từng chữ lại khiến cả người cậu mềm nhũn một cách kỳ lạ.
"Vâng..."
Khóe mắt Lê Giang Dã trời sinh đã luôn ửng hồng, vì vậy càng thêm mê hoặc. Cậu nhắm mắt lại ngẩng đầu lên, yết hầu cũng lăn lên lăn xuống, chỉ có bàn tay kia vẫn nắm chặt lấy Tạ Lãng.
Có lẽ cậu sinh ra để chịu chiêu trò này của anh.
Lê Giang Dã đành chấp nhận.
Người đàn ông trên người Lê Giang Dã đương nhiên cảm nhận được sự đầu hàng của cậu. Cậu dường như đã từ bỏ phản kháng, hai chân yếu ớt dang ra, phơi bày hết phần nhạy cảm nhất của mình cho anh.
Tạ Lãng không thể chịu đựng được nữa, anh lại cúi đầu xuống, lần này bắt đầu mút thật sâu lấy của quý cương cứng nóng bỏng của Lê Giang Dã.
Của quý kia không phải kiểu có kích thước quá to, thế nên cũng không tốn nhiều công sức để đưa vào miệng. Anh nuốt lấy, rồi lần mò, đảo lưỡi liên tục quanh điểm nhạy cảm.
Đáng sợ thật, một người không có kinh nghiệm như Tạ Lãng, thực sự không biết phải khẩu giao như thế nào, nhưng lại có thể làm rất nhiệt tình và đầy kiên nhẫn.
Giống như hết lần này đến lần khác đều muốn nuốt chửng cậu, động tác mút vào và nuốt lấy của anh có phần thô bạo, mang đến cho Lê Giang Dã cảm giác như thể mình đang bị một con dã thú to lớn nuốt chửng. Phần nhạy cảm bị giày vò, thậm chí thỉnh thoảng còn thấy hơi đau.
Sung sướng nhưng lại cảm thấy dài đằng đẵng.
Tạ Lãng nuốt sâu đến nỗi cái mũi cao của anh thậm chí còn chạm thẳng vào xương mu của cậu. Ngay cả khi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh đó thôi cũng đủ khiến đùi Lê Giang Dã run lên vì khoái cảm choáng ngợp.
"A...! Chậm, chậm lại một chút!"
Một tay Lê Giang Dã nắm chặt lấy Tạ Lãng, tay kia bất lực bấu chặt ga trải giường: "Anh phải... phải chậm lại một chút, không được như thế đâu, chậm lại đi rồi hãy... a!!! Anh Lãng!"
Cậu nói chuyện ngắt quãng, thế nên cũng không thể biết được đó là lời xin xỏ hay là sự hướng dẫn.
Nhưng cậu còn chưa nói xong đã biến thành một tiếng rên rỉ cao vút.
Khi phát ra tiếng rên ấy, ngay cả toàn thân cũng đồng loạt co giật. Con người vào thời khắc này đều không thể khống chế bản thân sẽ phát ra âm thanh như thế nào. Lê Giang Dã không khỏi che miệng lại.
Tạ Lãng ngẩng đầu lên, nhìn thân thể trắng nõn của cậu trước mặt mình vô thức cọ vào ga giường, trong lòng anh cảm thấy vô cùng nóng bức——
Tiếng em ấy rên hay thật, anh muốn nghe thấy em ấy rên nhiều hơn chút nữa.
Nghĩ đến đây, Tạ Lãng không khỏi thấp giọng nói: "Tiểu Dã, chỗ đó của em ướt lắm rồi!"
Anh chỉ là muốn dỗ Tiểu Dã nói chuyện.
Nhưng cậu lại không khỏi thút thít đáp: "Tại anh làm đó chứ!"
"Không phải đâu." Tạ Lãng nghiêm túc phản bác: "Tại sau khi em cương lên, chỗ đó vốn đã ướt rồi."
"Hức..."
Cái tên Tạ Lãng phiền phức này.
Nói ra những điều thật thà vô nghĩa vào những lúc thế này, thực sự là không biết cách tán tỉnh người khác một chút nào, thế nhưng Lê Giang Dã lại thấy mình hoàn toàn không ổn.
Tại sao lại thích đến thế? Cậu cũng không sao hiểu nổi.
Lê Giang Dã vẫn nắm chặt lấy Tạ Lãng trong lòng bàn tay, toàn thân cậu mềm nhũn, bởi vì đã bình tĩnh lại một chút thế nên cái miệng lại bắt đầu cãi bướng: "Em, em có đâu."
Sự không thành thật của cậu khiến Tạ Lãng hơi để tâm.
Không thể nói ra là gì, có lẽ đây là sự bướng bỉnh sắp trỗi dậy mà thôi.
Vì thế, Tạ Lãng lại cúi đầu xuống ngậm lấy tinh hoàn bên dưới của quý của Lê Giang Dã.
Thật ra có thể cũng không phải là cố chấp, mà là anh thật sự muốn ngậm lấy chỗ này. Lần này càng mút chặt hơn, càng thô bạo hơn.
Việc khẩu giao kéo dài quá lâu khiến cơ thể Lê Giang Dã rơi vào trạng thái cực kỳ nhạy cảm. Cậu không thể chịu được mà dùng tay kia nắm lấy tóc Tạ Lãng, đó là động tác mang ý không muốn nữa, cũng là tiếng thầm cầu xin lòng thương xót "Anh Lãng, em không chịu được nữa rồi".
Thế mà Tạ Lãng lại phớt lờ cậu, thậm chí còn nắm lấy của quý của Lê Giang Dã bằng một tay khác. Đầu ngón tay anh luồn vào lớp lông mu đã được cắt tỉa cẩn thận, nâng cái vật đã cương cứng kia lên, trực tiếp để lộ ra hai tinh hoàn bên dưới.
Tạ Lãng có hơi mất khống chế. Phần trong miệng anh mềm mại như vậy, rõ ràng là cũng giống hệt như mình, nhưng không biết vì sao lại khơi dậy tình yêu cuồng nhiệt không thể ngăn cản trong anh.
Đáng ra nên được nâng niu, nhưng anh lại không thể kìm nén được.
Tạ Lãng dùng sức mút mạnh, như thể muốn mạnh mẽ nuốt lấy hai chiếc tinh hoàn nặng trĩu kia vào miệng——
"A!!! Đừng, đừng mà!"
Sự kích thích mãnh liệt vào lúc đó khiến Lê Giang Dã gần như ngất đi.
Cậu cảm thấy bên dưới của mình ướt át như một đống bùn đất lầy lội, không biết đã xảy ra chuyện gì, cả người rơi vào một cơn choáng váng mãnh liệt.
Dòng điện từ nơi đó lan truyền ra tứ chi, cậu đắm chìm trong khoái cảm, không kìm được thổn thức: "Có phải em đã xuất tinh rồi không, anh Lãng... em, em đã nói rồi, em... em không nhịn được nữa."
Khuôn mặt của cậu chưa bao giờ nóng đến như vậy, bởi vì đã đồng ý nhưng lại không nhịn được nên mới thấy xấu hổ muốn chết.
"Chưa đâu, Tiểu Dã..."
Cuối cùng Tạ Lãng cũng buông cậu ra, anh chống người lên, vuốt ve gương mặt Lê Giang Dã, dỗ dành nói: "Chưa xuất đâu."
Thực tế thì có xuất một chút, nhưng đây là lần đầu tiên anh ý thức được không nhất thiết phải nói ra sự thật.
Bởi vì Lê Giang Dã đã khóc.
Khuôn mặt cậu rất nhỏ, khóe mắt đỏ hoe, vì rơi lệ nên vừa quyến rũ lại vừa đáng thương.
Sao lại khóc thế này?
Tạ Lãng thực sự không biết nên làm thế nào. Anh đang muốn làm hài lòng Tiểu Dã, nhưng vì sao lại làm cậu khóc?
"Anh là đồ khốn——!"
Lê Giang Dã vô thức thở phào, nhưng rồi xấu hổ quá, xấu hổ đến mức ngay giây sau cậu đã tàn nhẫn đẩy Tạ Lãng ra khỏi người mình.
Nhưng tiếp sau đó, lại không thể chịu đựng được sự trống trải khi cả hai đột ngột tách rời sau khoảnh khắc thân mật.
Từng tấc da thịt của cậu đều khao khát được Tạ Lãng vuốt ve.
Lê Giang Dã lật người lại, đột nhiên cưỡi lên người Tạ Lãng, giành lấy quyền chủ động.
Cậu trông mảnh khảnh như vậy nhưng lại có cặp mông rất tròn và đầy đặn.
Vừa mới cưỡi lên, khoái cảm tràn trề khi da thịt áp sát, khiến Tạ Lãng không khỏi hít sâu một hơi——
Thế giới giác quan của anh trở nên hỗn loạn, bởi vậy mà có chút thất thần.
Lê Giang Dã dùng đôi mắt đẫm nước vừa bướng bỉnh vừa đáng yêu của mình nhìn anh: "Anh Lãng, anh có muốn em không?"
Tất cả những điều này đều bắt đầu khi Tạ Lãng muốn thỏa mãn nhu cầu thể xác của cậu, nhưng Lê Giang Dã vẫn không kìm được mà hỏi như vậy.
Tạ Lãng hơi ngẩn ra, đương nhiên anh cảm nhận được sự cố chấp khi Lê Giang Dã hỏi như thế này.
Muốn chứ.
Anh muốn, nhưng đồng thời cũng mơ hồ nhận ra rằng điều Tiểu Dã hỏi không phải là nhu cầu của bản thân cậu mà là nhu cầu của anh.
Điều này khiến cho câu hỏi kia trở nên có phần nguy hiểm với Tạ Lãng.
Vài giây im lặng đó khiến Lê Giang Dã lặng lẽ thở dài.
Nhưng lần này, cậu không hề cảm thấy nản lòng và đau đớn.
Cậu nắm lấy tay Tạ Lãng, vòng ra sau lưng mình, áp lên cái eo cân xứng và xinh đẹp của cậu.
"Nhưng mà em muốn anh."
Lê Giang Dã cụp mắt xuống, hàng mi dài khẽ run, giọng nói rất nhỏ, nhưng vẻ mặt lại dũng cảm lạ thường: "Anh Lãng, vậy thì em muốn anh, có được không——"
Tạ Lãng nâng khuôn mặt của cậu lên, tựa như đang nâng lấy bông hoa nhỏ mà anh trân quý nhất.
Yết hầu của anh khẽ lăn, cuối cùng mới lên tiếng: "Tiểu Dã, bảo bối."
Hai từ đó vốn dĩ vô cùng nhẹ nhàng, nhưng đối với anh mà nói lại là vô cùng hiếm có, là một sự rung động sâu sắc.
Tiểu Dã, bảo bối của anh.