29. Chương 29: Ngoại truyện Phùng Bắc (6)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 29: Ngoại truyện Phùng Bắc (6)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Để quyến rũ mỹ nhân, cần phải có phương pháp.
23.
Nơi ở của Lạc Thượng vô cùng gọn gàng sạch sẽ, gần như không có một hạt bụi nào, đồ đạc nội thất cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Điều đáng sợ nhất là khắp các bức tường đều treo đầy vũ khí lạnh.
Phùng Bắc vốn cũng là người quen thuộc với những thứ này. Hắn chơi dao bướm nhiều năm, cảm giác kích thích đến mức đôi khi tự cắt thử vào tay mình, giống như việc mạo hiểm khi đua xe vậy.
Nhưng những thứ Lạc Thượng sưu tầm đều là cực phẩm, món nào cũng rất hiếm, có sức sát thương cực lớn.
Còn có những bao cát rất lớn, găng tay đấm bốc cũng được đặt bừa ở góc tường.
Chân Phùng Bắc hơi nhũn ra, hình như hắn đã chọc phải một người không tầm thường rồi.
Khuôn mặt Lạc Thượng dưới ánh trăng thật mờ ảo. Nhưng vẻ thanh tú và sự ngây thơ chưa từng trải kia không phải là giả, rất đẹp trai, rất phong trần, lại còn cắt tóc húi cua trông càng thêm cá tính.
Yết hầu Phùng Bắc khẽ nuốt khan, giọng nói phát ra có hơi run, hắn đứng thẳng người lên, phát hiện tên nhóc trắng trẻo này còn cao hơn mình một chút.
Đụ mẹ.
Phùng Bắc khẽ cắn môi, không cam tâm chút nào, hắn lấy hết can đảm bước đến trước mặt Lạc Thượng hỏi, “Rốt cuộc là em làm nghề gì?”
Sắc mặt Lạc Thượng lạnh lùng nhưng thực ra dương vật đã cương cứng đến đau điếng, y cúi đầu hung hãn hôn lên đôi môi đang nói không ngừng của Phùng Bắc, không có kỹ thuật mà chỉ cắn xé, gặm nhấm, bá đạo mút lấy môi hắn một cách hỗn loạn.
Từ đầu lưỡi đến hàm răng đều bị y cạy mở, nước bọt của y cũng theo đó chảy vào miệng Phùng Bắc.
Đầu óc Phùng Bắc như một bãi bùn lầy, mấy cái kỹ thuật hôn hít vớ vẩn đều biến đâu mất tăm, chỉ biết đuổi theo đầu lưỡi của Lạc Thượng, ướt át tiến vào sâu, liếm láp cổ họng, mặc cho khoái cảm quấn lấy toàn thân.
Phùng Bắc bị hôn đến mức đầu óc trống rỗng, quá mãnh liệt, thân thể run rẩy, người mềm nhũn như bún, để mặc Lạc Thượng hào hứng phát huy.
Hôn đến cuối cùng, hắn không tự biết mà dựa vào người Lạc Thượng, khóe mắt ửng đỏ, tiếng thở dốc khó giấu nổi vẻ đẹp động lòng người nơi khóe mắt.
Lạc Thượng càng nhìn càng mê mẩn.
Bàn tay thô ráp của y muốn vuốt ve đôi chân dài của Phùng Bắc.
Bị quần áo ngăn cách vướng víu thật.
Nhưng đầu óc Phùng Bắc rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn chút.
“Em mau nói cho anh biết đi mà…”
24.
Giọng nói trầm thấp của Lạc Thượng pha lẫn với hơi thở gấp gáp và sự phấn khích lạ thường, “Nhập ngũ.”
Phùng Bắc thật sự hiểu ra chuyện này không ổn rồi.
Cực kỳ không ổn.
Hắn lập tức đẩy Lạc Thượng ra, sợ hãi nuốt nước bọt, hơi thở trong miệng mang đậm mùi vị của Lạc Thượng, đôi môi đỏ bừng, dấu răng hết sức rõ ràng, nhìn qua là biết vừa bị hành hạ đến thảm hại.
“Có phải em muốn địt anh không?”
Giọng Phùng Bắc run rẩy, hắn căng thẳng liếm bờ môi đau nhức của mình.
Lạc Thượng suy nghĩ một lát rồi kiên định gật đầu, ánh mắt y sáng như ngọn đuốc, nét mặt tuấn tú, kiểu tóc húi cua rất gọn gàng, bộ dạng đứng đắn coi chuyện làm tình như một bài huấn luyện.
25.
Phùng Bắc không chút suy nghĩ lập tức bỏ chạy, lao ra cửa, gần như sụp đổ lẩm bẩm, “Lạy Chúa trên cao, thế này mà còn trùng hợp đến thế à, tại sao tên nhóc trắng trẻo này lại là công cơ chứ, tại sao vậy hả…”
Hắn hoàn toàn quên mất bản thân mình cũng là một mỹ nam khiến người khác say đắm, vậy mà Lạc Thượng lại chẳng có chút ý thức nào.
Lỗ tai Lạc Thượng rất thính, y nghe thấy hết những lời này, dương vật cương cứng đến đáng sợ, ánh mắt kìm nén, giấu đi sự phản loạn và bản tính hoang dã.
Nhưng rốt cuộc y vẫn kiềm chế được.
Quay lại phòng, đeo găng tay đấm bốc, cởi bỏ áo dài, để lộ nửa thân trên đầy vết sẹo do dao chém và các vết thương đã đóng vảy.
Lăn lê bò lết trong quân đội mấy năm, y giỏi nhất là nhẫn nại, đau không kêu, khổ không than.
Nửa thân trên với những đường nét cơ bắp săn chắc, mạnh mẽ, cơ bụng và đường nhân ngư, vài giọt mồ hôi rơi trên cơ bắp, hormone không ngừng tuôn trào, càng làm tăng thêm phần sexy.
Lạc Thượng hung hăng đấm mạnh vào bao cát, thế đứng cực kỳ vững chắc, những đòn tấn công vô cùng hiểm hóc, ánh mắt y rất tập trung, nét mặt lạnh lùng giống như một con hổ hung dữ tạm thời ngủ say, bản tính dã thú tàn nhẫn chỉ muốn nhào đến giết chết con mồi.
Y biết, Phùng Bắc nhất định sẽ quay lại.
Loại người bất cần đời này, không muốn thua, chỉ muốn thắng thôi.
26.
Lạc Thượng đã đánh cược đúng.
Phùng Bắc trông có vẻ đã bình tĩnh trở lại, nhưng thực tế chân vẫn còn run lẩy bẩy, trên mặt tràn ngập sự do dự, thăm dò, hé đầu ra khỏi cửa hỏi Lạc Thượng, “Này.”
“Sao em không đuổi theo anh?”
Lạc Thượng im lặng không nói, cởi găng tay đấm bốc ra, với nửa thân trên trần trụi đi đến trước cửa, mồ hôi trên người chảy nhễ nhại, dưới cằm lấp lánh những giọt nước.
Phùng Bắc nhìn muốn hoa mắt, đụ má, thân hình thật sự quá tuyệt vời, vết sẹo cũng ngầu không tả xiết, chàng lính này quả thật không hề tầm thường chút nào.
Nhưng Lạc Thượng lại thay đổi thái độ khác hẳn với lúc trước, giọng nói cũng phảng phất sự xa cách, “Dường như chúng ta không hợp nhau lắm.”
Phùng Bắc giật mình, giọng nói run rẩy, “Anh mới ra ngoài hút mấy điếu thuốc tĩnh tâm thôi mà, sao lại không hợp chứ?”
“Lạc Thượng, tuy chúng ta trùng hợp là công nhưng mà căn bản không phải vấn đề, anh không ngại chút nào.”
“Anh là kim chủ của em mà, sao em không vì anh mà… chịu đựng một chút?”
Vừa dứt lời, Lạc Thượng không chút khách khí đóng sầm cửa lại.
Nụ cười trên môi Phùng Bắc biến mất.