Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất
Chương 30: Ngoại truyện Phùng Bắc (7)
Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【 Tiểu bạch kiểm và đại mỹ nhân 】
—
27.
Lâm Đường Uyên chết lặng, anh ta chậm rãi châm cho mình điếu thuốc. Cái quái gì mà thằng quỷ Phùng Bắc này lại thất tình đến đây tìm rượu giải sầu vậy, lại còn khui chai rượu đắt tiền nhất của anh ta nữa.
Lòng Lâm Đường Uyên đau như cắt nhưng ngoài miệng vẫn khuyên Phùng Bắc uống ít thôi.
Phùng Bắc ôm chai rượu không chịu buông, mặt mày đầy vẻ uất ức, thất bại, mất mát, uất hận… đủ thứ cảm xúc hỗn độn, đến mức ngay cả kẻ độc thân như Lâm Đường Uyên cũng thấy hơi nghẹn lòng.
Đàn ông kỵ nhất là đụng chạm chuyện tình cảm.
Nhìn đi, trước giờ Phùng Bắc Bắc đi qua ngàn vườn hoa mà chẳng vướng chút bụi trần, giờ đây cũng phải chịu thua.
Số điện thoại bị chặn.
WeChat cũng bị xóa.
Đến chỗ ở tìm cũng không thấy người.
Phùng Bắc phải đi hỏi ông chủ khó tính mới biết được.
Mẹ kiếp, thằng nhóc Lạc Thượng này không hé răng nói với ai một lời đã tự đi đóng phim chỗ khác rồi.
Phùng Bắc đau khổ đón nhận tất cả, hắn không thể nào hiểu được y, thế là đành nuốt trôi ly rượu đắng ngắt, như nuốt cả nỗi đau vào lòng.
Hắn ngửa đầu lên ực một hơi thật lớn, khóe mắt ửng đỏ, vẫn vương nét đào hoa, miệng còn lẩm bẩm chê bai: “Mẹ nó, rượu mày khó uống thấy bà!”
Lâm Đường Uyên siết chặt nắm tay, giật chai rượu lại, hùng hổ nói: “Không thích uống thì đừng có uống, bảo bối của tao chỉ còn ba chai thôi đấy, đưa mày đúng là phá hoại…”
Nhắc tới “phá hoại”, Phùng Bắc càng tủi thân hơn.
“Tại sao Hoắc Dật ngày nào cũng âu yếm với người yêu, còn tao với Lạc Thượng lại chẳng thấy mặt mũi đâu…”
“Mày nói xem, lỡ cậu ấy giận quá bỏ về quê luôn thì tao biết phải làm sao bây giờ?”
“Tao mới chỉ được cậu ấy hôn môi thôi, còn chưa kịp lăn giường nữa mà…”
“……”
28.
Lâm Đường Uyên chửi thầm trong bụng, thằng cháu Phùng Bắc này đúng là cái đồ đê tiện, đáng đời đáng đời.
Phùng Bắc nào có thèm để ý người khác nghĩ gì, hắn bắt đầu khóc lóc, cảm xúc chôn vùi bấy lâu vỡ òa, khuôn mặt đẹp trai sáng sủa không giả vờ được nữa, vừa há miệng ra là gào khóc thảm thiết.
Lâm Đường Uyên ngẩn người, thằng cháu Phùng Bắc này uống rượu say còn biết khóc à?
Không có ấn tượng, chưa từng thấy bao giờ.
Anh ta vừa định an ủi vài câu.
Thế nhưng cửa phòng bật mở, người phục vụ mặt mày bầm dập, gãi đầu nói: “Ông chủ, vị tiên sinh này tự nhiên xông vào đây, lại còn đánh mấy người nữa.”
Ồ, đây rồi thủ phạm.
Lâm Đường Uyên nhìn Phùng Bắc vừa say khướt khóc nức nở, rồi lại nhìn Lạc Thượng đang cố kiềm chế nhưng khí thế lại vô cùng áp đảo.
Trong lòng anh ta kiên định: Anh em tốt của tao à, làm kẻ thụ thì không có tương lai đâu, tao mãi mãi là máy bay yểm trợ tốt nhất của mày.
Tiến lên đi, Phùng Bắc Bắc –
29.
Thế là Lạc Thượng vác Phùng Bắc đang khóc hu hu, chóp mũi đỏ ửng ra khỏi quán bar.
Gió đêm thổi hiu hiu, đêm ở Bắc Kinh dài lắm, người cô đơn cũng nhiều, nhưng vẫn luôn có những người sôi nổi làm người ta không thể rời mắt.
Phùng Bắc say rượu vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Đôi môi ướt đẫm rượu của hắn cắn vào cơ bắp sau lưng của Lạc Thượng rồi nhai nhồm nhoàm, sau đó nhổ cái toẹt, lèm bèm nói: “Cái tên họ Lâm kia mày cho tao ăn cái chó gì vậy…”
Gương mặt chính khí ngời ngời của Lạc Thượng không còn căng chặt nữa, trông vừa chân thành vừa dịu dàng: “Tôi là Lạc Thượng.”
Phùng Bắc nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức ngoan ngoãn không cắn người nữa, giọng điệu oán trách nhưng lại như làm nũng: “Cái đồ nhóc con đẹp trai Lạc Thượng ấy.”
“Ừm.”
“Em là cái đồ nhóc con đẹp trai.”
“Tôi đây.”
Phùng Bắc bị chọc cười, dùng miệng hôn lên lưng Lạc Thượng làm y ngứa ngáy.
Cái giá phải trả cho việc vác Phùng Bắc nóng bỏng lắm chiêu trên vai là cậu nhỏ càng lúc càng cương cứng dưới háng.
Lạc Thượng nhiều năm qua vẫn luôn kiềm chế bản thân, sống cấm dục, lúc này tim gan đều run lên, mấy ngày nay cố ý tránh mặt Phùng Bắc rất thành công.
Y biết.
Thứ không thể có được mới là tốt nhất.
Y muốn Phùng Bắc cam tâm tình nguyện nằm trên giường để y thỏa mãn.
Thần sắc Lạc Thượng vô cùng kiên định, Phùng Bắc là trận chiến mà y phải giành chiến thắng.
Núi đao biển lửa cũng chẳng sánh bằng trái tim nồng nhiệt của một kẻ biết yêu.
Yết hầu y khẽ trượt lên xuống, chưa bao giờ y được vuốt ve đôi chân của Phùng Bắc thân mật đến vậy, bờ mông tròn trịa nhỏ nhắn, đôi chân thon dài hấp dẫn, đường cong quá mỹ miều, vừa dài vừa thẳng, mềm mại đến rung động lòng người.
Có thể làm rất nhiều tư thế trên giường.
Người chơi xe đua thể chất đều không tệ, độ mềm dẻo cũng khá.
Lạc Thượng gần như không nhịn được, nhẹ nhàng dùng bàn tay lớn còn lại xoa xoa mông Phùng Bắc.
Rồi từ từ di chuyển dọc đùi, dần dần vuốt ve, vừa kìm nén vừa say đắm, khó che giấu sự say mê.
30.
Sau khi đưa Phùng Bắc say khướt ngủ say khướt về nhà.
Lạc Thượng cởi hết quần áo Phùng Bắc rồi tắm rửa cho hắn, trong quá trình không nhịn được, dùng miệng hôn khắp người Phùng Bắc, mút lấy để lại nhiều dấu hôn xanh tím.
Đặc biệt là giữa cặp đùi xinh đẹp kia, y xoa làm da đỏ ửng, liếm láp đến từng ngón chân cũng mút chùn chụt.
Không có quần áo che đậy càng thêm quyến rũ, như ngọc bích có thể quấn lấy eo.
Lạc Thượng thở hổn hển, gần như mê mẩn không rời, say đắm thưởng thức hắn.
Vờn vĩnh đến mức Phùng Bắc trong giấc mơ cũng không nhịn được mà thủ dâm, lên đỉnh rồi bắn tinh, gương mặt càng thêm nồng nàn diễm lệ, mê người đến điên dại, còn không sợ chết mà vô thức liếm môi một cái.
Lạc Thượng bỏ qua dương vật đang căng đau dưới háng, gân xanh trên cánh tay hơi nổi lên, bây giờ chưa phải là lúc.
Y vác Phùng Bắc ra khỏi phòng tắm, đặt thân thể trần trụi lên giường, sau đó ngồi bên cạnh hắn.
Dương vật thô bự chĩa thẳng vào khuôn mặt kinh diễm của Phùng Bắc.
Hai tay sục dương vật, ánh mắt kìm nén ham muốn, nhịp thở đều đặn tự an ủi.
31.
Cuối cùng, dương vật dữ tợn vừa bắn ra tinh dịch đã bị chủ nhân lấy giấy lau sạch.
Lạc Thượng cúi đầu cắn lên môi Phùng Bắc, chưa thỏa mãn, nhưng cũng chỉ được vậy thôi, y thở hổn hển một lúc rồi cúi đầu đắp chăn đàng hoàng cho hắn.
Lại tìm vài bộ quần áo của mình để mai hắn có thể mặc.
Trước khi rời đi, y dịu dàng vuốt ve khuôn mặt say ngủ của Phùng Bắc, bàn tay lớn thô ráp, nhưng lại có một mỹ nhân xinh đẹp không có chút phòng bị nào rúc mặt vào lòng bàn tay, còn thỉnh thoảng dùng môi cọ nhẹ.
Nhóc xinh đẹp.
Lạc Thượng nhìn rất lâu, nhưng y còn phải quay lại phim trường ở nơi khác.