Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất
Chương 31: Ngoại truyện Phùng Bắc (8)
Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
365 kế quyến rũ Phùng Bắc Bắc
—
32.
Ngủ một giấc đã đời dậy thấy mình đang ở nhà Lạc Thượng là một trải nghiệm thế nào.
Đầu tiên, Phùng Bắc thở dài thườn thượt. Tối qua say bí tỉ đến mất trí nhớ ở chỗ Lâm Đường Uyên, xem ra thằng nhóc tiểu bạch kiểm này cũng còn có chút lương tâm, không đến mức bỏ của chạy lấy người.
Đưa đại kim chủ về nhà luôn, cũng không tồi.
Hắn lập tức cảm thấy vui sướng trong lòng, lại liếc nhìn bộ quần áo Lạc Thượng đặt sẵn trên giường.
Thằng nhóc này cũng được đấy chứ. Phùng Bắc chưa kịp đắc ý được mấy giây đã phát hiện ra điều gì đó bất thường. Hắn ngồi bật dậy, vén chăn lên nhìn, nụ cười trên môi lập tức tắt lịm.
Đây là bố mày bị người ta cưỡng gian rồi sao?
Hai đầu ti ửng hồng, trên bụng toàn là dấu hôn và vết tay. Kỳ quái nhất là cặp đùi vốn trắng nõn mượt mà, giờ lại ửng hồng bất thường, tuy không đến mức thâm tím nhưng dấu vết bị mút mát thì quá rõ ràng.
Đầu Phùng Bắc đột nhiên quay cuồng, hắn không nhịn được đưa tay sờ mông mình. Ồ, may quá, vẫn còn trinh đít.
Bây giờ hồn hắn như lìa khỏi xác, vẻ mặt ngơ ngác, lại tiếp tục nằm xụi lơ trên giường của Lạc Thượng.
Trên trần nhà ngoài bóng đèn ra thì chẳng có gì cả. Khuôn mặt điển trai của hắn không có chút tinh thần nào, giống như đang đón nhận một sự thật vĩ đại.
Thằng nhóc đẹp trai rất muốn đ*t ông.
Thằng nhóc đẹp trai hôm qua đã mút mát chùn chụt để kiểm nghiệm “hàng” của ông rồi.
Mạch suy nghĩ kỳ quặc của Phùng Bắc đột nhiên tò mò, không biết Lạc Thượng cảm thấy thế nào –
Nhìn ông đây có đủ “phê” không nhỉ?
Chắc chắn là đủ rồi.
Chân ông đây đẹp thế cơ mà.
33.
Phùng Bắc vẫn bò dậy, mặt mày ngơ ngác như người mất hồn, chết lặng mặc bộ quần áo Lạc Thượng đã chuẩn bị sẵn.
Nhưng mà, cỡ quần lót hơi quá khổ à nha.
Hắn mặc vào chẳng khác nào đang treo con c* lơ lửng cả.
Thằng nhóc Lạc Thượng này rốt cuộc là ăn gì mà lớn nhanh vậy?
Phùng Bắc không khỏi bắt đầu uất hận, lại có chút tò mò không thể nói thành lời.
Rốt cuộc là con c* dữ tợn cỡ nào, mới có thể khủng đến như vậy?
34.
Lòng hiếu kỳ của Phùng Bắc luôn lớn đến mức lố bịch.
Bức tường chứa đầy vũ khí lạnh trong phòng kia rất đáng sợ, nhưng thứ càng nguy hiểm lại càng thu hút.
Cũng giống như Lạc Thượng vậy.
Phùng Bắc chưa bao giờ là kẻ chịu chấp nhận sự nhàm chán. Hắn theo đuổi sự kích thích, tìm kiếm sự mới lạ, thậm chí còn liều mạng khám phá những điều bản thân chưa biết.
Trên người Lạc Thượng toát ra một vẻ thần bí, là sự kiềm nén vượt quá tuổi tác, giống như một câu đố cần được khai phá, khiến Phùng Bắc ngày đêm nhung nhớ.
Nhưng hắn không biết đây có phải là tình yêu hay không.
Thôi thì gọi điện hỏi Lâm Đường Uyên thử.
35.
“Nghe tao nói trước đã, bây giờ tao đã đến thành phố C rồi, cũng không tính quay về Bắc Kinh nữa.”
Giọng điệu Lâm Đường Uyên đau đớn vô cùng, “Thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn cái trò liên hôn thương nghiệp này nữa, đ*t con mẹ nó!”
“Bắt tao kết hôn hả, mơ đi! Đời này tao chỉ muốn yêu đương với tiền thôi. Cùng lắm thì tao gây dựng sự nghiệp lại bằng hai bàn tay trắng!”
Phùng Bắc vừa định an ủi vài câu, nào ngờ giọng Lâm Đường Uyên lập tức trở nên bủn xỉn, “Thằng minh tinh nhỏ nhà mày hôm qua đánh người của tao, mày còn uống chùa rượu của tao nữa. Chuyển khoản WeChat hay Alipay đây?”
Phùng Bắc cúp máy không chút suy nghĩ. Anh em mà nhắc đến tiền thì tổn thương tình cảm lắm.
Hắn suy nghĩ một chút rồi quyết định đi tìm Hoắc Dật.
Hoắc Dật mới là đại kim chủ đích thật.
Hắn vừa đốt tiền vào đua xe, vừa đốt cho thằng tiểu bạch kiểm, tiền sắp đốt hết nổi rồi.
36.
Bốn chữ “lưu niên bất lợi” (năm nay không may mắn) giờ đây Phùng Bắc đã thấm thía.
Sau khi bị nhồi cơm chó no nê, hắn lại cô đơn lẻ loi một mình.
Lâm Đường Uyên không ở Bắc Kinh.
Thằng tiểu bạch kiểm không biết đã chạy đi đâu.
Hoắc Dật đang yêu đương ngọt ngào, căn bản không có chỗ cho một cái bóng đèn chen chân vào.
Má nó nói mới hay, làm “0” cũng cần có thiên phú à?
Vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ của Hoắc Dật là thế nào?
Phùng Bắc có vắt óc cũng không hiểu nổi.
Lúc này, hắn đang mặc bộ đồ dài tay trông như lão cán bộ của Lạc Thượng, vẻ mặt tang thương châm cho mình điếu thuốc.
Thật sự có hơi ấm ức, tại sao hôm qua Lạc Thượng “quậy” hắn xong, sáng nay đã biến mất tăm rồi.
Điện thoại vẫn trong trạng thái không bắt máy. Đây gọi là “rút chim vô tình” trong truyền thuyết sao?
Được lắm, Phùng Bắc lại một lần nữa lĩnh ngộ.
37.
Trong khi đó, đạo diễn ở trường quay vô cùng hài lòng với Lạc Thượng.
Vốn tưởng người mang đến vốn cho đoàn phim là một bình hoa di động, nào ngờ lại là một anh chàng đẹp trai chăm chỉ đến vậy.
Nhìn kìa, tay còn ôm khư khư cuốn sách không rời nữa.
Mắt đạo diễn đúng là mờ thật.
Lạc Thượng ngồi nghiêm trang, chỉn chu cầm cuốn sách 《365 kế quyến rũ người tình》, say sưa nghiền ngẫm.
Bên cạnh chữ “như gần như xa”, hắn lại đánh thêm một dấu tick.
Thành công.