32. Chương 32: Ngoại truyện của Phùng Bắc (9)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 32: Ngoại truyện của Phùng Bắc (9)

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thích đến chết mất!
38.
Lạc Thượng vẫn tiếp tục bặt vô âm tín, nhưng trên Weibo bỗng dưng xuất hiện đủ loại hình ảnh của y.
Đây là thành quả của ông chủ bóc lột sức lao động. Đã có kim chủ nâng đỡ thì cái gì cũng có, thậm chí còn chu đáo mua hot search cho Lạc Thượng, cũng coi như dựa vào vẻ đẹp để tranh thủ chút danh tiếng.
Nào là tóc vuốt ngược, nào là quân phục… đẹp trai một cách khác thường, điều này khiến Phùng Bắc phát thèm đến điên dại.
Nhìn thấy được mà không chạm được.
Bị Lạc Thượng “bạo lực lạnh”, Phùng Bắc chịu hết nổi rồi.
Cuối cùng vào một ngày nọ, hắn hùng hổ tự sửa soạn, làm đẹp cho mình, cất kỹ bộ quần áo quê mùa của Lạc Thượng vào, vì hắn vẫn chưa nỡ vứt bỏ.
Hắn thay một bộ vest phong cách Anh Quốc lịch lãm và bảnh bao nhất của mình, hắn quyết không để mình thua kém về vẻ ngoài!
Hắn lập tức lái chiếc McLaren rời khỏi nội thành đi tìm Lạc Thượng.
Lúc đi ngang qua cửa hàng bán hoa quen thuộc, chiếc xe dừng lại. Vẻ mặt xinh đẹp của vị thiếu gia này lộ rõ sự bất mãn, nhưng vẫn phải miễn cưỡng mua hoa để dỗ dành người kia.
“Bà chủ ơi, có hoa hồng trắng không ạ?”
Bà chủ cửa hàng bán hoa là người quen của Phùng Bắc, mỗi lần tán tỉnh các cô gái hắn đều qua đây mua hoa. Bà chủ hỏi, “Tiểu thiếu gia, vẫn như cũ sao?”
“Lần này không giống những lần trước, cháu nghiêm túc lắm.” Phùng Bắc nói thẳng, “Chất đầy hoa vào cốp xe cho cháu, có bao nhiêu thì cứ nhét hết bấy nhiêu.”
Bà chủ cửa hàng tuân theo phương châm “có tiền không kiếm thì là dại”, “Được thôi, đảm bảo cháu sẽ rước được mỹ nhân về.”
Một nhóm nhân viên cửa hàng bắt tay vào việc, còn Phùng Bắc bình tĩnh ngồi đợi trên ghế lái.
Tiện tay, hắn gửi vài tin nhắn, số điện thoại của hắn cuối cùng cũng được bỏ chặn.
39.
Kết quả là hai tiếng lạnh lùng từ Lạc Thượng, “Có việc?”
Gương mặt nhỏ nhắn của Phùng Bắc tái nhợt, tay run lên vì giận. Mấy hôm trước hắn uống say còn bị thằng nhóc này gặm hết cả người hắn, vậy mà giờ lại hỏi “có việc” ư?
Trước kia không ít người mắng hắn là trai đểu.
Hoá ra hắn căn bản chẳng là gì cả.
Cái tên đểu cáng đó mới đúng là Lạc Thượng!
40.
Nhưng mà nói thế nào nhỉ.
Lạc Thượng thực sự đã nắm thóp Phùng Bắc trong lòng bàn tay.
Cái gì không có được thì mãi mãi khiến người ta day dứt.
Bà chủ cửa hàng hoa hỏi, “Tiểu thiếu gia, còn nhét nữa không?”
Gương mặt xinh đẹp của Phùng Bắc phản chiếu trong gương chiếu hậu càng thêm rạng rỡ với làn môi hồng và hàm răng trắng. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, “Nhét vào tiếp cho cháu, đỏ, xanh, hồng, tím gì cũng nhét hết vào!”
Đụ má, ông đây đúng là cái đồ mê trai.
41.
Thành công biến chiếc xe bảo bối của mình trở nên thơm nức mũi.
Xe chạy càng nhanh, vài cánh hoa rơi xuống phía sau cốp xe bay lên, đậu trên vai Phùng Bắc, càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc của hắn.
Câu nói người đẹp hơn hoa quả nhiên không lừa ai.
Lái xe ước chừng hai tiếng, cuối cùng cũng có thể gặp được Lạc Thượng.
Trong trường quay, Lạc Thượng cũng chẳng khá khẩm là bao. Y đã hai ngày hai đêm không nghỉ ngơi, lần trước để kịp chạy về Bắc Kinh xem Phùng Bắc mà y đã dồn ép tất cả công việc lại.
Gần như là bận không ngơi tay.
Nhưng Lạc Thượng là quân nhân, điều y không thiếu nhất chính là sức bền. Y tinh lực dồi dào, làm việc liên tục lâu như vậy mà vẫn có thể giữ được vẻ ung dung, thong thả.
Chiếc siêu xe của Phùng Bắc dừng ở trường quay đã bị người khác nhìn thấy.
Lạc Thượng biết tin đầu tiên, y khẽ cười một tiếng. Năm đường nét trên khuôn mặt ngay ngắn luôn tạo cho người khác cảm giác về vẻ quân tử điềm tĩnh.
Nhưng giờ phút này lại thêm chút quyến rũ một cách mơ hồ. Độ cong nơi khóe môi y biểu lộ niềm vui sướng của chủ nhân.
Y biết, Phùng Bắc chắc chắn sẽ đến.
42.
Mọi người trong trường quay đã được dặn trước, đương nhiên biết đây chính là vị đại kim chủ “ba ba” nổi tiếng.
Mọi người xúm xít bàn tán, để cho “chim hoàng yến” và kim chủ sum vầy vui vẻ.
Mặc dù cảm thấy thân phận hai người này không hợp cho lắm.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Phùng Bắc vội vã đến, nhưng cả người như phát sáng, đôi mắt tinh xảo tràn ngập mong đợi. Hắn khoác lên mình bộ đồ trang nhã, hiểu rõ mọi lợi thế của bản thân, vừa kiêu sa quý phái lại vừa pha chút phong trần. Vệt đỏ nơi khóe mắt thật khiến người ta phải liên tưởng, nhưng hắn chỉ đến để tặng hoa cho Lạc Thượng.
Nắp cốp sau mở ra.
Gió đêm thổi nhè nhẹ, những cánh hoa của hoa hồng trắng tung bay tự do.
Lạc Thượng nhìn không chớp mắt Phùng Bắc, người càng thêm chói mắt giữa cơn mưa hoa. Trái tim y đập thình thịch không ngừng, nhưng đôi môi lại vụng về, không biết phải nói gì.
Y chỉ có thể ôm chặt lấy Phùng Bắc vào lòng, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve bên hông hắn.
Mái tóc húi cua của y khẽ chạm vào khiến chiếc cổ trắng mịn của Phùng Bắc ngứa ngáy.
Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu say đắm.
Thế nên, Phùng Bắc khẽ nói: “Lạc Thượng, có lẽ em thích anh mất rồi.”