33. Út Cưng, Là Người Yêu Của Con

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Út Cưng, Là Người Yêu Của Con

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

43.
Vài tháng sau đó, Phùng Bắc gần như quấn quýt Lạc Thượng không rời nửa bước.
Y có lịch làm việc dày đặc với các trường quay cả nước, ngôi sao nhỏ sắp trở thành đại minh tinh rồi.
Nhưng Phùng Bắc lại không vui lắm.
Câu hỏi lúc trước của hắn vẫn chưa được trả lời, dường như có một vài điều bị giấu đi.
Phùng Bắc là người thẳng tính, hắn không hiểu được sự vòng vo, càng không hiểu những chuyện mập mờ, lòng vòng thế này, nên lại cảm thấy chán nản.
Nhưng mấy thứ này không ảnh hưởng đến việc hắn háo sắc.
Hắn càng thất bại lại càng kiên trì, dùng mọi cách để ép Lạc Thượng phải nói ra ba từ đó.
44.
Đôi lúc Lâm Đường Uyên cảm thấy đầu óc Phùng Bắc có vấn đề, chỉ muốn hét vào mặt hắn: “Mày bị ngốc à? Nhìn cậu ta thèm khát mày đến chết như vậy rồi, mày còn hỏi có thích hay không?”
Nhưng mà nói ra thì thô lỗ quá.
Suy đi tính lại vẫn là để tên công tử bột Phùng Bắc này tự mình nhận ra thì tốt hơn.
Anh ta giờ không ở Bắc Kinh, mà là ở thành phố C – quê của Lạc Thượng.
Lâm Đường Uyên cũng mới biết được thân thế của Lạc Thượng không hề tầm thường, cha y là người có tiếng tăm lẫy lừng, quyền cao chức trọng.
Ở đây anh ta mở lại quán bar, còn gặp được người bạn mới.
Một cặp tình nhân, nhưng cũng là cha con, một mối quan hệ loạn luân.
Rất thú vị.
45.
Ngõ Nam La Cổ ở Bắc Kinh, người người qua lại nhộn nhịp, những lời âu yếm lơ lửng trên bầu trời Bắc Kinh cổ kính, rồi nhẹ nhàng rơi xuống thế gian.
Phùng Bắc vẫn không biết mệt là gì, thậm chí còn không sợ chết mà khiêu khích sự tự chủ của Lạc Thượng.
Cuối tuần, Lạc Thượng hiếm lắm mới không có công việc.
Y vẫn sống ở chỗ cũ, một nửa số tiền kiếm được bị ông chủ bóc lột, một nửa còn lại y đưa cho Phùng Bắc. Y không có hứng thú với tiền lắm, nhưng mua cho út cưng thêm mấy chiếc xe cũng khá tốt.
Phùng Bắc là con trai út nhà họ Phùng, cũng chính là út cưng của Lạc Thượng.
Lúc này trong phòng vẫn như cũ không một hạt bụi.
Còn những binh khí, dao kiếm treo trên tường như đang trố mắt nhìn chủ nhân của chúng bình thản ôm người đẹp trong lòng.
46.
Lạc Thượng ngồi trên ghế sofa đơn, hơi nhíu mày, ánh mắt sắc như kiếm, hàng mày tựa vì sao, dáng vẻ chính nhân quân tử đầy cấm dục, mồ hôi nhỏ giọt trên sống mũi cao thẳng, nghiêm túc đoan chính, không biểu lộ cảm xúc nhưng thực tế là đang cực kỳ khao khát. Y cổ hủ đến mức luôn ăn mặc kín đáo, huống chi là chuyện chăn gối.
Chỉ có yết hầu lên xuống liên tục đã bán đứng cảm xúc rộn ràng trong lòng chủ nhân.
Phùng Bắc lúc này đang quỳ nửa người dưới đất, cúi đầu thè lưỡi liếm láp qua lớp vải quần, nơi đang căng phồng của Lạc Thượng.
Tư thế ngồi của Lạc Thượng vẫn thẳng tắp như cũ, y không cởi quần áo, kiềm nén đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, mồ hôi chảy ròng ròng.
Mà Phùng Bắc vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn muốn thấy người đàn ông này chìm đắm trong dục vọng điên cuồng, không còn giả bộ đứng đắn nữa.
Vật nam tính cương cứng đã ngóc đầu lên, không thể bị lớp vải trói buộc được nữa.
Phùng Bắc ngẩng mặt lên, cười rất đắc ý, “Lạc Thượng ơi, chắc chắn là em thích anh.”
Lạc Thượng trịnh trọng vô cùng, gần như là yêu chiều hắn, vươn bàn tay đầy vết chai sần thô ráp vuốt ve vệt đỏ trên khóe mắt Phùng Bắc.
“Em đang đợi anh tự nguyện.” Giọng nói đầy rung động, kìm nén và trầm thấp.
“Vậy nên giờ anh ở đây rồi, em có làm anh không đây?”
Phùng Bắc hỏi ngược lại như chính con người hắn, thần sắc vẫn kiêu ngạo, cao cao tại thượng như cũ, như thể đang ban ân huệ, không bao giờ chịu thua ai.
Hắn sinh ra đã ngang ngược, tính tình phóng túng, gan lớn như hùm, gần như phóng đãng không kiềm chế được.
Hắn càng như vậy càng khiến Lạc Thượng yêu hắn đến chết đi sống lại.
Hắn lúc nào cũng làm những điều khiến người khác phải kinh ngạc.
Mấy ngày nay, Phùng Bắc biến mỗi ngày thành một cuộc chiến hành hạ với đủ trò khiêu khích mới lạ.
Hắn muốn Lạc Thượng mở miệng thừa nhận y yêu hắn.
Vì thế nên Phùng Bắc đã quyến rũ, chủ động dâng hiến bản thân cho Lạc Thượng.
47.
Từng mảnh quần áo sột soạt được lột ra.
Vẻ mặt Lạc Thượng vô cùng cẩn thận, nhưng đôi tay lại to gan cởi sạch quần áo trên người Phùng Bắc.
Phùng Bắc toàn thân trần trụi, hai nhũ hoa nhô lên thấy rõ, là do bị kích thích mà cương cứng, da thịt toàn thân ửng hồng, làn da trắng nõn mịn màng, đôi chân cực kỳ thon dài, không nhịn được khẽ run rẩy.
Lạc Thượng đột nhiên banh hai chân Phùng Bắc ra, hai tay dùng lực, bế bổng Phùng Bắc lên, để hắn trần trụi ngồi lên người mình, thịt mông mềm mại khẽ nghiền lên vật nam tính của y.
Vẻ mặt Phùng Bắc hoang mang, tiểu huyệt giữa hai mông hắn gần như khớp vào vật nam tính, cảm giác dị vật quá mức rõ ràng khiến hắn căng thẳng, nhìn Lạc Thượng ngay gần hắn.
Trong đồng tử đen láy chỉ thấy bóng dáng của chính mình.
Phùng Bắc lúc này mới thấy hơi sợ, hình như chọc hơi lố rồi, mắt y như ánh lên ánh sáng xanh, trong đó đều là dục vọng trần trụi.
Mãnh liệt đến mức Phùng Bắc không dám nhìn nữa.
Nhưng nếu đã có gan hùm để ép người ta lên dây cung, thì phải chấp nhận cái giá của mũi tên đặt trên dây, buộc phải bắn thôi.
48.
Lạc Thượng một tay nghịch ngợm nhũ hoa của Phùng Bắc, tay kia lượn lờ trên cặp đùi xinh đẹp, vẫn là khuôn mặt chính nhân quân tử đó, nhưng vẻ mặt thêm phần mê loạn và háo sắc.
Vật nam tính cương lên dưới háng quá cứng, nóng hổi, khiến Phùng Bắc đang trần trụi đón nhận tình dục cảm thấy bỏng rát.
Phùng Bắc chỉ có thể ngồi trên chân Lạc Thượng, ôm lấy y, giao cơ thể mình cho y tùy ý hoan ái. Toàn bộ thịt đều dồn hết vào mông, dáng người thon thả, eo rất mềm mại và dẻo dai, đôi chân căng thẳng nhưng vẫn đẹp hớp hồn.
Hắn cố nhịn run rẩy một lát, rồi quyết định bỏ cuộc, thôi thì chìm đắm trong dục vọng vậy.
Lúc này, mọi điểm nhạy cảm trên người hắn đều đang bị Lạc Thượng khai phá.
Bàn tay thô ráp lớn của Lạc Thượng vuốt ve trên đùi, từ gốc đến đầu gối, hắn bị cảm giác sung sướng kích thích đến mức rên lên thành tiếng, đầu ngón tay đầy chai sạn không ngừng thâm nhập vào giữa hai mông.
Miệng y cũng không rảnh, sau khi mút xương quai xanh để lại dấu hôn, y cắn nhẹ vào chiếc cổ yếu ớt của Phùng Bắc, khiến hắn không kiềm chế được mà ngửa đầu lên.
Lạc Thượng ngậm lấy yết hầu của Phùng Bắc mà mút, đầu lưỡi trêu chọc không ngừng, vẫn chưa thỏa mãn, hai nhũ hoa ửng hồng đã thấm đẫm nước bọt. Nhưng quầng vú vẫn có thể sưng thêm chút nữa, như thể đang bị cắn dở, rồi lại bị liếm láp tiếp.
Phùng Bắc bị tình dục tra tấn đến đỉnh điểm rồi bắn tinh, chỉ có thể thở dốc không thành tiếng.
Hắn không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh, “Đau… A… Ưm…”
Lạc Thượng trầm mặc, chậm rãi thò tay vào tiểu huyệt chật hẹp, bắt đầu xâm nhập hoan ái.
Chất bôi trơn không biết đã thấm đẫm đầu ngón tay Lạc Thượng từ khi nào. Lần đầu tiên cần phải mở rộng cẩn thận, nên trong chất lỏng có chút thuốc kích thích thả lỏng cơ thể, sẽ khiến Phùng Bắc mẫn cảm và khao khát hơn.
Đây cũng không phải do Lạc Thượng có ý đồ xấu, mà là do Phùng Bắc không biết sống chết mua về, nói mình muốn tự ngồi lên động.
Vô tri nhiều khi cũng là cái phúc, nhưng út cưng vẫn xinh đẹp.
Lạc Thượng gần như mê mẩn cảm giác Phùng Bắc bất lực bám chặt lấy mình.
Phùng Bắc đang rên rỉ, tiếng rên rất êm tai.
Đầu ngón chân cuộn tròn, không có chỗ nào là không kích thích.
Lạc Thượng là người có dục vọng rất nặng, nhưng y lại cực kỳ kiềm chế. Vẻ ngụy trang trước đó dường như đã bị xé toạc, lộ ra vẻ tham lam ngoan cố khiến người khác khiếp sợ.
Ngón tay thô ráp đùa nghịch các nếp gấp ẩm ướt bên trong, sau đó hai ba ngón vào cùng lúc, ma sát xen kẽ nhau. Sau khi xác định được tuyến tiền liệt khiến người ta dễ lên đỉnh, chất bôi trơn đã thành bọt trắng xóa, tràn ra ngoài tiểu huyệt, nhỏ giọt trên sàn nhà không dính một hạt bụi, cùng với chất lỏng dính nhớp chảy ra từ người Phùng Bắc.
Quần của Lạc Thượng không biết đã cởi ra từ khi nào, để lộ ra vật nam tính cương cứng đầy gân xanh, hơi cong lên, bị kẹp giữa hai cánh mông của Phùng Bắc, nóng hôi hổi, trông cực kỳ đáng sợ.
Y từ từ ưỡn hông, giữ nguyên tư thế chậm rãi đưa vật nam tính vào tiểu huyệt của Phùng Bắc.
Tư thế gần như đang ngồi xuống này có thể tiến vào rất sâu.
Sâu đến mức Phùng Bắc không nhịn được, vừa sướng vừa đau, trong miệng vô thức phát ra tiếng khóc nức nở. Hai tay chỉ có thể ôm chặt lấy Lạc Thượng, không dám cử động vì sợ bị tiến sâu hơn, nhưng vì kích thích mà không tự chủ siết chặt tiểu huyệt lại.
Lạc Thượng rùng mình một cái, vật nam tính bị vách trong hút chặt không rời, vừa ướt át lại mềm mại, còn biết kẹp chặt, da đầu càng thêm tê dại, khơi dậy ham muốn cháy bỏng.
Cảm xúc và dục vọng mãnh liệt quấn lấy hai người, nửa thân trên của Lạc Thượng có vô số các vết sẹo, cơ bắp đều đặn mượt mà, đặc biệt quyến rũ, hormone nam tính bùng nổ. Phùng Bắc chưa từng chịu qua gian khổ, toàn thân trắng trẻo mịn màng, trên ngực chỉ toàn những vết hôn và liếm láp.
Hai người đều trần trụi, vú kề vú.
Thứ dính chặt dưới thân càng không thể tách rời.
Vật nam tính có kích cỡ kinh ngạc bắt đầu tiến mãnh liệt vào tiểu huyệt, tốc độ ngày càng nhanh hơn, ra vào vừa sâu vừa mạnh.
Lạc Thượng nuốt nước bọt, có hơi phấn khích, hai tay y phủ lên mông Phùng Bắc, lưu lại vết đỏ trên da thịt mềm mại.
Y bóp mông, ưỡn người thúc mạnh, từng nhịp từng nhịp, phát ra tiếng nước đầy xấu hổ. Phùng Bắc theo đó mà nhún lên nhún xuống, bị vật nam tính thúc liên tục, tiếng rên rỉ cũng vỡ vụn.
Tuy nhiên, những người lính luôn có thói quen xấu.
Chính là khi làm tình với người ta trên giường luôn kèm theo hơi thở nặng nề rất có quy luật, nhưng thân dưới lại cực kỳ hung hãn ưỡn ra, ra vào mạnh mẽ vào tiểu huyệt.
Sau đó, vật nam tính của Lạc Thượng không ngừng thúc vào chỗ tuyến tiền liệt làm Phùng Bắc hồn bay phách lạc, trước mặt chỉ thấy một màu trắng xóa.
Cứ thế mà bị làm cho bắn tinh.
Hắn tủi thân đến phát khóc.
Nhưng Lạc Thượng vẫn im lặng không rên tiếng nào mà làm hắn liên hồi.
Phùng Bắc khóc đến đáng thương, nhưng lại khiến Lạc Thượng phấn khích đến mức vật nam tính cương cứng hơn.
Y vốn dĩ không dùng bao, bắn dòng tinh nóng hổi vào sâu trong người Phùng Bắc.
Lạc Thượng bóp lên bắp đùi xinh đẹp của hắn, thân dưới lại bắt đầu chuyển động lần nữa.
Y còn hôn đôi môi mỏng của Phùng Bắc không buông, đầu lưỡi bắt chước động tác giao hợp liếm quét bên trong, cuốn lấy môi răng.
Phùng Bắc bị hôn đến thiếu oxy, trong khóe mắt mờ mịt toàn là nước mắt, trướng quá, sâu quá, từ trong ra ngoài đều bị Lạc Thượng làm cho tan chảy rồi.
……
Thời gian có hơi dài.
Khi màn đêm buông xuống cũng chưa thấy ngừng.
49.
Thể lực Lạc Thượng tốt quá đáng, vì thế khi Lâm Đường Uyên gọi điện đến, vật nam tính của y còn vùi sâu trong cơ thể Phùng Bắc, y không định rút ra. Tinh dịch đặc quánh chứa không nổi nữa, sắp tràn ra tới nơi.
Trông thật điên dại.
Là giọng của Lạc Thượng, chết tiệt, người hiểu chuyện đều hiểu cả.
Lâm Đường Uyên khẽ ho rồi cúp máy, “Làm phiền rồi, hai người cứ tiếp tục đi.”
Phùng Bắc đã bị làm cho đến mức mí mắt cũng khép lại, chỉ còn thở nhẹ, lồng ngực yếu ớt phập phồng, khắp người toàn dấu vết của tình dục, gương mặt phiếm hồng bị tinh dịch tưới đẫm đầy quyến rũ.
Lạc Thượng trìu mến hôn lên mặt Phùng Bắc.
“Để anh nghỉ một lúc rồi mình tiếp tục.”
Đây không phải là một câu hỏi.
50.
Về sau, Hoắc Dật đích thân đến thăm Phùng Bắc, thấy hắn không thể xuống giường liền tặc lưỡi cảm thán: “Đúng là phong thủy luân chuyển, ai bảo mày đi trêu chọc tiểu bạch kiểm làm gì.”
Uyển Khiêu và Lạc Thượng ở bên cạnh nhìn nhau, đều cười rất chi là ngây thơ vô số tội.
Lại sau đó nữa, Lạc Thượng đưa Phùng Bắc về thành phố C.
Trong nghĩa trang an táng mẹ mình ở quê hương, y đứng trước mặt Phùng Bắc, tự mình nói với mẹ, “Anh ấy là út cưng của con, năm sau con lại đưa anh ấy đến thăm mẹ nhé.”
Đợi bọn họ tảo mộ xong rời đi, cha Lạc Thượng mới xuất hiện.
Già rồi nên quên đi rất nhiều thứ, chỉ có tương tư vẫn mãi không quên được.
Chúc vợ quá cố của anh mạnh khỏe.
Con vui là được rồi.
– HẾT –