Chương 1

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Hiểu nhìn Phó Duy Trạch đang nằm trên giường. Người đàn ông tuy hôn mê nhưng lại được chăm sóc rất chu đáo, ngoài sắc mặt quá đỗi tái nhợt thì nhìn giống như đang ngủ.
Phó Tu đứng bên cạnh, khẽ thở dài: “Duy Trạch có chuyển biến gì không?”
Dung Hiểu biết ông muốn hỏi Phó Duy Trạch đã tỉnh lại chưa, nhưng đáng tiếc là không có gì cả. So với thời điểm hắn gả đến ba ngày trước, người đàn ông này vẫn y nguyên, không có chút phản ứng nào.
Thấy Dung Hiểu lắc đầu, Phó Tu gật gù, trên mặt không lộ vẻ vui buồn: “Chăm sóc nó cho tốt. Nếu nó tỉnh lại, Phó gia sẽ không bạc đãi con đâu.”
Vừa dứt lời, Phó Tu liền quay người rời đi. Quản gia đứng ngoài cửa thấy ông ra liền nhỏ giọng nói: “Nhị thiếu đến đây, nói là muốn thăm thiếu gia Duy Trạch.”
Nghe thấy hai chữ “nhị thiếu”, Phó Tu cau mày, lộ rõ vẻ không hài lòng, nhưng không nói thêm gì, tiện tay đóng cửa lại. Căn phòng một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Dung Hiểu thở phào, ngồi xuống bên giường, quay sang nhìn người đàn ông đang hôn mê.
Ba ngày trước, hắn không hiểu sao lại xuyên không đến một quyển sách có tên “Nam Thê Xung Hỉ Của Hào Môn”, trở thành vai nam thê trong sách, tên là Dung Hiểu.
Nhân vật này trùng tên với hắn, nhưng lại có thể chất đặc biệt, là người song tính. Ở thế giới này tồn tại giới tính thứ ba là người song tính, số lượng ít ỏi, dù được pháp luật công nhận nhưng vẫn bị kỳ thị rất nhiều. Theo lý mà nói, Phó gia ở Nam Thành rất có thế lực, Phó Duy Trạch là người thừa kế duy nhất của gia tộc, y không thể nào kết hôn với một người song tính.
Thế nhưng không lâu trước đây, y lại gặp tai nạn xe cộ, rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Nghe nói Phó Tu đã dùng đủ mọi phương pháp nhưng đều không có tác dụng. Cuối cùng, ông đành phải mời một vị cao tăng nổi tiếng ở Nam Thành đến xem bói. Vị cao tăng nói cần tìm một người song tính xung hỉ cho y thì mới có thể hóa giải tai ương.
Phó Tu vì muốn cháu trai mình tỉnh lại, đương nhiên sẽ không bận tâm đến chuyện một người song tính có thích hợp gả vào nhà họ hay không. Chỉ cần cháu trai ông có thể tỉnh lại, ông sẵn lòng làm mọi thứ, đồng ý bất cứ điều gì.
Hiểu biết của Dung Hiểu về quyển sách này cũng chỉ dừng lại ở đó. Dù sao thì khi điện thoại gợi ý quyển sách này, hắn chỉ vì bị cái tên trùng với hắn thu hút, mới đọc được ba chương thì không hiểu sao đã xuyên không đến đây. Hiện tại, đối với Dung Hiểu mà nói, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường vang lên đều đặn, khiến căn phòng vốn yên tĩnh bỗng có thêm vài phần sức sống.
Người đàn ông ngủ say có đôi mắt to nhưng chúng lại nhắm nghiền, không hề có dấu hiệu muốn mở ra. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím. Vì không thể ăn uống gì, chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng duy trì sự sống trong một thời gian dài nên đôi môi đã mất đi sắc hồng tự nhiên.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính, chiếu lên gương mặt tái nhợt của y, khiến Dung Hiểu có cảm giác như y sẽ hóa thành tiên ngay lập tức.
Không thể phủ nhận, dù đang hôn mê nhưng người đàn ông này vẫn vô cùng ưa nhìn.
Việc kết hôn hay ở cùng đàn ông, hắn đều có thể chấp nhận, dù sao xu hướng tính dục của hắn vốn là đồng tính nam. Nhưng điều duy nhất khiến hắn không thể chấp nhận được chính là cơ thể này, vừa nghĩ đến là hắn lại cảm thấy có chút ngượng nghịu.
Rút lại ánh mắt, Dung Hiểu đứng dậy đi ra khỏi phòng. Thuốc đã sắc xong trong bếp rồi, hắn sẽ tự mình đi lấy thuốc, bởi theo lời vị cao tăng kia, từ ngày hắn kết hôn, mọi việc liên quan đến Phó Duy Trạch đều phải do chính tay hắn thực hiện.
Biệt thự Phó gia có tổng cộng ba tầng. Hắn và Phó Duy Trạch ở phòng trên cùng. Lúc đi xuống, hắn đi ngang qua thư phòng, không biết là do ai đó quên đóng cửa hay cố ý không đóng, mà từ bên trong truyền ra giọng nói cứng rắn, lạnh lẽo của Phó lão gia tử: “Phó gia ta chỉ để lại cho Duy Trạch, con đừng nói nữa.”
“Cha, con thật sự không hiểu nổi người. Tên hòa thượng kia rõ ràng là đồ lừa đảo, ông ta nói Duy Trạch cưới thằng nhóc song tính kia thì có thể tỉnh lại, nhưng đã mấy ngày trôi qua mà nó vẫn nằm bất động trên giường. Con muốn nói để người kịp thời từ bỏ hy vọng, bây giờ Phó gia ngoại trừ con ra thì người còn có thể để lại cho ai nữa? Dù con không tài giỏi bằng, nhưng con vẫn là con trai của người, vẫn mang họ Phó!”
Trong mắt Phó Tu thoáng hiện lên vẻ đau đớn xen lẫn chua xót, nhưng rất nhanh đã bị ông che giấu đi. Ông nhìn Phó Hằng Vũ, nói: “Thời gian chưa đến lúc, con nói chuyện này còn quá sớm.”
Phó Hằng Vũ dường như không ngờ Phó Tu lại cố chấp đến vậy, sắc mặt hắn thay đổi liên tục, cuối cùng đành nén lại sự không cam lòng trong lòng.
“Vậy chúng ta đợi sau bảy ngày rồi nói chuyện.” Phó Hằng Vũ bỏ lại câu nói đó, quay người mở cửa rồi nhanh chóng rời đi.
Dung Hiểu trốn ở góc phòng, chớp chớp mắt, nhìn người đàn ông nổi giận rời đi. Hắn nghĩ, nếu sau bảy ngày mà Phó Duy Trạch không tỉnh lại như lời vị cao tăng kia nói, thì Phó Tu rất có thể sẽ để lại Phó gia cho người con trai duy nhất này. Cho dù trong lòng ông có không thích Phó Hằng Vũ đến mức nào đi chăng nữa, e rằng cũng không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng dù sao đi nữa, chuyện như vậy cũng không đến lượt hắn quyết định. Chỉ là bất kể Phó Duy Trạch có tỉnh lại hay không, hắn cũng sẽ tìm cách rời khỏi nơi này.
Từ trên lầu đi xuống, hắn liền nghe thấy hai dì giúp việc ngồi ở cửa phòng bếp đang nhỏ giọng thì thầm: “Bà xem, Phó gia có tiền thì sao chứ, tiền cũng không cứu được mạng người. Lão gia có không muốn đi chăng nữa, thì tôi thấy cuối cùng ông ấy cũng phải giao gia sản cho nhị thiếu gia thôi.”
“Nói thật thì tôi thấy Tiểu Hiểu là đáng thương nhất. Bà xem, cậu ấy cũng chỉ là một Tiểu Song, chỉ vì một câu nói của hòa thượng kia mà bị cuốn vào hào môn, sau này còn không biết sẽ ra sao nữa.”
“Bà cũng đừng lo lắng, nếu thiếu gia Duy Trạch thật sự tỉnh lại, thì với gương mặt của Tiểu Hiểu, cộng thêm công chăm sóc của cậu ấy, không chừng đó lại là chuyện tốt, chỉ sợ... Ai, Tiểu Hiểu cháu xuống rồi à?”
Nhìn thấy Dung Hiểu, hai người vội vã ngừng câu chuyện phiếm, cười nói: “Thuốc dì đã giúp cháu trông rồi, vừa định lên gọi cháu đây.”
Dung Hiểu giả vờ như không nghe thấy câu chuyện vừa rồi của hai người, cười nhẹ rồi bước vào. Một tay tắt bếp, một tay dùng khăn khô nhấc nắp ấm thuốc lên, nhất thời một làn hơi nước bốc ra: “Dì Trương, lần trước cháu nói về loại rượu thuốc đó, dì đã làm chưa?”
“Làm rồi, làm rồi, không những làm mà ông nhà dì còn lấy ra xoa một lần, vậy mà có tác dụng thật, hiệu quả lắm!”
Dung Hiểu nghe vậy, động tác trên tay khựng lại, quay đầu hỏi: “Rượu thuốc đó ít nhất phải ngâm một tuần mới có hiệu quả, sao lại dùng nhanh vậy ạ?”
“Dì cũng nói vậy, nhưng ông nhà dì đau không chịu nổi, nghe dì nói củ tam thất ngâm rượu có tác dụng thì liền chuẩn bị ngay trong ngày. Ngâm có một buổi tối đã lấy ra xoa, vậy mà sáng hôm sau đã có thể đứng thẳng, còn cố ý gọi điện thoại đến đây, dặn dì phải nói lời cảm ơn cháu đấy.”
“Còn dì đây nữa, cháu xem, dì dùng trứng gà trộn sơn chi* như lời cháu nói, đắp hai lần sáng tối, mới có hai ngày mà đã đỡ hơn nhiều rồi này.”
Bên cạnh dì Trương là dì Lưu, cả hai đều là người làm lâu năm ở Phó gia. Theo lý mà nói, Dung Hiểu mới đến đây ba ngày thì chưa thể thân quen với các dì được. Nhưng có lẽ vì từ khi bước vào Phó gia, Dung Hiểu đã phải lo liệu mọi thứ cho “ấm sắc thuốc” Phó Duy Trạch, nên mới thường xuyên qua lại và dần quen thân với hai dì.
Dung Hiểu thường nghe hai người nói chuyện phiếm đủ thứ. Nghe nói chồng dì Trương bị đau lưng không dám cử động, dì Lưu bị bầm tím không dám dùng sức, hắn liền mở miệng nói một vài bài thuốc dân gian.
Những thứ này là do ông ngoại hắn dạy lúc rảnh rỗi. Vừa nghĩ đến ông ngoại có thể vì chuyện hắn rời đi mà đau lòng rất lâu, Dung Hiểu không khỏi có chút buồn bã.
“Tiểu Hiểu đừng trách dì Trương lắm lời, nhị thiếu gia lại vừa đến nữa rồi. Thiếu gia Duy Trạch vẫn chưa tỉnh lại, cháu nên tính toán sớm đi. Nếu như sau này Phó gia thật sự rơi vào tay nhị thiếu, cháu...”
“Dì Trương, cháu biết rồi, cảm ơn dì.” Dung Hiểu cười với dì Trương. Hắn vốn là người ngoan ngoãn, khi cười lên đôi mắt cong cong, vẻ đáng yêu ấy như đâm thẳng vào lòng hai vị phụ nữ trung niên.
Không quan tâm hai người này có tâm tư gì, nhưng có thể nói với hắn những lời như vậy vào lúc này, Dung Hiểu thật sự rất cảm kích.
Chỉ là hắn từ trước đến giờ không giỏi ăn nói, chỉ có thể dùng hành động để biểu đạt lòng biết ơn.
Dung Hiểu rót thuốc từ ấm vào bát, dì Lưu bên cạnh liền đặt lên khay, rồi đưa cho hắn: “Cháu bưng lên đi, còn lại các dì giúp cháu dọn dẹp. Đi đi, đi đi.”
Dung Hiểu từ chối không được, đành phải bưng khay, nói lời cảm ơn rồi đi lên lầu.
Trở về phòng, Dung Hiểu đặt khay lên bàn. Thuốc còn hơi nóng nên hắn cũng không vội đút cho Phó Duy Trạch. Hắn cầm lấy chiếc khăn mặt trên bàn, lót xuống dưới cổ người đàn ông, để tránh lát nữa nước thuốc dính ra làm bẩn quần áo.
Động tác của hắn nhẹ nhàng, thành thạo, cứ như thể đã làm việc này rất nhiều lần rồi.
Chuẩn bị xong, Dung Hiểu vừa đứng lên định lấy thuốc thì đột nhiên tay bị một lực mạnh nắm chặt. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã ngã nhào vào lòng người đàn ông, kinh hoàng đối diện với đôi con ngươi đen láy.
“Thơm quá...”