Chương 18

Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Hiểu không biết Phó Hằng Vũ cảm thấy thế nào sau khi nghe đoạn ghi âm đó, nhưng với biểu cảm dở khóc dở cười như vậy, chắc chắn hắn không hề dễ chịu.
Lúc đi ngang qua Chu Hồng Diễm, Phó Hằng Vũ nhếch môi nói: "Thứ cô muốn nằm trong két sắt."
Chu Hồng Diễm sửng sốt, sau đó nhìn theo bóng dáng Phó Hằng Vũ rời đi mà bật khóc.
Mọi người đều đã đi hết, chỉ còn lại ba người là cậu, Phó Duy Trạch và Đồng Trình. Gió thổi qua tán cây xào xạt. Phó Duy Trạch nhìn về phía cậu nói: "Đi thôi."
Dung Hiểu tự động đưa tay đẩy xe lăn của Phó Duy Trạch. Lúc đi ngang qua bia mộ của Lưu Hân, nhìn vào gương mặt cô gái xinh đẹp, cậu chợt nghĩ, nếu thấy chuyện ngày hôm nay, liệu cô ấy có hối hận về hành động năm đó hay không.
Gió đêm thổi qua có chút lành lạnh, mang theo cảm giác buồn man mác.
Trên đường đến bệnh viện, Phó Duy Trạch luôn giữ im lặng. Dung Hiểu trong lòng hiểu được, hắn vừa chứng kiến chú ruột bắt cóc ông nội, tâm trạng thật sự không thể tốt được.
Chỉ là...
Lén nhìn về phía Đồng Trình đang yên lặng lái xe phía trước, cậu lặng lẽ chạm nhẹ ngón tay Phó Duy Trạch. Cảm nhận được hành động có phần trẻ con này, Phó Duy Trạch khó hiểu nhìn qua: "?"
Dung Hiểu đỏ mặt, sợ Đồng Trình đang lái xe phía trước nghe thấy, cậu hơi nghiêng người về phía Phó Duy Trạch, nói nhỏ: "Phó tiên sinh, có muốn ôm một chút không?"
Khi nói ra câu này, trong mắt Dung Hiểu tràn đầy vẻ e lệ, cùng với ánh đèn ngoài cửa sổ, lấp lánh như chứa đầy sao trời.
Phó Duy Trạch nghe thấy giọng trầm khàn của mình trả lời: "Được."
Giây tiếp theo, lồng ngực lạnh băng bị thân hình thơm tho mềm mại lấp đầy. Khoảnh khắc này, mùi hương trong không khí thêm thơm ngọt, tựa như sống động hẳn lên, quấn quýt lấy hai người, làm tăng thêm vài phần ái muội.
Phó Duy Trạch không nhịn được gác đầu lên vai Dung Hiểu, kiềm chế ham muốn mà ngửi mùi hương ngọt ngào trên người cậu.
Đầu của Phó Duy Trạch cọ vào mặt khiến cậu hơi ngứa, cũng có chút nóng. Tuy là cậu chủ động, nhưng bị ôm như thế này, tim Dung Hiểu tự nhiên đập thật nhanh, có cảm giác ngay lập tức sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lo lắng với khoảng cách gần như vậy sẽ bị nam nhân phát hiện, Dung Hiểu không tự chủ mà đẩy hắn ra: "Đủ, đủ chưa Phó tiên sinh?"
Cảm nhận được người trong lòng hơi tránh né, Phó Duy Trạch vô thức ôm chặt hơn, trầm khàn nói: "Còn muốn ôm một chút."
"À, vậy, vậy được rồi." Dung Hiểu nghe vậy đành phải căng thẳng cả người để nam nhân ôm, ánh mắt hoảng loạn nhìn cảnh vật không ngừng lùi dần bên ngoài cửa sổ, tự nói với mình, kiên trì một chút nữa thôi.
Đồng Trình đỗ xe vào hầm, đứng một bên chờ Trình bá mở cửa xe, ngạc nhiên khi thấy Dung Hiểu nằm ngủ trong lòng Phó Duy Trạch, không dám lên tiếng, đành dùng ánh mắt hỏi Phó Duy Trạch phải làm gì.
"Ngài ở đây ngủ cùng với cậu ấy chút đi, tôi đi thăm lão tiên sinh." Tuy rằng Dung Hiểu không thể hiện ra ngoài, nhưng những chuyện diễn ra hôm nay hoàn toàn vượt qua khả năng chịu đựng của đứa bé này rồi.
Nhẹ nhàng đặt Dung Hiểu lên ghế sau, ánh mắt Phó Duy Trạch trở nên đặc biệt dịu dàng. Đắp áo khoác của mình lên người Dung Hiểu xong, hắn mới nhờ Đồng Trình đỡ lên xe lăn: "Mười lăm phút sau tôi quay lại."
Nói xong, hắn nhìn gương mặt đang ngủ của Dung Hiểu, nhẹ nhàng đóng cửa xe.
Khi Phó Duy Trạch đi lên, Phó Tu đã được chuyển ra khỏi phòng khám. Trên người ông có nhiều chỗ bị bầm tím, xương sườn bị nứt nhẹ, cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nhưng cũng may tất cả đều không phải vết thương chí mạng. Tuy nhiên, vì đã lớn tuổi nên khả năng hồi phục sẽ chậm hơn so với người trẻ tuổi.
Thấy Đồng Trình đẩy Phó Duy Trạch vào, Phó Tu vội vàng nói: "Sao con lại đến đây, Dung Hiểu đâu?"
"Cậu ấy ngủ rồi, ở trong xe cùng với Trình bá, con đến thăm ông." Nói đến Dung Hiểu, ánh mắt Phó Duy Trạch ánh lên ý cười.
Phó Tu nhận ra cảm xúc trong mắt của hắn, cảm thấy vui mừng: "Nhìn thấy con thật sự thích cậu ấy như vậy ông cũng an tâm. Duy Trạch, ông nội thiếu con một câu xin lỗi. Lúc trước nếu ta không mềm lòng sẽ không có chuyện ngày hôm nay, tóm lại con chịu ấm ức rồi."
Nếu không phải ông mềm lòng, cho rằng chỉ cần Phó Hằng Vũ rời khỏi Nam Thành là mọi chuyện sẽ kết thúc, thì cũng sẽ không phát sinh ra những chuyện ngày hôm nay. Tóm lại là do ông hành xử quá cảm tính.
Nhìn Phó Tu đầu tóc lấm lem, khuôn mặt mệt mỏi, trong lòng Phó Duy Trạch có chút buồn man mác: "Con về đây, ông cứ yên tâm tĩnh dưỡng, con và Dung Hiểu chờ ông về."
"Được, được." Phó Tu nhìn hắn rời đi, mắt dần đỏ lên. Ông tuy không dạy con khéo, nhưng lại nuôi dạy được một đứa cháu tốt, đời này coi như sống không uổng phí.
Khi Dung Hiểu tỉnh lại, phát hiện mình rúc vào trong lòng Phó Duy Trạch, nhanh chóng ngồi dậy, dụi mắt. Giọng nói do mới ngủ dậy mà nghe thật mềm mại: "Tôi ngủ xong rồi."
"Ừ." Phó Duy Trạch nghiêng đầu nhìn cậu, cảm thấy đứa bé này mới ngủ dậy cả người đều toát ra vẻ ngọt ngào.
Mềm mại đáng yêu.
Nhớ lại cảm giác ôm trong lòng lúc nãy, Phó Duy Trạch liền cảm thấy trong lòng trống rỗng thật sự khiến người ta khó chịu.
Hoàn toàn tỉnh táo lại, cậu mới phát hiện mình đang khoác áo khoác của Phó Duy Trạch, đột nhiên quay đầu qua nói: "Tôi ngủ lâu lắm sao?"
"Ừ, tôi đi thăm ông nội rồi, hiện tại đang về nhà." Phó Duy Trạch nói với đứa bé ngủ đến mức tóc tai bù xù, ngứa tay đưa qua chạm nhẹ một cái.
Bỗng nhiên bị Dung Hiểu giữ tay lại, cậu xấu hổ mà nói nhẹ: "Xin lỗi, tôi ngủ quên mất mọi thứ. Ông nội thế nào, có nghiêm trọng không?"
"Không sao, bác sĩ nói ở lại quan sát một đêm, nếu không có việc gì thì ngày mai có thể về nhà tĩnh dưỡng. Chỉ là lớn tuổi rồi, phải tĩnh dưỡng từ từ." Thấy nói xong câu đó, gương mặt căng thẳng của Dung Hiểu cuối cùng cũng thả lỏng, ánh mắt trầm xuống một chút: "Còn một đoạn nữa, có thể ngủ thêm một chút đó."
"Không được, cái này trả lại anh." Dung Hiểu cởi áo khoác trả lại Phó Duy Trạch, liền nghe hắn bảo: "Mặc đi, buổi tối lạnh."
"Nhưng tôi..."
"Mặc vào."
"Ờ."
Khi xuống xe, chân trời đã xuất hiện những tia sáng.
Bất tri bất giác đã trải qua một đêm, Dung Hiểu lặng lẽ ngáp một cái, trên đường đẩy Phó Duy Trạch về, hỏi: "Hôm nay có muốn nói với bác sĩ Tô chuyển thời gian luyện tập sang buổi trưa không?"
Phó Duy Trạch nhìn đôi mắt cậu do một đêm không ngủ mà đỏ hoe, lên tiếng: "Ừ."
Không đợi Đồng Trình nói gì, hắn vội vã nhắn tin cho bác sĩ Tô: "Tôi lập tức nhắn tin cho bác sĩ Tô, khi anh ấy thức dậy sẽ thấy không cần phải qua đây."
Vì thế hôm nay đáng lẽ Tô An đã có kế hoạch, sáng thức dậy liền thấy dòng tin nhắn thông báo hôm nay anh ấy có thể nghỉ ngơi...
Tô An không cam lòng đá chân bực bội, ra ngoài xem tại sao lại không trị liệu.
Kết quả vừa vặn thấy Phó Tu được đỡ từ xe xuống, hốt hoảng, chạy lại hỏi: "Phó lão tiên sinh, ngài bị sao vậy?"
Nhìn thấy anh ấy, Phó Tu cười nhẹ: "Không có gì, chỉ là không cẩn thận bị ngã, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe thôi."
Nói xong lại nghĩ đến việc gì đó, ông nói: "Hôm nay chắc là không thể trị liệu được, bác sĩ Tô cứ xem như được nghỉ phép một ngày, cứ thoải mái nghỉ ngơi."
Tô An đứng ngoài cửa, nhìn mọi người đỡ Phó Tu vào. Anh ấy nhìn vào bên trong không thấy Phó Duy Trạch đâu, thấy có chút kỳ quái, hắn bị thương ở đùi sao có thể tự mình đi vào được.
Thấy anh ấy không có ý định rời đi, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào trong phòng, Trình bá nói: "Bác sĩ Tô có việc gì dặn dò sao?"
"À, Dung Hiểu ở đâu vậy? Tôi ở bên này không có bạn, nghĩ cả hai đều là song nhi có lẽ sở thích sẽ tương đồng nhau, muốn hỏi cậu ấy có thời gian để đi dạo, ăn vặt một chút không?"
"Xin lỗi bác sĩ Tô, chỉ e là không được. Dung thiếu đang ngủ cùng Duy Trạch thiếu gia, hôm khác đi."
Trình bá nói xong, để lại cho Tô An một câu nói, đóng cửa lại suýt chút nữa đụng vào mũi của Tô An. Không cam lòng mà liếc nhìn Trình bá một cái, xoay người nghĩ đến cách xưng hô của hắn với Dung Hiểu, cùng với những điều vừa nghe lúc nãy. Anh ấy chau mày suy nghĩ, hai người này rốt cuộc là quan hệ gì, giờ lại còn ngủ chung?
Khi Dung Hiểu tỉnh lại, cả người đều rúc vào trong lòng Phó Duy Trạch, cánh tay của nam nhân ôm ngang eo của cậu, mà đầu của cậu đặt ở trên ngực của hắn.
Tư thế thân mật này làm mặt Dung Hiểu nóng bừng. Tuy không phải lần đầu như vậy, nhưng mỗi lần tỉnh lại đều làm cậu thấy ngượng ngùng.
Tư thế thân mật thế này vốn chỉ nên xuất hiện giữa hai người yêu nhau, vậy mà lại khiến ngực cậu đập thật mạnh.
Phó Duy Trạch đang ngủ say, mất đi nét lạnh lùng cùng với cấm dục của ban ngày, thêm vài phần dịu dàng.
Ngũ quan thanh tú, tuấn mỹ, khiến người khác mãi mãi khắc ghi trong lòng.
Vô thức nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngủ, chớp chớp mắt, đột nhiên ý thức được bản thân đang nhìn lén người ta lại còn bị bắt quả tang, Dung Hiểu hoảng loạn vội vàng ngồi dậy, với đôi tai đỏ bừng chạy xuống giường: "Tôi đi rửa mặt."
Trong đôi mắt đen láy của Phó Duy Trạch ánh lên ý cười, hắn nghiêng người ghé vào gối đầu còn lưu lại hơi thở của đứa bé khẽ cọ, nỗ lực kiềm nén cảm giác muốn ôm đứa bé trở lại lòng mình.
Dung Hiểu trốn trong phòng tắm, dùng nước lạnh rửa mặt, hạ bớt nhiệt trên mặt.
Nghĩ đến lúc nãy được ôm trong lòng hắn, trong lòng liền xao xuyến, rất muốn trong phòng tắm hét lớn một tiếng.
Nhưng hiện tại thật sự không muốn đối mặt.
Từ phòng tắm đi ra, cậu chột dạ liếc nhìn, thấy nam nhân đã mặc quần áo vào, liền nói: "Tôi vừa mới..."
"Cái gì?" Phó Duy Trạch khó hiểu nhìn qua, ánh mắt trong veo, hiếm khi lộ ra vẻ hài hước.
Hòn đá trong lòng Dung Hiểu phanh một tiếng rơi xuống, ánh mắt lộ vẻ vui mừng như vừa thoát chết: "Không có gì, anh đi rửa mặt đi, có cần tôi đỡ anh không?"
Nhìn Dung Hiểu vì không bị hắn truy hỏi chuyện lúc sáng mà vui vẻ hẳn lên, Phó Duy Trạch cố nén ý cười trong mắt, khó hiểu nhìn cậu: "Cậu..."
Dung Hiểu thấy hắn như vậy, lại trở nên hồi hộp, cẩn thận nhìn hắn: "Như, như thế nào?"
"Không có gì, cậu thật sự rất đáng yêu!"