Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Duy Trạch nói xong câu đó liền điều khiển xe lăn đi vào phòng tắm.
Dung Hiểu ở lại cảm thấy mặt nóng bừng.
Đến khi ra ngoài ăn cơm, Dung Hiểu mặt vẫn còn hồng hồng, khiến bác Trình tưởng cậu bị bệnh nên đã chuẩn bị đồ ăn khác, mãi đến khi cậu giải thích, bác Trình mới tin.
Ngẩng đầu nhìn về phía Phó Duy Trạch với ánh mắt đầy ý cười, Dung Hiểu lại nóng bừng lên, càng thêm căng thẳng.
Cậu cảm thấy khó chịu lườm hắn một cái, rất giống một con mèo hoang chịu bắt nạt muốn đòi lại lý lẽ.
Ăn cơm xong, Phó Duy Trạch đến thăm Phó Tu. Ông ấy hiện tại đã có thể đứng dậy đi lại được, chỉ cần thêm thời gian dài để hồi phục, ngay cả những bước đi đơn giản cũng có lợi cho quá trình hồi phục của ông.
Dung Hiểu vẫn luôn ở bên cạnh anh ấy, sợ anh ấy không chịu nổi mà ngã từ cầu thang xuống.
Phó Duy Trạch cảm thấy không có vấn đề gì nhưng Dung Hiểu lại tràn đầy khẩn trương trong lòng.
Phó Tu hồi phục cũng không tệ lắm, sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều so với lúc được đưa vào bệnh viện ngày hôm qua.
Nhìn thấy hai người tiến vào, trên mặt ông hiện lên ý cười.
Phó Duy Trạch hỏi thăm tình hình của Phó Tu, Phó Tu lắc đầu: "Ông không có việc gì, chỉ cần tĩnh dưỡng hai ngày là có thể khỏe lại, nhưng thực ra con mới là người không khỏe mạnh, cũng đừng cứ đi lên thăm ông."
"Con lên lầu cũng là để rèn luyện."
Dung Hiểu ngồi ở bên cạnh đã ở Phó gia không phải ngày một ngày hai, sớm nhận ra hai ông cháu này cho dù nhớ nhau nhưng đều mạnh miệng như nhau.
"Bác sĩ Tô nói Phó tiên sinh hồi phục rất nhanh, cũng đề nghị anh ấy nên đi lại nhiều."
"Vậy sao, vậy con vẫn nên nghe theo bác sĩ."
Phó Duy Trạch liếc nhìn Dung Hiểu như cầu cứu, nói: "Vâng."
"Dung Hiểu, ngày hôm qua con có bị dọa sợ không?" Không ngờ Phó Tu lại đột nhiên hỏi câu này, Dung Hiểu sững sờ, lắc đầu.
Cậu ấy lớn lên vừa ngoan ngoãn lại ưa nhìn, với đôi mắt đen trắng rõ ràng khi nhìn người khác đặc biệt chăm chú, khiến người khác nhìn vào liền sinh thiện cảm.
Phó Tu thở dài: "Đừng nói vậy, con là đứa trẻ ngoan, ông đều biết."
Không nán lại ở phòng Phó Tu quá lâu, đi theo Phó Duy Trạch từ trên lầu xuống nhà, Dung Hiểu thấy đối phương cau mày: "Rất mệt sao, tôi đi lấy cốc nước cho anh nhé."
"Được." Phó Duy Trạch ngồi yên trên xe lăn gật gật đầu, không từ chối thiện ý của Dung Hiểu.
Dung Hiểu quay lại đưa cốc nước chanh cho Phó Duy Trạch, bác Trình đi tới: "Dung thiếu, bác sĩ Tô tìm cháu."
"Tìm cháu?" Dung Hiểu bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
Phó Duy Trạch cũng có chút bất ngờ, đặt ly nước xuống: "Có chuyện gì sao?"
"Cậu ấy chưa nói nhưng vào buổi sáng, bác sĩ Tô đã tới một lần, nói rằng ở đây không có người quen, muốn cùng Dung thiếu ra ngoài dạo chơi, nhưng lúc ấy hai cháu đang nghỉ ngơi, nên ta đã từ chối."
Bác Trình kể xong chuyện buổi sáng, liền thấy Phó Duy Trạch hơi nhíu mày, chỉ là không đợi hắn mở miệng từ chối hộ Dung Hiểu, thì nghe thấy Dung Hiểu nói: "Cháu đi một chút, lỡ đâu bác sĩ Tô tìm cháu có việc thật, cháu sẽ nhanh chóng về."
Phó Duy Trạch thấy vậy liền gật đầu.
Tô An thấy Dung Hiểu từ trong nhà bước ra, trên mặt lập tức nở nụ cười: "Dung Hiểu, gọi cậu ra đột ngột như vậy tôi cũng thấy thật ngại."
Dung Hiểu lắc đầu: "Không sao, bác sĩ Tô tìm tôi là có chuyện gì sao?"
Tô An nghe vậy cắn môi dưới, liếc mắt vào trong nhà một cách lơ đãng, với vẻ ngượng ngùng mở lời: "Dung Hiểu, chúng ta có thể qua bên kia không, vừa đi vừa nói chuyện?"
"Có thể, nhưng tôi không thể đi lâu được." Dung Hiểu nghe vậy liền cụp mắt xuống, cậu đã ra gặp, không tiện từ chối thẳng.
"Sẽ không lâu lắm, một lát thôi." Tô An vội vàng lắc đầu, bày ra thái độ chỉ cần cậu đồng ý là y sẽ vui vẻ.
Điều này làm Dung Hiểu có chút tò mò, rốt cuộc y tìm mình có chuyện gì.
Hai người từ tòa nhà đi ra hậu viện, nơi có hồ bơi, tuy rằng hiện tại thời tiết chưa hoàn toàn ấm lên, nhưng bác Trình đã cho người xử lý hồ bơi bên ngoài, nước trong hồ đã được đổ đầy.
Ánh sáng mặt trời phản chiếu trong lòng hồ, sóng nước lấp lánh, trong veo và sáng bừng, từ trong nhà nhìn ra hồ bơi bên ngoài, cảm giác tốt vô cùng.
Đi được một hồi, Dung Hiểu nhịn không được hỏi: "Bác sĩ Tô, bây giờ có thể nói chuyện được chưa?"
Tô An cắn môi dưới, gương mặt hơi đỏ lên, đôi mắt đen dừng lại trên gương mặt Dung Hiểu, trong lòng không khỏi ghen tị. Dung Hiểu không chỉ đẹp hơn y, mà còn cao hơn y nửa cái đầu, hai người đứng chung một chỗ, người khác chỉ chú ý đến cậu trước.
Có những ý nghĩ này trong đầu làm y trong lòng vô cùng khó chịu.
"Dung Hiểu, thật ra tôi lần này về nước là bởi vì Duy Trạch, ban đầu tôi đã tính toán ở lại nước ngoài phát triển, nhưng sau khi nhìn thấy ảnh chụp Phó tiên sinh đưa, tôi liền... phải lòng anh ấy. Qua mấy ngày ở chung, tôi càng xác định được rằng anh ấy cũng xem tôi là người trong lòng. Dung Hiểu cậu biết loại cảm giác này không, chính là hai người yêu nhau muốn ở bên nhau?"
Tô An nóng lòng muốn nhận được câu trả lời từ Dung Hiểu, quay lưng về phía hồ bơi, duỗi tay nắm lấy tay của Dung Hiểu.
Bị Dung Hiểu theo bản năng né tránh, ý thức được hành động của mình không đúng. Dung Hiểu mím chặt môi, hoàn toàn không ngờ Tô An lại nói với cậu những lời này, càng không hiểu rốt cuộc y có dụng ý gì.
Thấy Dung Hiểu hoang mang nhìn mình, mắt Tô An bỗng dưng ướt át, cắn môi lộ ra vẻ muốn nói lại thôi: "Dung Hiểu, cậu giúp tôi nhé, coi như chúng ta cùng là song nhi, có thể chứ, giúp tôi?"
Dung Hiểu nhìn Tô An sắp khóc đến nơi, chỉ cảm thấy cốt truyện này hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của mình.
Thích Phó Duy Trạch tại sao lại nói với mình?
Còn muốn mình hỗ trợ?
Mình giúp như thế nào?
Giúp cậu ta đi thông báo?
Nhưng loại chuyện này có thể nhờ người khác giúp sao?
"Cái này không tốt lắm?" Dung Hiểu lúng túng, "Cậu thích anh ấy, cậu nên tự mình nói với anh ấy, tôi, tôi không có cách nào giúp cậu."
Tô An khóe mắt đỏ hoe: "Tôi biết, tôi biết cậu vẫn luôn không thích tôi, nhưng tôi thực sự rất thích anh ấy, cầu xin cậu giúp tôi không được sao?"
Nói xong Tô An lại lần nữa muốn nắm lấy tay Dung Hiểu, nhưng chưa kịp chạm vào, y đã đột ngột rơi xuống nước.
Ùm một tiếng, nước bắn tung tóe, trên bờ chỉ còn lại mình Dung Hiểu.
Hoàn hồn lại, liền nghe thấy Tô An ở trong nước kêu cứu.
Dung Hiểu hoảng hốt định nhảy xuống hồ bơi, lại bị một âm thanh đột ngột vang lên gọi cậu lại.
Quay đầu nhìn về phía sau, bác Trình đang đẩy Phó Duy Trạch lại gần. Ngay sau đó, tiếng 'ùm' vang lên, Tô An đã được bảo vệ tuần tra cứu lên từ dưới nước.
Cả người run rẩy ngồi ở trên bờ, bộ dạng đáng thương vô cùng.
Phó Duy Trạch không đi xem Tô An bị rớt xuống nước, ánh mắt đen hoàn toàn đặt trên người Dung Hiểu. Vừa rồi trong nháy mắt Dung Hiểu muốn nhảy xuống hồ, tim hắn như thắt lại. Hiện giờ mới qua tháng Tư.
Thời tiết mặc dù ấm áp hơn rất nhiều so với ban đầu, nhưng ở Nam Thành vẫn chưa thể xuống nước vào thời điểm này. Tùy tiện nhảy xuống nước, chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.
"Cậu có sao không?"
"Tôi không có việc gì Phó tiên sinh, anh đừng trách Hiểu thiếu, cậu ấy cũng không phải cố ý, là tôi không đứng vững." Tô An co người lại, quay đầu yếu ớt nhìn Phó Duy Trạch cười một tiếng.
Tuy rằng diện mạo vẫn như vậy, nhưng lúc này cả người ướt đẫm run lẩy bẩy, trông cũng khiến người khác phải thương xót.
Dung Hiểu liền sững sờ, vốn suy nghĩ đơn thuần, giờ nghe những lời này đã đoán ra Tô An là cố ý.
Tuy rằng không hiểu vì cái gì y lại làm như vậy, nhưng cũng hoàn toàn không có ý định nhẫn nhịn chuyện này, quay đầu nhìn về phía Phó Duy Trạch: "Anh sẽ trách tôi sao?"
Phó Duy Trạch thấy trong mắt đứa nhỏ mang theo sự tức giận, cười: "Không trách."
Dứt lời, đôi mắt Tô An nhìn về phía này vì lời nói của hắn mà thay đổi sắc thái: "Bác sĩ Tô mấy ngày nay vất vả rồi, tôi sẽ liên hệ với bệnh viện, bảo họ phái bác sĩ khác đến đây. Bác Trình đưa cậu ta trở về."
Hoàn toàn không nghĩ tới tình huống này, Phó Duy Trạch không hỏi một lời nào, trực tiếp cứ như vậy đưa ra quyết định, cả người Tô An đều ngây ngốc.
Nhưng chờ y hoàn hồn lại, Phó Duy Trạch đã cùng Dung Hiểu đi xa.
Bác Trình cụp mắt, hướng về phía Tô An làm động tác mời: "Bác sĩ Tô, tôi đưa cậu trở về."
Lần này Tô An thật sự đỏ mắt: "Bác Trình, có phải có sự hiểu lầm nào không, nếu là tôi khiến Dung Hiểu không vui, tôi có thể đi xin lỗi, có thể được không......"
"Bác sĩ Tô, nơi này bốn phía đều có thiết bị giám sát." Bác Trình nói xong liền không nói tiếp nữa.
Tô An cũng hiểu được, những lời này là nói cho y nghe, không cần làm cho sự việc càng thêm khó coi.
Chung quy vẫn không cam lòng, một lần nữa Tô An tư thái cao ngạo lại khôi phục, thay đổi hẳn bộ dạng yếu đuối lúc nãy: "Bác Trình, có thể nói cho tôi biết hay không, Dung Hiểu cùng Phó tiên sinh rốt cuộc là có quan hệ gì?"
"Ngài không biết ư, Dung thiếu là thiếu phu nhân của chúng tôi."