Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Hiểu không rõ Tô An đã rời đi như thế nào, trên đường trở về, lòng cậu có chút xao động.
Về đến phòng, Phó Duy Trạch gọi cậu lại: “Vừa rồi cậu ta đã nói gì với cậu?”
Lúc hắn cùng bác Trình đi tới, Dung Hiểu vừa vặn quay lưng lại. Hắn chỉ kịp thấy Tô An định kéo tay Dung Hiểu, nhưng bị né tránh rồi vô ý ngã xuống nước.
Không ngờ Phó Duy Trạch lại hỏi chuyện này, lòng Dung Hiểu căng thẳng. Nghĩ đến những lời Tô An nói, gò má cậu liền nóng lên. Lúc tức giận, cậu hoàn toàn không nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ khi Phó Duy Trạch hỏi, cảm giác lại khác hẳn.
Vành tai nóng bừng, cậu khẽ nói: “Có thể không nói được không?”
Thấy sắc mặt Dung Hiểu đỏ bừng, thậm chí không dám đối diện với mình, rõ ràng là đang chột dạ, Phó Duy Trạch cuối cùng không đành lòng ép cậu: “Vừa rồi nếu tôi không xuất hiện, có phải cậu sẽ nhảy xuống nước cứu người đúng không?”
“Lúc đó cậu ta kêu cứu mạng, tôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.” Khi Tô An rơi xuống nước, cậu hoàn toàn phản ứng theo bản năng, đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ.
“Cậu biết bơi sao?”
Dung Hiểu gật đầu.
“Không được xuống nước. Hiện tại thời tiết vẫn còn lạnh, lỡ xuống nước bị cảm lạnh thì sao? Hơn nữa, xung quanh sân đều có bảo vệ, cậu ta rơi xuống nước tự khắc sẽ có người cứu. Lần sau không được như vậy.”
Nghĩ đến trường hợp nếu hắn không xuất hiện kịp thời, khiến cậu nhóc nhảy vào nước lạnh, hắn liền cảm thấy việc chỉ đưa Tô An về thật là quá khoan dung.
Cảm nhận được Phó Duy Trạch tâm trạng không vui, dù cậu cũng không cảm thấy lạnh lắm, Dung Hiểu vẫn ngoan ngoãn gật đầu, tuy rằng không rõ rốt cuộc hắn tức giận vì chuyện gì.
Nhưng chỉ cần không hỏi cậu chuyện Tô An nói, thì cứ bỏ qua vậy.
Dung Hiểu ngoan ngoãn đứng trước mặt hắn, dáng vẻ để hắn dạy bảo, không hiểu sao lại khiến lòng hắn mềm nhũn, giọng điệu tự động dịu dàng hơn: “Tôi nói vậy cũng là vì muốn tốt cho cậu. Về sau đi ra ngoài đóng phim cũng sẽ gặp nguy hiểm, không phải không cho cậu cứu người, nhưng trước hết cậu phải nghĩ rõ xem mình có cứu được hay không, nhớ kỹ chưa?”
“Nhớ kỹ.”
“Được rồi.” Phó Duy Trạch thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, hắn cũng hài lòng, không định nói mãi chuyện này. Hắn đưa điện thoại của Dung Hiểu cho cậu: “Người đại diện của cậu vừa gọi điện tới, báo rằng cậu có buổi thử vai vào sáng mai, tôi đã thay cậu đồng ý rồi.”
“Thử vai, 《Thượng Tiên》 sao?” Nghe thấy vậy, đôi mắt Dung Hiểu tức khắc sáng lên, Phó Duy Trạch thở phào nhẹ nhõm.
“Ừ, sáng mai 10 giờ, Đồng Trình sẽ qua đưa chúng ta đi.”
Hắn đúng là sợ cậu nhóc sẽ vì Tô An mà không vui.
Trong mắt hắn, thật tốt khi Dung Hiểu cứ đơn thuần như vậy.
Chuyện Tô An và đoàn của hắn rời đi, Phó Tu biết nhưng cũng không nói gì. Dường như từ sau sự kiện của Phó Hằng Vũ, đối với việc nhà họ Phó, ông liền không còn tâm trí để quản.
......
Sáng 9 giờ rưỡi, Dung Hiểu cùng Phó Duy Trạch đến dưới chân tòa nhà cao ốc Thế Kỷ. Sáng sớm Nhan Thanh đã nhận được tin tức, thấy xe bọn họ tới gần, chủ động tiến đến mở cửa xe, muốn tranh thủ dặn dò Dung Hiểu đôi lời.
Kết quả là cửa xe mở ra lại thấy ánh mắt của Phó Duy Trạch, lòng nàng giật thót: “Phó tiên sinh?”
“Phải, là tôi.”
Nhan Thanh: “......”
Ai hỏi cái này! Nàng là muốn biết sao anh ta lại ở đây? Theo bản năng nhìn về phía Dung Hiểu cầu cứu, chỉ cảm thấy thật là... cạn lời.
Chờ Phó Duy Trạch từ trên xe đi xuống, Nhan Thanh cơ bản đã lấy lại được vẻ mặt bình thường: “Không ngờ Phó tiên sinh cũng sẽ tới, có thể để tôi cùng Dung Hiểu nói chuyện riêng một chút được không?”
“Xin cứ tự nhiên.”
Dung Hiểu bị kéo sang một bên, thì nghe Nhan Thanh nói: “Dung Hiểu, Phó tiên sinh tự mình yêu cầu đi cùng em tới đây sao?”
Đột nhiên nghe những lời này, Dung Hiểu có chút không hiểu rõ ý của Nhan Thanh, lắc đầu. Nhưng chưa đợi cậu giải thích, liền nghe Nhan Thanh tiếp tục nói: “Dung Hiểu là nghệ sĩ do chị làm người đại diện, chị hiện tại hỏi em, hai người muốn công khai mối quan hệ sao?”
“Không phải như thế chị Nhan, em không muốn công khai mối quan hệ này. Nhưng hiện tại em cùng Phó tiên sinh không thể tách nhau quá lâu, lý do cụ thể em không tiện nói.” Dung Hiểu mím môi dưới. Mối quan hệ của cậu cùng Phó Duy Trạch, chờ anh ấy hồi phục xong, tự nhiên sẽ kết thúc. Cho nên không cần để lộ bất cứ tin tức gì, điều này đối với cậu và đối với Phó Duy Trạch đều là tốt nhất. Chỉ là cậu cũng biết yêu cầu như vậy đối với Nhan Thanh hơi quá đáng, rốt cuộc không công khai là cách tốt nhất, tức là hai người đừng nên có cơ hội xuất hiện cùng nhau. “Chị Nhan có cách nào giúp em không để mối quan hệ này bị công khai không?”
Nhìn đôi mắt đầy lo lắng của cậu nhóc, Nhan Thanh chỉ cảm thấy Phó Duy Trạch chắc kiếp trước đã cứu cả vũ trụ.
Bằng không làm sao có thể nhặt được một bảo bối vừa ngoan vừa tốt như vậy.
Tuy rằng từ Đồng Trình đã biết tin rằng hai người tạm thời không thể tách ra quá lâu, nhưng nàng cũng không ngờ việc không thể tách rời này lại đến mức chạy show vài tiếng cũng không được?
Không khỏi có chút muốn nổi điên!
Nghĩ đến đường đường là chủ tịch tập đoàn Phó thị, lại là một yêu tinh dính người!
Nhan Thanh cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ.
Quả nhiên một người đàn ông có ra sao đi nữa, rốt cuộc cũng không thể chỉ nhìn bề ngoài.
Ngồi ở một bên khác, Phó Duy Trạch bỗng nhiên run lên, tự hỏi sao mình lại thấy lạnh?
“Hai người có thể tách ra bao lâu?” Nhan Thanh tự động cho rằng việc không thể tách rời này là do Phó Duy Trạch có tính chiếm hữu quá cao đối với cậu nhóc. Cũng phải nghĩ đến một tiểu song nhi mềm mại đáng yêu như vậy, đừng nói là Phó Duy Trạch, đến nàng nhìn cũng phải động lòng.
“Không biết, hẳn là sẽ không được lâu lắm.” Dung Hiểu nói rồi thoáng nhìn Phó Duy Trạch, nghĩ Phó Duy Trạch đã có thể sử dụng gậy chống, việc hồi phục cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Nhan Thanh nghĩ thầm, quả nhiên. Quả nhiên Phó Duy Trạch phải tự mình nói ra mới được!
“Được, thế nhưng trước khi em nổi tiếng, chị còn có thể giúp em giấu đi. Tuy nhiên một ngày nào đó em nổi tiếng, hai người còn không thể tách ra, thì chỉ có thể lựa chọn công khai thôi.”
Rốt cuộc nhìn vào gương mặt Phó Duy Trạch, dù có rêu rao hay không thì cũng chẳng khác nhau là bao.
Nàng có thể ngăn tin đồn nhất thời cũng không thể giấu được cả đời.
“Được, chúng ta đi vào thôi. Vừa rồi chị nói với đạo diễn là ra tiếp đón, và đã nói đó là một người bạn, không cần khẩn trương.” Nhan Thanh nói xong nắm vai Dung Hiểu, động viên cậu: “Thầy giáo nói với chị, em có thiên phú tốt, lại chịu khó tập luyện, tiến bộ rất nhiều. Lát nữa diễn tốt, giành lấy vai diễn lần này. Đạo diễn Quách nói, khi xác định nhân vật sẽ công bố trực tiếp, buổi chiều liền sắp xếp tạo hình và quay chụp, vì dù sao bộ phim cũng đã bắt đầu quay, không thể chậm trễ thời gian được nữa.”
“Em hiểu rồi.”
“Ừ, đừng khẩn trương, cứ phát huy như lúc em luyện tập hằng ngày là được.”
Đẩy Dung Hiểu trở lại bên cạnh Phó Duy Trạch, Nhan Thanh nói thẳng: “Phó tiên sinh ở phòng nghỉ chờ một chút, hay là......”
“Tôi với cậu ấy ở cùng nhau.”
Nhan Thanh: “......”
Được, đúng là một giây cũng không thể tách rời.
Tuy rằng chỉ là vai phụ nhỏ, nhưng người đến thử vai không ít. Dung Hiểu đi theo phía sau Nhan Thanh, trên hành lang người đứng người ngồi không ít.
Nhìn thấy có người xuất hiện, những người chờ thử vai đều nhao nhao nhìn sang.
Chỉ là bọn họ còn chưa kịp phản ứng, thì nghe trong phòng gọi: “Số 3, số 3 tới chưa?”
“Lập tức vào.” Nhan Thanh đáp lời, vỗ vai Dung Hiểu: “Đừng khẩn trương, cứ phát huy như bình thường là tốt rồi.”
Nói xong đẩy cửa dẫn người vào.
Chờ cửa phòng thử vai đóng lại, mọi người ngồi bên ngoài như vừa tỉnh mộng: “Vừa rồi là người đại diện của Thế Kỷ Nhan Thanh sao, chị ta mang người mới vào sao?”
“Người mới mà các ngươi thấy, là song nhi!”
“Không ngờ Nhan đại tỷ vậy mà sẽ mang theo song nhi.”
“Các anh có nhìn rõ cậu ấy trông như thế nào không?”
“Song nhi thì làm gì có ai xấu!”
“Đúng vậy!”
Dẫn một nghệ sĩ vừa thử vai thất bại ra ngoài, Triệu Tĩnh bỗng nhiên dừng lại, ngẩn người nhìn người vừa mới vào thử vai. Nàng giống như thấy một gương mặt quen thuộc, nghĩ đến thiếu niên kia chỉ biết cúi đầu ủ rũ, Triệu Tĩnh cười nhạo một tiếng: “Dựa vào việc lên giường với kẻ có tiền thì có gì hay ho, với cái loại tính tình này, không chừng đã bị chơi chán rồi vứt bỏ rồi ấy chứ!”