Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại
Lời Bạt Của Tác Giả
Năm Trăm Lần Ngoái Đầu Nhìn Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Poem
Cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành 'Năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại', cảm giác như một tách cà phê rồi cũng đến lúc cạn.
Ban đầu, tôi không hề có ý định viết lời bạt. Đây là câu chuyện đầu tiên khiến tôi cảm thấy buồn bã khi chấp bút. Ngay từ lúc thai nghén ý tưởng, tôi đã xác định 'Năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại' sẽ là một câu chuyện về những cuộc gặp gỡ thoáng qua. Không ngờ đến cuối cùng, tôi vẫn không đành lòng.
Hai con người, mỗi người mang trong mình một mối tình dang dở, đã gặp gỡ nhau. Dưới ngòi bút của tôi, Ngữ Mặc từng bước dần gỡ bỏ lớp vỏ phòng bị, từng bước tiến gần hơn đến tình yêu. Tôi đã thở dài khi chứng kiến kết cục cuối cùng, rằng cô ấy vẫn lựa chọn rời đi. Còn Joe, một người đàn ông dịu dàng và trầm lặng, cũng giống như tôi, chỉ có thể lặng lẽ dõi theo từng rung động nhỏ nhoi của Ngữ Mặc, nhưng lại bất lực.
Lý trí đã thôi thúc anh lựa chọn né tránh, bởi anh luôn hiểu rằng mình không thể từ bỏ lời hứa mà anh đã dành cho một người phụ nữ khác. Tôi không biết trên đời này có thật sự tồn tại một người đàn ông như vậy hay không. Nhưng hai năm trước, khi tôi ở khoa ngoại thần kinh của Đại học Quân y số Hai để chăm sóc mẹ, tôi đã tận mắt chứng kiến những bệnh nhân sống thực vật không biết đến bao giờ mới tỉnh lại; tận mắt nhìn mẹ tôi ra đi ngay trước mắt; và cả người đàn ông nằm cùng phòng bệnh sau phẫu thuật vẫn còn hôn mê sâu. Khi ấy tôi đã nghĩ: nếu trong đời thực có một người đang chờ đợi tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng vực dậy bản thân. Tỉnh lại, để cùng nhau ngắm bình minh lên và hoàng hôn xuống.
Thế nhưng, Hiểu Giai đã không tỉnh lại, vậy nên Joe vẫn tiếp tục chờ đợi.
Cuộc sống luôn ẩn chứa vô vàn cám dỗ. Ngay cả những người đã có gia đình cũng khó tránh khỏi lạc lối về mặt tình cảm, huống hồ một người cô độc và bất lực như anh. Anh thực sự đã rung động, bị giằng xé giữa hai tình yêu — quá khứ và hiện tại cùng tồn tại. Anh chắc chắn có tình cảm với Ngữ Mặc. Tôi rất thích đoạn đối thoại về chiếc kính mà tôi đã dành riêng cho họ. Sự mập mờ luôn hiện hữu giữa họ — nửa thật nửa giả, gần nhưng lại xa.
Cảm hứng để viết câu chuyện này đến từ những gương mặt tôi thường bắt gặp trên đường đi làm về — có nam có nữ, gặp nhau hết lần này đến lần khác nhưng chưa từng quen biết nhau. Tôi thường tưởng tượng về câu chuyện đằng sau mỗi người. Có lẽ, cùng lúc đó, họ cũng từng nghĩ: sao lại gặp cô ấy nữa rồi? Xe buýt đi ngang qua một quán cà phê tên Ký ức cũ và hình ảnh Joe dần dần hiện rõ trong tâm trí tôi, một người đàn ông có nụ cười ấm áp. Những gì anh trải qua đủ để khiến anh nhìn thế giới bằng ánh mắt lạnh lẽo, nhưng anh đã không làm vậy. Anh mỉm cười dịu dàng, phía sau nụ cười là những tháng năm cũ đầy rẫy cay đắng. Không phải ai từng gặp bất hạnh cũng chọn tỏ ra lạnh lùng, tuyên bố với cả thế giới rằng mình đã phải chịu tổn thương. Với ánh lệ mờ ẩn sau nụ cười, anh chọn một mình gánh chịu.
Nếu ngoài đời thực có một người đàn ông đối xử với tôi như vậy, đời này coi như không hề uổng phí; nếu gặp một người đàn ông chung tình với bạn gái mình đến vậy, tôi cũng sẽ giống như Ngữ Mặc — chúc phúc cho anh, rồi lặng lẽ rời đi. Người đó không thuộc về bạn, có nghĩ nhiều cũng vô ích.
Cuối cùng, chúc tất cả những chị em đã đọc câu chuyện này, và cả chính tôi, đều có thể tìm được Joe của riêng mình và cùng nhau nắm lấy Joy.
Bất cứ hương vị nào rồi cũng sẽ tan theo gió. Giữa biển người mênh mông, trong khoảnh khắc lướt qua nhau, mùi hương quen thuộc khẽ thoảng qua chóp mũi khiến ta nhớ về vài chuyện cũ, vài con người đã qua, như thế là đủ rồi.
Đôi lời của Poem:
Sau khi hoàn thành bộ truyện này, có thể nói mình rất thích văn phong của Doanh Phong. Nó hợp 'gu' của mình đến lạ thường. Mình cũng đã cố gắng chú thích chi tiết nhất có thể những thông tin mà mình tìm hiểu được ở mỗi chương. Tuy nhiên, sau khi đăng tải thì chất lượng hình ảnh minh họa lại không được tốt cho lắm. Thật ra mình cũng không rõ với khối lượng chú thích dày đặc như vậy mọi người có đọc không, hay chỉ lướt qua cho nhanh. Nhưng có thể nói, khi làm bộ này không hiểu sao mình rất thích ghi chú lại những sự vật, hiện tượng được nhắc đến trong truyện. Mọi người có cảm thấy vô cùng hoài niệm sau khi đọc xong bộ truyện này không? 23 năm đã trôi qua kể từ khi tác phẩm này ra đời, không biết bây giờ tác giả đã bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?