Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa
Sinh nhật tuổi 18
Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gió đêm rít gào như lưỡi kiếm sắc lẹm muốn xé nát người ta, nhưng không sắc bén, chỉ để lại cơn đau âm ỉ chẳng thấy vết trên da. Chiếc áo hoodie ướt sũng vì tuyết tan dính chặt vào người, hút đi chút hơi ấm cuối cùng.
Vì quá lạnh, Lâm Hướng Bắc buộc phải tạm dừng xe điện bên đường, tìm một bức tường chắn gió để tựa vào nghỉ tạm.
Phố xá nhộn nhịp, người qua lại lướt qua nhau tấp nập. Với thân thể đầy thương tích, Lâm Hướng Bắc thu hút không ít ánh nhìn, nhưng cậu chẳng còn tâm trí để ý đến những ánh mắt đó, chỉ riêng việc chịu đựng cơn đau đã ngốn gần hết sức lực của cậu.
Cậu móc điếu thuốc từ trong túi, kẹp giữa môi và châm lửa, rít mạnh một hơi, nuốt xuống cục máu trong miệng. Nicotine lượn lờ trong phổi rồi từ từ thoát ra qua mũi và miệng, làn khói trắng lượn lờ bay xoáy lên không trung.
Giữa làn khói mờ ảo, cậu cúi đầu nhìn, một đứa trẻ khoảng ba bốn tuổi đang đứng bên cạnh mẹ, nhìn chằm chằm vào cậu không chớp mắt. Cậu bỗng nổi hứng, làm mặt quỷ với đứa bé hồn nhiên kia, kéo căng vết thương trên mặt, hít một hơi vì đau.
Có lẽ vì cậu có tài năng làm mặt quỷ, đứa bé sợ hãi bật khóc ré lên, người phụ nữ vội vàng ôm đứa bé vào lòng dịu dàng dỗ dành.
Kẻ gây sự Lâm Hướng Bắc nhìn cặp mẹ con ấm áp rất đỗi bình thường này, chẳng hiểu sao trong lòng lại bỗng thấy ghen tị với đứa trẻ xa lạ, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, lại còn được mẹ yêu thương.
Điếu thuốc cháy hết, không tìm thấy thùng rác, cậu nhét tàn thuốc còn ẩm vào túi.
Hai tay đút túi, cậu thẫn thờ nhìn xa xăm, vẻ mặt mơ hồ, không biết tiếp theo phải làm gì. Vì quá mông lung, cậu thậm chí bắt đầu hối hận vì đã bốc đồng nghỉ việc. Colin nói không sai, rời khỏi Muselbar, cậu biết tìm đâu ra công việc lương cao hơn để trang trải nợ nần hàng tháng?
Phía trước tiếng ồn ào vọng lại. Lâm Hướng Bắc nhìn theo, chỉ thấy một chiếc xe tải chở theo chiếc Rolls-Royce lướt qua đường lớn. Thùng xe trong suốt được trang trí bằng ruy băng, bên trên có dòng chữ "Happy Birthday", là món quà mừng lễ thành niên của một thiếu niên nào đó.
Chiếc xe tải được trang trí như một hộp quà rẽ vào khúc cua. Lâm Hướng Bắc run rẩy kéo chặt áo khoác, che đi chiếc áo hoodie ướt sũng, cúi đầu, bước đi vô định giữa dòng người tấp nập, đi về hướng ngược lại...
Cả đời Lâm Hướng Bắc chỉ từng có một lần sinh nhật đúng nghĩa.
Chung Trạch Nhuệ biết cậu sắp tròn mười tám tuổi, rất hào phóng sắp xếp tổ chức sinh nhật cho cậu, địa điểm là phòng hát karaoke ở tầng ba của Tân Thế Giới.
Cậu mong Hạ Tranh cũng có thể tham dự bữa tiệc sinh nhật đầu tiên của mình, sau khi năn nỉ mãi, Hạ Tranh đã đồng ý.
Lâm Hướng Bắc cứ nhắm mắt là lại lén luyện tập trong đầu những động tác, biểu cảm sẽ dùng khi ước, thổi nến, cắt bánh và nhận quà. Việc luyện tập miệt mài khiến cậu phấn khích đến mức mấy ngày không ngủ nổi, chỉ mong mở mắt ra là đã thấy mình ngồi trên ghế sofa da trong phòng hát, nhận được những lời chúc.
Một ngày trước sinh nhật, Lâm Hướng Bắc tan học về nhà, ngạc nhiên phát hiện trên chiếc bàn khập khiễng trong nhà mình đột nhiên có một mô hình xe hơi đang thịnh hành thời bấy giờ. Đồ chơi chỉ dành cho trẻ con, cậu nghĩ vậy, nhưng vẫn tò mò mở hộp ra cầm lên ngắm nghía, đó là một chiếc xe màu đỏ, dẹt và nhỏ, mô phỏng một chiếc xe sang nào đó.
Đang nghĩ xem vật này từ đâu ra, cánh cửa phòng Lâm Học Khôn bất chợt mở ra. Cậu quay đầu nhìn lại, đặt mô hình trở lại bàn, lạnh nhạt gọi một tiếng ba.
Mối quan hệ giữa cha con rất xa cách, ngày thường dù ở cùng nhà, hầu như không trò chuyện với nhau, trừ khi có việc cần thiết. Lâm Hướng Bắc đang định chui vào phòng mình thì nghe Lâm Học Khôn vội gọi cậu lại: "Ngày mai lẽ ra ba sẽ ở nhà, nhưng sếp không cho ba nghỉ, lát nữa phải đi rồi."
Lâm Hướng Bắc ừ một tiếng.
Lâm Học Khôn gãi đầu: "Món quà đó, không biết con có thích không?"
"Gì cơ?"
Lâm Học Khôn đi đến bên bàn, chạm vào mô hình cậu đã mở, nhìn cậu đầy mong đợi.
Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên nói: "Cho con ạ?"
Lâm Học Khôn "ừ ừ" hai tiếng, gật đầu mạnh như lò xo: "Sinh nhật con..."
"Con không tổ chức sinh nhật." Lâm Hướng Bắc ngắt lời người đàn ông, chẳng hề tỏ ra cảm kích, giọng điệu cứng nhắc: "Với lại, con mười tám tuổi, không phải tám tuổi."
Lâm Học Khôn dường như vẫn nghĩ con trai mình còn nhỏ, vẻ mặt lúng túng: "Họ nói mẫu này bán chạy lắm."
Lâm Hướng Bắc thoáng chốc không biết nói gì.
Người đàn ông móc từ chiếc ví rách nát ba trăm đồng, suy nghĩ một lát rồi thêm hai trăm nữa, đặt bên cạnh mô hình xe: "Con lớn rồi, cầm đi chơi với bạn bè đi."
Lâm Hướng Bắc không nói nhận cũng không nói không nhận, tay đặt trên tay nắm cửa, một chân đã bước về phía trước, dường như có thể biến mất vào phòng bất cứ lúc nào.
Nhưng Lâm Học Khôn lại tự nói tiếp: "Mẹ con đi cũng nhiều năm rồi, chớp mắt một cái con đã lớn thế này."
Lâm Hướng Bắc mím môi, cảm thấy khó chịu khi ông nhắc đến người mẹ mà cậu chưa từng gặp mặt, khi ký ức về bà đã mờ nhạt. Cậu "cạch" một tiếng mở cửa.
Lâm Học Khôn như thể đã kìm nén rất lâu, lại giống như nghĩ rằng Lâm Hướng Bắc đã là người lớn, có thể gánh vác nỗi đau khổ trong lòng ông, buồn bã nói tiếp: "Năm đó bà mối dẫn ba đến nhà, mẹ con mặc chiếc váy xanh, ba vừa nhìn đã để ý ngay đến mẹ con, nhưng thật ra mẹ con không muốn đi với ba, là ông ngoại con nhận tiền sính lễ, bà đành phải chấp nhận."
Ký ức như quả bóng nước bị cắt một nhát, vỡ òa, tràn ra lênh láng. Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên, bất giác nín thở, quay đầu nhìn người đàn ông trung niên tiều tụy này, chính là cha cậu.
"Ba biết ba vô dụng, mẹ con theo ba chỉ có thể sống khổ cực, mẹ con ra đi cũng là một điều tốt, con đừng trách mẹ." Lâm Học Khôn vừa lắc đầu vừa vào phòng lấy lương khô để đi đường dài. Khi đi ra Lâm Hướng Bắc vẫn đứng ở vị trí cũ, nếp nhăn trên mặt ông hằn sâu thêm, vẫy tay: "Vào đi, ba đi đây."
Lâm Hướng Bắc nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Học Khôn đi đến cửa, với chút uất ức trong lòng, cậu bước vào phòng, đóng sầm cửa thật mạnh, khiến cả bức tường cũng rung lên, để thể hiện sự bất mãn của cậu đối với người đàn ông vừa đáng ghét vừa đáng thương đó.
Sao phải đợi đến hôm nay mới nói với cậu những điều này?
Sau mười tám năm bị gọi là "rùa xanh nhỏ", khi cậu đã chấp nhận mẹ mình là người phụ nữ xấu xa bỏ rơi cậu, khi cậu đã yên tâm ghét bà mà không chút áy náy, Lâm Học Khôn lại rộng lượng khuyên cậu đừng oán trách bà.
Lâm Hướng Bắc tựa lưng vào cửa, đợi Lâm Học Khôn khóa cửa ngoài rồi mới bước ra, tức tối đi đến bên bàn.
Cậu căm tức nhìn chằm chằm vào chiếc mô hình xe mà Lâm Học Khôn đã chọn lựa kỹ lưỡng, giơ cao lên định đập nát, nhưng cuối cùng vẫn không thể hạ tay xuống.
Chiếc mô hình bị Lâm Hướng Bắc chê bai đó, cuối cùng đã được cậu lén lút giấu vào đáy tủ quần áo, cứ như thể chỉ cần vật ấy không lộ ra ánh sáng, thì có nghĩa là cậu vẫn chưa chấp nhận món quà này. Nhưng thật ra, Lâm Hướng Bắc là đứa trẻ ngốc nghếch, miệng cứng nhưng lòng mềm. Một đứa trẻ ngốc thì chẳng bao giờ để bụng chuyện gì, dù người khác có bao nhiêu điểm xấu, chỉ cần một điểm tốt cũng đủ để cậu xóa nhòa mọi thứ.
Như người mẹ bất đắc dĩ ra đi, hay như sự vắng mặt của Lâm Học Khôn trong suốt những năm tháng trưởng thành của cậu.
Quay lại chuyện chính, chút biến cố này không hề ngăn được Lâm Hướng Bắc ôm đầy mong đợi lao vào tuổi mười tám của mình.
Tám rưỡi tối, cậu đến Tân Thế Giới đúng giờ. Chung Trạch Nhuệ đã sớm trang trí xong phòng tiệc chờ cậu ở tầng ba, Hạ Tranh nhắn tin nói sẽ đến muộn một chút.
Chung Trạch Nhuệ đã dặn dò trước, Lâm Hướng Bắc đi đến đâu cũng gặp những khuôn mặt dù là quen thuộc hay chỉ mới nói chuyện với cậu vài lần, ai cũng chúc cậu sinh nhật vui vẻ.
Mặt cậu hơi đỏ lên, là sắc màu của niềm vui từ tận đáy lòng. Cậu là nhân vật chính tối nay, ngẩng cao đầu chạy lên cầu thang, như thể đang diễn vai chính trong vở kịch của riêng mình.
"Tiểu Bắc, mau vào đi!" Chung Trạch Nhuệ đứng trước cửa phòng vẫy tay.
Lâm Hướng Bắc nhanh chóng bước đến. Vừa đến cửa, đã nghe thấy hai tiếng "đùng đùng", hai bên trong phòng bắn pháo giấy kim tuyến, những mảnh kim tuyến lấp lánh vàng chói rắc đầy trên đầu cậu.
Bên trong toàn là những người quen biết, hơn mười người, nhiệt tình kéo cậu vào.
Chung Trạch Nhuệ thân thiết vỗ vai cậu: "Nào, bật bài hát sinh nhật lên, bánh kem, bánh kem đâu rồi?"
Lâm Hướng Bắc được đám đông vây quanh, đứng ở chính giữa căn phòng. Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, cả đám người quây lấy cậu, ồn ào hát chúc mừng sinh nhật theo tiếng nhạc, với giọng hát lệch tông. Lâm Hướng Bắc hơi ngại ngùng cười toe, bắt chước kiểu diễn cũ kỹ thường thấy trên tivi, chân thành chắp tay, không ngừng nói cảm ơn, nhưng đôi mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía cửa, mong chờ Hạ Tranh xuất hiện.
Chung Trạch Nhuệ đưa cho cậu con dao: "Cậu là người sinh nhật, bánh kem phải do cậu cắt."
Chưa từng được coi trọng như vậy, Lâm Hướng Bắc cảm thấy lồng ngực và vành mắt hơi nóng ran: "Cảm ơn anh Trạch Nhuệ."
"Anh em bao nhiêu năm rồi, khách sáo làm gì." Chung Trạch Nhuệ chỉ vào một thanh niên gầy gò nhuộm tóc vàng trong phòng: "Tam Điều nghe nói sinh nhật cậu, bỏ cả mạt chược không đánh nữa, đủ nghĩa khí chưa?"
Rồi lại chỉ vào một người thấp lùn mặc áo khoác da in hình sọ người, quần bò bó sát: "Đông Qua vốn định đi với bạn gái, anh gọi một cuộc điện thoại bảo cậu ta dẫn cả bạn gái đến, càng đông càng vui!"
"Còn có A Tiêu, lát nữa phải đi làm, cách đây bảy tám dặm, vẫn cố đến mừng sinh nhật cậu."
Có lẽ trong mắt người ngoài, những người có mặt ở đây đều là những kẻ vô công rỗi nghề, lêu lổng, nhưng đối với Lâm Hướng Bắc từ nhỏ đến lớn không biết đã phải nhận bao nhiêu cái nhìn khinh miệt. Vào lúc này đây, không gì có thể khiến cậu cảm động hơn những người đã có lòng đến dự tiệc sinh nhật này của cậu.
Lâm Hướng Bắc cười đến mức mắt cong lên, để lộ một hàm răng đều tăm tắp, liên tục nói cảm ơn.
Cắt bánh xong, điện thoại trong túi rung lên mấy cái.
Lâm Hướng Bắc lập tức chạy xuống dưới, quả nhiên thấy Hạ Tranh đang cầm một túi giấy kraft ở cửa, không giấu được sự phấn khích nói: "Anh đến đúng lúc lắm, lên đây với tôi, tôi đang chia bánh kem."
Hạ Tranh đưa tay quệt má cậu, lau đi một chút kem nhỏ: "Dính rồi."
Lâm Hướng Bắc "ừm" một tiếng, vụng về dùng mu bàn tay lau vết kem đi, tay đặt lên vai Hạ Tranh, sợ anh ấy chạy mất – thật không dễ dàng gì mới thuyết phục được Hạ Tranh đến Tân Thế Giới.
Cậu vừa đẩy Hạ Tranh đi vào, vừa luôn miệng nói: "Tôi sợ anh không đến lắm, bảo đi đón thì anh lại nói không cần."
Hạ Tranh cong môi cười: "Đã hứa với cậu thì chắc chắn sẽ đến."
Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu nhìn góc nghiêng của mặt anh: "Cái trong tay anh là cho tôi à?"
Hạ Tranh cũng quay mặt lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu, ừ một tiếng.
Hai người đi đến phòng hát ở tầng ba. Cánh cửa đang đóng kín, Lâm Hướng Bắc đẩy thẳng vào. Chỉ trong chốc lát, bên trong đã trở nên ầm ĩ, tiếng ồn ào trào ra như sóng vỗ.
Người hút thuốc, người uống rượu, người hát, người đánh bài...
Trong không khí ngột ngạt đầy mùi hỗn tạp, cửa vừa mở, hàng loạt cái đầu với đủ màu sắc đồng thời nhìn ra.
Chung Trạch Nhuệ thoạt tiên liếc nhìn Lâm Hướng Bắc, rồi nhìn qua vai cậu, ánh mắt chạm phải Hạ Tranh đang nhíu mày, rồi đứng dậy cười nói như một người chủ nhà: "Tiểu Bắc, còn chưa cắt bánh kem xong đâu."
Lâm Hướng Bắc vô tư bước vào, thấy Hạ Tranh không nhúc nhích, cậu vươn tay nắm lấy lòng bàn tay hơi lạnh của anh, hoàn toàn không dùng sức, nhưng Hạ Tranh lại giống như rất cần cái nắm tay này – như một sự công nhận – nên đã nắm chặt tay cậu, rồi bước lên phía trước đứng song song với cậu, một tư thế như của người nhà.
Cánh cửa kim loại nặng nề tự động lắc lư mấy cái, rồi chậm rãi khép lại.