Cảm Giác Của Nụ Hôn

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Cảm Giác Của Nụ Hôn

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Tranh không thể hòa nhập vào nhóm người lấy Chung Trạch Nhuệ làm trung tâm này.
Thứ nhất, anh đến đây đơn thuần để chúc mừng sinh nhật Lâm Hướng Bắc, không quen biết ai trong số họ nên chẳng có gì để trò chuyện.
Thứ hai, lần trước anh từ chối điếu thuốc của Chung Trạch Nhuệ, rồi sau đó Chung Trạch Nhuệ lại hỏi Lâm Hướng Bắc về việc sắp xếp công việc cho anh ở Tân Thế Giới cũng bị từ chối. Hai lần như vậy khiến Chung Trạch Nhuệ khó tránh khỏi việc không ưa anh, đương nhiên cũng chẳng thèm niềm nở.
Hai chiếc micro chuyền tay nhau không ngớt, trong phòng hát tiếng la hét ầm ĩ. Chỉ có Hạ Tranh lặng lẽ ngồi một góc, dõi theo Lâm Hướng Bắc đang vui đùa cùng mọi người.
Chung Trạch Nhuệ cầm micro, "alo alo" hai tiếng: "Tạm dừng nhạc, mọi người trật tự một chút nào."
Anh ta có tiếng nói, nên đám người đang chơi bài, hăng say lắc xúc xắc cũng lần lượt dừng tay.
"Hôm nay là sinh nhật Tiểu Bắc, mọi người đến đây là quý rồi, nhưng Tiểu Bắc đã gọi tôi một tiếng anh trai, làm anh sao có thể để em trai về tay không được." Chung Trạch Nhuệ búng ngón tay, người bên cạnh lập tức đưa cho anh ta một hộp giấy đã chuẩn bị sẵn ở góc phòng. Anh ta nhét vào tay Lâm Hướng Bắc: "Cầm lấy đi."
Trên hộp in logo rõ ràng, là đôi giày thể thao trị giá hơn hai ngàn tệ, một trong những thương hiệu giới trẻ yêu thích nhất hiện nay.
Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên mở to mắt: "Anh Trạch Nhuệ, cái này đắt quá..."
"Đừng nói mấy lời này, đã cho cậu thì cứ cầm đi, mau thử xem có vừa không."
Chung Trạch Nhuệ lấy giày ra, bảo Lâm Hướng Bắc ngồi xuống đi vào.
Mặc dù ngại vì món quà đắt tiền, nhưng ở độ tuổi này, chẳng ai là không thích giày thể thao. Hạ Tranh có thể thấy đôi lông mày Lâm Hướng Bắc khẽ nhướng lên, đó là biểu hiện của niềm vui. Anh quay đầu nhìn túi giấy kraft đặt bên trái, thoáng so sánh rồi lặng lẽ dùng thân mình che đi.
Lâm Hướng Bắc đã thay đôi giày mới, nhảy nhún vài cái, thấy vừa khít thì mỉm cười cảm ơn Chung Trạch Nhuệ.
Chung Trạch Nhuệ liếc mắt một cái, thấy túi giấy Hạ Tranh đang che đằng sau, bèn lớn tiếng nói: "Bạn cậu cũng mang quà à? Đừng giấu nữa, đưa luôn đi."
Được lời như cởi tấm lòng, Lâm Hướng Bắc mong đợi chiếc khăn Hạ Tranh đan cho cậu biết bao. Cậu bước vài bước, vòng qua mấy người đang ngồi, đến bên anh, rồi lập tức ngả người xuống bên phải Hạ Tranh, đưa tay ra.
Ánh mắt mọi người men theo bước chân của nhân vật chính, dồn về phía Hạ Tranh.
Hạ Tranh khẽ mím môi, đưa túi giấy cho Lâm Hướng Bắc kèm theo lời chúc: "Sinh nhật vui vẻ."
Lâm Hướng Bắc hào hứng kéo miệng túi giấy ra. Đập vào mắt cậu là màu đỏ rực rỡ, tươi sáng, giống như một con cáo lửa đang cuộn tròn ngủ gật trong tổ. Chiếc khăn đỏ linh hoạt nhảy vào đôi mắt đen láy của Lâm Hướng Bắc. Khuôn mặt cậu trong bóng tối vẫn trắng ngần, được điểm thêm vệt ráng hồng như mây. Cậu cười lên, cả khuôn mặt càng thêm rạng rỡ sinh động, như sắp bùng cháy.
"Cái gì vậy?" Ai đó thò cổ nhìn.
Lâm Hướng Bắc nắm lấy "lông cáo" mềm mại rồi kéo ra, tự hào quấn chiếc khăn quàng màu đỏ tươi quanh cổ mình, giọng nói trong trẻo: "Ghen tị chưa, Hạ Tranh tự tay đan đấy."
Một người trông giống Võ Đại Lang*, người lùn tịt, xoa xoa cái mũi to như đầu củ tỏi, mỉa mai nói: "Đàn ông con trai mà đi đan khăn quàng tặng người ta à?"
(*) Nhân vật trong Thủy Hử.
Những người khác cũng bật cười. Có món "châu ngọc" của Chung Trạch Nhuệ đứng trước, món quà không mất tiền này của Hạ Tranh trông có vẻ quá đơn giản và keo kiệt.
Hạ Tranh cụp mắt nhìn xuống, vẻ mặt thờ ơ không nói gì. Nhưng Lâm Hướng Bắc đã lên tiếng bênh vực trước: "Là tôi năn nỉ Hạ Tranh đan cho tôi, tôi rất thích, rất hài lòng."
Giọng điệu của cậu mạnh mẽ như ớt cay. Tên lùn kia bĩu môi, đang định đấu khẩu một phen thì bị Chung Trạch Nhuệ cắt ngang: "Sao lại cãi nhau thế, mọi người đều là anh em cả, có gì thì nói tử tế với nhau."
Đại ca đã lên tiếng, đàn em bên dưới chỉ còn cách phụ họa. Tên lùn xắn tay áo lên để lộ hình xăm rồng trên cánh tay, tu nửa chai bia vàng, rồi la lối tiếp tục chơi bài.
Lâm Hướng Bắc ngồi cạnh Hạ Tranh, đầu gần như tựa vào đầu anh: "Anh đừng giận, họ vốn nói chuyện kiểu vậy đấy."
Cậu tháo khăn quàng cổ xuống, sợ làm bẩn nên gấp cẩn thận bỏ lại vào túi giấy. Nhìn Hạ Tranh im lặng, cậu nhe răng cười nói: "Tôi rất thích nó, thật đấy."
Hạ Tranh khéo léo liếc nhìn đôi giày thể thao mới trên chân Lâm Hướng Bắc. Vì giá trị của hai món quà quá chênh lệch, anh không hỏi những câu thiếu tự giác, chỉ mỉm cười nhàn nhạt với Lâm Hướng Bắc.
Lâm Hướng Bắc bị kéo đi hát, hát được một lúc lại chơi oẳn tù tì. Dù là sinh nhật nhưng may mắn cũng không đứng về phía cậu, mười ván thua tám, hết ly bia này đến ly bia khác đổ vào bụng.
Nơi này không có chỗ cho Hạ Tranh. Anh vốn định rời đi sớm, nhưng thấy Lâm Hướng Bắc uống đến hai má đỏ bừng, đành ngồi im tại chỗ chờ đợi.
Trong lúc đó, cửa phòng mở ra rồi đóng lại. Hai người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt bước vào, dáng người mềm mại, thần thái quyến rũ, dựa vào tường như rắn không xương. Có người huýt sáo với họ, người phụ nữ táo bạo đáp lại bằng ánh mắt đưa tình.
Lông mày Hạ Tranh lập tức nhíu chặt lại.
Chung Trạch Nhuệ đã uống say, vắt tay qua vai Lâm Hướng Bắc, thần bí giơ một ngón tay lên chỉ vào không khí: "Thích ai, cậu chọn trước đi."
Lâm Hướng Bắc đã chuếnh choáng say, vui vẻ ngẩn ngơ: "Chọn gì cơ?"
"Gái, gái đẹp." Chung Trạch Nhuệ vẫy tay: "Lại đây chúc Tiểu Bắc sinh nhật vui vẻ."
Hai cô nàng õng ẹo tiến tới: "Anh Tiểu Bắc, sinh nhật vui vẻ."
Tên tóc vàng đang chơi bài, ngậm điếu thuốc quay đầu cười lớn: "Hướng Bắc hôm nay mới tròn 18, gọi anh gì chứ?"
Cô gái sơn móng đỏ che miệng đỏ chót: "Vậy là em Tiểu Bắc rồi."
Lâm Hướng Bắc lập tức đỏ mặt, lắp bắp: "Anh Trạch Nhuệ, em không chọn, em đi ăn bánh kem đây."
Có đàn ông nào lại không thích gái đẹp?
Chung Trạch Nhuệ chỉ nghĩ cậu ngại, kéo cậu lại: "Lớn bằng này rồi, có gì mà ngại!"
Lâm Hướng Bắc từ chối đẩy ra, rất ngượng ngùng: "Em không cần thật mà."
"Hướng Bắc không lấy thì tôi lấy."
Tên tóc vàng kéo tay một cái, người phụ nữ thuận thế ngồi lên đùi anh ta, in lên má trái anh ta một dấu son đỏ chói.
Tiếng huýt sáo vang lên khắp nơi. Ánh mắt Lâm Hướng Bắc vượt qua mặt bàn chất đầy lon bia và đậu phộng, chạm phải ánh mắt Hạ Tranh. Trong căn phòng kín ấm áp và đầy khói này, Hạ Tranh trông trong sạch không dính chút bụi trần. Đôi mắt đen như những viên sỏi dưới đáy lọ hoa thủy tiên, thấm đẫm nước lạnh, mát rượi, không biểu lộ cảm xúc, nhưng có thể khiến người ta rùng mình run lên.
Lâm Hướng Bắc cảm giác như bị nhìn thấu, từng thớ cơ, mạch máu trong cơ thể cậu đều như nằm gọn trong lòng bàn tay Hạ Tranh.
Mặt cậu nóng bừng. Liếc thấy đôi nam nữ trên sofa vô tư hôn hít không màng đến những người xung quanh, một ý nghĩ lạc lõng bất chợt bật ra trong đầu cậu: "Hôn môi cảm giác thế nào?"
Vì đang nhìn Hạ Tranh, ánh mắt cậu vô tình rơi xuống đôi môi hồng nhạt đang mím chặt của anh.
Nhận ra hành động này không ổn lắm, cậu chuyển sang nhìn cô gái còn lại. Đôi môi tô son đỏ như một bông hoa hồng ướt át, hôn vào chắc sẽ dính và đắng.
Chung Trạch Nhuệ thấy cậu ngẩn ra, một tay đẩy cô gái vào lòng cậu, bộ ngực mềm mại va vào người. Mặt Lâm Hướng Bắc đỏ như sắp nổ, cậu nhảy bật ra xa, vội vàng giơ hai tay đầu hàng chứng minh trong sạch.
Rốt cuộc cậu cũng còn trẻ, tuy đã theo Chung Trạch Nhuệ hai năm, nhưng phần lớn thời gian đều ở trong trường học, vẫn mang hơi thở học sinh. Cũng không phải cậu chưa từng thấy người khác yêu sớm, chưa từng có những tưởng tượng, nhưng tất cả đều là những bóng người mơ hồ, thậm chí không phân biệt được nam nữ. Cậu không biết bao giờ mình mới có thể yêu đương, nhưng cậu nghĩ, đối tượng có lẽ sẽ không phải là một trong hai người phụ nữ này.
Lâm Hướng Bắc không ăn bánh, không uống rượu nữa. Sinh nhật thế là đủ rồi, cứ như thể chạy chậm một chút sẽ bị hai bông hoa ăn thịt người xinh đẹp kia "ăn thịt" mất. Cậu vừa cảm ơn và chào tạm biệt Chung Trạch Nhuệ, vừa chếnh choáng kéo tay Hạ Tranh: "Đi thôi!"
Chung Trạch Nhuệ muốn chia sẻ tiền và phụ nữ – những thứ anh ta cho là tốt – với Lâm Hướng Bắc. Nhưng sự sắp xếp tự quyết này thực sự đã dọa cậu sợ, không thể ngăn được cậu và Hạ Tranh chạy ra khỏi Tân Thế Giới. Cậu ném chìa khóa xe điện cho Hạ Tranh: "Biết lái không?"
Hạ Tranh còn muốn rời khỏi nơi này nhanh hơn cậu. Anh gật đầu một cái, hai thiếu niên cùng ngồi lên, chiếc xe điện vụt đi mất dạng.
Gió thổi, Lâm Hướng Bắc tỉnh bớt hơi men, nhưng đầu óc vẫn choáng váng quay cuồng, như có thể ngã bất cứ lúc nào. Cậu buộc phải tựa lồng ngực vào lưng Hạ Tranh, gác cằm lên vai anh, lẩm bẩm: "Tôi thật sự không biết anh Trạch Nhuệ sẽ làm như vậy..."
Đêm lạnh, càng làm cơ thể Lâm Hướng Bắc tựa vào người Hạ Tranh nóng thêm. Anh bị kẹp giữa nóng và lạnh, giọng nói khàn khàn như bị cảm: "Còn trước đây thì sao?"
Lâm Hướng Bắc nheo mắt, mãi mới hiểu câu hỏi của Hạ Tranh, rất nghiêm túc trả lời: "Trước đây tôi cũng không nhận mà."
Ngụ ý là, đây không phải lần đầu tiên Chung Trạch Nhuệ sắp xếp như vậy. Hạ Tranh vặn ga xe mạnh hơn.
Xe chạy nhanh, tư thế cúi người không thoải mái lắm. Lâm Hướng Bắc đút tay vào túi và ngồi thẳng lên: "Về nhà tôi đi, ba tôi không có nhà." Nghĩ một lát rồi hỏi: "Bà nội anh có cho anh ngủ qua đêm ở nhà bạn không?"
Hạ Tranh không trả lời, nhưng hướng xe vẫn đi theo ý muốn của Lâm Hướng Bắc. Nửa giờ sau, hai người đã lạnh đến mức tai gần như rụng xuống, dừng lại ở cửa nhà Lâm Hướng Bắc.
Lâm Hướng Bắc run lên, bàn tay lạnh cóng tìm chìa khóa. Thử hai lần mới mở được khóa, cậu đẩy cửa vào, bật đèn phòng khách.
Trở về nơi an toàn, dây thần kinh của Lâm Hướng Bắc lập tức thả lỏng như một sợi dây chun đứt. Vẻ mặt cậu càng thêm ngơ ngác, bước chân loạng choạng về phòng, xoay người ngã xuống giường, dang rộng tay chân, không quên vỗ vỗ giường gọi Hạ Tranh: "Lại đây ngồi."
Hạ Tranh thường đến nhà Lâm Hướng Bắc, làm "nàng tiên ốc" dọn dẹp phòng miễn phí cho cậu, nhưng chưa từng ngủ lại.
Anh nhìn Lâm Hướng Bắc nằm không chút phòng bị trước mắt mình. Nhiệt độ thuộc về cơ thể ấy như đang quấn lấy anh từ mọi phía, dường như Lâm Hướng Bắc vẫn đang ngồi dính chặt vào anh ở ghế sau xe điện. Đêm tháng 12 rõ ràng rất lạnh, nhưng anh lại có một ảo giác rằng – vì trời quá lạnh nên tự dưng lại thấy ấm áp kỳ lạ. Cả căn phòng đều là mùi của Lâm Hướng Bắc – mùi của một loại thảo mộc nào đó, mùi hương trong lành tươi mát. Đây đều là những tưởng tượng đơn phương của anh.
Hạ Tranh ra phòng khách gọi điện về nhà bằng máy bàn, nói dối. Suốt mấy tháng qua, để gặp Lâm Hướng Bắc, anh thường nói dối với bà. Là Lâm Hướng Bắc đã làm hư anh, nhưng Hạ Tranh không trách cậu.
Đứng ở cửa phòng nhìn, Lâm Hướng Bắc mơ màng buồn ngủ, vắt một cánh tay qua mắt che đi ánh sáng.
Hạ Tranh từ từ đi đến ngồi xuống mép giường. Tấm nệm rẻ tiền rất cứng, lún xuống một góc nhỏ khi anh ngồi. Chân anh chạm vào chân Lâm Hướng Bắc, thân thể tươi trẻ căng tràn sức sống của thiếu niên như muốn bung ra khỏi lớp vải.
Căn phòng quá im lặng, anh chậm rãi mở lời: "Từng có ai khác ngủ ở đây chưa?"
Là một câu hỏi hơi vô duyên, nhưng Lâm Hướng Bắc vẫn thành thật trả lời: "Chưa."
Hạ Tranh là người thứ hai ngủ trên chiếc giường này, cùng với Lâm Hướng Bắc.
Không khí anh hít vào đông cứng lại trong phổi mấy giây, rồi chậm chạp thở ra qua mũi. Anh vẫn muốn nói thêm, hỏi thêm, cứ bám lấy câu hỏi vừa rồi, đào sâu đến tận gốc: "Trước đây Chung Trạch Nhuệ sắp xếp cho cậu thế nào?"
Lâm Hướng Bắc đổi tay gác lên đầu, để lộ hai gò má đỏ hồng, đôi mắt mơ màng, nhớ lại: "Hỏi tôi có muốn thử không."
"Thử gì?"
Lâm Hướng Bắc "ừm" một tiếng, ấp úng: "Thì cái đó, còn gì nữa..."
Hạ Tranh chống hai tay lên giường, ánh mắt lướt từ cần cổ thon dài đến gương mặt thanh tú của cậu, hỏi một câu nguy hiểm hơn: "Cậu không muốn thử sao?"
Lâm Hướng Bắc nuốt nước bọt: "Tôi không biết."
Mắt Hạ Tranh nheo lại một chút: "Không biết nghĩa là sao?"
Chẳng lẽ một ngày nào đó Lâm Hướng Bắc cũng sẽ giống như những khách hàng của Tân Thế Giới, nằm trên một chiếc giường bẩn thỉu đã có vô số khách làng chơi từng nằm?
"Không biết là không biết thôi." Lâm Hướng Bắc như bị nhốt trong một cái bình thủy tinh thiếu oxy. Đây là lần đầu tiên cậu thảo luận chủ đề kín đáo như vậy với người khác, có phần lúng túng nhưng cũng có đôi chút phấn khích. Vì hoàn toàn tin tưởng Hạ Tranh, cậu nêu ra thắc mắc không thể có câu trả lời trong phòng hát lúc nãy, rất khẽ khàng, cũng rất chậm rãi cất tiếng: "Hạ Tranh, hôn môi là cảm giác gì vậy?"
Làm sao Hạ Tranh không có chút kinh nghiệm nào lại biết được?
Anh nhìn cậu chằm chằm. Có lẽ nói nhiều nên thấy khát nước, cổ họng như bị đốt cháy đến bốc khói, muốn uống nước.
Lâm Hướng Bắc dùng đôi môi đỏ hồng đó nói chuyện, đôi môi chưa từng có ai hôn. Cậu tưởng Hạ Tranh không nghe rõ, lẩm bẩm hỏi lại: "Hôn môi là cảm giác gì vậy?"
Chỉ là một ý nghĩ thoáng lướt qua, Hạ Tranh khao khát nguồn nước êm dịu.
Cơ thể anh đã phản bội lý trí.
Hạ Tranh chậm rãi cúi xuống gần Lâm Hướng Bắc đang nhắm mắt, nhanh như cắt đặt môi mình lên môi Lâm Hướng Bắc, chỉ nhẹ như chuồn chuồn chạm nước.
Lâm Hướng Bắc giật mình mở mắt ra, ngẩn ngơ nhìn vào đôi mắt gần kề của anh, đồng tử mở to như mèo trong đêm tối. Giống như vẻ mặt lần đầu họ gặp nhau – vậy ra Lâm Hướng Bắc vẫn chưa lớn lên sao? Hay là trí nhớ của Hạ Tranh quá tốt?
Hạ Tranh cúi người, mũi khẽ chạm vào mũi Lâm Hướng Bắc, giọng nói càng khàn hơn như thể đang sốt 40 độ, hỏi: "Em thấy sao?"