22. Chương 22

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù rơi vào cảnh khốn cùng nhất, Lâm Hướng Bắc cũng chưa từng có ý nghĩ "giá như có Hạ Tranh ở đây thì tốt biết mấy".
Cậu chỉ mừng vì Hạ Tranh đã sớm phân rõ ranh giới với một người rắc rối như cậu.
Nhưng vào giây phút này, khi Hạ Tranh nói ra câu đó, cậu lại bất chợt nảy sinh những ảo tưởng không đáng có.
Lưng Lâm Hướng Bắc dán chặt vào đệm xe, né tránh ánh mắt quá đỗi nặng nề của Hạ Tranh, đôi môi khô khốc khó khăn mấp máy: "Sao anh lại..."
"Chuyện rõ như ban ngày, hỏi thăm chút là biết thôi."
Hạ Tranh đã đoán trước câu hỏi của cậu, nhìn thẳng vào cậu. Vừa rồi ở Muselbar, ánh sáng lộn xộn đã che khuất khuôn mặt của Lâm Hướng Bắc, bây giờ khi chỉ còn ánh đèn đường yếu ớt, anh mới có thể nhìn thấy vết tím nhạt ở đuôi mắt và khóe môi của Lâm Hướng Bắc. Anh nhanh chóng cau mày, không suy nghĩ đã đưa tay chạm vào.
Lâm Hướng Bắc quên né tránh, cũng không có chỗ để né, cảm thấy đầu ngón trỏ của Hạ Tranh ấn lên vết thương đã gần lành của mình, lúc này mới hơi nghiêng đầu sang một bên. Vừa định né tránh, Hạ Tranh đã lập tức nắm lấy cằm cậu, kéo mặt cậu trở lại vị trí ban đầu -- một hành động áp chế, gần như tấn công.
Lâm Hướng Bắc cũng nhíu mày, nhìn vào mắt Hạ Tranh một cách khó hiểu.
Cậu vẫn còn đang say chếnh choáng, đôi mắt long lanh nước, dù cố gắng nhìn đối phương cũng chẳng có chút uy hiếp nào.
Giống như một con mèo ốm -- mèo ốm luôn đáng yêu hơn hổ giương nanh múa vuốt nhiều.
"Cậu vẫn chưa trả lời tôi, tại sao không tìm tôi giúp?" Hạ Tranh chậm rãi nói: "Hay là cậu nghĩ tôi sẽ không giúp cậu, nhưng cậu không thử thì làm sao biết tôi có giúp hay không chứ."
Anh cố tình nói như lời nói đùa, Lâm Hướng Bắc đang hơi say quả nhiên hoàn toàn bối rối, nhíu mày chặt hơn, cằm bị tay Hạ Tranh nắm chặt, hai bên má nhô lên một chút, cả khuôn mặt hơi biến dạng, nhưng không giống như đang kháng cự.
Mãi một lúc lâu sau cậu mới nhớ phải gạt tay Hạ Tranh ra, dùng tay phải nắm lấy cổ tay Hạ Tranh kéo xuống, chẳng đủ sức, không nhúc nhích nổi, đành từ bỏ, nói chuyện với Hạ Tranh trong tư thế kỳ quặc này.
Lâm Hướng Bắc hít sâu một hơi qua mũi, ngửi thấy mùi hương thanh đắng từ cổ áo Hạ Tranh tỏa ra, có lẽ là một loại nước hoa gỗ gì đó, cậu bất giác nghĩ, Hạ Tranh có thói quen xịt nước hoa từ bao giờ?
Chỉ trong một thoáng, cậu cố gắng khiến mình tỉnh táo, nét mặt trở nên hơi bướng bỉnh, lại theo thói quen tỏ vẻ mạnh mẽ: "Tôi tự có cách, không cần anh bận tâm."
Lần này cuối cùng cậu cũng thoát khỏi tay Hạ Tranh, ngửa đầu về phía sau, kéo giãn khoảng cách với Hạ Tranh, lại nói tiếp: "Mở cửa ra, tôi muốn xuống xe."
Hạ Tranh không hề nhúc nhích, dùng lời lẽ sắc bén vạch trần hành vi cố tỏ vẻ mạnh mẽ của Lâm Hướng Bắc: "Cách mà cậu nói, là ngủ với Hoàng Kính Nam à?"
Lâm Hướng Bắc xấu hổ trợn tròn mắt, nhưng không nói được lời nào để phản bác.
Đúng vậy, nếu tối nay Hạ Tranh không đến tìm cậu, hoặc bị cậu đuổi đi bằng vài câu châm chọc, thì lúc này đây, Lâm Hướng Bắc chẳng còn đường lui, có lẽ đã uống loại rượu pha thuốc không rõ nguồn gốc của Hoàng Kính Nam, nằm trên giường gã.
Cậu thấy lúng túng, vì sao Hạ Tranh lại không hề tức giận vì chuyện này?
Dưới ánh mắt châm chọc lạnh lẽo của Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc phản ứng mạnh đẩy đối phương ra, lồng ngực hơi phập phồng, miệng hùm gan sứa nói: "Liên quan gì đến anh?"
Cậu như một con thú bị nhốt trong lồng cho người ta xem trò hề, bồn chồn nắm lấy tay nắm cửa, cố gắng mở ra: "Mở khóa."
Hạ Tranh lạnh lùng quan sát Lâm Hướng Bắc vùng vẫy như con thú bị nhốt, đợi đến khi nhận ra không thể mở cửa, thì cậu đã tiêu hao phần lớn sức lực, quay mặt đi, cơn run rẩy lan từ cánh tay ra khắp cơ thể, lúc này anh mới nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai Lâm Hướng Bắc, từ từ kéo người lại và ấn cậu ngồi xuống ghế.
Lâm Hướng Bắc như một con nhím xù lông gạt tay anh ra, cũng vì phải cố gắng bảo vệ chút tự trọng còn sót lại trước mặt Hạ Tranh, giọng cậu trở nên hơi trầm khàn, như một thiếu niên bước vào thời kỳ vỡ giọng: "Nếu anh chỉ muốn chế giễu tôi, không cần thiết phải đưa tôi đến đây. Đúng, như anh thấy, đời tôi rối ren, anh thấy tôi thế này, chắc trong lòng hả hê lắm nhỉ."
Cậu cười tự giễu, giọng trầm xuống: "Anh cao thượng, anh giỏi giang, sao tôi sánh bằng anh được. Sinh viên ưu tú mà, phải sống vẻ vang hơn loại người như tôi chứ..."
Lời của Lâm Hướng Bắc đầy gai góc, nghe có vẻ hết sức đố kỵ, còn ẩn chứa sự tức giận khó hiểu xuất phát từ mặc cảm tự ti, như thể Hạ Tranh sống tốt cũng là có lỗi với cậu.
Nhưng cậu có tư cách gì để giận dữ?
Năm đó Hạ Tranh đã khuyên cậu bao nhiêu lần, chỉ nhận lại toàn những lời cay nghiệt từ cậu. Giờ đây sống sa sút, tất cả đều là quả báo cậu tự chuốc lấy vì đã đi sai đường.
Hạ Tranh đáng lẽ nên vui mừng vỗ tay, không thì ít nhất cũng phải cười lớn hả hê, khiến Lâm Hướng Bắc đang tỏ vẻ thờ ơ trước mắt càng thêm đau đớn, càng thêm hối hận -- nhưng Lâm Hướng Bắc có thật sự đang tự vấn bản thân không, xem ra cậu vẫn chưa hề biết hối cải.
Hai mươi tám tuổi, tính cách và hành vi đã định hình từ lâu, Hạ Tranh không thể khiến Lâm Hướng Bắc mười tám tuổi cải tà quy chính, liệu có tự tin làm cho Lâm Hướng Bắc đã trưởng thành biết quay đầu lại không?
Có hay không cũng không quan trọng nữa.
Hiện giờ hoàn cảnh của họ một trời một vực, quyền lựa chọn nằm trong tay Hạ Tranh, anh chỉ biết không thể để Lâm Hướng Bắc dễ dàng biến mất khỏi tầm mắt mình nữa.
Anh mang hận trong lòng, hận cũng là một sợi dây không thể đứt đoạn như "rút dao chém nước, nước càng chảy".
Hạ Tranh đã quyết định, nhìn chằm chằm Lâm Hướng Bắc đang mím môi chặt đến mức cơ mặt khẽ run, chậm rãi mở lời: "Tất nhiên là tôi hả hê."
Lâm Hướng Bắc nhìn thẳng về phía trước, mắt trợn to hơn, tròn xoe, tay đặt trên đầu gối bỗng nắm chặt thành quyền.
Cậu chúc mừng Hạ Tranh có cuộc sống huy hoàng rực rỡ, nhưng Hạ Tranh lại vui mừng vì cậu sa cơ, thật là một sự trớ trêu lạ kỳ, đúng là một vở bi hài kịch.
"Lâm Hướng Bắc." Hạ Tranh lại nói: "Tôi đưa cậu đến đây, đúng là có chuyện muốn nói với cậu."
Đèn đường màu vàng cam xuyên qua cửa kính xe rọi vào trong, dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt cậu như hồ nước lấp lánh ánh vàng, nhưng cuối cùng Lâm Hướng Bắc vẫn không khóc, chỉ từ từ quay mặt lại, nhìn vào mắt Hạ Tranh đầy vẻ khó hiểu.
"Tôi có thể trả tiền thay cậu trước, cũng biết cậu không thể trả lại trong thời gian ngắn, nhưng tôi đang rất thiếu một thứ."
Hạ Tranh nắm chặt cổ tay Lâm Hướng Bắc kéo về phía mình, ngón tay cong lên vuốt ve trên sống mũi cao của Lâm Hướng Bắc, chỉ vuốt ve với thái độ như đang đùa bỡn.
Lâm Hướng Bắc thấy cổ họng khô khốc, nuốt khan: "Thứ gì?"
"Bạn giường." Hạ Tranh rút ngón tay về, áp sát, thấy đồng tử Lâm Hướng Bắc co rút mạnh như mèo gặp ánh sáng, anh thong thả tiếp tục nói: "Người khác tôi không biết rõ lai lịch, nhưng nếu là cậu, biết rõ gốc gác, tôi sẽ yên tâm hơn."
Lâm Hướng Bắc sững sờ.
Hạ Tranh tiến sát cậu, hơi thở ấm áp phả lên mặt cậu, mỉm cười: "Thật ra tôi không bảo thủ cổ hủ như cậu tưởng đâu, cậu nói đúng, thời đại này, mọi người đều chỉ tìm kiếm niềm vui xác thịt thoáng qua, tình cảm chỉ là thứ yếu. Nếu cậu có thể chấp nhận người yêu ngoại tình, tất nhiên tôi cũng chẳng ngại cậu có đối tượng hẹn hò, hơn nữa cậu ta đối xử với cậu như vậy, chẳng lẽ cậu không muốn trả đũa cậu ta sao?"
Câu cuối gần như đang xúi giục.
Những lời này không quá sốc, nhưng khi chính miệng Hạ Tranh - một người vốn học giỏi đạo đức tốt - nói ra, Lâm Hướng Bắc chỉ cảm thấy mỗi từ ngữ đều giống như sách trời. Vẻ mặt cậu đờ đẫn, một lúc sau, từng cơn đau nhói trong tim hiện rõ trên khuôn mặt xanh xao. Dường như đây là ngày đầu tiên cậu làm quen với Hạ Tranh, nhưng chẳng phải họ cũng đang làm quen lại từ đầu sao?
Tròn mười năm, ai cũng sẽ thay đổi, Lâm Hướng Bắc như vậy, Hạ Tranh cũng không ngoại lệ.
Hạ Tranh rất kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của Lâm Hướng Bắc, trong cuộc đấu trí im lặng này, thi xem ai có thể "khẩu thị tâm phi" giỏi hơn.
"Anh..." Cổ họng Lâm Hướng Bắc nghẹn lại: "Trước đây anh cũng từng có sao?"
Hạ Tranh không nói gì, chỉ nhìn cậu, cậu khó khăn thốt ra hai từ đó: "Bạn giường ấy?"
Cảm nhận chút quan tâm thoáng qua từ Lâm Hướng Bắc, thì ra cậu vẫn sẽ để ý, Hạ Tranh thấy hả hê, dùng lời nói làm lưỡi dao xé toạc lớp vỏ bọc trái tim Lâm Hướng Bắc, anh cứ gặp Lâm Hướng Bắc là lại muốn nói những lời trái với lòng: "Mỗi người một nhu cầu, cậu hiểu mà, đúng không?"
Lâm Hướng Bắc không nói nên lời, ánh vàng trong mắt càng lúc càng dâng lên, như muốn giữ những giọt nước mắt chực trào ra, cậu hé môi, hít vào một hơi thật sâu, cố nén chúng lại, giấu vào nơi sâu thẳm trong lòng, nhưng những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi tí tách.
Một tay vén những sợi tóc lòa xòa rơi trước trán, để lộ vầng trán trắng mịn của Lâm Hướng Bắc, như muốn chứng minh mình thực sự là người cởi mở, Hạ Tranh tiếp tục hỏi: "Cậu suy nghĩ thế nào rồi?"
Lâm Hướng Bắc im lặng thật lâu, trái tim như bị xé làm đôi kéo theo hai hướng, tiến thoái lưỡng nan.
Hạ Tranh ở rất gần cậu, cậu ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn từ cổ áo Hạ Tranh, tương tự, Hạ Tranh cũng có thể ngửi thấy mùi rượu còn sót lại trên người cậu, hai mùi hương hoàn toàn khác nhau va chạm và hòa quyện vào nhau trong không gian kín, khiến người ta không còn tỉnh táo, đầu óc rối loạn.
"Tôi..."
Lâm Hướng Bắc định nói, thôi đi, không vì gì khác, cậu chỉ hy vọng có thể giữ được sự trong sáng thuần khiết nhất giữa họ, một khi xen lẫn lợi ích, ngay cả những ký ức đẹp đẽ trước đây cũng sẽ tan biến trong chốc lát. Nhưng phần nhiều hơn cả, thật ra là cậu sợ.
Trước người mình quan tâm, chút kiêu hãnh nhỏ bé được phóng đại lên hàng trăm ngàn lần dưới kính lúp, càng quan tâm càng kiêu hãnh, càng kiêu hãnh càng sợ hãi, sợ Hạ Tranh coi thường mình.
Tuy nhiên cậu chưa kịp từ chối, nhưng để tránh những rắc rối không cần thiết, Hạ Tranh đã đặt môi lên môi cậu.
Không có màn dạo đầu dịu dàng, một nụ hôn cực kỳ buông thả thậm chí là phóng đãng, không cho Lâm Hướng Bắc bất kỳ khoảng trống nào để thở, mở toang môi cậu, đầu lưỡi xâm nhập sâu vào trong, như muốn theo cổ họng đi thẳng vào tim Lâm Hướng Bắc để khám phá tâm tư thật sự của cậu.
Hạ Tranh đè cậu xuống ghế, mạnh mẽ mút lấy cậu.
Đã quá lâu không có tiếp xúc sâu như vậy với ai, Lâm Hướng Bắc như một thiếu niên mới biết yêu, đầu óc hoàn toàn choáng váng. Trên thực tế, ở phương diện này, kinh nghiệm của cậu chẳng đáng là bao, dường như đã dừng lại ở tuổi thanh xuân, không hề tiến bộ, cậu cảm thấy lưỡi Hạ Tranh quét qua vòm miệng nhạy cảm, kéo đầu lưỡi cậu ra mút, chạm phải vào răng, trong một thoáng đau đớn, cậu lấy lại được chút tỉnh táo.
Lâm Hướng Bắc từ từ nhắm mắt không còn màng gì nữa, hỷ nộ ái ố, đúng sai, tất cả đều tan ra trong nụ hôn ướt át này, cậu như rơi vào một vòng xoáy sâu không thấy đáy, buông thả để mình chìm xuống, nương theo cảm xúc mà nồng nhiệt đáp lại nụ hôn của Hạ Tranh.
Thoáng chốc, trong xe như cháy lên từng ngọn lửa vô hình, dục vọng sâu thẳm như biển dục không đáy, chỉ cần một cái chạm là bùng lên. Cậu cuốn lấy anh, anh cuốn lấy cậu, như kẻ chạy trốn lăn lộn trong gió bão cuồn cuộn.
Khi tách ra, một sợi chỉ bạc lấp lánh kéo dài, dính trên khóe môi Lâm Hướng Bắc.
Ánh mắt xen lẫn ánh lửa giao nhau, rồi lại đến một nụ hôn sâu như cuộc rượt đuổi, hơi thở hổn hển, giữa lúc cọ xát, ngay cả quần áo cũng lộn xộn.
Hạ Tranh muốn nhanh chóng thực hiện "thỏa thuận miệng" của họ, tránh cho Lâm Hướng Bắc còn tinh ranh hơn cả cáo trốn khỏi xe rồi nuốt lời, khàn giọng vội nói: "Cứ ở đây đi."
Đầu óc Lâm Hướng Bắc ong ong, bị hôn đến tê dại, mềm nhũn, rất dễ dàng bị nửa kéo nửa lôi mà ngã xuống.
Cậu vẫn chưa hiểu ý trong lời nói của Hạ Tranh, Hạ Tranh đã nhanh chóng một tay kéo áo hoodie và áo khoác của cậu lên đến ngực, làn da đột ngột lộ ra tiếp xúc với không khí lạnh, Lâm Hướng Bắc lạnh đến run lên, cậu vẫn còn choáng váng, nhưng theo phản xạ muốn kéo áo trở lại, vừa động đậy, cổ tay phải đã bị Hạ Tranh - đang quỳ trên hông cậu - vững vàng bắt lấy, nắm trong lòng bàn tay.
Trong ánh sáng mờ ảo, Hạ Tranh dùng đôi mắt đen thẫm nhìn vào vết bầm lớn sẫm màu gần như tím đen trên vùng bụng săn chắc gầy gò của Lâm Hướng Bắc.
Lâm Hướng Bắc vùng vẫy không chịu yên: "Buông ra."
Hạ Tranh bất động, nhìn chằm chằm vào vết thương ở vùng eo do đám anh Đại Phi gây ra, khuôn mặt tuấn tú không chút cảm xúc.
"Tôi..." Môi Lâm Hướng Bắc vẫn còn sưng đỏ, lưỡi cũng tê dại vì hôn quá lâu, nói chuyện ngắc ngứ, như thể đang ngậm một viên kẹo trong miệng: "Tôi vẫn chưa đồng ý."
Eo cậu và đôi chân co lại, nhấc lên một chút, cố gắng hất Hạ Tranh đang ghì chặt cậu xuống.
Hạ Tranh khẽ cảnh cáo: "Đừng động đậy."
Lâm Hướng Bắc vẫn cố chấp muốn tách hai người ra, phớt lờ lời anh, anh đột nhiên nâng cao giọng, ra lệnh: "Tôi bảo cậu đừng động đậy!"
Tiếng quát gần như dữ dội vang vọng trong bốn bức tường của khoang xe, như bị ném đá tới tấp từ bốn phía khiến Lâm Hướng Bắc choáng váng, cuối cùng cậu cũng ngoan ngoãn nằm im, ngẩng mặt lên, vẻ tủi thân, nhục nhã hiện rõ, như một đứa trẻ bị người lớn trách mắng.
Hạ Tranh từ trên cao nhìn xuống, lạnh giọng nói: "Hôn cũng hôn rồi, giờ nói đồng ý hay không có phải đã muộn không?"
Lâm Hướng Bắc không thể phản bác, tim âm ỉ nhói lên.
Hạ Tranh bật đèn trần xe lên, nhìn rõ cơ thể Lâm Hướng Bắc hơn, anh nghiêm nghị khẽ vuốt lưng của Lâm Hướng Bắc, một tay kéo quần xuống mắt cá chân, dùng ánh mắt dò xét.
Không chịu nổi việc bị soi mói quá mức như vậy, Lâm Hướng Bắc nhíu mày quay mặt đi, áp một nửa gương mặt lên đệm ghế, mùi da khó chịu xộc thẳng vào mũi cậu, cậu càng thêm chóng mặt, không phân biệt được là do say rượu hay điều gì khác.
Ánh đèn vàng rực chiếu sáng thân hình gầy gò đầy vết thương dưới lớp quần áo.
Eo, bắp chân, đùi đầy những dấu vết của các trận đòn, hai đầu gối nhô lên bị trầy da, vẫn chưa lành hẳn, vừa mới có dấu hiệu kết vảy, nhưng vì chủ nhân không quan tâm nên vẫn lộ ra lớp thịt non đỏ hỏn như trái vải, dính những vệt máu nhạt.
Cơ thể bị hành hạ như vậy nằm dài trước đôi mắt đen như mực của Hạ Tranh.
Hạ Tranh lại nắm lấy hai tay của Lâm Hướng Bắc.
Lòng bàn tay cũng có vết xước, khi nắm lấy tay trái của Lâm Hướng Bắc, Lâm Hướng Bắc phản ứng vô cùng kịch liệt.
Anh cố tình dùng lực bóp chặt, cuối cùng ép Lâm Hướng Bắc phải mở miệng: "Đừng bóp..."
"Tôi tưởng cậu câm rồi sao, đau mà không kêu được à." Giọng điệu của Hạ Tranh có thể dùng từ cay nghiệt để mô tả: "Đây chính là cuộc sống cậu muốn sao? Làm mình thành ra thế này còn đi bán, cậu cởi quần áo không sợ làm khách hàng chạy mất à?"
Chữ "bán" đó đã đâm mạnh vào lòng tự trọng của Lâm Hướng Bắc, mặc dù đó là một nửa sự thật.
Tình trạng nửa khỏa thân khiến cậu cảm thấy càng thêm nhục nhã, cậu thở gấp, giận dữ nhìn Hạ Tranh.
Những lời khó nghe hơn tiếp tục như kim châm đâm ra từ đôi môi mỏng đẹp đẽ kia, Hạ Tranh khẽ cười khẩy: "Cậu trừng mắt nhìn tôi? Cậu chỉ biết hung hăng với tôi thôi à, lúc nãy ở quán bar cậu ngoan ngoãn lắm mà, bảo cậu uống rượu thì cậu uống, bảo cậu nhảy thì cậu nhảy, ngay cả loại thuốc bừa bãi đó cũng cho vào miệng, sao đến trước mặt tôi lại cáu kỉnh vậy?"
Anh không đợi Lâm Hướng Bắc phản bác, cười nói tiếp: "Ha, tôi biết tại sao, chẳng phải cậu ỷ vào chút tình xưa nghĩa cũ giữa chúng ta trước đây, nghĩ tôi sẽ chẳng làm gì cậu, cậu nghĩ vậy phải chứ?"
Hai phút trước, hai người còn đang hôn nhau nồng nàn, chớp mắt đã lại đấu khẩu, như thể chỉ cần hai đôi môi tách ra là phải kết thúc bằng việc làm tổn thương nhau.
Toàn thân Lâm Hướng Bắc lại xù lông nhím, cứng cổ không chịu yếu thế: "Tôi nói với anh rồi, chuyện trước kia tôi đã quên từ lâu, anh nhắc để làm gì?"
"Quên rồi, quên rồi?" Hạ Tranh lẩm bẩm hai tiếng, một tay nắm cổ áo cậu kéo lên, khiến đầu và nửa thân trên của cậu hơi lơ lửng, chất vấn: "Cậu có quyền gì mà nói qua rồi là qua rồi?"
Hạ Tranh đột nhiên nổi giận, bắt đầu tính sổ chuyện cũ, từng khoản nợ phủ bụi bỗng như hiện rõ mồn một trước mắt, bụi rơi xuống rào rào, nợ cũ nhưng vẫn còn mới, bởi vì anh chưa bao giờ thực sự thoát ra khỏi những năm tháng cũ. Anh đã đợi ngày này mười năm.
Trong mắt anh có vẻ uy nghiêm hăm dọa, nóng rực đáng sợ, như muốn thiêu rụi đến tận xương Lâm Hướng Bắc: "Chuyện năm đó cậu thật sự có thể không hổ thẹn với lương tâm, quên sạch sao? Được, vậy tôi nhắc cậu, chính cậu nói tôi đi đâu cậu theo đó, chính cậu nói thích tôi, thích đến mức có thể đáp ứng bất cứ điều gì tôi muốn, cũng chính cậu nói, Hạ Tranh, dù sau này thế nào, chúng ta mãi mãi ở bên nhau."
Lâm Hướng Bắc cảm thấy có một mũi tên sắc nhọn xuyên không gian và thời gian đâm vào trái tim cậu, cậu phải thở mạnh để giảm bớt cơn đau: "Đừng nói nữa..."
Hạ Tranh dùng giọng lớn hơn để át đi tiếng Lâm Hướng Bắc: "Khoảng thời gian đó, cậu trở nên lạnh nhạt, tôi nhắn tin cậu không trả lời, gọi điện cậu không nghe, tôi biết cậu đang tránh tôi, nhưng cậu không đến trường, tôi tưởng cậu gặp chuyện, còn bỏ cả học để tìm cậu khắp nơi. Ngày mười ba tháng năm, lúc đó cậu đang làm gì?"
Từng câu Lâm Hướng Bắc đã nói, Hạ Tranh vẫn có thể nhớ như in, những ngày đặc biệt đương nhiên cũng đã khắc sâu vào tâm trí anh, vì trí nhớ quá tốt, nỗi đau càng thêm rõ ràng.
Anh đột ngột đẩy Lâm Hướng Bắc xuống đệm xe, dù đã qua lâu như vậy, cơn giận dữ vẫn không hề nhạt bớt trên khuôn mặt.
Ngày mười ba tháng năm, tất nhiên Lâm Hướng Bắc vẫn nhớ mình đã làm gì, ở tầng ba của Tân Thế Giới, cậu đang quấn quýt với một nữ kỹ thuật viên trẻ đẹp mới đến, khi Hạ Tranh tìm thấy cậu, cô kỹ thuật viên đang ngồi trên đùi cậu, nâng mặt cậu lên hôn.
Đó là lần đầu tiên cậu thấy Hạ Tranh nổi giận, đuổi cô gái ra ngoài, nắm lấy cổ áo cậu ấn cậu vào tường, chất vấn cậu tại sao.
"Cậu nói, cậu muốn cưới vợ, hai thằng đàn ông ở với nhau, là bệnh." Hạ Tranh cười khẽ, cả lồng ngực cũng rung lên, nhưng chỉ trong chốc lát, anh lại nhìn Lâm Hướng Bắc với vẻ châm biếm, ừ một tiếng: "Tôi hiểu cậu sợ khác biệt với người khác, được, tôi tha thứ cho cậu, một lần, cậu lại lén lút chạy đi gặp cô ta, tôi lại tha thứ cho cậu, hai lần."
Quá khứ khủng khiếp bị xé toạc ra trước mặt, Lâm Hướng Bắc mắt trợn trừng, khô khốc, né tránh ánh mắt của Hạ Tranh.
Hạ Tranh không để cậu trốn, ép sát, hỏi: "Tôi còn tưởng gặp lại cậu sẽ đổi tính, vậy bây giờ tại sao cậu lại dính dáng với đàn ông, đã chấp nhận số phận, không còn thấy là bệnh nữa à? Ồ, thảo nào không quan tâm, chẳng lẽ vẫn còn muốn cưới vợ sao, cậu làm được không, cái đó gọi là lừa hôn, sẽ bị người ta chỉ trích đấy, có biết không?"
Lâm Hướng Bắc muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh nắm lấy hai tay khóa trên đầu.
Gân xanh trên trán Hạ Tranh nổi lên theo từng nhịp thở mạnh như sống động, bóng hình đen kịt phủ lên cậu: "Cậu biết rõ kỳ thi đại học quan trọng với tôi thế nào, vậy mà lại cố tình đòi chia tay vào lúc đó, tôi đi tìm cậu, tôi thậm chí còn cầu xin cậu, còn cậu đã làm gì?"
Mặt Lâm Hướng Bắc không còn chút máu, cậu nằm trên xe của Hạ Tranh, giống như nằm trên ghế phòng khám nha khoa, chiếc máy nha khoa còn chưa mài răng cậu, nhưng cả hàm răng đã ê ẩm đến đáng sợ.
"Tôi khuyên cậu đừng dính dáng đến Chung Trạch Nhuệ và đám người đó, cậu không nghe, khăng khăng phải đi theo anh ta, kiếm nhiều tiền, có tương lai, thế cậu có thực sự thành công không? Giấc mơ bay cao của cậu đã tan vỡ chưa, kiếm tiền kiếm đến trong tù à!" Vì giận dữ, gân cổ Hạ Tranh nổi lên rõ ràng, tròng mắt cũng đỏ ngầu, tức giận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Hướng Bắc: "Lâm Hướng Bắc, cậu ra nông nỗi này, là do tự cậu hủy hoại mình, cậu đáng đời!"
Giọng nói gay gắt đột nhiên trầm xuống thành nốt cuối cùng, xung quanh lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại một tiếng thở dài: "Cậu đáng đời."
Lâm Hướng Bắc chịu đựng cơn thịnh nộ của Hạ Tranh, như bị nhốt trong lò thiêu nhiệt độ cao, tủy xương gần như cháy rụi, nhưng trong cái nóng cực độ ấy, toàn thân cậu lại lạnh toát, ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh như băng. Cậu mờ mịt chớp mắt, như thể muốn bịt miệng Hạ Tranh, không cho anh nói thêm những lời tổn thương, đột nhiên nắm lấy cổ áo Hạ Tranh kéo xuống, ngẩng đầu lên tìm kiếm đôi môi mềm.
Hạ Tranh chỉ đứng hình trong giây lát, rồi gần như điên cuồng ôm lấy mặt Lâm Hướng Bắc, nghiền nát, ép xuống như trút giận.
Dần dần, vị máu tanh như sắt gỉ lan trong khoang miệng hai người, nhưng lại chẳng ai để ý, máu hòa quyện trở thành chất kích thích, hai người như hòa làm một.
Khóe mắt Lâm Hướng Bắc lặng lẽ ướt đẫm.
Trong nụ hôn hỗn loạn gần như cắn xé, giữa họ như thể đã bị ràng buộc bởi một định mệnh vĩnh cửu không thể thoát ly, như núi tuyết ngàn năm, cầu đá ngàn đời, hay nghĩa địa sâu thẳm, khi vạn vật thế gian không ngừng xoay chuyển, những thứ ấy vẫn vĩnh viễn bất biến, năm tháng trôi qua, ngoảnh đầu nhìn lại, hai kẻ đã từng chia xa vẫn ngây ngốc đứng lặng ở chốn cũ.
Anh đợi em, em đợi anh.
Hạ Tranh gục vào hõm cổ Lâm Hướng Bắc, hơi thở nóng ẩm phả vào cổ cậu, anh ôm lấy thân thể đầy thương tích mà anh đã đánh mất rồi tìm lại được, Lâm Hướng Bắc gầy quá, còn gầy hơn cả thời thiếu niên, ôm trong lòng có thể cảm nhận rõ từng khúc xương nhô ra, không đến mức gió thổi là bay, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu.
Tự làm mình ra thế này, tự làm mình ra thế này!
"Lâm Hướng Bắc." Hạ Tranh nhắm mắt lại, siết chặt cậu trong tay, than thở một câu: "Rất hận em."
Dù có hận cũng phải trói người bên mình để hận cho thỏa, dùng mọi cách hành hạ cậu, cho đến khi nỗi hận tiêu tan, sau khi tiêu tan thì sao, đó là chuyện về sau.
Lâm Hướng Bắc nhìn chằm chằm vào ngọn đèn vàng vọt trên nóc xe, mở to mắt, vừa mệt vừa chóng mặt, nhưng vì được Hạ Tranh hận mà ôm trong lòng, lạ thay lại cảm thấy an tâm.
Thật lâu, thật lâu, Hạ Tranh ngẩng đầu lên, liếm giọt máu ngọt tanh ở khóe môi Lâm Hướng Bắc, dứt khoát nói: "Cậu phải chịu trách nhiệm với tôi, vì lỗi lầm trong quá khứ của cậu."
Đó là lời quen thuộc.
Mắt Lâm Hướng Bắc đỏ hoe, như vừa khóc.
Hạ Tranh sợ cậu mơ tưởng viển vông, nói thêm một câu: "Chỉ là bạn giường thôi."
Lòng Lâm Hướng Bắc rối bời và trống rỗng, người lâng lâng như đang đi trên mây, trái tim cậu như được buộc dây bay theo, cả người cậu cũng sắp bay lên.
Người đã đi một mình trong mùa đông lạnh giá quá lâu khao khát một cái ôm ấm áp, cậu lưu luyến, tham lam, cho dù với lý do hay thân phận gì, cứ ôm lấy cậu đi, ôm thật chặt bằng tất cả sức mình, cho cậu cảm giác ngạt thở, gần như đạt đến đỉnh điểm của cảm xúc mãnh liệt khi được bao bọc.
Cậu mơ màng và buông thả, đáp lại cái ôm của thân thể đang đè lên người mình không còn kẽ hở, nhắm mắt lại thốt lên một tiếng "ừm" không rõ vui buồn.
Là Hạ Tranh, bằng chính sức lực của mình, đã tạo nên một cuộc trao đổi chẳng mang lại lợi lộc gì cho anh, thế nhưng từ nay, Lâm Hướng Bắc đã nằm gọn trong lòng bàn tay anh.