49. Đối Diện Quá Khứ

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Đối Diện Quá Khứ

Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì Hạ Tranh đến bất ngờ nên bữa cơm đó đã bị hủy bỏ, nhưng cảnh gặp mặt cũng không rối loạn như Lâm Hướng Bắc tưởng tượng.
Hiện giờ Chung Trạch Nhuệ không còn vẻ hung hăng như trước, đối diện với Hạ Tranh không hiểu sao lại rất lúng túng, nói năng khách sáo, hỏi anh đang làm việc ở đâu.
Hạ Tranh thì bình tĩnh, không nhắc đến chuyện ngày xưa, nhưng cũng không ngồi xuống, rõ ràng không có ý muốn trò chuyện lâu.
Đối với Chung Trạch Nhuệ, trong lòng anh vẫn luôn day dứt, nếu không phải vì Lâm Hướng Bắc kết giao lung tung, thì những chuyện sau này đã không xảy ra.
Lâm Hướng Bắc định giấu giếm nhưng bị bắt quả tang, cậu vô cùng chột dạ. Hạ Tranh càng tỏ ra bình tĩnh bao nhiêu cậu càng thấy bất an bấy nhiêu, không thể nào ngồi yên, bèn chạm nhẹ vào tay Hạ Tranh, chào tạm biệt hai vợ chồng.
Hạ Tranh lái xe đến, chiếc xe điện Lâm Hướng Bắc mượn còn đỗ ở trước cửa tiệm. Chung Trạch Nhuệ xung phong bảo lát nữa sẽ mang trả cho chủ cửa hàng tạp hóa, cùng Trần Thu Bình khách sáo tiễn hai người rời đi.
Hạ Tranh nắm một tay Lâm Hướng Bắc, tay kia cậu lén sờ tấm danh thiếp của cửa tiệm sửa xe trong túi quần, trên đó in số điện thoại của Chung Trạch Nhuệ. Đi đến bên kia đường quay đầu nhìn lại, Chung Trạch Nhuệ đưa tay lên tai ra dấu gọi điện thoại, Trần Thu Bình cười vẫy tay với cậu, bên cạnh là Tiểu Ni vẫn đang cắm đầu làm bài tập.
Một nhà ba người, thật ấm áp biết bao.
Thật ra, sau này cậu và Chung Trạch Nhuệ chưa chắc đã có nhiều liên lạc, lần này đến thăm đối phương, cùng lắm cũng chỉ là để khép lại quá khứ.
Lúc tức giận nhất, Lâm Hướng Bắc thực sự muốn liều mạng với Chung Trạch Nhuệ, người đã kéo cậu xuống vũng lầy, nhưng con người vốn phức tạp. Cậu nhớ cái xấu của anh ta, đồng thời cũng nhớ những điều tốt, cậu không thể hoàn toàn coi Chung Trạch Nhuệ là kẻ thù.
Cậu vẫn không thu lại ánh mắt, bàn tay Hạ Tranh nắm lấy tay cậu siết chặt. Cậu lập tức ngượng ngùng quay đầu đi, thoáng thấy vẻ mặt u sầu của Hạ Tranh, trong lòng như ngồi trên tàu lượn siêu tốc lao dốc không phanh, vô cùng lo lắng.
Đường huyện không rộng rãi bằng phẳng, tốc độ xe của Hạ Tranh nhanh hơn ngày thường một chút, Lâm Hướng Bắc bị xóc nảy hơi khó chịu, nhíu mày.
Cậu có thể cảm nhận được cơn giận đang kìm nén của Hạ Tranh, nhưng vì bị bắt quả tang, cậu hoàn toàn không thể chối cãi được — thật ra cậu rất muốn làm vậy, nhưng điều đó chắc chắn sẽ chọc Hạ Tranh càng thêm tức giận.
Cậu cũng không muốn nói dối, nhưng Hạ Tranh và Chung Trạch Nhuệ vốn không hợp nhau, họ còn từng có hiềm khích. Hạ Tranh mà biết cậu lén lút đi gặp anh ta, ai biết anh sẽ nghĩ gì?
Ngoài sự thật về chuyện đó, nói cho cùng, Lâm Hướng Bắc làm vậy cũng là vì thiếu tự tin.
Không khí căng thẳng, cậu cố gắng phá vỡ bầu không khí im lặng kéo dài, nuốt nước bọt hỏi: “Sao anh biết em ở đó?”
Hạ Tranh liếc nhìn cậu, thái độ rõ ràng như muốn nói “muốn người ta không biết thì đừng làm”, hỏi ngược lại: “Em nói cho tôi biết em đến đó làm gì trước đi?”
Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng đáp: “Đã lâu rồi em không gặp anh Trạch Nhuệ và tỷ Thu Bình, chỉ là nói chuyện thôi.”
Vẻ mặt Hạ Tranh càng thêm lạnh lùng, giọng nói cũng không giấu nổi sự khó chịu: “Nói gì, hồi tưởng lại những ngày tháng huy hoàng trước đây à?”
Cố ý nhấn mạnh hai chữ “huy hoàng”, mang đầy vẻ mỉa mai.
Lâm Hướng Bắc nghẹn lời, mím môi không nói gì thêm, trong xe lại rơi vào khoảng lặng kéo dài.
Xe rẽ qua khúc cua cuối cùng, dừng lại trước nhà họ Hạ. Hạ Tranh xuống xe trước, mở rồi đóng cửa xe rầm rầm, tỏ rõ sự không hài lòng.
Phát hiện ra cậu không ở nhà, anh có linh cảm không lành, nhưng không gọi điện hỏi thẳng Lâm Hướng Bắc, mà hỏi thăm chủ cửa hàng tạp hóa. Biết Lâm Hướng Bắc đã hỏi về chỗ ở của Chung Trạch Nhuệ, anh đã tự mình đi tìm, chỉ là muốn thử xem sao —
Anh cũng không rõ sự dò xét không cần thiết này là phản ứng bắt nguồn từ việc bị lừa dối quá nhiều, hay là nghe thấy ba chữ Chung Trạch Nhuệ thì bắt đầu mất hồn mất vía.
Nhưng Hạ Tranh không ngờ rằng Lâm Hướng Bắc lại thật sự không nói thật với anh.
Anh đi vào phòng hít thở sâu mấy lần để ổn định lại tâm trạng bực bội. Khi Lâm Hướng Bắc rón rén đến trước mặt anh, anh đã có thể kìm nén được cơn giận.
Hạ Tranh nghiêm mặt nói: “Nói đi, lần này em định dùng lý do gì để đối phó với tôi?”
Chiều cao của Lâm Hướng Bắc chỉ thấp hơn anh vài phân, nhưng vì đã làm chuyện trái với lương tâm, giống như đứa trẻ phạm lỗi, cúi đầu thật thấp. Từ góc nhìn của anh có thể thấy một cái xoáy đáng yêu ẩn trong mái tóc đen mềm mượt — Hạ Tranh thực sự nghi ngờ rằng mình điên rồi, ngay cả lúc đang tức giận mà vẫn còn tâm trạng suy nghĩ về việc chất tóc của Lâm Hướng Bắc tốt đến thế nào.
Lâm Hướng Bắc nhìn chằm chằm vào mũi giày, ngẩng đầu lên liếc nhanh qua sắc mặt của Hạ Tranh, rồi lại cúi mặt xuống, môi trên cọ môi dưới, sau một lúc lâu mới khẽ nói: “Xin lỗi…”
Thay vì tìm lý do để lừa Hạ Tranh, thì thẳng thắn xin lỗi có vẻ chân thành hơn.
Lâm Hướng Bắc đã nghĩ như vậy.
Nhưng lần này Hạ Tranh không chấp nhận lời xin lỗi của cậu như mọi khi, ngược lại lạnh lùng khẽ cười một tiếng. Tiếng cười đó như viên ngọc lạnh lẽo gõ vào tim Lâm Hướng Bắc, tim cậu lập tức lạnh ngắt cả một vùng.
Hạ Tranh thấy mình thực sự đã chiều hư Lâm Hướng Bắc rồi: “Có phải em nghĩ rằng, cho dù em làm sai điều gì, chỉ cần em xin lỗi thì tôi sẽ tha thứ cho em không?”
Lâm Hướng Bắc ngẩng lên, gương mặt hoảng hốt, gò má hơi tái nhợt.
“Em nghĩ như vậy đúng không?” Hạ Tranh cụp mắt xuống, nhìn vẻ luống cuống của Lâm Hướng Bắc: “Hạ Tranh thực sự rất dễ bị lừa, nói gì anh ta cũng tin, nên cứ thoải mái nói dối cũng không sao, dù sao anh ta cũng sẽ tha thứ cho mình, có phải em nghĩ vậy không?”
Lâm Hướng Bắc gấp gáp đến nỗi lạc giọng: “Em không nghĩ như vậy!”
Hạ Tranh chỉ lạnh lùng nhìn cậu, rồi quay người đi.
Cậu vội vàng ôm lấy Hạ Tranh từ phía sau, má áp vào tấm lưng rộng, là một cái ôm hoảng loạn như níu giữ, liên tục nói: “Thật sự không mà, thật đấy! Thật đấy! Thật đấy!” Hạ Tranh nắm lấy hai tay cậu định gỡ ra, tuy là gỡ thật, nhưng không dùng nhiều sức, đảm bảo Lâm Hướng Bắc vẫn ôm chặt anh, như thể sẽ không thể rời xa anh vậy.
Anh lạnh lùng nói: “Buông ra.”
Mười ngón tay của Lâm Hướng Bắc đan chặt vào nhau, mắt đỏ hoe, bất đắc dĩ nói: “Em chỉ không muốn anh xích mích với anh Trạch Nhuệ…”
Hạ Tranh vừa nghe thấy thế, anh càng tức giận hơn, lần này thẳng thừng gạt tay Lâm Hướng Bắc ra, quay người lại, lớn tiếng: “Vậy tại sao em nghĩ tôi sẽ xích mích với anh ta?”
Đương nhiên là vì cậu bị Chung Trạch Nhuệ lôi kéo làm hư mà vẫn dám khăng khăng liều lĩnh tiếp xúc với anh ta — trong mắt Hạ Tranh là như vậy.
Lâm Hướng Bắc im lặng.
“Em muốn gặp anh ta, em cứ nói thẳng với tôi, tôi sẽ đi cùng em, nhưng em không nên đợi tôi ra khỏi cửa rồi mới chạy đi gặp anh ta, càng không nên lừa dối tôi.”
Ngoài “xin lỗi” ra, Lâm Hướng Bắc không có lời nào khác để nói.
Nhưng Hạ Tranh không định tha thứ cho cậu nhanh như vậy, trầm giọng nói: “Ở đây suy nghĩ kỹ đi.”
Lâm Hướng Bắc nhẹ nhàng nắm lấy tay áo anh, cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của anh quét qua, lại ủ rũ buông tay, cúi đầu đứng tại chỗ.
Hạ Tranh đứng ngoài phòng khách nhìn vào trong, Lâm Hướng Bắc ỉu xìu, ngay cả tóc cũng tội nghiệp rũ xuống. Thấy cậu như vậy, cơn giận trong lòng anh đã tan đi một nửa, chỉ còn lại một tiếng thở dài nặng nề.
Lâm Hướng Bắc suy nghĩ trong phòng hơn một giờ, mãi mới được Hạ Tranh gõ cửa gọi ra ăn cơm.
Điều kiện có hạn, bữa tối là cơm hộp kết hợp với đùi gà và sườn heo.
Cậu vừa mắc lỗi bị trách phạt, không thấy ngon miệng lắm, ăn một miếng lại dừng một lúc.
Sau một hồi tự điều chỉnh, Hạ Tranh đã không định truy cứu nữa, nhưng vì giọng nói vẫn còn lạnh lùng, lời trêu chọc anh nói cũng nghe như đang trách móc: “Nói vài câu là em đã tuyệt thực rồi à?”
Tay cầm đũa của Lâm Hướng Bắc khựng lại, đột nhiên gắp cơm ăn ngấu nghiến.
Trông có vẻ như muốn nghẹn chết để tạ tội.
Tim Hạ Tranh thắt lại: “Em…” Giơ tay lên ngăn cản, giọng điệu dịu dàng hơn: “Lần này bỏ qua, ăn chậm thôi.”
Dây thần kinh của Lâm Hướng Bắc đã căng thẳng hồi lâu cuối cùng cũng được thả lỏng, mắt hơi đỏ hoe, nhưng cậu hít hít mũi, lại trở lại bình thường, cậu đâu phải là người hay khóc.
Hạ Tranh cũng nhận ra sự nghiêm khắc của mình đã làm Lâm Hướng Bắc sợ, nhưng chẳng thể khác được, trở về Lệ Hà, anh càng phải trông chừng cậu chặt chẽ hơn.
“Sáng ngày kia chúng ta về Thâm Quyến, em còn muốn gặp ai nữa không?”
Anh chỉ hỏi vậy thôi, mục đích là để xua tan sự bất an của Lâm Hướng Bắc, không ngờ, đợi một lúc, Lâm Hướng Bắc lại nói: “Có một người.”
“Ai?”
Lâm Hướng Bắc lẩm bẩm: “Em nói rồi anh đừng giận.”
“Trong mắt em tôi nóng tính đến vậy sao?” Hạ Tranh không hài lòng: “Nói đi, tôi có biết không.”
Lâm Hướng Bắc nghĩ bụng, anh thật là dữ, ai dám chọc giận anh chứ?
Ngoài mặt cậu lại mở to mắt tròn xoe, vì cậu loáng thoáng có cảm giác rằng mỗi lần cậu làm ra vẻ mặt ngốc nghếch này, Hạ Tranh sẽ trở nên dễ nói chuyện khác thường: “Là bạn tù cũ của em, em muốn đi thăm cậu ấy.”
Vừa nghe hai chữ “bạn tù”, Hạ Tranh khẽ chau mày.
“Em đã hứa với cậu ấy, nếu đã trở về Lệ Hà thì sẽ đi thăm cậu ấy, nhưng số điện thoại cậu ấy cho em không gọi được nữa, cũng không biết cậu ấy còn ở địa chỉ cậu ấy để lại cho em không.”
Hạ Tranh không đồng ý ngay, hỏi: “Tên gì, vì sao vào tù, em quen cậu ấy thế nào?”
Vì vậy Lâm Hướng Bắc đã kể lại đơn giản những trải nghiệm của Hạ Lạc cho Hạ Tranh — tất nhiên, che giấu việc tay trái của cậu bị thương là vì Hạ Lạc, và một số ký ức đau thương hơn, rồi bất bình nói: “Hạ Lạc tốt tính, lại thanh tú, bọn họ thấy Hạ Lạc hiền lành nên cố tình bắt nạt cậu ấy, cậu ấy rất đáng thương.”
Hạ Tranh lặng lẽ lắng nghe những lời khen ngợi và đồng cảm của Lâm Hướng Bắc dành cho Hạ Lạc, thoáng thấy hơi thương xót.
Để giúp Hạ Tranh có ấn tượng tốt về Hạ Lạc và cho phép cậu đi gặp cậu ấy, Lâm Hướng Bắc lại nói: “Gia đình cậu ấy gửi đồ cho cậu ấy, cậu ấy luôn chia cho em một phần, tốt lắm.”
Hạ Tranh làm như vô tình hỏi: “Tốt thế nào?”
Lâm Hướng Bắc không suy nghĩ gì mà nói ngay: “Là người bạn duy nhất em có ở trong đó.”
Duy nhất? Hạ Tranh cảm thấy từ ngữ này quá chói tai, ăn một miếng cơm, nuốt luôn cảm giác nguy hiểm đó xuống.
Lâm Hướng Bắc vẫn đang đợi câu trả lời của anh: “Em có thể đi không?”
Hạ Tranh im lặng vài giây rồi nói: “Sáng mai chúng ta cùng đi.”
Lâm Hướng Bắc vốn không định đưa Hạ Tranh theo, nhưng nghe giọng điệu dứt khoát, biết rõ một khi Hạ Tranh đã quyết định thì cậu không thể phản đối được, suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Hoạt động giải trí ở Lệ Hà ít đến đáng thương, ăn xong, hai người đi dạo công viên nhỏ gần đó một lúc, bị muỗi đốt đầy người, rồi lại quay về nhà.
Chưa đến mười giờ đã thu dọn xong và lên giường.
Lâm Hướng Bắc nằm sấp chơi điện thoại, tóc vểnh lên, hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ héo rũ lúc buổi chiều.
Hạ Tranh lấy thiết bị điện tử đi, tắt đèn, kéo cơ thể ấm áp vào lòng. Lâm Hướng Bắc rất hợp tác ôm lấy anh, áp sát lại hôn anh.
Không có máy điều hòa, đêm hơi oi bức, ôm nhau không lâu hai người đã lấm tấm mồ hôi.
Khi Lâm Hướng Bắc bị lột sạch, dưới ánh trăng, đường nét cơ thể còn lấp lánh ánh nước thật đẹp, mái tóc vừa khô giờ lại ẩm ướt dính vào gò má đỏ bừng, thở gấp.
Cậu sờ góc áo sơ mi Hạ Tranh vẫn đang mặc trên người, vô thức nói một câu bằng chất giọng khàn khàn lầm bầm trong cổ họng: “Không phải đồng phục học sinh nữa…”
Chất vải của đồng phục học sinh rất thô ráp, mỗi lần Hạ Tranh không cởi ra mà ôm cậu, sẽ cọ vào cậu hơi ngứa.
Cậu cười, ngả người về phía trước, hít lấy mùi hương từ cổ áo Hạ Tranh, mùi xà phòng chỉ mấy đồng một bánh, rẻ tiền nhưng lại tươi mát, như đưa cậu trở về thời niên thiếu nghèo khó mà tràn đầy mơ ước về tương lai, cả người choáng váng, gần như mơ màng.
Khi sắp chìm vào giấc ngủ, cậu cảm thấy một đầu ngón tay khẽ xoa lên đuôi mắt mình.
Thật ra Lâm Hướng Bắc cũng không biết mình có khóc hay không, hay nói đúng hơn là có gì đáng để khóc, nhưng cậu nghĩ, nếu được chọn, cậu muốn chết ở tuổi mười tám, trong những năm tháng không có lừa dối, không có nước mắt mà chỉ có hai người họ, chết vào một ngày nào đó khi Hạ Tranh yêu cậu nhất, giữa mùa đông lạnh giá mang theo hơi thở se lạnh của gió bắc.
Lời tác giả:
Tiểu Bắc (*-*): Tôi phát hiện ra chỉ cần tôi làm vẻ mặt này thì anh ấy có vẻ bó tay với tôi!