Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa
Chương 59: Sự thật mười năm
Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Hướng Bắc co ro trên ghế sofa, nửa bên mặt tì lên cánh tay đến mức hơi biến dạng, giấc ngủ không sâu.
Đây là ngày thứ bảy cậu ở nhà. Dù điện thoại đã bị Hạ Tranh lấy đi, nhưng các thiết bị điện tử khác vẫn dùng được, có thể chơi game, xem video, chẳng qua không thể đăng nhập vào các ứng dụng mạng xã hội để liên lạc với bên ngoài -- chỉ có một tài khoản mới lập, với Hạ Tranh là liên hệ duy nhất.
Cậu nấu xong bữa tối, nhắn tin hỏi Hạ Tranh khi nào về nhà, nhưng không nhận được hồi âm.
Đến tám giờ, đồ ăn đã nguội lạnh, cậu chạy ra cửa không biết bao nhiêu lần, mở cửa, nhưng cuối cùng vẫn không dám bước ra: đèn xanh của camera như một con mắt sáng rực, cậu có thể tưởng tượng được chắc chắn Hạ Tranh đang theo dõi cậu qua màn hình.
Có lẽ Hạ Tranh đang bận. Cậu tự nhủ rằng anh đang bận, lo lắng chờ đợi ở nhà.
Sự chờ đợi thật dài và đầy đau khổ, vì bạn không thể biết trước điều sắp tới là tin tốt hay tin xấu.
Lâm Hướng Bắc ngồi ở bàn ăn một lúc, sau đó di chuyển sang ghế sofa, nằm xuống, đợi mãi đến lúc mơ màng thiếp đi.
Dù Hạ Tranh đã nhiều lần bảo cậu yên tâm, nhưng chừng nào chuyện chưa kết thúc, cậu chẳng thể ngủ ngon một ngày nào.
Vì vậy, lúc này cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến, lại là lần ngủ nhanh nhất và sâu nhất mấy ngày qua. Khi cậu mở mắt ra lần nữa, Hạ Tranh như thể xuất hiện bằng phép thuật, đã ở ngay trước mặt cậu, vừa nhìn thấy anh, trái tim cậu đang treo lơ lửng bỗng chốc ổn định trở lại.
Lâm Hướng Bắc dần thích nghi với ánh sáng chói chang một lúc, uể oải bò dậy khỏi ghế sofa, ngái ngủ hỏi: "Mấy giờ rồi, sao không gọi em dậy?"
Kỳ lạ thay, Hạ Tranh vẫn im lặng, không nói một lời nào.
Lâm Hướng Bắc không để ý, định đi hâm nóng thức ăn, xoay người đặt chân xuống sàn nhà lạnh buốt.
Cậu hơi cúi đầu, nhón chân tìm dép, hai tay vừa chống xuống sàn định đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc bàn trà phía trước, từ đầu gối cậu.
Trên chiếc bàn trà tròn vốn trống không, chỉ dùng để trang trí, đột nhiên xuất hiện một chiếc hộp đựng hình vuông.
Cứ như bị tảng đá đập vào mắt, cơ thể Lâm Hướng Bắc còn đang ấm áp vì vừa ngủ dậy bỗng chốc lạnh toát, đồng tử run rẩy, cậu giữ nguyên tư thế định đứng dậy, bất động.
"Không mở ra xem sao?" Hạ Tranh bên cạnh lên tiếng.
Hàm dưới Lâm Hướng Bắc siết chặt, cậu không nhúc nhích.
Hạ Tranh lại nghiêng người về trước, các đốt ngón tay thon dài nắm lấy hai quai màu xanh của hộp, một tiếng 'cạch' vang lên, nắp hộp được mở ra.
Nhưng Lâm Hướng Bắc bỗng như bị kích động mạnh, nhanh chóng lao tới, thậm chí còn định dùng cả thân mình che đi đồ vật trong hộp. Nhưng Hạ Tranh đã đoán được ý định của cậu, nhanh tay hơn, lấy ra một chiếc túi nhựa từ bên trong.
Lâm Hướng Bắc như bị cướp mất một món báu vật quý giá, cậu kích động giật lại, cũng nắm chặt lấy một góc túi: "Trả lại cho em!"
Một vệt màu đỏ rực như đuôi cáo lửa lộ ra qua lớp màng nhựa mờ đục của chiếc túi.
Hạ Tranh giữ rất chặt, hỏi: "Đây là đồ của em sao?"
Mắt Lâm Hướng Bắc như bị thiêu đốt, lập tức đỏ hoe, bướng bỉnh giữ chặt, không chịu buông tay, ngón tay dùng sức đến mức biến dạng.
Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không rõ tại sao vừa ngủ một giấc tỉnh dậy, món đồ cũ được cất giấu kỹ càng trong ngăn tủ tối tăm lại đột nhiên xuất hiện trong căn phòng sáng sủa này.
Nhưng bộ não quá tải của cậu rõ ràng không thể xử lý tình huống đột ngột, cậu chỉ theo bản năng biết rằng, không ai được phép cướp nó khỏi cậu, kể cả Hạ Tranh.
Hơi thở của cậu hơi gấp gáp, kiên định đến mức quyết liệt: "Tất nhiên là của em."
Siết chặt không chịu buông.
Hạ Tranh chăm chú nhìn dáng vẻ như gà mẹ bảo vệ gà con của cậu. Anh nghiến răng, gần như tàn nhẫn giật chiếc túi khỏi tay cậu.
Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên ngẩng mặt lên, nhìn Hạ Tranh với ánh mắt đầy trách móc và tủi thân, như đang thầm trách tại sao anh lại cướp mất thứ duy nhất của cậu.
Hạ Tranh cảm giác từ sau khi gặp Hạ Lạc, anh đã không thể nào giữ bình tĩnh được. Ngay cả khi đã cố nén nội tâm cuộn trào, anh vẫn không thể đối diện Lâm Hướng Bắc một cách bình thản.
Làm sao có thể diễn tả được cảm xúc của anh khi mở chiếc hộp ra, nhìn thấy màu đỏ lửa quen thuộc ấy? Cứ như một chùm bông tẩm đầy dầu cháy rực trong mắt, máu toàn thân anh lập tức sôi trào.
Có những chuyện, những lời, nếu anh không dứt khoát ép buộc Lâm Hướng Bắc thì cậu sẽ không chịu nói ra dù chỉ một câu.
"Em nói đó là đồ của em, em có bằng chứng gì?"
Hạ Tranh đứng dậy, để bóng mình phủ lên Lâm Hướng Bắc, đưa tay vào túi kéo chiếc khăn quàng đã bị thời gian ép đến hơi cứng lại, giơ cao trước mặt cậu.
Anh hành động chẳng chút nâng niu, như thể đó chỉ là một miếng giẻ lau có thể tùy tiện đối xử. Lâm Hướng Bắc vốn luôn trân quý nó vô cùng, thấy thế quả nhiên lo lắng đến mức mắt mở to, cậu cũng đứng dậy theo, không nói lời nào mà chỉ giơ tay lên tranh giành với anh.
Chiều cao giữa hai người không chênh lệch quá nhiều, nhưng Hạ Tranh như đang trêu đùa trẻ con, vung vẩy chiếc khăn từ trước ra sau, từ trái sang phải, không cho Lâm Hướng Bắc đạt được ý muốn. Sau khi trêu đùa một lúc, cuối cùng như thể rủ lòng từ bi, cố tình thả lỏng để Lâm Hướng Bắc bắt được cái đuôi cáo.
Hạ Tranh buông tay ra, Lâm Hướng Bắc ôm chiếc khăn quàng vào lòng, mặt đỏ lên vì tức giận, lúc này mới lấy lại được chút chủ động: "Anh tặng em, đương nhiên là đồ của em rồi."
Cậu vội vàng mò mẫm gì đó trong chiếc khăn, nghe Hạ Tranh hỏi: "Đồ từ bao nhiêu năm trước, em còn giữ đến tận bây giờ?"
Bàn tay đang tìm kiếm của Lâm Hướng Bắc khựng lại, cậu im lặng tránh né câu hỏi nguy hiểm này.
Đôi lúc con người ta rất kỳ lạ, khi đối diện với người thân thiết nhất lại trở thành kẻ nhát gan không dám bộc lộ cảm xúc, hoặc có thể nói, cậu đã quen với việc trốn tránh, buộc cậu phải phơi bày lòng mình cho người khác là điều vô cùng xấu hổ và khó khăn.
Ở đâu? Ở đâu rồi?
Lâm Hướng Bắc lục lọi khắp chiếc khăn, không tìm thấy thứ mình cần, sốt ruột đến mức nhăn cả mặt lại.
"Em đang tìm thứ này à?"
Giọng nói cất lên, cùng với đó là tấm thẻ dự thi tốt nghiệp màu đen trắng đã được ép plastic được đưa đến trước mắt cậu.
Nét mặt Lâm Hướng Bắc dần trở nên tái nhợt, thay thế vẻ sáng ngời ban đầu, người cậu cứng đờ, tim đập loạn xạ như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực trước mặt Hạ Tranh.
"Không giành nữa à?" Hạ Tranh gần như hung hăng hỏi dồn dập: "Giữ chiếc khăn quàng, tôi còn có thể cho là em tiết kiệm yêu thích món đồ, vậy tôi có thể hỏi tại sao thẻ dự thi tốt nghiệp trung học của tôi lại ở chỗ em?"
Lâm Hướng Bắc mím chặt môi, hàng lông mi khép lại rồi mở ra như bàn tay trẻ con, chậm rãi chớp chớp.
"Để tôi đoán nhé, có phải em nhặt được trên đường không? Hay em có thói quen sưu tầm? Bạn học cố tình nhét cho em? Để thỏa mãn trí tò mò vì chưa thi tốt nghiệp, không biết thẻ dự thi trông thế nào? Hay là em tình cờ vào phòng thi của tôi, thấy ảnh chụp cũng được, tự dưng nổi hứng lấy đi, rồi tình cờ vào tiệm ảnh ép plastic, sau đó vô tư giữ nó suốt mười năm trời?"
Những câu nói đùa của Hạ Tranh chẳng có chút gì buồn cười, giọng anh vô cùng lạnh lùng, hoàn toàn không mang chút hài hước nào, nhưng câu tiếp theo của anh lại vừa nghiêm túc vừa thận trọng, như dò xét: "Chẳng lẽ là vì em yêu tôi?"
Một câu nói vang dội hơn cả bom nổ, khiến Lâm Hướng Bắc choáng váng, đầu óc trì trệ. Cậu cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm chiếc khăn đỏ trong tay. Cậu không rõ thứ nào đỏ hơn, là chiếc khăn hay đôi mắt cậu.
Hạ Tranh nắm lấy hai vai cậu. Cậu giống như một loài thực vật nào đó phản ứng trước kích thích bên ngoài, đột nhiên co rúm lại.
"Em phải cho tôi một lý do, không thể để tôi tự biên tự diễn mãi được." Hạ Tranh nâng cao giọng: "Lâm Hướng Bắc, nhìn tôi!"
Người bị gọi tên hoảng hốt ngước mắt lên theo phản xạ, bắt gặp ánh mắt khổ sở của Hạ Tranh, tim cậu đau nhói, nhưng vẫn bướng bỉnh mím chặt môi.
"Đôi khi tôi thực sự nghi ngờ em bị câm." Hạ Tranh nhìn cậu nói: "Không, thà em câm còn hơn. Thứ nên nói thì em không nói, thứ không nên nói lại nói cả rổ, lúc nào cũng nói một nửa giữ một nửa. Mặc dù tôi là luật sư, nhưng cũng không thể suốt ngày đi phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Em có thể làm ơn giúp tôi, thật lòng trả lời tôi, tại sao sau mười năm, em vẫn giữ chiếc khăn tôi tặng? Tại sao thẻ dự thi tốt nghiệp của tôi đáng lẽ phải dán trên bàn, bị tiêu hủy, lại còn nguyên vẹn trong tay em?"
Hạ Tranh nghiến răng, mạnh đến mức như muốn cắn vỡ Lâm Hướng Bắc: "Còn nữa, rốt cuộc tại sao tay trái của em lại bị thương? Năm đó..."
Đôi môi mỏng và đồng tử đen của anh đồng thời khẽ run lên: "Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em và Chung Trạch Nhuệ đã giấu tôi bao nhiêu? Tôi muốn em kể cho tôi nghe từ đầu đến cuối, từng chi tiết một!"
Vết sẹo màu nâu cũ kỹ bất ngờ bị móng tay cạy ra, máu đen ứ đọng bao năm ồ ạt tuôn ra từ lớp thịt thối rữa, hóa ra vết thương đó chưa bao giờ thực sự lành.
Lâm Hướng Bắc như bị sét đánh, hồn lìa khỏi xác, hành động, suy nghĩ, lời nói đều thoái hóa về giai đoạn trẻ sơ sinh, ngây dại và đờ đẫn.
Khi phản ứng lại, cậu đã vùng ra khỏi tay Hạ Tranh, hơi thở rối loạn, ôm lấy chiếc khăn quàng tự an ủi, lùi lại, như thể làm vậy có thể che giấu những sự thật đẫm máu khó lòng chấp nhận.
Hạ Tranh căm ghét sự trốn chạy của Lâm Hướng Bắc, anh áp sát nói: "Em nói đi, nói cho tôi biết, đến nước này rồi, còn chuyện gì mà không thể nói ra nữa?"
Lâm Hướng Bắc mấp máy môi, giọng nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu: "Đều là chuyện quá khứ rồi..."
"Chuyện quá khứ thì tôi không có quyền biết sao?" Vẻ mặt Hạ Tranh sắc lạnh, trong giọng nói không còn chút dịu dàng nào, thay vào đó là sự lạnh lùng xa cách của một luật sư trong phòng xử án, anh nhấn mạnh: "Hay là em nghĩ tôi không có tư cách cùng em đối mặt? Giống như lần này, gặp chuyện gì, em cũng chỉ muốn tự mình gánh vác?"
Anh đột nhiên nâng cao giọng, không còn vẻ thờ ơ lúc nãy, mang theo sự đau đớn điên cuồng: "Lâm Hướng Bắc, em tài giỏi đến mức nào, có thể gánh vác được bao nhiêu chuyện? Nếu mấy ngày trước tôi để em ra khỏi cánh cửa này, em định làm gì? Định tìm Hoàng Kính Nam báo thù liều mạng à? Cầm dao giết gã, rồi đi đầu thú, ngồi tù cả đời? Dù sao em cũng đã phạm tội một lần rồi, không sợ thêm lần nữa. Còn tôi thì sao, tiếp tục làm luật sư danh giá của mình, tìm người phù hợp để qua lại, không còn liên quan gì đến em nữa, đúng không?"
Một tràng lời nói ngùn ngụt lửa giận đổ ập xuống, gần như trùng khớp với những kế hoạch và suy nghĩ trong lòng Lâm Hướng Bắc.
Lâm Hướng Bắc không thể phản bác một chữ nào, nặng nề đứng đó như một tấm bia mộ vậy.
Hạ Tranh đưa ra tối hậu thư: "Tôi chỉ cho em mười giây nữa, nếu em không nói, tôi có đủ cách để biết những gì tôi muốn biết."
Bí mật cậu giữ gìn suốt mười năm chỉ được cho vỏn vẹn mười giây để phơi bày, quá gấp gáp, vì thế cũng không còn đường lui cho cậu.
Dường như có một chiếc đồng hồ vô hình hiện ra trước mặt Lâm Hướng Bắc, từng giây trôi qua đều phát ra tiếng "tích tắc tích tắc" vang vọng bên tai. Giây cuối cùng bị kẹt lại, một cây kim thủy tinh mảnh nhọn đâm thủng màng nhĩ cậu.
Thời gian đã hết, đã đến lúc Lâm Hướng Bắc phải đưa ra lựa chọn.
Ở ranh giới lùng bùng sắp điếc, cậu nghe thấy giọng của Hạ Tranh như bọc trong nước truyền tới: "Được, em không nói, tôi sẽ quay lại Lệ Hà ngay lập tức, tìm Chung Trạch Nhuệ hỏi cho rõ."
Bóng Hạ Tranh như đuôi én lướt vụt qua trước mắt Lâm Hướng Bắc.
Cậu vội vàng nắm lấy tay Hạ Tranh, thở hổn hển thật lâu, hít vào, thở ra, hít vào, thở ra.
Có thứ gì đó bị đè nén lâu ngày như con thú dữ giương nanh múa vuốt điên cuồng cào rách cả cổ họng lẫn trái tim cậu, vượt qua thời gian và không gian, cuối cùng cũng lao ra ngoài. Cậu nói: "Hạ Tranh, xin lỗi..."
Hạ Tranh dừng bước quay đầu lại, không hài lòng lạnh giọng nói: "Không đúng, tôi không cần lời xin lỗi của em."
Rồi đưa tay cố gỡ tay Lâm Hướng Bắc đang nắm chặt lấy anh ra, làm bộ lại muốn đi tới cửa.
Lâm Hướng Bắc hoảng hốt giữ anh lại, ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ đến nỗi không thể nhìn nổi. Đã đến lúc không thể lùi bước nữa, cuối cùng cậu khó nhọc xé ra một khe hở trong bí mật đã phủ bụi bao năm: "Chiếc khăn quàng là quà sinh nhật anh tặng em, đương nhiên em phải giữ gìn cẩn thận. Còn thẻ dự thi là em lẻn vào trường lấy."
Hạ Tranh truy hỏi: "Lý do là gì?"
"Em..." Trên mặt Lâm Hướng Bắc lộ vẻ lúng túng sâu sắc, như thể rất khó mà mở lời, nhưng cuối cùng vẫn nói tiếp: "Em biết anh chắc chắn sẽ đỗ một trường tốt. Em đã hứa sẽ đi cùng anh nhưng không làm được, cảm thấy rất có lỗi, nhưng vẫn muốn giữ lại một chút gì đó của anh."
Hạ Tranh rút tay ra khỏi lòng bàn tay lạnh buốt của Lâm Hướng Bắc, giọng điệu như đang thẩm vấn tội phạm: "Lúc đó chúng ta đã chia tay rồi, vậy ý nghĩa của việc này là gì?"
Lâm Hướng Bắc như bị hỏi đến cứng họng, cậu hơi hé miệng, một hồi lâu vẫn không nói được gì.
Hạ Tranh không cho cậu cơ hội trốn tránh nữa: "Nếu em vẫn cứ ấp úng như vậy, thì chúng ta không còn gì để nói..."
"Lúc đó em không còn cách nào cả!" Lâm Hướng Bắc lớn tiếng ngắt lời anh. Cậu vẫn nắm lấy chiếc khăn, năm khớp ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch, biết rằng hôm nay nếu không nói rõ thì chắc chắn đối phương sẽ không bỏ qua cho cậu, lấy hết can đảm nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng của Hạ Tranh: "Anh thực sự muốn biết rõ mọi chuyện sao?"
Hạ Tranh không chút do dự đáp lại cậu bằng giọng dứt khoát: "Tôi muốn biết."
Môi Lâm Hướng Bắc hơi mấp máy vài cái, nhưng không mở miệng ngay. Cậu quay người cẩn thận từng chút gấp khăn đặt lên ghế sofa, rồi đứng dậy, nhưng vẫn không quay lại đối mặt với anh.
Cậu hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Tranh, sợ rằng chỉ cần đối diện là sẽ lại trở nên nhút nhát.
Hạ Tranh kiên nhẫn chờ đợi Lâm Hướng Bắc sắp xếp ngôn từ, ráp những đường nét và hình ảnh rối loạn của ngày xưa thành một bức tranh hoàn chỉnh và chân thực, trải ra trước mặt cả hai.
Trong không khí như đang có chất keo trong suốt nào đó bị đốt cháy, một thứ chất lỏng đặc quánh liên tục chảy trôi, nhấn chìm mọi thứ.
Giọng Lâm Hướng Bắc hòa vào đó: "Chuyện năm ấy thành ra như vậy, em cũng không hề muốn."
Cậu cố gắng bình tĩnh, kể lại một cách khách quan, nhưng ký ức này quá nặng nề với cả hai. Một khi hé lộ, nó sẽ đủ sức đè sập người ta.
Lâm Hướng Bắc để lại cho Hạ Tranh một bóng lưng hơi cúi đầu: "Em rất muốn rời khỏi Lệ Hà cùng anh, đi học đại học cùng anh, nhưng mọi chuyện hoàn toàn không đơn giản như em nghĩ..."
Giọng cậu trở nên nhanh hơn, như thể nói chậm thêm giây nào thì nỗi đau sẽ kéo dài thêm giây đó: "Anh nói đúng, ngay từ đầu em đã không nên tham lợi nhỏ mà học theo người ta đi bán thuốc lá. Nếu em nghe lời anh sớm hơn, sau này đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy."
"Em thực sự đã hứa với anh sẽ làm ăn nhỏ lẻ đàng hoàng, không còn động vào những thứ đó nữa, nhưng khi em phát hiện ra thì đã quá muộn rồi."
Lâm Hướng Bắc không nhận ra trật tự câu chữ của mình rất lộn xộn, người không biết đầu đuôi sẽ rất khó để kết nối những lời cậu nói thành một câu chuyện hoàn chỉnh, nhưng cậu không để ý được nhiều vậy, chỉ lầm lũi kể lại cho hết, chỗ này một ít, chỗ kia một ít, lung tung bừa bãi, nghĩ gì nói nấy.
"Lúc đó chị Thu Bình đang mang thai, ông chủ Vương, tên khốn đó đã dùng chị ấy để uy hiếp anh Trạch Nhuệ bán thuốc "vui", anh Trạch Nhuệ cũng không hề muốn làm vậy."
"Anh ấy nghĩ chỉ cần em không biết thì sẽ không sao, nhưng ông chủ Vương đã gặp em, cũng gặp cả anh. Hoàn toàn không thể bỏ qua cho em được, nhưng làm sao em có thể để ông ta làm hại anh chứ?"
Lâm Hướng Bắc đột nhiên quay người lại, đau đớn nhìn Hạ Tranh: "Sắp thi đại học rồi. Trước khi gặp anh, em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời đi. Nhưng anh thì khác, anh có tương lai tươi sáng. Nếu ông chủ Vương kéo anh xuống nước, cả đời này em sẽ không thể tha thứ cho bản thân!"
Cậu cảm thấy có chất lỏng ấm nóng trào ra từ hốc mắt, ngay cả Hạ Tranh đứng cách vài bước cũng trở nên mờ nhòe trước mắt cậu. Cậu không thể nhìn rõ vẻ mặt anh: "Em chỉ có thể dùng cách của mình để rời xa anh..."
Dáng người của Hạ Tranh chuyển động, anh bước về phía cậu: "Tại sao không nói với tôi?"
Trong lời nói có một chút ý trách móc, Lâm Hướng Bắc nhạy cảm nhận ra điều đó, cảm xúc mất kiểm soát: "Nói với anh rồi thì sao? Cùng bị khống chế bán thuốc "vui", hay đi tố cáo ông chủ Vương?"
Cậu chớp mắt, lớp sương mù dày đặc phủ trên màng mắt tụ lại thành giọt, lăn dài xuống từ đáy mắt.
Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, Lâm Hướng Bắc nhìn thấy trên khuôn mặt Hạ Tranh hiện lên vẻ đau đớn cứng nhắc và máy móc, gần như biến dạng hoàn toàn.
"Anh nghĩ em không hận ư? Em hận bản thân hơn ai hết. Em ước gì có thể giết chết ông chủ Vương, nhưng em là kẻ hèn nhát, em không dám, em không muốn trở thành kẻ giết người."
Cậu hơi run rẩy, như đang đi trong tháng Chạp rét mướt, bị gió lạnh thổi qua, cả giọng nói cũng run lên vì cái lạnh hiện tại và nỗi sợ hãi từ quá khứ: "Em lén đi tố cáo ông ta, kết quả thì sao? Em khiến anh Trạch Nhuệ gãy một chân. Ngày đó anh có thấy không? Chân anh ấy là vì em, vì em..."
"Em hoàn toàn không dám đánh cược, nói với anh, để anh xong đời chung với em ư?"
Xương trên người Lâm Hướng Bắc như làm từ thạch, hoàn toàn không thể chống đỡ để cậu đứng vững: "Em biết những việc em làm đã gây tổn thương cho anh rất nhiều, nhưng em chưa từng hối hận về điều đó. Cho dù có làm lại một lần nữa, em vẫn sẽ làm như vậy. Em cũng xin anh, đừng dùng ánh mắt hiện giờ để đánh giá em của năm đó. Nếu là anh, anh sẽ làm gì?"
Lâm Hướng Bắc mười tám tuổi non nớt nhưng dũng cảm, vì sự an toàn và tương lai của Hạ Tranh, cậu đã không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Họ hiểu nhau hơn bất kỳ ai khác.
Nếu Hạ Tranh biết trước, dù phải tan xương nát thịt, anh cũng sẽ lao vào vực sâu để kéo Lâm Hướng Bắc ra, sống chết có nhau mà thôi.
Nếu tình huống đảo ngược, Hạ Tranh cũng sẽ lựa chọn giống như Lâm Hướng Bắc: miễn là đối phương bình an, anh cam lòng một mình trầm luân.
Hạ Tranh cúi đầu cười một cách kỳ lạ. Đầu tiên là cười khẽ, sau đó cả lồng ngực cũng rung lên, anh cười đến đỏ cả mắt, cười không ngừng được, cười còn khó coi hơn cả khóc.
Không khí tràn ngập tiếng cười khàn đục của anh, như một bệnh nhân mất trí đột nhiên nhận liều lượng thuốc quá mạnh, ngược lại còn khiến bệnh tình nặng thêm.
Lâm Hướng Bắc đờ đẫn nhìn Hạ Tranh mất kiểm soát. Anh cười mãi một hồi lâu mới đột nhiên hít vào một hơi thật sâu, ngẩng mặt lên.
Răng anh va vào nhau, trái tim nhói lên từng cơn đau, lấp đầy cả lồng ngực. Cơn đau mê man này phản chiếu lên khuôn mặt anh, gần như méo mó. Anh vẫn đang cười, nhưng nước mắt lại vô thức rơi xuống. Hiện giờ, anh cũng đang khóc như Lâm Hướng Bắc vậy.
"Lâm Hướng Bắc." Hạ Tranh cười gượng như người mất trí, giọng điệu đau đớn vô cùng chẳng khác nào có hàng ngàn mũi tên xuyên qua tim: "Em khiến mười năm của tôi như một trò đùa..."
Lâm Hướng Bắc nhắm mắt lại, để mặc nước mắt thấm ướt cả gương mặt mình.
Đây chính là lý do cậu không dám nói sự thật với Hạ Tranh, Hạ Tranh bị giấu diếm không hay biết gì có thể thoải mái căm hận cậu, nhưng một khi bí mật được vén lên, sự tự trách và nỗi hối hận sẽ quay lại cắn xé anh mạnh hơn thế gấp trăm ngàn lần.
"Xin lỗi, nếu em có lựa chọn, em sẽ không làm tổn thương anh." Lâm Hướng Bắc đau đến mức không thể đứng thẳng: "Nhưng chuyện này không liên quan đến anh, vì từ đầu đến cuối đều do em gây ra. Và nếu anh không gặp em, anh chắc chắn sẽ có một cuộc đời tốt hơn."
Hạ Tranh ngừng cười, anh lặng lẽ nhìn cậu nói chuyện qua làn nước mắt.
Hơi thở Lâm Hướng Bắc mang theo dòng điện, từng tế bào đều đang run rẩy: "Em đã chuẩn bị tinh thần không bao giờ gặp lại anh nữa, không ngờ ông trời lại ưu ái em như vậy, còn cho anh cứu em một lần nữa. Anh quá tốt với em, mấy tháng này em cứ như đang mơ vậy. Nhưng em cũng không biết tại sao, hễ gặp em là anh lại trở nên rất xui xẻo, trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy, em không muốn như thế."
Đến nước này rồi, không còn gì không thể nói. Lâm Hướng Bắc cuối cùng cũng dám bộc lộ ra tất cả tâm tư của mình, cậu nghẹn ngào cất giọng: "Hạ Tranh, tất cả những gì em có hiện giờ đều là nhờ ơn anh, niềm vui của em, may mắn của em, cuộc đời của em. Không có anh, em sẽ không có gì cả. Em cảm thấy ở bên anh quá hạnh phúc, nhưng nếu phải dùng bất hạnh của anh để đổi lấy hạnh phúc của em, thì em thà không có gì."
Cậu như đang đứng trước một chiếc bánh sinh nhật cắm đầy nến. Mỗi lần thở ra một hơi là một ngọn nến lại vụt tắt, cho đến khi bóng tối sâu không thấy đáy bao phủ lấy. Nhưng sau tiếng hoan hô, không có ai bật đèn, thế giới chỉ còn lại mình cậu, niềm vui biến hết thành nỗi sợ -- Hạ Tranh có trách cậu không? Lâm Hướng Bắc cảm giác mình sắp mất anh rồi.
"Những gì anh muốn biết em đều đã nói với anh." Lâm Hướng Bắc hít mũi thật mạnh, toàn bộ sức lực của cậu đều bị rút cạn. Cậu nâng bàn tay yếu ớt lên lộn xộn lau nước mắt trên mặt, lẩm bẩm: "Là như vậy đấy..."
Mười năm, tròn mười năm.
Hạ Tranh mang theo nỗi hận vô hình trải qua hơn ba ngàn ngày đêm, cuối cùng Lâm Hướng Bắc lại nói với anh rằng, tất cả những cơn đau ấy đều là vì tình yêu.
Cây kim rỉ sét đâm vào xương sườn và máu thịt Hạ Tranh, cả người anh như rỉ sét, những mảnh vụn của đau đớn mới và cũ chồng chất rơi xuống.
Anh oán trách, nếu đã sắp đặt cho họ gặp được nhau, thì sao lại bày ra nhiều chướng ngại đến thế?
Một Hạ Tranh ở tuổi ba mươi, có kinh nghiệm xã hội và không chiến đấu một mình còn không thể thoát khỏi áp lực của nhà họ Hoàng, thì làm sao có thể trách móc Lâm Hướng Bắc trẻ tuổi năm đó, một thân một mình, không đủ thông minh và dũng cảm đây?
Ai đã từng nghe câu chuyện của Lâm Hướng Bắc cũng xót xa còn không kịp, làm sao nỡ trách móc cậu? Hạ Tranh chỉ đau lòng hơn bất kỳ ai trên đời này mà thôi.
Trong những đêm Lâm Hướng Bắc bị đau đớn bủa vây trằn trọc khó ngủ, vì sao anh không thể ôm lấy cậu vào lòng?
Hạ Tranh từng xử lý rất nhiều vụ án. Trước khi kết tội một ai đó, ngoài bằng chứng, còn cần có nhân chứng -- Lâm Hướng Bắc đã hoàn toàn minh oan cho mình trong vụ án oan "không yêu Hạ Tranh" này.
Vậy thì hai người yêu nhau, vượt qua muôn vàn khó khăn, sẽ không còn ai có thể chia cắt họ nữa.
Hạ Tranh nhìn Lâm Hướng Bắc gần trong gang tấc đang mất hết hồn vía, nỗi đau sâu thẳm vô tận trong lòng anh được lấp đầy.
Lâm Hướng Bắc dũng cảm biết bao, yêu anh biết bao nhiêu...
Anh tiến lên một bước, ôm chặt thân thể đang run rẩy của cậu vào lòng, dùng hết sức lực cả đời mình, nhắm mắt run rẩy nói: "Xin lỗi, anh sẽ không bao giờ nói những lời khó nghe đó nữa. Lâm Hướng Bắc, chúng ta làm lành nhé."
Lâm Hướng Bắc giật nảy mình, đột nhiên không thể kiểm soát được nữa. Lần đầu tiên trong bao năm, cậu ghé vào lòng Hạ Tranh khóc òa lên, mọi ấm ức, đau đớn, buồn tủi của cậu hóa thành nước mắt nóng hổi, để Hạ Tranh nhìn thấy, nghe được.
Lâm Hướng Bắc, con đường này em đi, chắc đã rất vất vả rồi phải không? Không sao đâu, em đã làm rất tốt rồi.
Trong cái ôm khăng khít của thể xác và linh hồn, Hạ Tranh biết ơn cơn mưa đầu năm đã đưa Lâm Hướng Bắc trở lại bên cạnh anh, nhưng anh hy vọng từ nay sẽ không còn ẩm ướt và u tối nữa.
Cơn mưa lạnh giá kéo dài mười năm ấy, cuối cùng cũng đã ngừng rơi.
Hạ Tranh không theo đạo, không tôn sùng Thượng đế, nhưng lúc này đây, có một sức mạnh tinh thần vô hình mãnh liệt thúc đẩy anh lặng lẽ cầu nguyện: Chúa trời toàn năng, xin hãy tha thứ cho hai người yêu nhau này, đừng để họ có duyên không phận nữa.
-- Hạ Tranh không có Lâm Hướng Bắc, mới là một nỗi bất hạnh.