Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa
Chương 70: Ngoại truyện If: Chàng trai nghèo và cậu ấm giàu có (2)
Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau hai tiếng đồng hồ, Hạ Tranh đã nhận ra rõ ràng mức độ thiếu hụt kiến thức của Lâm Hướng Bắc.
Suốt buổi, Lâm Hướng Bắc chỉ ừ ừ cho qua chuyện, hoàn toàn không hề tập trung nghe giảng. Lúc thì cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng nõn, thon dài của Hạ Tranh, lúc lại dán mắt vào góc nghiêng sắc sảo, đầy vẻ nam tính của anh. Lâm Hướng Bắc chẳng hề che giấu ánh nhìn của mình, nhưng khi bị bắt gặp thì cậu ta chỉ lặng lẽ dời mắt đi, chuyển sang nhìn chằm chằm vào đĩa hoa quả đã vơi quá nửa.
Với thái độ học tập như vậy mà có thể tiến bộ được thì quả là chuyện lạ.
Sau khi giảng giải chi tiết bài thi tháng một lượt, Hạ Tranh kiên nhẫn hỏi: "Còn chỗ nào cậu không hiểu nữa không?"
Lâm Hướng Bắc đang mong mỏi được tan học, liền lắc đầu dứt khoát.
"Vậy câu này tại sao chọn C?"
"Ơ..." Lâm Hướng Bắc nghẹn lời, loay hoay mãi mà không giải thích được nguyên nhân.
Hạ Tranh khẽ thở dài, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cậu thi đỗ cấp ba bằng cách nào vậy?"
Lâm Hướng Bắc nhướng mày: "Nhờ suất tài trợ thôi mà."
Kim giây vừa nhích qua số 12 đúng bốn giờ, Lâm Hướng Bắc đã không chờ nổi, đẩy ghế ra rồi ngả vật xuống giường: "Cuối cùng cũng đến giờ rồi."
Hạ Tranh quay đầu nhìn lại, thấy hai chân thiếu niên buông thõng tự nhiên xuống đất, hai tay dang rộng, dáng vẻ thoải mái và thư giãn. Trước đây họ chỉ chạm mặt ở trường, làm gì có lúc nào thấy Lâm Hướng Bắc với dáng vẻ này đâu?
Anh lại không kìm được nhớ tới lúc Lâm Hướng Bắc vừa mới ngủ dậy hôm qua, mơ màng ngái ngủ, hai má ủ trong chăn lâu nên đỏ ửng như quả táo chín, trông thật tươi tắn và non nớt.
Anh nghĩ đến xuất thần, đến khi Lâm Hướng Bắc gọi hai tiếng anh mới phản ứng lại.
Lâm Hướng Bắc chống một tay lên đầu, nằm nghiêng nhìn Hạ Tranh: "Anh còn chưa đi sao?"
Bị đuổi khéo, Hạ Tranh cụp mắt, xoay người thu dọn mặt bàn đang bừa bộn. Sau lưng thỉnh thoảng truyền đến tiếng sột soạt, khi anh sắp đứng dậy thì lại nghe thấy Lâm Hướng Bắc đang gọi điện thoại cho ai đó.
Theo lý mà nói, anh nên quay đầu đi ngay, nhưng lại vẫn lặng lẽ ngồi tại chỗ, làm bộ như đang dọn dẹp.
Lâm Hướng Bắc cũng hoàn toàn không né tránh anh, hai chân đung đưa bên mép giường, giọng nói hơi rầu rĩ: "Cuối tuần này không được rồi, tôi phải học thêm."
Hình như có người rủ cậu đi chơi.
Ở tuổi 17, 18, ham chơi là chuyện thường tình. Hoàn cảnh của Hạ Tranh không cho phép anh lơ là, nhưng Lâm Hướng Bắc thì lại khác. Gia thế cậu quả thật không thiếu tiền, bạn bè bên cạnh đến rồi đi nườm nượp, ai cũng tâng bốc cậu, tất nhiên cứ rảnh rỗi là cậu lại chạy ra ngoài chơi bời.
"Anh tôi không cho đi đâu, trừ khi... để tôi trả lời cậu sau nhé." Lâm Hướng Bắc ngồi dậy từ trên giường, ngoắc ngoắc ngón tay với Hạ Tranh đang đứng dậy: "Này."
Hạ Tranh làm như không nghe thấy cách xưng hô vô lễ này, quay người đi về phía cửa phòng.
Lâm Hướng Bắc sốt ruột: "Tôi gọi anh không nghe thấy sao?"
Thấy tay người kia sắp chạm vào tay nắm cửa, cậu vội vàng hét lên: "Hạ Tranh!"
Cứ tưởng Lâm Hướng Bắc không biết tên mình, Hạ Tranh liền dừng lại.
Lâm Hướng Bắc chống một tay ra sau giường, một tay vươn ngón trỏ ngoắc anh: "Anh lại đây một chút."
Hạ Tranh đi tới, vì Lâm Hướng Bắc đang ngồi nên anh chỉ có thể ngước mặt nhìn cậu. Đôi mắt sáng lấp lánh tràn đầy mong đợi, Lâm Hướng Bắc nói: "Chiều thứ bảy tuần sau bạn bè rủ tôi đi hát karaoke, anh tôi chắc chắn không cho đi. Tôi muốn nhờ anh giúp một việc, anh phải đồng ý với tôi được không?"
"Cậu nói trước đi."
Đầu óc Lâm Hướng Bắc nhanh chóng tính toán: "Anh cứ nói dối chị dâu tôi là tôi phải ra ngoài học thêm. Đợi ra khỏi nhà tôi rồi, anh muốn đi đâu thì đi."
Cậu đứng dậy đi đến tủ đầu giường, mở ví tiền đặt trên đó ra, rút một tờ một trăm tệ, nghĩ một lúc lại rút thêm một tờ nữa. Sau đó, cậu đi đến trước mặt Hạ Tranh, nắm lấy tay anh, đặt tiền vào lòng bàn tay anh.
"Chỉ cần anh giúp tôi, ngoài tiền học thêm mà anh tôi trả, hai trăm tệ này cũng là của anh."
Hai trăm tệ, hơn nửa tháng sinh hoạt phí của Hạ Tranh, lại là cái giá Lâm Hướng Bắc dùng để mua chuộc anh trong hai giờ.
Anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lâm Hướng Bắc đang nắm lấy tay mình. Vùng da đó như bị lửa đốt, anh lặng lẽ rút tay về, đặt hai trăm tệ lại lên giường.
"Ý anh là sao?" Khuôn mặt Lâm Hướng Bắc xị xuống: "Anh không muốn giúp tôi à?"
Hạ Tranh nhìn thẳng vào cậu: "Tôi đến đây để dạy kèm cho cậu, không phải đến để nói dối thay cậu."
Lâm Hướng Bắc nói với vẻ bất cần: "Dù anh tôi có biết thì cùng lắm cũng chỉ mắng tôi một trận thôi, không liên lụy đến anh đâu."
Hạ Tranh vẫn kiên quyết từ chối.
"Sao anh cứng nhắc thế nhỉ?" Lâm Hướng Bắc chặn đường anh: "Dù sao anh cũng phải kiếm tiền, kiếm được hai phần không tốt hơn sao?"
Hạ Tranh lách qua vai cậu.
"Thế này đi." Lâm Hướng Bắc sải bước dài chặn cửa, cười tủm tỉm nói: "Anh đi cùng tôi, nếu anh tôi hỏi tới thì cứ bảo là tôi nhất quyết kéo anh đi chơi."
Sợ Hạ Tranh từ chối, cậu nói liến thoắng: "Được không, được không vậy?"
Có thể hình dung được nếu Hạ Tranh lại từ chối, sẽ xảy ra hai trường hợp. Lâm Hướng Bắc sẽ tiếp tục nói những lời cầu xin, năn nỉ cho đến khi Hạ Tranh gật đầu đồng ý, hoặc là dứt khoát nói với Chung Trạch Nhuệ rằng không cần Hạ Tranh đến dạy nữa – vì học sinh giỏi đâu chỉ có mình Hạ Tranh.
Đôi mắt đen láy của Lâm Hướng Bắc mong chờ nhìn Hạ Tranh. Hai tay đặt buông thõng bên người anh hơi siết lại, không biết tại sao anh lại gật đầu.
"Anh đồng ý rồi nhé!" Lâm Hướng Bắc vui mừng khôn xiết, thậm chí còn khoác vai Hạ Tranh: "Biết ngay anh là người thông minh mà."
Đạt được mục đích, Lâm Hướng Bắc vội vàng đi trả lời tin nhắn cho bạn. Thấy Hạ Tranh sắp đi, cậu còn ra sức vẫy tay: "Ngày mai gặp nhé."
Thị trấn Lệ Hà bé tẹo thế này, chưa đến hai ngày mà chuyện Hạ Tranh dạy kèm cho Lâm Hướng Bắc đã lan truyền khắp trường.
Có người lén khuyên Lâm Hướng Bắc đừng thân thiết quá với loại người như Hạ Tranh, đương nhiên lý do cũng chỉ quanh đi quẩn lại chuyện anh có người cha giết người.
Lâm Hướng Bắc đã tiếp xúc thực tế với Hạ Tranh nên không hề cảm thấy anh có chỗ nào xấu. Hơn nữa, Hạ Tranh còn rất trượng nghĩa khi đồng ý che giấu cho cậu, cậu càng không nghe theo lời gièm pha của người khác mà có thành kiến với anh.
Chưa kể, Hạ Tranh đẹp trai như vậy, khi học bài mà buồn ngủ, ngắm anh vài cái còn có tác dụng tỉnh ngủ. Nếu đổi thành người khác, có khi hai mươi phút Lâm Hướng Bắc cũng không ngồi yên được chứ đừng nói là hai tiếng đồng hồ.
Chiều thứ bảy hôm đó, Hạ Tranh nói với Trần Thu Bình rằng anh để quên tài liệu ở nhà, đi đi về về mất công quá nên bảo Lâm Hướng Bắc theo anh về nhà học.
Anh nói dối không chớp mắt, Trần Thu Bình nhìn anh qua lăng kính của một học sinh giỏi, cũng chẳng mảy may nghi ngờ.
Hai thiếu niên thuận lợi trốn ra khỏi nhà.
Lâm Hướng Bắc ôm vai Hạ Tranh: "Không ngờ anh cũng biết nói dối đấy."
Hạ Tranh không tỏ ý kiến, leo lên chiếc xe máy điện của Lâm Hướng Bắc. Lâm Hướng Bắc lái xe không nhanh lắm, nhưng để ngồi vững, Hạ Tranh vẫn nắm lấy vạt áo bên eo cậu. Mười ngón tay như vô tình đo lường vòng eo thon gọn của Lâm Hướng Bắc. Vòng eo ấy mỏng manh như tờ giấy, ngón tay thon dài của Hạ Tranh chỉ cần hơi dùng sức là có thể ôm trọn lấy.
Bị chạm vào như vậy, lưng Lâm Hướng Bắc căng cứng. Cậu quay đầu sang thì bắt gặp ánh mắt Hạ Tranh.
Cậu không quen tiếp xúc gần gũi như vậy với người khác, nhưng khi đối tượng là Hạ Tranh thì dường như lại không có vấn đề gì.
Chẳng bao lâu sau, xe điện dừng dưới lầu quán karaoke, tay Hạ Tranh cuối cùng cũng rụt về. Tay ra chút mồ hôi, anh tùy ý lau đi.
Bạn bè Lâm Hướng Bắc đã đợi sẵn trong phòng bao. Khi hai người đẩy cửa bước vào, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn lên người Hạ Tranh.
Trong số đó không thiếu học sinh trường trung học Lệ Hà. Vừa thấy Hạ Tranh, họ lập tức lộ vẻ mặt như gặp ma: "Sao lại dẫn nó đến đây vậy?"
Lâm Hướng Bắc đi đến chỗ ngồi xuống, thấy Hạ Tranh còn đứng bèn vẫy tay: "Lại đây ngồi đi."
Thế là Hạ Tranh ngồi xuống bên trái Lâm Hướng Bắc. Anh im lặng suốt buổi, chỉ dồn sự chú ý vào Lâm Hướng Bắc.
Quán karaoke này do phụ huynh của một người trong nhóm mở. Thật ra, đám học sinh dở dở ương ương này đến đây là vi phạm quy định, nhưng giữa chừng để khuấy động không khí còn gọi cả một két bia. Quản lý mặt mày ủ dột cũng bị đuổi đi.
Lâm Hướng Bắc có uống rượu, nhưng không biết uống nhiều, cũng sợ về nhà bị anh chị ngửi thấy mùi rượu hỏi tới thì khó ăn nói. Bia truyền đến chỗ cậu, cậu nhận lấy nhấp một ngụm. Vị chua chua lạnh lạnh khiến cậu rùng mình. Đặt bia xuống chơi bài với mọi người, thua liền ba ván, không thể không uống cạn. Cậu là người đã chơi là chịu thua, nhưng dù sao cũng đã nói dối Trần Thu Bình nên hơi lúng túng.
Không biết ai đề nghị một câu: "Hướng Bắc không uống thì để người cậu ấy dẫn theo uống hộ đi."
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Hạ Tranh đang im lặng nãy giờ, Lâm Hướng Bắc cũng không ngoại lệ. Trong những ánh mắt đó, phần lớn là ác ý, nghiễm nhiên coi Hạ Tranh như một tên ăn bám, nhao nhao hùa vào.
Lâm Hướng Bắc là người dẫn Hạ Tranh đến đây, đương nhiên muốn bảo vệ đối phương, liền chép miệng nói: "Đừng làm loạn nữa."
Cậu bình thường hay cười nói vui vẻ, song khi thực sự nghiêm mặt thì không ai dám coi thường, tiếng cười đùa nhỏ dần. Nhưng sự thiên vị của cậu đối với Hạ Tranh cũng khiến người khác khó xử, bèn giục cậu mau uống bia đi, không được chơi xấu.
Lâm Hướng Bắc mím môi, vừa định đưa chai rượu lên miệng thì một bàn tay với những ngón tay thon dài đã đón lấy chai thủy tinh từ tay cậu.
Cậu sững sờ, chỉ thấy Hạ Tranh không nói hai lời, hơi ngửa mặt lên, uống cạn chất lỏng trong chai ngay tại chỗ cậu vừa uống.
Hạ Tranh rõ ràng chưa từng uống rượu, uống cạn một chai bia liền khó chịu nhíu mày lại.
Lâm Hướng Bắc kinh ngạc thốt lên: "Anh..."
Hạ Tranh mặt không đổi sắc đặt chai thủy tinh rỗng xuống bàn, khẽ ho khan nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Lâm Hướng Bắc nắm lấy tay anh. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, đôi môi mỏng đỏ hồng của anh khẽ mở: "Sẽ quay lại ngay."
Nhà vệ sinh rất yên tĩnh. Hạ Tranh rửa mặt nhưng không quay lại phòng bao ngay, bởi vì anh nghe thấy tiếng nói chuyện mơ hồ từ hai buồng vệ sinh.
"Thằng Hạ Tranh kia làm gì mà cứ bám lấy Hướng Bắc thế?"
"Nhà Hướng Bắc giàu mà, ai chẳng muốn làm bạn với nó?"
Sau tiếng cười nhạo rất rõ ràng là những lời lẽ có chút tục tĩu: "Hướng Bắc mà là con gái, thì gọi là gì nhỉ, người đẹp nhà giàu. Mày bảo mày mà là thằng khố rách áo ôm, mày có tán không?"
Người còn lại cười ha hả hùa theo: "Ê, mày nói cũng có lý đấy... Lần trước nó mặc quần đùi, chân vừa trắng vừa thon, đến sợi lông cũng không có."
Cửa hai buồng vệ sinh mở ra, hai thiếu niên bước ra, vừa vặn đụng phải Hạ Tranh với những giọt nước còn đọng trên mặt, lập tức im bặt.
Lâm Hướng Bắc không ngờ Hạ Tranh lại đánh nhau với bạn mình. Khi cậu đuổi tới nhà vệ sinh thì thấy Hạ Tranh đang đè một người xuống đánh, cố tình đấm vào mặt.
Cậu chạy tới tách mấy người ra.
"Mẹ kiếp." Người bị thương chửi ầm lên: "Mày dám ra tay..."
Lâm Hướng Bắc không rõ đầu đuôi, định hỏi cho ra lẽ, nhưng tình hình quá hỗn loạn, khó khăn lắm mới yên ổn lại được. Thấy khóe miệng bạn mình chảy máu, cậu vội rút hai tờ khăn giấy ấn lên. Quay đầu lại nhìn thì thấy Hạ Tranh với khóe mắt tím bầm đang nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng.
Dù chưa tiếp xúc nhiều, nhưng trong ấn tượng của cậu, cho dù bị bao nhiêu lời đồn đại tấn công, Hạ Tranh cũng chưa bao giờ để ý. Lần này anh lại phá lệ ra tay, rốt cuộc là giận đến mức nào chứ?
Tim Lâm Hướng Bắc không hiểu sao lại đập lỡ một nhịp.