Ngang Tàng (Tát Dã)
Bước ngoặt
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tay của Tưởng Thừa rất mạnh, nhất là khi bị rượu và hơi nóng thiêu đốt đến mức không thể tự chủ, khiến ngón tay của Cố Phi bị siết chặt quá mức bắt đầu đau nhói. Viên kẹo bạc hà cứng cáp trong lòng bàn tay như một hòn đá nhỏ cứa vào da thịt rát bỏng.
Cố Phi quay mắt sang Dịch Tĩnh, người đang bị Vương Húc lôi đi nói chuyện. Trong phòng, tiếng cười nói ồn ào át cả mọi thứ, không ai để ý đến cảnh Tưởng Thừa đang siết chặt bàn tay cậu như muốn nghiền nát.
“Sao rồi?” – Cố Phi hỏi nhỏ.
Tưởng Thừa không trả lời, chỉ nghiêng đầu dựa vào tường nhìn cậu, tay vẫn không buông.
Hai người nhìn nhau một lúc, rồi Cố Phi quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào bàn ăn.
Cố Phi thuận tay phải, nhưng giờ Tưởng Thừa không có ý định thả tay, buộc cậu phải im lặng ngồi nhìn đồ ăn trên bàn.
Thực ra cậu cũng cảm nhận được Tưởng Thừa lúc đầu có chút mất kiểm soát, nhưng chỉ vài giây sau đã lấy lại được tinh thần.
Việc nắm chặt bàn tay không buông bây giờ khiến cậu vừa ngượng ngùng, vừa không biết xử trí sao, lại thêm nỗi lo không muốn đột nhiên cố sức buông ra. Tâm trí nhạy cảm của Tưởng Thừa như thế này, đối diện với tình huống này, chắc não mình sắp bị vắt kiệt rồi.
Cố Phi dùng tay trái nâng chén canh lên uống một ngụm. Đây là món canh dạ dày dê mà Vương Húc đặc biệt gọi, vị thơm ngon không tồi.
“Canh này ngon lắm” – Cố Phi quay đầu nói với Tưởng Thừa.
“Dạ.” – Tưởng Thừa đáp, tay buông ra một chút.
“Nếm thử không?” – Cố Phi nói, dùng ngón cái nhẹ nhàng ấn vào mu bàn tay cậu.
“Dạ dày dê à?” – Tưởng Thừa hỏi, cuối cùng cũng thả tay cậu ra.
“Đúng vậy” – Cố Phi rút tay về, ngập ngừng một chút rồi lại lấy viên kẹo bạc hà còn trong tay đặt vào lòng bàn tay Tưởng Thừa.
“Thực ra tôi không thích canh dạ dày dê” – Tưởng Thừa nói nhỏ, lần này không siết tay cậu, nhận lấy viên kẹo rồi cúi đầu gỡ lớp vỏ bạc chầm chậm – “Tôi thích canh thịt dê, canh xương dê, canh dạ dày heo…”
“Nói thế tôi cũng thèm ăn luôn” – Cố Phi gắp miếng dạ dày dê bỏ vào miệng.
“Tôi cũng vậy” – Tưởng Thừa bỏ viên kẹo vào miệng, hai giây sau đột nhiên quay đầu – “Cái này không phải là kẹo biến vị chứ?”
“Không phải, cái đó cậu thích không? Kẹo đó là bạn Lưu Phàm từ Nhật đem về, tôi còn nguyên một bịch.” – Cố Phi cười nói.
“Cho tôi vài viên đi” – Tưởng Thừa gật đầu, viên kẹo này đúng gu của cậu và hợp với phong cách của Phan Trí khi xưa.
“Thứ hai đem cho cậu” – Cố Phi nói – “Ôi, thứ hai phải đọc kiểm điểm rồi.”
“……Viết xong rồi” – Tưởng Thừa thở dài.
Mọi người ngồi quây quần ăn uống, nhất là những người trẻ tuổi này, thường ăn xong trong 20 phút là no, bởi toàn giành đồ ăn với nhau, cứ như bị nhốt trong vườn cải trắng 18 năm chưa thấy thịt không bằng.
Ăn no xong lại bắt đầu uống rượu tán gẫu.
Tưởng Thừa không tham gia vào những câu chuyện phiếm, chỉ ngồi một bên nghe.
Cảnh sinh hoạt của bạn cùng lớp trước đây cũng chẳng khác là bao, cũng có những lúc tán gẫu, nhưng gió thổi xa hơn đám học sinh lớp tám trước mặt. Tưởng Thừa nghe thấy thấy buồn cười, trái lại mấy nữ sinh nghe vẫn rất chăm chú, rất biết nể mặt.
“Tưởng Thừa.” – Vương Húc đột nhiên đứng dậy, đưa ly rượu tới chỗ cậu – “Uống một ly với anh!”
“Gì?” – Tưởng Thừa ngơ ngác.
“Anh kính cậu một ly” – Vương Húc đã uống khá nhiều, mặt đỏ rực – “Kính vũ khí bí mật của tụi mình!”
“Sớm không còn bí mật nữa……” – Tưởng Thừa nhìn cái mặt tỏ vẻ ‘cậu không uống tôi sẽ ép cậu uống’ kia, đứng dậy cầm ly rượu – “Cùng một đội, cần gì câu nệ làm gì?”
“Cậu uống rượu không lanh như chơi bóng!” – Vương Húc chỉ vào cậu.
Tưởng Thừa không có lời nào để cãi, cầm ly chạm với ly cậu ta, rồi ngửa cổ uống sạch.
“Sảng khoái!” – Vương Húc reo lên, cũng uống hết – “Yêu cậu!”
“……Không cần yêu tôi” – Tưởng Thừa bất đắc dĩ ngồi xuống.
“Vẫn muốn yêu đó” – Vương Húc vung ly rất thoải mái – “Sau này có chuyện Húc ca che……”
“Ngồi xuống đi” – Cố Phi đẩy tay Vương Húc ra, lau đi những giọt bọt rượu vương trên đầu cậu ta.
“Đại Phi!” – Vương Húc vừa rót rượu vừa reo – “Hai đứa mình……”
Cố Phi không đợi cậu nói xong, cũng không đợi cậu uống, đứng dậy nâng ly uống hết, rồi nắm lấy tay cậu – “Mày ngồi xuống, ăn chút đi.”
“Ừm!” – Vương Húc nhìn Cố Phi, mặt vừa mê man vừa hưng phấn.
“Đừng cho nó uống nữa” – Cố Phi quay đầu nói với Dịch Tĩnh, người đang dựa vào ghế muốn lẩn tránh – “Hồi nãy suýt ngã rồi, làm sao xách về.”
Dịch Tĩnh cười khổ: “Bạn ấy có nghe mình đâu.”
“Nó sẽ nghe” – Cố Phi nói.
“Nghe!” – Vương Húc lập tức gật đầu.
Cố Phi không để ý cậu ta nữa, lách mình ra ngoài từ bên cạnh Tưởng Thừa.
“Làm gì đó?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Rửa mặt” – Cố Phi nói – “Tiện thể mang chút trái cây cho Nhị Miểu.”
“Ừm” – Tưởng Thừa nhìn qua Cố Miểu đang ngủ gật bên cạnh – “Ngủ suốt buổi rồi……”
“Đến giờ đi ngủ” – Cố Phi mặc áo khoác, lách qua đám đông rồi đi ra ngoài.
Phòng vẫn ồn ào, tiếng cười nói ăn uống, mấy chai rượu cũng đã cạn, Dịch Tĩnh đang ngăn cản mọi người không được thêm rượu.
Tưởng Thừa vẫn dựa vào tường như cũ, ôm cánh tay nhìn đám người mặt đỏ đang cười, không khí không hề thay đổi. Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng Cố Phi mở cửa đi ra, cậu đột nhiên thấy có chút lạnh.
Có lẽ vì trước giờ luôn kề cạnh nhau, tay kề tay, chân chạm chân… ừm, còn nắm tay nữa.
Tưởng Thừa cảm thấy tâm trạng mình hôm nay thật kỳ lạ. Nghĩ đến cảnh vừa rồi khi nắm lấy tay Cố Phi, thế mà cậu không những không ngã sấp xuống ngượng ngùng, thậm chí còn thấy hứng khởi dạt dào không rõ vì sao.
Hứng khởi cái quỷ gì! Không biết, suy nghĩ của tuổi trẻ thật kỳ bí, đột nhiên không có mặt mũi đến vậy!
Có lẽ là do rượu! Tửu lượng của cậu không tồi, chỉ là đối với kiểu uống rượu ào ào như thế này không thể thích ứng.
Mỗi lần mạnh mẽ rót rượu vào bụng xong, cậu luôn cảm thấy lâng lâng như đứng trên mây, lần trước uống rượu xong hôn người ta một cái, lần này lại nắm lấy tay người ta không buông, đúng là mượn rượu giở trò lưu manh.
Mà lần này cậu đối với hành vi của mình không hề sợ hãi hay ngượng ngùng bao nhiêu, thậm chí bây giờ nghĩ lại… cũng chỉ muốn cười.
Quá đáng sợ rồi, da mặt người ta lại có thể dày lên dễ dàng như thế.
Cố Phi đi ra ngoài cả buổi vẫn chưa thấy về, Tưởng Thừa không thể không đứng dậy. Cậu muốn đi vệ sinh, vừa nãy đã định đi, nhưng Cố Phi đi rửa mặt, mình đi theo sẽ thấy không tự nhiên.
Lúc này Tưởng Thừa thực sự nhịn không được nữa, đứng dậy chen ra khỏi phòng riêng.
“Tưởng Thừa!” – vừa bước ra cửa liền bị Quách Húc bên tai gào lên – “Đi đâu!”
Tưởng Thừa vốn hơi choáng váng, lại bị tiếng gào của cậu ta làm giật mình, suýt nữa đụng đầu vào cửa. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy cái mũi đỏ bừng của cậu ta, mắt lóe lên ánh hứng khởi.
“Đi vệ sinh” – Tưởng Thừa vỗ vỗ tay cậu ta, mở cửa đi ra.
“Nhanh lên! Hai đứa mình còn chưa uống!” – Quách Húc kéo cửa thò đầu ra gào.
“A.” – Tưởng Thừa vẫy tay.
Xem ra mấy ‘người phía bắc’ này tửu lượng đúng là thế, uống say hết cả rồi, rượu cũng hết còn uống cái gì nữa.
Trong nhà vệ sinh không có bóng dáng Cố Phi, chắc là đang đi lấy trái cây cho Cố Miểu.
Tưởng Thừa đi vệ sinh xong đang rửa tay thì điện thoại rung lên. Cậu lấy ra nhìn, thấy số của Thẩm Nhất Thanh, không khỏi ngạc nhiên.
Cậu nhìn chằm chằm vào dãy số một hồi, cuối cùng vẫn nhấc máy.
“Tiểu Thừa phải không?” – bên kia truyền tới giọng nói của Thẩm Nhất Thanh.
Mặc dù có chút chống cự, thời gian lâu như vậy rồi cũng cảm thấy phai nhạt đi không ít, nhưng khi nghe giọng nói này, Tưởng Thừa vẫn cảm thấy giọng nói tràn đầy sự nghiêm túc và lạnh nhạt này khiến bản thân có cảm giác quen thuộc không thể xóa nhòa.
“Dạ” – Tưởng Thừa đáp.
“Con ở nhà phải không?” – Thẩm Nhất Thanh hỏi.
“Không ạ” – Tưởng Thừa tắt vòi nước, vừa đi ra ngoài vừa bật lửa, đứng dựa vào cửa sổ hành lang – “Đang đi ăn bên ngoài.”
“Con hút thuốc phải không?” – Thẩm Nhất Thanh lại hỏi.
“Dạ.” – Tưởng Thừa dựa vào tường nhìn ra ngoài, đột nhiên cảm thấy rất dễ chịu.
Thẩm Nhất Thanh không nói gì, qua một hồi mới lạnh nhạt: “Thật tình có đi đến đâu, con vẫn giữ nguyên bản thân mình.”
“Tôi không cần giữ nguyên, tôi vốn là người như vậy” – Tưởng Thừa nhíu mày – “Bà gọi điện là để hỏi cái này sao?”
“Lý Bảo Quốc gọi điện cho ta, nói muốn có chút tiền” – Thẩm Nhất Thanh nói – “Học phí, tiền ăn uống các loại……”
“Ông gọi điện cho bà?” – Tưởng Thừa sững người.
Cậu không ngờ Lý Bảo Quốc sẽ gọi cho Thẩm Nhất Thanh đòi tiền, đột nhiên cảm thấy nhục nhã tột độ, khiến cậu như bị nhấn chìm trong nỗi tủi hổ, thở không nổi.
“Ta cảm thấy những phí đó nên là cha mẹ phải chi, nên không đồng ý” – Thẩm Nhất Thanh nói – “Thẻ ta gửi cho con vẫn còn tiền phải không?”
“Còn.” – Tưởng Thừa nghiến răng.
“Số tiền đó là của con, dù không phải một nhà, nhưng tình cảm vẫn có” – Thẩm Nhất Thanh nói – “Ta hy vọng con dùng số tiền đó thật tốt.”
“Biết rồi.” – Tưởng Thừa hung hăng hít một ngụm thuốc.
“Ta chỉ muốn nói việc này, tắt máy đây.” – Thẩm Nhất Thanh nói.
“Dạ.” – Tưởng Thừa nhắm mắt, làn khói khiến mắt cậu cay xè.
“Ta vẫn muốn nói thêm một câu” – Thẩm Nhất Thanh đột nhiên nói – “Hy vọng ở môi trường mới con có thể nhìn rõ vấn đề của bản thân, đừng cứ mãi đắm chìm trong tuổi nổi loạn, tính cách và phong thái định hình con đường phía trước……”
“Đủ rồi!” – Tưởng Thừa mở mắt to, giọng khàn – “Đừng giáo huấn tôi! Tôi nghe đủ rồi, sự thực chứng minh giáo huấn của bà không có tác dụng với loại người như tôi! Tôi không phải song sinh! Tôi và bà không cùng tần số! Trước giờ vẫn như vậy! Tôi nghe bà nói gì cũng là giáo huấn! Bà nghe tôi nói gì cũng là kích động! Bây giờ tôi về nhà rồi! Không đủ sao?!”
Câu cuối cùng là Tưởng Thừa hét lên.
Hét xong, cậu cúp điện thoại, nhìn chằm chằm vào tường một hồi, lấy điện thoại nhét vào túi, quay người dựa vào tường, ngửa đầu hít thở sâu cho đến khi bình tĩnh lại, rồi mở mắt.
Vừa mở mắt đã thấy Cố Phi đứng cách cậu hai bước, cầm một đĩa trái cây lớn.
Tưởng Thừa nhìn chằm chằm Cố Phi, không biết nói gì.
“Ăn không?” – Cố Phi đưa đĩa trái cây – “Vừa gọi phục vụ cắt.”
Tưởng Thừa cầm miếng dưa hấu: “Trái mùa ăn hại não.”
“Vậy sao cậu còn ăn?” – Cố Phi đặt đĩa trái cây lên bàn gần đó, cũng cầm miếng dưa hấu.
“Tôi quá thông minh” – Tưởng Thừa nói – “Ăn vài miếng dựa vào đường bình quân, noi gương cha ruột Lý Bảo Quốc.”
“Lý Bảo Quốc cũng không phải đần độn, tính nước bài rất hay” – Cố Phi cười.
“Đòi tiền cũng rất hay” – Tưởng Thừa nói xong lại tức giận, cảm thấy vừa nãy hét với Thẩm Nhất Thanh là vì Lý Bảo Quốc đòi tiền mà trở nên yếu thế, cậu hung hăng cắn miếng dưa hấu – “Đệt.”
“Cậu ăn cả vỏ à?” – Cố Phi giật mình nhìn cậu.
“Câm miệng!” – Tưởng Thừa nhai nát vỏ rồi phun vào thùng rác – “Dân thành thị chúng tôi ăn như vậy.”
“Biết rồi” – Cố Phi vừa cười vừa nói.
Tưởng Thừa lúc này thấy khó chịu, tâm trạng bất ổn, dễ bị tác động. Buổi tối vui vẻ bỗng vì cuộc điện thoại mà tan biến.
Cố Phi cũng không nói nhiều, có vẻ không vội quay về phòng ăn, hai người cứ đứng bên hành lang ăn đĩa trái cây.
Dưa hấu, cam, cà chua bi… dù vừa ăn no, nhưng tiện thể ăn chút trái cây để tiêu mỡ.
Khi đĩa trái cây đã sạch, cậu ngẩng đầu nhìn Cố Phi.
“Chúng mình ăn hết trái cây của Miểu Miểu rồi” – Tưởng Thừa lau miệng.
“Ừm, lát nữa lại đi cắt cho nó” – Cố Phi nói.
“Cậu nghe thấy bí mật gì rồi?” – Tưởng Thừa nhìn cậu, bởi rượu và hơi nóng làm nóng người, giờ đã được làm mát dần bởi trái cây.
“Cũng không phải bí mật lớn” – Cố Phi nói – “Chuyện cậu bị trả lại nuôi tôi vốn biết rồi… vừa nãy là… mẹ nuôi cậu?”
“Đúng vậy” – Tưởng Thừa gật đầu, ngón tay vẽ lung tung trên đĩa trống, dùng nước còn sót lại vẽ nốt nhạc.
“Lý Bảo Quốc vòi tiền bà ấy” – Tưởng Thừa nói xong lại tức giận, cảm thấy vừa nãy hét với Thẩm Nhất Thanh là vì Lý Bảo Quốc đòi tiền mà mất hết lập trường – cậu hung hăng cắn miếng dưa hấu – “Đệt.”
Cố Phi hơi giật mình, nhướn mày nhưng không nói.
“Cố Phi” – Tưởng Thừa lại xóa nốt nhạc vừa vẽ – “Cậu từng trải qua chuyện phiền lòng không? Cậu giải quyết sao? Cả ngày sống phong thái ung dung như thế, nhìn cũng chẳng giống đang giả bộ.”
“Uống chút rượu ngủ” – Cố Phi nói.
“Phải không?” – Tưởng Thừa nhíu mày – “Hiệu quả không?”
“Không” – Cố Phi nói.
“Dối tôi?” – Tưởng Thừa dò xét.
“Không có cách nào khác, quen rồi sẽ không thấy chuyện gì nữa” – Cố Phi nói – “Nhiều chuyện như vậy, buồn từng cái một biết chừng nào mới hết.”
Hai người vẫn đứng trong hành lang, không có ý di chuyển, cùng nhìn đĩa trái cây trống rỗng.
Một hồi sau, Tưởng Thừa nghe thấy tiếng lướt ván.
“A?” – Cố Phi quay đầu.
“Cố Miểu?” – Tưởng Thừa ngẩng đầu thấy Cố Miểu từ phòng ăn ôm áo khoác và cặp sách lướt ván tới.
“Ai! Miểu Miểu chậm lại chút, anh……” – Vương Húc cầm áo khoác chạy theo, thấy Cố Phi và Tưởng Thừa mới thở phào – “Đéo! Tao tưởng hai đứa mày bỏ trốn! Đi! Đi!”
“Giải tán à?” – Cố Phi hỏi.
“Giải tán cái gì?” – Vương Húc vừa mặc áo vừa nói – “Đổi chỗ! Đi karaoke!”
“Tao không đi nữa” – Tưởng Thừa nhanh chóng nói.
Cố Phi nhìn cậu, gật đầu với Vương Húc: “Được, đi đi.”
Mọi người trong phòng đã ra ngoài, ồn ào một góc.
Ra khỏi quán, mọi người nhanh chóng băng qua đường. Dáng Vương Húc đi đường rất rành, chắc là chỗ karaoke quen thuộc của cậu ta.
Tưởng Thừa đi cuối cùng, khi mọi người đã đi xa, thấy Cố Phi dẫn Cố Miểu đứng bên đường.
“Sao rồi?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Cậu không phải nói không đi sao?” – Cố Phi nói.
“……Tôi nói không đi nữa” – Tưởng Thừa ngẩn ra – “Cậu muốn đi thì đi đi, không cần theo tôi.”
“Không đi nữa, muốn đưa Miểu về ngủ” – Cố Phi túm lấy đầu Cố Miểu – “Hôm nay nếu không có cậu, tôi cũng sẽ không đi ăn.”
“Tại sao?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Không thú vị” – Cố Phi nói xong, vươn vai, đem xe đạp dựng cạnh một chiếc taxi – “Đi thôi, Thừa ca.”
Cố Miểu đã buồn ngủ, Cố Phi không để cô bé lướt ván về, xe đạp cắm ở cốp xe, gọi taxi.
“Lát nữa cậu…..” – Tưởng Thừa do dự nửa ngày, tới khi nhìn thấy bảng hiệu ngã tư – “Về nhà luôn phải không?”
“Cậu muốn đi đâu?” – Cố Phi hỏi.
“Tôi không biết” – Tưởng Thừa xoa trán – “Tôi không muốn về nhà Lý Bảo Quốc.”
“Ừm.” – Cố Phi đáp.
Xe dừng trước cửa tiệm của Cố Phi. Trong tiệm vẫn còn sáng, đây là lần đầu tiên Tưởng Thừa thấy mẹ Cố Phi ở tiệm sau 9 giờ.
“Đợi tôi chút” – Cố Phi nói.
“Ừm.” – Tưởng Thừa nhìn Cố Phi đưa Cố Miểu vào, giao cô bé cho mẹ cậu, rồi đi quanh quầy xếp mấy vòng, khi quay ra xách theo một túi lớn đầy đồ.
“Đây là gì?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Đồ ăn, lạc, thịt bò khô…” – Cố Phi trả lời, quay người đi về phía trước.
“Đi đâu?” – Tưởng Thừa đi theo.
“Xưởng thép” – Cố Phi nhìn cậu – “Cậu không muốn về phải không?”
Tưởng Thừa không nói gì, giơ ngón cái lên.
Phòng xưởng thép hai ngày nay đã có người đến dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả cái ghế sofa gãy chân cũng đã lót vải.
“Lý Viêm thật chăm chỉ” – Cố Phi đặt đồ lên bàn, khéo léo nhóm lửa bếp – “Đồ đạc trong phòng đều do nó thu dọn.”
“Chẳng chút nào chăm chỉ” – Tưởng Thừa ngã vào sofa, thở dài – “Mang đồ ăn gì rồi? Cho tôi xem.”
Cố Phi đưa túi tới bên cạnh cậu.
Ngoài lạc đã bóc vỏ, thịt bò khô, còn có gà cắt hạt lựu, cá phi lê, thậm chí xúc xích và mì ăn liền, chất đầy một bao. Tưởng Thừa cười: “Chuẩn bị thế này đủ uống tới sáng.”
“Cậu vẫn uống được à?” – Cố Phi quay đầu.
“Đừng có định kiến với dân nam” – Tưởng Thừa cầm bao lạc, bóc vỏ một hạt bỏ vào miệng nhai chậm – “Dân nam uống chậm một chút, dân thành thị phía nam như tôi càng chậm……”
Cố Phi cười: “Để tôi xem còn rượu không.”
“Hết thì quay về tiệm lấy” – Tưởng Thừa móc thuốc ra châm.
“Vâng, thưa lão đại” – Cố Phi lật mấy thùng giấy, lấy ra hai bình rượu đế – “Rượu Xái Sao Đỏ, dạo này mấy người đổi khẩu vị.”
“Dù sao cũng là rượu đế” – Tưởng Thừa ngậm thuốc vươn dài chân.
(*二锅头: rượu đế/rượu nước thứ hai (hàm lượng 60-70%))
“Cần rót cho cậu không?” – Cố Phi nhìn cậu.
“Đúng” – Tưởng Thừa nói – “Tôi không muốn động, không có tâm tình.”
“Nhớ cái khoảnh khắc này nhé, Thừa ca” – Cố Phi đem bàn đá nhỏ tới bên chân Tưởng Thừa, rót rượu trước mặt cậu, rồi lấy đĩa dùng một lần bỏ đồ ăn vào – “Ngoài Miểu Miểu, tôi chưa từng hầu hạ ai như vậy.”
“Lần trước ăn đồ nướng không phải cũng phục vụ chu đáo sao” – Tưởng Thừa cười.
“Vậy bắt đầu từ lần trước mà nhớ” – Cố Phi ngồi cạnh cậu.
“A” – Tưởng Thừa nâng ly uống một ngụm – “Thật vậy sao?”
“Thật” – Cố Phi xé miếng khô bò chậm rãi.
“Chưa từng có bạn gái…… trai…… bạn trai gái gì đó sao?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Không có” – Cố Phi nói.
“……A.” – Tưởng Thừa quay đầu nhìn cậu.
Tưởng Thừa thầm lặng tưởng niệm ba phút cho bản thân, vừa nãy hỏi Cố Phi câu trời sinh đã khiến cậu ngượng ngùng suốt buổi.