50. Vượt Vách

Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Phi trông vẫn bình thường, dường như thương tích cũng không quá nặng, nhưng khi cởi áo khoác ra, Tưởng Thừa nhìn thấy vết thương bị xé rách trên thắt lưng phải, khiến anh không khỏi chau mày.
“Đây là do bị đánh khi chơi bóng sao?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Ừm” – Cố Phi vứt áo khoác sang một bên, liếc nhìn anh – “Cậu chưa ăn cơm chứ?”
“Không muốn ăn” – Tưởng Thừa đáp.
“Tôi hơi đói” – Cố Phi lấy điện thoại ra – “Tôi gọi hai phần cơm, cậu ăn một chút nhé?”.
Tưởng Thừa im lặng không nói.
“Thịt bò xào ớt xanh” – Cố Phi nhìn điện thoại – “Cậu thích món gì? Còn có bò nạm khoai tây, trứng chiên cà chua, thịt kho tàu…”
“Trứng chiên cà chua.” – Tưởng Thừa thở dài.
Cố Phi đặt đồ ăn xong, lấy từ tủ nhỏ bên cạnh hộp thuốc y tế, nhìn Tưởng Thừa một chút, ngập ngừng vài giây, rồi cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình.
“Ôi trời” – Tưởng Thừa thấy hai đường vết máu lớn trên eo Cố Phi, sợ hãi đến mức gần như ngất đi – “Sao không để chúng giết chết cậu đi!”.
“Ai có thể giết chết tôi?” – Cố Phi cười, bước vào phòng nhỏ.
“… Muốn giúp không?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Cảm ơn.” – Cố Phi nói.
“Cảm ơn mà không chịu giúp thì sao?” – Tưởng Thừa đứng dậy.
“Muốn.” – Cố Phi quay đầu nhìn anh.
Vết thương trên người Cố Phi nhìn bề ngoài không nghiêm trọng, nhưng Tưởng Thừa quan sát kỹ thấy mép vết thương không gọn, không phải do vật nhọn gây ra, nên khi vết thương bị xé ra, hình dung ra cảnh tượng đó cũng đủ thấy đau đớn.
Tưởng Thừa mở hộp thuốc y tế, lấy ra chai rượu cồn, nghĩ mãi mới hỏi: “Là Hầu Tử phải không? Cái đó là… tay gấu của nó”.
“Đệt” – Cố Phi nhìn anh, hơi sững sờ – “Thế mà cậu nhận ra được? Học bá còn có tài lẻ này… Không phải Hầu Tử, là Giang Tân.”
“Tôi đoán bừa thôi” – Tưởng Thừa cầm bông y tế, chấm rượu cồn rồi lau vết thương. Vết thương dài như vậy sẽ mất nửa ngày mới xong, hơn nữa phải xử lý nhiều lần khiến anh mất sức – “Hay là cậu đi trạm xá kế bên xử lý một chút?”
“Không đi, trạm xá kế bên vừa chạng vạng đã có đám người tới tiêm thuốc bổ, giờ đang bàn tán chuyện lung tung, nếu giờ qua đó, ngày mai cả khu này đều biết tôi bị người ta chém, hơn nữa còn bị chém chết” – Cố Phi nói – “Vết thương này không nghiêm trọng lắm, khử trùng rồi băng lại là được.”
“Ờ.” – Tưởng Thừa gật đầu.
“Cậu…” – Cố Phi chưa nói xong, Tưởng Thừa đã đổ rượu cồn xuống vết thương trên thắt lưng Cố Phi. Anh ta đứng im hai giây rồi mới hít một ngụm khí – “Đệt?”
“Phải lấy nước muối sinh lý rửa… đau lắm à?” – Tưởng Thừa nhìn anh.
“Ngài cảm thấy sao?” – Cố Phi nhíu mày.
“Rượu cồn đổ lên vết thương thế này sẽ đau một chút nhưng sẽ nhanh khỏi” – Tưởng Thừa thổi vào vết thương vài cái – “Tôi muốn dội một chút.”
“… Ồ” – Cố Phi nhìn vết thương – “Dội xong rồi phải không?”
“Ừm” – Tưởng Thừa lục tìm trong hộp thuốc y tế, lấy ra chai thuốc sát trùng – “Dùng cái này sát trùng cũng gần như nhau.”
“Cái này cũng đổ lên sao?” – Cố Phi hỏi.
“Đúng đó” – Tưởng Thừa gật đầu – “Vết thương dài như vậy, nhúng bông y tế từng chút một tới khi xong”
“Thế mà trông cậu thật thản nhiên.” – Cố Phi nói.
“Tìm chết còn muốn nằm giường, cậu có bản lĩnh thì đừng để bị thương chứ” – Tưởng Thừa nói xong cũng đổ thuốc sát trùng lên, dùng bông y tế nhấn nhẹ.
“Thật ra… tôi cũng không muốn đưa cậu đi” – Cố Phi dựa tường nâng tay để Tưởng Thừa xử lý vết thương ở thắt lưng – “Chủ yếu là vì chuyện này… vốn không liên quan gì đến cậu”.
“Ừm” – Tưởng Thừa hiểu ý của Cố Phi, đoán ra Giang Tân thua bóng muốn trút giận, nhưng Hầu Tử – chỗ dựa của Giang Tân – lại không hợp với Cố Phi – “Nhưng tôi lại là mồi dẫn lửa, nếu cậu không thay tôi gánh chuyện này, Hầu Tử cũng không chắc đã tìm đến cậu gây sự”.
Cố Phi không nói gì, anh lúc này va phải Tưởng Thừa, không nói là biên soạn lý do, ngay cả chuyện lúc đó cũng không chú ý tới.
Nhưng Tưởng Thừa khiến anh có chút cảm khái, chính là tức giận đùng đùng như vậy, Tưởng Thừa vẫn có thể dựa vào chút tin tức lộn xộn đó mà hiểu rõ câu chuyện, không hổ là học bá, logic như thế này nên đi theo ngành khoa học.
“Cậu như thế này làm tôi rất không có mặt mũi” – Tưởng Thừa cầm chai rượu cồn định đổ lên thắt lưng Cố Phi – “Tôi… ”
“Ôi!” – Cố Phi không nhịn được la lên – “Lúc đổ xuống có thể báo trước một tiếng hay không?!”
“Có thể!” – Tưởng Thừa nhìn anh – “Bây giờ tôi phải đổ thêm lần thứ hai rồi”.
“Cậu…” – Cố Phi chưa nói xong, Tưởng Thừa đã đổ lên vết thương, Cố Phi hít vào một hơi – “Cậu trả thù phải không?”
“Xong rồi” – Tưởng Thừa cầm bông y tế chấm chấm lên – “Lần trước tôi ở bệnh viện có mở ra hai loại thuốc kết dính vết thương rồi, ngày mai đem cho cậu một cái, dùng cái đó lành nhanh”.
“… Ừm.” – Cố Phi đáp.
Mặc dù toàn bộ quá trình Tưởng Thừa chưa hề động chạm đến anh, nhưng bông y tế nhẹ nhàng chấm lên vết thương mang chút xúc cảm đau đớn âm ỉ vẫn khiến anh cảm thấy nửa thân người phần nào tê dại, nhưng sau khi rượu cồn đổ xong, trong khoảnh khắc mọi tạp niệm trong đầu đều biến mất, chỉ còn lại sự thanh thản.
Sau khi băng gạc xong, người đưa thức ăn đã tới, Tưởng Thừa đi ra xách vào hai phần cơm, Cố Phi mở cái bàn nhỏ ngồi xuống.
Đến lúc này, Cố Phi mới thấy cảm giác căng thẳng suốt cả một buổi chiều đang dịu dần.
“Cái tiệm này” – Tưởng Thừa mở phần cơm của mình ra, nhìn chằm chằm nửa ngày trời – “Năm nay nhất định sẽ đóng cửa.”
“Hả?” – Cố Phi mở phần cơm của mình ra nhìn, ngửi thấy vẫn rất thơm.
“Tôi mỗi lần nhìn thấy kiểu trứng chiên cà chua, cà chua xắt ra còn to hơn cái mặt, một quả trứng chiên ra phân thành tám phía” – Tưởng Thừa nói – “Đều sẽ nói một câu thế này.”
Cố Phi nhìn chằm chằm phần cơm trứng chiên cà chua của anh một hồi, không nhịn được cười phá lên, nửa ngày sau mới dừng lại, đem phần thịt bò ớt xanh của mình đẩy qua: “Muốn đổi không?”
“Không cần” – Tưởng Thừa xem xét thức ăn trong hộp – “Kiểu thịt bò ớt xanh trái ớt cắt một đao, thịt bò cắt 80 đao thế này, cái tiệm này năm nay phải đóng cửa”
Cố Phi vừa cười vừa ăn, Tưởng Thừa cũng không nói nữa, một mặt khó chịu cuối đầu xuống bắt đầu ăn.
Im lặng ăn được mấy phút, Cố Phi ngẩng đầu lên, đặt đũa xuống: “Thật ngại, tôi cũng không có ý muốn gạt cậu”.
Tưởng Thừa không nói, nhìn miếng cà chua kẹp ở trên đũa, qua một hồi mới đem bỏ vào miệng: “Việc này xử lý xong chưa?”
Cố Phi do dự một hồi: “Tôi hẹn với Hầu Tử ngày mốt, sau khi thi bóng xong.”
Tưởng Thừa ngước mắt nhìn anh.
“Chuyện đó thật sự là của tôi và Hầu Tử” – Cố Phi nói – “Có hay không có cậu dẫn mồi lửa này, cuối cùng vẫn sẽ nổ, hiểu rõ với nhau là được rồi.”
Tưởng Thừa không lên tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn.
Phần cơm này rất khó ăn, nước cà chua còn chưa chiên ra hết, trứng gà quá ít, cơm nấu quá nhão, Tưởng Thừa ăn một nửa liền dừng đũa.
“Ăn không vô đặt trên bục kia ở sân sau” – Cố Phi ăn trái lại rất nhanh, hộp cơm đã thấy đáy – “Sẽ có mèo hoang tới ăn.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa đứng dậy, đem nửa hộp cơm còn lại tới sân sau đặt ở trên bục, đứng đó đợi một lúc, không thấy có mèo tới, thế là lại trở vào trong tiệm – “Không nhìn thấy mèo à.”
“Con mèo thường tới có lá gan vô cùng nhỏ, có người ở đó nó sẽ không ra.” – Cố Phi đem hộp cơm vứt đi, thu bàn lại, châm lên một điếu thuốc, dựa trên quầy thu ngân.
Tưởng Thừa ngồi ở trên ghế, cầm điện thoại không có mục đích quẹt tới quẹt lui.
“Tôi biết hôm nay không kêu cậu, cậu rất khó chịu” – Cố Phi ngậm điếu thuốc, nhìn giày của mình – “Nếu chỉ là Giang Tân, tôi sẽ gọi cậu, nhưng có Hầu Tử… tôi cảm thấy vẫn là thôi vậy”.
Tưởng Thừa nhìn anh một cái.
“Có vài chuyện, mình có thể không cần đụng tới thì đừng đụng tới, có thể không tham gia thì đừng tham gia” – Cố Phi nhả ra ngụm khói – “Rất nhiều phiền phức.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa đáp một tiếng.
“Cậu hôm đó hỏi tôi, tại sao không học trung cấp nghề” – Cố Phi nhìn Tưởng Thừa – “Muốn nghe chút không?”.
“Được.” – Tưởng Thừa gật gật đầu.
Cố Phi đi ra đóng cửa tiệm, cửa cuốn cũng kéo xuống một nửa, cầm lấy một cái ghế ngồi xuống trước mặt Tưởng Thừa.
“Tôi trước đây, rất chướng khí” – Cố Phi im lặng đi một hồi mới nói tiếp – “Lúc còn học tiểu học suốt ngày… đánh nhau, bạn học hồi tiểu học trên đường đụng phải tôi đều đi lách qua”.
“Trùm trường học nha” – Tưởng Thừa nhìn anh.
“Thì chính là… ở nhà tôi bị ba mình đánh, ra khỏi cửa lại đi đánh người khác” – Cố Phi cười cười – “Tôi lúc đó không thích nói chuyện, có chút chuyện là động thủ, đả thương người bị người ta tới cửa đòi tiền bồi thường, ba tôi lại đem tôi chỉnh đốn một trận”.
Tưởng Thừa khe khẽ thở dài.
“Lúc mùng một, tôi đem bạn cùng bàn của mình đẩy ra ngoài cửa sổ lầu hai phòng học” – Cố Phi vươn dài chân ra, nhìn mấy ngón chân của mình – “Thật ra ba tôi cũng từng ném tôi, tôi cũng không quá bị thương…”
Tưởng Thừa có chút giật mình nhìn anh chằm chằm, không nói chuyện.
“Nhưng đứa nhóc đó bị thương tới rất nghiêm trọng, tay chân còn có xương sườn đều bị gãy, trường học tìm mẹ tôi… lúc đó ba tôi vừa chết” – Giọng của Cố Phi rất thấp – “Trường học vốn cảm thấy tình hình của tôi không thích hợp tiếp tục ở lại học văn hóa bình thường, lại cộng thêm chuyện này, liền đưa tôi đến trường giáo dưỡng”.
“Trường giáo dưỡng là trường thế nào?” – Tưởng Thừa hỏi, nhìn bộ dáng có chút thất thần của Cố Phi, anh đành cúi đầu mở điện thoại ra xem một chút.
Trường giáo dưỡng là một loại trường giáo dục đặc biệt của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, bởi vì có hành vi trái với pháp luật hoặc phạm tội nhẹ chưa tới tuổi trưởng thành mà mở lớp, không thuộc phạm vi xử phạt hành chính.
“Ôi?” – Tưởng Thừa sững sờ.
“Rất nhiều nơi đã hủy bỏ rồi” – Cố Phi nhẹ lắc lắc mũi chân mình – “Chỗ mà tôi nói sau này cũng đã đổi thành trường trung cấp nghề, lúc tôi tới đó không có bao nhiêu học sinh.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa đáp một tiếng, không biết nên nói cái gì cho tốt.
“Thật ra lúc đó hiệu trưởng còn kiến nghị mẹ tôi đưa tôi tới bác sỹ tâm lý, cho rằng khuynh hướng bạo lực của tôi nghiêm trọng gì đó” – Cố Phi quăng tàn thuốc xuống đất đạp tắt, lại mò ra một điếu khác châm lên – “Mẹ tôi không chịu, Nhị Miểu đã như vậy rồi, bà ấy chịu không nổi khi nghe người ta nói tôi cũng có bệnh… tôi đành phải đi học trường giáo dưỡng”.
“Đều là học sinh giống như cậu tới đó sao?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Học sinh như tôi ở đó đã tính là trẻ ngoan rồi” – Cố Phi cười – “Ở cùng học sinh trường giáo dưỡng mới biết cái gì gọi là không còn thuốc chữa, cậu nghĩ cũng không ra những người mười mấy tuổi đó có thể hỏng tới mức độ nào, tôi ở đó một năm rưỡi, cả đời này tôi cũng không muốn lại cùng những người đó có bất cứ giao thiệp gì”.
“Cho tôi… điếu thuốc.” – Tưởng Thừa nói.
“Cậu lại hết thuốc?” – Cố Phi móc ra hộp thuốc – “Lần sau nếu cậu không có thuốc cứ trực tiếp lấy trong quầy là được”.
“Chỉ là đúng lúc lại hết thôi.” – Tưởng Thừa lấy điếu thuốc châm lên, cảm thấy trong đầu có chút loạn.
Thật ra nhìn bộ dáng đó của Cố Phi lúc bình thường, anh gần như có thể tưởng tượng anh ta đã từng trải qua quá khứ dạng gì, nhưng cũng không ngờ tới lại nghiêm trọng tới vậy, chính là chuyện Cố Phi “giết” ba của mình anh còn phải tiêu hóa nửa ngày trời, lúc này lại cảm thấy như bị tẩy đi một lần nhanh nhẹn, trong đầu ong ong.
“Tôi hình như vừa lạc đề rồi.” – Cố Phi nói.
“A.” – Tưởng Thừa nhìn anh ta, vẫn chưa hoàn thần lại.
Bị cha ruột của mình từ lầu hai ném xuống, Tưởng Thừa có chút tiếp thu không nổi, ném bạn cùng bàn từ cửa sổ lầu hai xuống, anh cũng kinh hãi như nhau.
“Lầu hai của phòng học cao hơn lầu hai của tòa nhà chung cư à.” – Tưởng Thừa nói.
“Hả?” – Cố Phi ngây người, cả buổi sau mới phản ứng lại anh đang nói cái gì, chợt nghiêng đầu đi cười lên – “Thừa ca, tôi phát hiện ra năng lực nắm bắt trọng điểm của cậu rất mạnh nha”.
“Cười mẹ gì” – Tưởng Thừa châm xong điếu thuốc vẫn luôn kẹp trong tay, lúc này mới nhớ tới hút một hơi – “Lạc đề rồi sao? Chủ đề trước đó là cái gì?”.
“Đầu tháng ba nửa cuối năm, trường học đã đổi thành trường trung cấp nghề, sau khi chúng tôi tốt nghiệp, hầu hết đều ở lại nơi đó học” – Cố Phi nói – “Nhưng tôi vẫn muốn học trường phổ thông, tôi thật sự không muốn ở cùng tụi nó, tôi cả đời này cũng không muốn xuất hiện cùng một chỗ với tụi nó”.
“Cho nên cậu thi vào Tứ Trung?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Ừm” – Cố Phi gật đầu – “Tứ Trung nát, coi như dễ dàng thi vào”.
Tưởng Thừa không nói chuyện, sau khi hít vào vài ngụm lại thở ra một hơi thật dài, đột nhiên không biết nên nói gì mới ổn.
“Thừa ca” – Cố Phi đứng dậy đi tới tủ đông lấy ra chai bia, dùng răng mở nắp ra uống hai ngụm – “Cậu không giống với những người ở đây, cậu căn bản không biết là chọc vào những kẻ này rồi sẽ có bao nhiêu phiền phức.”
Tưởng Thừa nhìn anh.
“Cậu đánh nhau một trận, thua rồi, sẽ có người cảm thấy cậu rất dễ ăn hiếp, thắng rồi, sẽ có người cảm thấy cậu làm màu thấy ghét, cho dù cậu có như thế nào cũng đều bị làm phiền” – Cố Phi nói – “Những kẻ này, cách càng xa càng tốt, cậu hiểu ý tôi không?”
“… Ừm.” – Tưởng Thừa nhắm mắt hút vào một hơi lại chầm chậm nhả ra.
“Cậu không phải Vương Húc, không phải Giang Tân, càng không phải Hầu Tử, cậu là một học sinh tốt” – Cố Phi nói – “Lên lớp của cậu, học bài của cậu, sau đó thi bài của cậu, đi tới trường cậu muốn đi, đừng để bản thân dây vào những chuyện này”.
Tưởng Thừa trầm mặc dập đi điếu thuốc, tay chà lên mặt mấy lần, dựa vào phía sau ghế.
“Tôi không kêu cậu đi, không phải muốn gánh cho cậu chuyện gì” – Cố Phi nói – “Tôi là sợ cậu bị vùi ở nơi này, đổi lại là ai tôi cũng sẽ không quan tâm đến, bởi vì không có người từng nói với tôi “Tôi sẽ không bị thối rữa ở nơi này” như vậy, chỉ có cậu, cậu nói rồi thì phải làm được, đừng cảm thấy tôi đã giúp cậu cái gì, cũng không cần nói nghĩa khí gì với tôi”.
Tưởng Thừa vẫn không nói chuyện, chỉ là đột nhiên đứng dậy đi tới trước mặt Cố Phi, xoa đầu anh.
“… Nếu là người khác xoa đầu tôi như vậy tôi sẽ đánh luôn” – Cố Phi ngẩng đầu lên nhìn anh.
Tưởng Thừa lại xoa đầu anh tiếp.
“Đệt.” – Cố Phi cười rồi.
Tưởng Thừa túm lấy gáy Cố Phi, giữ đầu anh ta lại.
“Làm gì đó?” – Mặt của Cố Phi đều bị ấn xuống dưới bụng của mình, chỉ có thể giọng buồn bực hỏi.
“Đừng nói chuyện.” – Tưởng Thừa nói.
“Tôi sắp thở không ra hơi rồi” – Cố Phi nói.
Tưởng Thừa không để ý, tới mấy phút sau mới thả ra, trở về trên ghế của mình nhìn Cố Phi, đột nhiên lại cười lên, vừa dòm Cố Phi mà cười một trận.
Cố Phi lấy rượu vốn là muốn uống, chai rượu giơ tới bên miệng hai ba lần cũng đã dừng lại, cuối cùng đặt nó xuống đất, cũng cười lên theo.
“Tôi” – Tưởng Thừa vừa cười vừa nói – “Thật ra là một người nghiêm túc.”
“Tôi cũng vậy” – Cố Phi uống một ngụm bia lớn, nén tiếng cười của mình – “Hi vọng cậu đừng hiểu lầm”.
“Ừm” – Tưởng Thừa gật đầu, lại tiếp tục cười một hồi mới thở đều lại, sau đó kéo một hơi dài mà thở hắt ra, dừng lại rất lâu sau mới mở miệng – “Có thể nói tôi biết cậu với Hầu Tử làm sao giải quyết không?”
“Hỏi câu này làm gì?” – Cố Phi hỏi.
“Nếu đánh nhau một trận để giải quyết, nó nhất định không đánh lại cậu” – Tưởng Thừa nói – “Hai người chắc chắn sẽ không đánh solo, lần trước tôi bị chặn với Vương Húc, nó vẫn có thể nể mặt cậu, cho nên cũng sẽ không tìm một đám người tới đánh cậu một mình, đúng không?”
“Ừm.” – Cố Phi cười.
“Cho nên các cậu làm sao giải quyết?” – Tưởng Thừa nhìn chằm chằm vào mắt Cố Phi.
Cố Phi cùng anh nhìn nhau, cơ hồ là đang do dự, cuối cùng thấp giọng nói hai chữ: “Vượt vách.”
“Là thứ gì?” – Tưởng Thừa không hiểu nhìn anh ta.
“Chỗ xưởng thép có quy tắc của nó” – Cố Phi nói – “Là phương pháp giải quyết được công nhận.”
“Vách gì? Làm sao vượt?” – Tưởng Thừa lại hỏi.
“Gần đây thần tượng của cậu có phải đổi rồi không?” – Cố Phi uống hớp bia.
“Cái gì?” – Tưởng Thừa ngẩn ra.
“Lúc trước không phải là ông nội tiểu Minh sao?” – Cố Phi nói – “Bây giờ không phải nữa à?” (*)
[(*) Ý nói không phải Tưởng Thừa một lòng không quản chuyện thiên hạ sao]
“… Cút.” – Tưởng Thừa mò trong túi một phen, lấy hộp thuốc lá ra, móc một điếu ngậm vào.
Lúc định châm lên, Cố Phi “chậc” một cái: “Có thuốc còn châm của tôi?”
“Hả?” – Tưởng Thừa nhìn điếu thuốc trong tay mình, đúng là vẫn còn, vừa nãy chắc đầu bị hôn mê rồi.
Anh nhìn chằm chằm hộp thuốc của mình một hồi, cầm xuống điếu trong miệng bỏ lại vào hộp, cất lại trong túi, sau đó chìa tay ra với Cố Phi: “Cho điếu thuốc.”
Cố Phi có chút không nói nên lời lấy hộp thuốc ra thảy vào tay anh.
“Vách làm sao vượt?” – Tưởng Thừa cầm điếu thuốc không châm lên, lại tiếp tục hỏi.
“Tiệm mà cậu mua xe đạp, con đường đó đi thẳng, có một cầu đường sắt” – Cố Phi nói – “Bên cạnh là một khu công nghiệp nhỏ, nhà máy dời đi rồi, chỗ đó có người mua nhưng vẫn chưa khai phá, tòa nhà đều là nguy phòng*…” (*tòa nhà có nguy hiểm bị sụp đổ)
“Đệt” – Tưởng Thừa không đợi anh ta nói xong đã cắt ngang – “Nhảy lầu?”
Cố Phi nhìn anh.
“Từ tòa nhà này nhảy tới tòa nhà khác?” – Tưởng Thừa nhìn chằm chằm anh – “Phải không?”
“Ừm” – Cố Phi đáp một tiếng – “Nhảy tới khi có người bị thương hoặc rút lui thì thôi.”
“Chỗ xưởng thép các cậu chất lượng không khí có phải là không được tốt? Thiếu ôxi tổn hại trí não phải không?” – Tưởng Thừa quả thực không cách nào hình dung được cảm nhận của bản thân – “Sao không nói nhảy tới có người ngã chết mới thôi luôn?”
“Thường sẽ không chết được, khoảng cách không lớn.” – Cố Phi cười nói.
“Não tàn” – Tưởng Thừa cầm hộp quẹt châm lên mấy cái vẫn không được, lửa vừa tới gần đã bị khí trong mũi phun ra thổi tắt đi, cuối cùng anh đem hộp quẹt cùng điếu thuốc đều quăng qua cái ghế ở một bên – “Thế giới này còn có người não tàn như vậy, thật mở mang tầm mắt!”.
Cố Phi cầm lại điếu thuốc châm lên, đưa tới trước mặt anh.
Tưởng Thừa nhìn anh một cái, vươn tay nhận lấy ngậm vào.
Hai người đều không nói chuyện nữa, trong tiệm rất yên tĩnh, ngoài đường đều không có âm thanh, Tưởng Thừa thậm chí có thể cảm thấy tiếng thở hổn hển vù vù của bản thân.
Anh không hiểu sao lại muốn nổi nóng, không phải với Cố Phi, cũng không phải với Hầu Tử, không biết là với ai, cũng không biết rốt cuộc là nổi nóng cái gì, chính là nuốt không trôi.
Tưởng Thừa nâng mắt nhìn chằm chằm Cố Phi, Cố Phi một mặt bình tĩnh nhìn anh.
Anh đột nhiên có chút đau lòng.
Cố Phi từ là một đội viên ăn ý của anh, từ là người bạn bàn bên cùng anh nói ra bí mật không thể nói, đột nhiên bị một vài tối tăm anh từ trước tới nay chưa từng nghĩ tới, vẫn luôn cảm thấy rất xa vời, ngổn ngang, kéo anh ta đi từng chút một, biến thành một cái bóng anh có phần không thể với tới.
Anh rất đau lòng.
Một điếu thuốc trong yên lặng rất nhanh đã hút hết, hút tới một chút cũng không vui vẻ, có hơi không được thoải mái, cổ họng khô đi.
Tưởng Thừa dập thuốc, tay vươn tới trước mặt Cố Phi.
Cố Phi nhìn tay của anh, có lẽ không biết anh đang muốn làm gì, do dự một hồi mới lấy tay của mình đặt lên tay của anh.
Tưởng Thừa nắm chặt một phen, lại rất dùng lực mà bóp mạnh một hồi, mới buông ra.
“Khi nào? Nhảy cái lầu thiếu máu não đó?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Chơi xong chung kết.” – Cố Phi chà chà tay bị anh bóp tới mức hơi trắng bệch.
“Tôi muốn đi xem” – Tưởng Thừa nói, dù Cố Phi muốn nói cái gì, anh cũng sẽ xua tay cắt ngang anh ta – “Tôi sẽ không cho ai biết tôi tới, tôi chỉ muốn tới xem một chút.”
“Xem cái gì?” – Cố Phi có chút bất đắc dĩ hỏi.
“Xem anh là người như thế nào” – Tưởng Thừa nhìn Cố Phi – “Tôi chính là muốn nhìn rõ anh là người như thế nào”.