Ngay Cả Sau Khi Chuyển Sinh Tôi Vẫn Phải Kinh Doanh
Sự Biến Mất Bất Ngờ
Ngay Cả Sau Khi Chuyển Sinh Tôi Vẫn Phải Kinh Doanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Eddie nghiêng đầu nhìn hai bông hoa đột nhiên xuất hiện, nhưng cậu nghĩ chúng là dành cho Ketron đang ngồi cạnh mình, nên không để tâm nhiều.
Eddie nhìn chằm chằm vào hai bông hoa tươi mới đột nhiên xuất hiện, rồi nhìn Ketron bên cạnh.
Ánh mắt họ chạm nhau khi Ketron, đang nhấp ngụm đồ uống thể thao Eddie đưa, ngẩng lên nhìn cậu.
Eddie lặng lẽ nhìn Ketron ngồi bên cạnh, rồi như bị thôi thúc, đưa tay cài một bông hoa lên vành tai Ketron.
“..?”
Ketron khựng lại một chút. Bông hoa cài trên tai người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt vốn thường nghiêm nghị, trông có vẻ lạc quẻ nhưng lại bất ngờ tăng thêm vẻ tươi trẻ gần như bằng không của y.
Với Eddie, đây đúng là một phép màu, biến vẻ đáng yêu vốn đã gần 100% của Ketron thành 200%.
"Ha ha."
Eddie đặt bông hoa còn lại lên vành tai kia của Ketron.
Ketron thoáng bối rối trước hành động kỳ lạ của Eddie, nhưng y không từ chối cử chỉ đó.
Eddie đã đoán đúng. Một người đàn ông đẹp trai thì dù đeo hoa cũng không thể nào bớt đẹp đi được. Vẻ đẹp và nét duyên dáng luôn có điểm chung.
Ketron nhìn chằm chằm Eddie một lúc, rồi quyết định giữ nguyên những bông hoa trên tai thay vì gỡ chúng ra, để mặc Eddie ngắm nghía.
Quả là một chàng trai ngoan ngoãn.
Eddie mỉm cười vui vẻ và nhẹ nhàng chạm ngón tay vào má Ketron trước khi nhìn xuống đấu trường giải đấu, nơi vẫn chưa có trận đấu nào bắt đầu.
Cậu thích xem những người chơi giỏi trên YouTube hơn là tự mình chơi game, nên cậu chọn một tư thế thoải mái, nghĩ rằng làm khán giả là điều tuyệt vời nhất. Đúng là tư thế hoàn hảo của một khán giả.
Đó là khoảnh khắc bình yên cuối cùng của hai người trước khi mọi thứ thay đổi.
***
Sự bất thường này xảy ra một cách lặng lẽ và không hề báo trước.
“Mua xúc xích đi, mua xúc xích nào”
Ngoài những cô gái phát hoa, còn có rất nhiều người bán đồ ăn thức uống, mang theo những khay hàng tạm bợ đeo trước người.
"Ừm."
Eddie hơi do dự khi thấy một người bán xúc xích trông ngon mắt đi ngang qua. Dĩ nhiên, cửa hàng tiện lợi có rất nhiều xúc xích nóng, nhưng hiện tại cậu chẳng có cái nào, và hương vị của xúc xích chế biến sẵn ở cửa hàng tiện lợi chắc chắn sẽ khác với xúc xích mới nướng, béo ngậy này.
“Hai cây”
"Vâng!"
Eddie quyết định mua thêm một phần cho Ketron. Đúng lúc đó, Eddie lục túi lấy ra những đồng bạc.
Cạch!
Eddie nghe thấy một âm thanh quen thuộc, như tiếng bánh răng khổng lồ đang ăn khớp và quay mạnh mẽ.
Eddie giật mình, vội vàng ngước nhìn xung quanh tìm nơi phát ra tiếng động.
Lách cách, lách cách.
Âm thanh đó ngày càng lớn hơn, không thể không nghe thấy.
Nhưng tất nhiên, không thể nào một bánh răng khổng lồ đủ sức khiến Eddie phải chú ý lại đột nhiên xuất hiện bên trong Đấu trường La Mã được.
Xung quanh vẫn còn tiếng rộn ràng háo hức chờ đợi giải đấu sắp tới, và dường như không ai nhận ra điều gì khác lạ, như thể chỉ có Eddie nghe thấy tiếng động. Người bán hàng đứng trước mặt Eddie vẫn giữ nguyên vẻ mặt, chỉ chờ cậu trả tiền.
Như thể Eddie là người duy nhất nghe thấy âm thanh đó.
Cạch!!!
Khi tiếng động cuối cùng cũng im bặt, Eddie thở hổn hển như vừa chạy nước rút.
“Cậu ơi?"
Người bán hàng gọi Eddie, vẻ mặt bối rối khi thấy cậu đờ đẫn, mặt tái mét lúc lấy tiền. Dường như người bán không hề nghe thấy tiếng động đó.
“À, xin lỗi.”
Eddie đã nhanh chóng xin lỗi sau khi sững người một lúc, và lấy ra những đồng bạc để trả.
Chắc là mình đã nghe nhầm?
Dù biết đó không phải là câu trả lời đúng, Eddie vẫn cố tự trấn an. Nếu không, tình hình sẽ quá kỳ lạ và đáng sợ.
Người bán hàng hài lòng với giao dịch, vừa đưa tiền thừa vừa bắt chuyện.
“Xúc xích của chúng tôi to lắm, cậu mua hai cái một lúc, chắc hẳn cậu ăn nhiều hơn vẻ ngoài của mình đấy!”
“Không, tôi…”
Tôi mua cho bạn tôi nữa, nhưng nói ra có vẻ không đúng lắm.
Eddie do dự một lúc không biết nên gọi Ketron là gì, nhưng cậu không nghĩ điều đó quan trọng lắm, nên chỉ gật đầu.
“Tôi sẽ ăn nó cùng với bạn tôi bên cạnh.”
"Bạn à?"
"Vâng."
Nói xong, Eddie quay sang nhìn bên cạnh, mắt mở to. Ketron, người vẫn ngồi cạnh cậu từ đầu đến giờ, đã biến mất.
Chỉ còn lại hai bông hoa mà Eddie đã cài trên tai, nằm trơ trọi ở chỗ Ketron vừa ngồi.
Giống như thể chỉ có Ketron đột nhiên biến mất vậy.
Hả?
Biết Eddie không thích ở một mình, Ketron luôn cố gắng không rời xa cậu nếu có thể. Và nếu y có đi đâu, y chắc chắn sẽ báo cho cậu biết trước. Chắc chắn có chuyện gì đó không ổn.
Người bán hàng nói thêm vài lời với Eddie, người đang trưng ra vẻ mặt bối rối.
“Cậu đã ở một mình từ nãy rồi."
"Vâng?"
Eddie trông có vẻ bối rối, vì Ketron rõ ràng đã ngồi ở bên cạnh cậu cho đến trước khi người bán xúc xích đến.
“Từ bao giờ?"
Nghe những lời đó, người bán hàng lộ vẻ mặt thực sự kỳ lạ.
“Tôi đã đi quanh khu vực này từ nãy rồi, và cậu đã ở một mình ngay từ đầu.
Cậu bị lạc mất thành viên trong nhóm hay sao vậy?”
Eddie nghe thấy câu hỏi của người bán hàng, nhưng cậu không thể thốt nên lời vì cảm thấy lạnh buốt, môi như cứng lại.
Eddie cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh ngắt. Cảm giác này không thể nào tránh khỏi ngay cả khi cậu đang cầm một túi chườm nóng.
Trong khi Eddie nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay tái nhợt của mình, người bán hàng nhìn cậu bằng ánh mắt khó hiểu rồi lặng lẽ rời đi.
Cảm thấy tiếng rao "Xúc xích đây!" dần nhỏ lại, Eddie nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống bên cạnh mình.
Ngay từ đầu y đã không ở đây sao? Vậy Ketron ở đâu? ...Ketron đã đi đâu?
Tại sao? Khi nào? Không, tại sao?
Chuyện này bắt đầu trở nên tồi tệ từ khi nào?
Đang suy nghĩ miên man, cậu đột nhiên nhìn thấy bảng thông báo Ma thuật, nó đã thay đổi theo thời gian thực từ trước đó.
[Danh sách người tham gia]
[Ketron.]
Vừa nhìn thấy cái tên quen thuộc hiện rõ bên dưới, Eddie liền bật dậy. Cậu quay phắt lại khi thấy những người ngồi hàng sau đang phàn nàn, rồi đưa cho họ hai cây xúc xích đang cầm trên tay.
“Cái gì vậy?
“Ăn chúng giùm!”
Eddie hét lớn rồi lập tức chạy khỏi đó, cậu không biết mình lấy đâu ra sức mạnh như vậy.
Có rất nhiều người ở gần, bình thường cậu sẽ giật mình với khuôn mặt tái nhợt, nhưng bây giờ cậu thậm chí không còn cảm thấy sợ hãi nhờ dopamine dường như đang dâng trào từ đâu đó.
“Xin lỗi, cho tôi qua.”
Eddie không còn nghĩ đến chỗ ngồi nữa. Trước tiên, cậu phải xuống tầng một, đó là tất cả những gì cậu nghĩ đến lúc này.
Tại sao tên Ketron lại có tên trong danh sách người tham gia?
Tại sao thế!
Eddie chạy không ngừng nghỉ, đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này. Dĩ nhiên, kiếp trước cậu luôn tập thể dục khi có thời gian, nhưng sau khi chết trẻ, cậu cảm thấy mọi thứ đều vô ích, nên chỉ tập luyện ở mức tối thiểu, cảm thấy thể lực đang cạn kiệt.
Cậu nên rèn luyện sức khỏe khi trở về. Ít nhất, cậu cũng nên tập theo lịch của Ketron.
Eddie, người đã hạ quyết tâm, chạy càng tuyệt vọng hơn, nghĩ rằng quyết tâm này chỉ có thể thực hiện được nếu cậu tìm thấy Ketron bằng mọi cách.
Khi cậu xuống tầng một, thấy không có mấy người, chỉ có vài quản lý đứng xung quanh trò chuyện. Có vẻ những người định thi đấu đều đã vào trong hết rồi. Giải đấu sắp bắt đầu.
Họ nhìn thấy Eddie đang thở hổn hển, như thể là một người tham gia đến muộn nên tặc lưỡi hỏi.
“Người tham gia?"
“A, không… ha… ha…”
Ngay cả khi đang thở hổn hển, Eddie cũng không biết phải miêu tả Ketron như thế nào.
Nghĩ lại thì Ketron và Eddie thậm chí còn chẳng phải bạn bè. Khó mà nói rằng họ có mối quan hệ chủ và người làm.
Eddie nhận ra rằng họ thực sự chẳng là gì của nhau. Nếu phải diễn tả mối quan hệ tưởng chừng rất xa vời ấy, thì thứ gần gũi nhất với cậu chính là một người bạn.
“Tôi có chuyện muốn nói với bạn tôi, người cũng là một người tham gia. Tôi có thể vào trong được không?”
Cuối cùng, Eddie không thể chọn được từ ngữ nào nên đã chọn một cách nói mơ hồ, và các quản lý lắc đầu với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Xin lỗi, nhưng chỉ những người tham gia giải đấu mới có thể vào từ đây. Nếu cậu có điều gì muốn nói, chúng tôi có thể truyền đạt, vậy nên hãy cho chúng tôi biết người nhận là ai.”
Họ thật tốt bụng. Nhưng cậu có thể nói gì bây giờ?
Cậu đã chạy tới vì bất ngờ, nhưng Eddie thậm chí còn chưa kịp hiểu rõ tình hình hiện tại.
Tên của Ketron có trong danh sách người tham gia.
Eddie ngồi một mình giữa khán giả.
Đúng vậy, đây chính là cảnh tượng cậu sẽ phải đối mặt nếu y quyết định tham gia giải đấu.
Nhưng Eddie chưa bao giờ đưa ra lựa chọn như vậy. Cậu chưa từng bắt Ketron lựa chọn như vậy, và cậu cũng không đến nỗi đần độn đến mức không cảm nhận được sự thay đổi đột ngột, trái ngược với quy luật tự nhiên này.
Nhưng dù có cảm nhận được thì Eddie cũng chỉ là một người bình thường bất lực, không có khả năng vượt qua những người quản lý nghiêm nghị này để gặp Ketron.
Cuối cùng Eddie hỏi bằng giọng yếu ớt.
“Giải đấu, ừm... mọi người phải đăng ký trước, đúng không?”
“Đúng vậy. Hạn chót đã là một tuần trước rồi.”
Hạn chót đăng ký giải đấu đã là một tuần trước. Ketron hiện đang tham gia giải đấu.
Điều đó có nghĩa là không chỉ tình hình hiện tại đã thay đổi mà thôi.
Hơn một tuần trước, Ketron đã nộp đơn. Không, quá khứ đã thay đổi nên y mới đăng ký.
Rõ ràng Ketron không hề nộp đơn xin tham gia giải đấu, y không làm vậy.
Nhìn thấy sắc mặt Eddie tái nhợt, các quản lý liếc nhìn cậu, có lẽ hiểu lầm điều gì đó nên thận trọng hỏi: “Có phải việc đó rất khẩn cấp và quan trọng không? Vậy thì chúng tôi có thể truyền đạt ngay lập tức. Tôi nên nói cho ai?”
Nhưng ngay từ đầu đã chẳng có thông điệp nào để truyền tải. Có lẽ Ketron thậm chí còn không cảm thấy có điều gì bất ổn.
Ngược lại, Eddie có thể là người đã thúc giục y tham gia ở thời điểm quá khứ đã thay đổi, vậy cậu có thể nói gì?
'Câu chuyện đã thay đổi.’
Câu chuyện về thế giới này đột nhiên thay đổi, tôi phải nói với ai đây?
Cậu hẳn là người duy nhất cảm thấy lạ lẫm trong thế giới này.
Vào lúc đó, Eddie nghe thấy một tiếng động lạ,
Cạch!
Âm thanh đó vang vọng trong tai cậu. Đó là một âm thanh có sự cộng hưởng, như những bánh răng ăn khớp vào nhau và cỗ máy khổng lồ đang chuyển động.
Cùng lúc đó, gió cũng ngừng thổi.
Cái lạnh buốt biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng kỳ lạ
Eddie nhanh chóng ngước lên khi cảm thấy cái lạnh mà cậu không thể cảm nhận một cách đúng đắn vì tình hình quá bất ổn và cậu quá bối rối, dường như đã biến mất ngay lập tức.
Không còn âm thanh nào nữa.
Không còn lạnh nữa.
Eddie nhận ra mình không còn đứng trước mặt các quản lý ở tầng một nữa. Không, thậm chí còn không ở Sanderne.
Có lẽ, đó thậm chí không phải là một nơi nào thuộc thế giới này.
Đó là một khoảng không trống rỗng, không có gì cả. Nguồn sáng duy nhất là một tia sáng le lói từ trần nhà, hoặc ánh sáng trên cao, và ở nơi ánh sáng chiếu rọi xuống, chỉ có duy nhất một cuốn sách.
Như bị thôi miên, Eddie tiến lại gần cuốn sách. Trước đó, mọi thứ khác đều mờ ảo và khó nhìn.
Cậu di chuyển chậm hơn bình thường rất nhiều, nhưng chỉ một lát sau cậu đã chạm tay vào cuốn sách.
Trên bìa da đen của cuốn sách, tựa đề được viết bằng những nét chữ đẹp mắt.