Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 20
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ vì tôi nói mình ghen với Đới Hạ Xuyên, nên sau đó Lâm Tử Tông bắt đầu giữ khoảng cách với hắn. Dĩ nhiên, tôi cũng không chắc lý do thật sự có phải vì tôi hay không. Nhưng tôi cứ tự tin cho là vậy. Làm người, ai cũng nên biết cách tự tô điểm cho bản thân một chút, có thế khi ra ngoài mới đủ tự tin. Mà đàn ông tự tin thì mới có số hưởng, ví dụ như hiện tại tôi đang rất có phúc đây.
Lâm Tử Tông bắt đầu chủ động đến trường tôi tìm, thậm chí còn chịu khó ngồi học cùng tôi. Cậu ấy học, còn tôi thì ngủ. Tôi còn nghĩ thầm, chắc cậu ấy nên đi thi hộ tôi luôn mới đúng.
Trước thềm năm mới, cậu ấy nói với tôi rằng đã nộp đơn xin chuyển ký túc xá. "Sao vậy?" Tôi hơi bất ngờ. "Sao mà gấp thế?" Lâm Tử Tông vẫn giữ vẻ thản nhiên như mọi khi: "Lớp em có một bạn bảo lưu, vừa khéo trống ra một giường." Trống thì trống, thật ra để trống cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng Lâm Tử Tông lại xin chuyển vào ở, lý do đưa cho thầy phụ trách là: "Ở với bạn cùng lớp thì đi học hay tham gia hoạt động gì cũng tiện hơn." Tôi biết thừa đó chỉ là cái cớ. Lâm Tử Tông không nói ra lý do thật sự. Cậu ấy không nói thì tôi đành tự đoán. Tôi đoán là vì cậu ấy không muốn dính dáng gì đến Đới Hạ Xuyên nữa.
Chuyện chuyển ký túc xá khiến tôi vui suốt một thời gian dài. Sáng sớm cuối tuần, tôi đã hớn hở chạy sang tìm Lâm Tử Tông, định bụng giúp cậu ấy dọn đồ và chuyển phòng. Nhưng lúc tôi đến nơi thì cậu ấy đã dọn xong hết rồi, tôi chỉ việc xách vali từ tầng ba lên tầng năm là hoàn thành nhiệm vụ. Lúc hai đứa tôi chuẩn bị rời đi thì đúng lúc Đới Hạ Xuyên trở về. Vừa thấy chúng tôi, mặt hắn ta sa sầm. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ hắn đang buồn vì bị Lâm Tử Tông "đá" nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Dù sao thì, ai mà ngờ được, lý do Lâm Tử Tông chuyển đi là vì đã bắt gặp Đới Hạ Xuyên đang hôn một nam sinh khác. Lâm Tử Tông kể chuyện đó với tôi sau khi uống rượu, vào ngay hôm sau khi dọn sang phòng mới, tức ngày 31 tháng 12, đúng vào đêm giao thừa.
Những ngày này rất quan trọng, đặc biệt là với đám sinh viên luôn sáng tạo ra đủ thứ "lễ" để chúc mừng. Từ khi tới Bắc Kinh, tôi và Lâm Tử Tông rất hiếm khi ra ngoài dạo chơi. Vào dịp hiếm có thế này, tôi lôi cậu ấy ra gần Cổ Lâu ăn lẩu, rồi lại kéo qua Hậu Hải đi một vòng. Mùa đông ở Hậu Hải lạnh đến mức khiến nước mũi tôi chảy ròng ròng. Lâm Tử Tông mặc chiếc áo phao dày cộm còn quay sang trêu chọc tôi: "Đáng đời. Ai bảo chỉ mặc mỗi cái áo dạ, anh không cảm lạnh thì ai cảm?" Mười bảy tuổi, cậu ấy vẫn lạnh lùng như hồi mười bốn. Vẫn là "sát thủ vô tình" năm nào.
Bởi vì tôi lạnh quá, gió cứ như muốn thổi bay cơ thể mảnh mai của tôi, Lâm Tử Tông bèn kéo tôi vào một quán bar nhỏ ven đường. Lâm Tử Tông vẫn chưa đủ tuổi, cậu ấy không nên vào bar. Nhưng dù sao cũng không ai kiểm tra, lúc ấy Lâm Tử Tông cũng đã cao rồi, gần tới 1 mét tám, không ai nghĩ cậu ấy vẫn là một thằng nhóc cả. Đó là lần đầu tiên chúng tôi vào quán bar, một quán bar yên tĩnh. Chúng tôi ngồi chỗ gần lò sưởi, vừa ngồi xuống tôi đã thấy mình ấm áp như muốn nở hoa.
Tâm trạng tôi phơi phới, cầm thực đơn quay sang nói với Lâm Tử Tông: "Uống thoải mái đi, hôm nay anh mời." Rượu ở đây đắt phết. Bar mà, đối với đám sinh viên nghèo như chúng tôi thì đúng là nơi tiêu xài sang chảnh. Nhưng đã lỡ nói rồi thì đành cắn răng mà chịu thôi. May mà Lâm Tử Tông biết tôi là người thế nào, mỗi tháng tôi được bao nhiêu tiền sinh hoạt thì cậu ấy còn rõ hơn tôi. Cuối cùng, cậu ấy chỉ gọi một ly tên là Long Island Iced Tea. Tôi còn cười: "Giữa mùa đông mà uống trà đá, em cũng biết hưởng đấy." Lâm Tử Tông lười để ý đến tôi, chống cằm ngáp một cái rồi nói: "Sáng dậy sớm quá, buồn ngủ, uống trà đá cho tỉnh." Ai mà hôm nay còn dậy sớm học từ vựng chứ? Đúng là bị khùng hả! Tôi thì gọi một ly có cái tên nghe rất oách: Singapore Sling. Vừa nghe tên đã thấy khí chất rồi. Nhưng vừa uống đã thấy là lạ, tên thì hoành tráng mà vị lại thanh mát, ngòn ngọt, kiểu vị trái cây. Nói thật là... khá "bánh bèo". Nhưng tôi tin đó chỉ là bề ngoài thôi. Cocktail mà, vốn đã giỏi ngụy trang rồi.
Tôi còn bảo với Lâm Tử Tông rằng: "Ly của anh chắc nặng đô lắm đấy. Lát nữa anh mà say thì nhớ chăm anh cho tử tế vào." Nhưng thật khiến chúng tôi bất ngờ, tôi uống xong chẳng hề hấn gì, còn Lâm Tử Tông uống xong ly "trà đá" kia thì đỏ bừng cả mặt, mắt cũng bắt đầu lờ đờ. Cậu ấy ngồi đối diện tôi mà như người mất hồn, còn đang nhai đá trong ly. Sau này chúng tôi mới biết, cái Long Island Iced Tea kia, tên nghe như trà đá vậy thôi chứ nổi tiếng là loại "rượu mất trinh". Hai đứa chúng tôi chưa từng uống rượu bao giờ, lại còn làm một chuyện vô cùng ngu ngốc — đó là ra ngoài hóng gió. Không say mới là lạ!