Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù
Chương 14: Đêm nay, anh sẽ ở lại nhà em
Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đó, Lâm Hiểu gần như không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, cậu dậy sớm hơn cả sư phụ và sư mẫu, đợi hai người lớn tuổi rời khỏi phòng rửa mặt thì nhanh chóng chỉnh tề quần áo, ngồi trên chiếc ghế sô pha nhỏ trong phòng khách, phân vân không biết nên mở lời như thế nào về chuyện đêm qua.
Chờ sư phụ và sư mẫu vệ sinh cá nhân xong, cả nhà ba người đang chuẩn bị ăn sáng thì Lâm Hiểu mới lên tiếng: “Cha, mẹ, con có chuyện muốn bàn với hai người.”
Sư mẫu vui vẻ gắp cho cậu một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ: “Bàn gì chứ, con muốn làm gì cũng được mà… Ăn thử đi, bánh nhân đậu đó, con thích lắm đúng không?”
“Vâng.” Lâm Hiểu đáp, rồi chuyển chiếc bánh bao nhân đậu đỏ sang bát của sư phụ, “Cha, cha ăn trước đi ạ.”
Lâm Hữu Dư nhận bánh, cắn một miếng cười nói: “Ngọt! Được rồi, có chuyện thì nói đi, đừng ngại ngần như thế, khó nói gì chứ?”
Lâm Hiểu mỉm môi cười.
Từ nhỏ đến lớn, cậu vẫn như vậy, mỗi khi muốn nói với sư phụ và sư mẫu một điều gì đó vượt quá phận sự hoặc không thể thực hiện, cậu đều tỏ ra ngoan ngoãn, dùng nụ cười tươi tắn và đôi mắt trong veo để ngăn chặn lời từ chối của họ.
Chẳng hạn như mùa hè, sư phụ bảo mỗi ngày chỉ được ăn hai cây kem, sáng một chiều một, nếu muốn ăn trong nửa ngày cũng được, nhưng số lượng vẫn có hạn. Nếu sáng ăn hết rồi thì chiều phải nhịn.
Mỗi lần bé Lâm ăn hết số lượng được cho vào buổi sáng, nếu muốn ăn thêm, cậu liền làm nũng, trở thành một cục bông nhỏ đáng yêu, nhào vào lồng ngực sư phụ, cứ bám trên người không buông. Mỗi lần như vậy đều hiệu quả.
Lâm Hiểu thoát khỏi ký ức, nở nụ cười ngọt ngào, hắng giọng rồi kể lại chuyện đêm qua.
Nhưng lần này, sư phụ và sư mẫu không còn giống như khi cậu còn bé nữa. Họ không vội vàng đồng ý “Được rồi, được rồi” mà im lặng một cách kỳ lạ.
Dù sao, chuyện này không đơn giản như việc ăn thêm một cây kem.
Lâm Hiểu đã mười chín tuổi, không còn là đứa trẻ ba tuổi nữa.
Lần này, cậu không muốn thêm một cây kem mát lạnh ngọt ngào cho thỏa thích ngày hè, mà cậu muốn một sự tự do táo bạo, không sợ hãi.
Sau một hồi im lặng, sư phụ và sư mẫu mới bàng hoàng tỉnh lại trong nỗi sợ hãi. Lâm Hữu Dư đặt đũa xuống bàn, mí mắt nháy liên hồi: “C… Con trai, có phải con gặp phải kẻ lừa đảo nào không?!”
“Không ạ.” Lâm Hiểu khẳng định chắc nịch: “Con chắc chắn anh ấy không nói dối, hơn nữa con chỉ là người khiếm thị, lừa gạt con có ích gì chứ? Chẳng lẽ muốn lừa con đến chỗ không người rồi dạy chữ nổi với con sao?”
“Hiểu à…” Sư mẫu siết chặt bàn tay của Lâm Hiểu, giọng đầy lo lắng: “Chuyện này lớn lắm, không thể đùa được, dù người kia không lừa con, nhưng… nhưng con cũng không thể đi cùng một người xa lạ chứ, cha mẹ… cha mẹ không yên tâm!”
“Con biết.” Lâm Hiểu động viên sư mẫu, nắm lại tay bà, dịu dàng an ủi: “Con biết hai người quan tâm con, nhưng…”
Cậu ngập ngừng, trong lời nói đầy sự mong chờ và quyết tâm, khí thế hơn hẳn hồi bé khi làm nũng đòi kem: “Nhưng con nghĩ, cha, mẹ, con thực sự muốn đi. Tuy con không nhìn được, nhưng con có thể nghe, có thể đi, con muốn ra ngoài thăm thú, bước ra khỏi cửa hàng mát xa của chúng ta, bước tới thế giới bên ngoài, xem thế giới ấy như thế nào.”
Hai mắt sư mẫu đục ngầu, nước mắt đã lâu không rơi nhưng giờ ướt đầy hốc mắt, còn sư phụ thở dài nặng nề.
“Con cứ thế… cứ thế tin tưởng người ấy, cái cậu minh tinh đó?”
“Con…” Lâm Hiểu nghẹn họng, giọng run run, sau đó thả lỏng, hàng mày giãn ra, nhẹ nhàng nói: “Vâng, con không biết tại sao, nhưng con tin anh ấy.”
Mức độ tin tưởng giữa người với người thật kỳ diệu, thậm chí không thể đong đếm. Có những người quen nhau mấy năm, thậm chí sớm chiều gặp mặt, vậy mà vẫn hay suy bụng ta ra bụng người; nhưng cũng có những người quen nhau… thậm chí chỉ mới mấy ngày, ấy thế mà chỉ một giây trước đối phương nói muốn dẫn bạn ra ngoài du lịch, hỏi bạn có dám đi hay không, thì ngay lập tức bạn đã đi giày, đẩy cửa bước ra ngoài.
Hơn nữa, Lâm Hiểu đã suy nghĩ miên man cả đêm, cậu không tìm được bất cứ lý do nào khiến Phương Trì phải lừa dối mình.
Chẳng lẽ là đêm mưa gió không trăng không người, hắn giết luôn cậu rồi… thừa hưởng nghề mát xa của cậu?
Một lúc sau, Lâm Hữu Dư thở dài thườn thượt, rồi ông vươn tay, như ngày bé vỗ đầu Lâm Hiểu, nhưng góc độ và vị trí lại không đúng, thành ra vỗ vai cậu… Thời gian trôi đi quá nhanh, bất tri bất giác con trai đã lớn đến thế.
“Ăn cơm đi.” Lâm Hữu Dư nhận đôi đũa từ tay sư mẫu, “Đợi cậu trai kia đến, để ba nói với hắn vài câu.”
Vậy là họ đã đồng ý.
Khóe mắt Lâm Hiểu cay cay, cậu cố bình tĩnh, hắng giọng, đáp lại một tiếng.
Cả buổi sáng hôm đó, cửa hàng mát xa vẫn hoạt động như thường lệ, chỉ khác ở chỗ sư phụ và sư mẫu không đi đâu cả, suốt ngày ngồi ở đại sảnh tầng một. Đúng tám giờ tối, Lâm Hữu Dư nói với vị khách vừa bước vào cửa: “Xin lỗi ngài, hôm nay nhà tôi có việc phải đóng cửa sớm, xin lỗi ngài, ngày mai lại đến mát xa.”
Tiễn khách đi, cả nhà ba người lại ngồi trên chiếc ghế sô pha, chăm chú theo dõi tình hình bên ngoài cửa.
Lâm Hiểu đã dặn trước, đối phương là minh tinh, sợ bị người ngoài nhận ra rồi gặp phiền phức không đáng có, nên phải đợi đến đêm tối mới có thể qua. Vì vậy, hai người lớn tuổi đã chuẩn bị tinh thần đợi đến mười một giờ, nhưng tối nay Phương Trì lại đến rất sớm.
Hơn nữa, hắn không đi một mình, còn dẫn theo quản lý, trợ lý, nhân viên pháp vụ của công ty, và thậm chí… đồn trưởng đồn công an thành phố cùng chỉ đạo viên.
Hai người lớn tuổi có thể không biết vị minh tinh này, nhưng… lãnh đạo đồn công an thành phố thì họ quen biết!
Phương Trì vẫn trang bị hạng nặng như trước, giờ còn khá sớm, đội ngũ nhân viên đi theo cũng khá phô trương, khả năng bị người trên đường phát hiện ra tăng cao, nhưng hắn chưa kịp bỏ khẩu trang kính râm xuống đã thấy Lâm Hiểu lặng lẽ đứng dậy, bước tới cửa lớn, lần mò nút lệnh cửa cuốn trên tường, nhẹ nhàng nhấn xuống.
Cậu bé Lâm quả thật rất có tâm.
Đôi mắt giấu sau tròng kính đen của Phương Trì chợt cong cong, sau khi cười xong mới tháo từng trang bị trên người xuống.
Trương Viễn thay mặt Phương Trì trình bày sơ qua mục đích tới đây, sau đó nhân viên pháp vụ lấy hợp đồng khỏi túi công văn ra. Điều khiến Lâm Hiểu không lường trước được là ngoài bốn phần hợp đồng bình thường, Trương Viễn còn đưa cho cậu một bản hợp đồng bằng chữ nổi.
Phương Trì ngồi cạnh Lâm Hiểu, mân mê chiếc kính trong tay, từ nãy tới giờ không mở miệng, giờ mới nhẹ nhàng ghé tới bên tai cậu nói: “Trợ lý của tôi sẽ đọc từ đầu tới cuối bản hợp đồng một lần để làm chứng, trong tay các đồng chí cảnh sát cũng có một bản, bản này để cậu ‘xem’ để xác nhận có giống nhau hay không.”
Ngạc nhiên qua đi, Lâm Hiểu cảm thấy vô cùng cảm động.
Đối phương chỉ muốn cậu yên lòng.
Tiểu Du hắng giọng, dùng giọng chân thành nhất đọc suốt mười hai phút, theo từng chữ nhấn nhá của cậu ta, đầu ngón tay của Lâm Hiểu nhẹ nhàng lướt qua từng hàng chữ khắc ký tự nổi. Đúng như những gì Phương Trì nói tối qua, nội dung hợp đồng và chuyện hắn đã cam kết lúc ấy giống nhau như đúc.
Đầu ngón tay cảm nhận sự lồi lõm, còn trái tim Lâm Hiểu lại rộn ràng nóng lên.
Sau khi đọc xong, đồn trưởng Vương lên tiếng đầu tiên: “Không vấn đề gì, đúng là viết như thế.”
Lâm Hữu Dư quay sang phía Lâm Hiểu, rất rõ ràng, ông càng lo lắng bản hợp đồng chữ nổi kia là thật hay giả.
Lâm Hiểu nín thở, nhỏ giọng nói: “Sư phụ yên tâm, giống nhau ạ.”
“Không giống mà!” Trương Viễn trưng ra đôi mắt gấu trúc khóc không ra nước mắt, “Sư phụ Tiểu Lâm, giờ có thể yên tâm ký tên chưa?” Nói rồi lấy từ trong túi công văn của pháp vụ ra một cây bút máy, còn tự tay mở nắp, trịnh trọng giao vào tay Lâm Hiểu.
Trương Viễn vì bản hợp đồng này mà chạy đôn chạy đáo suốt đêm tới công ty, mặc cho thành viên bên pháp vụ mắng mỏ chỉ chỏ mà dùng hết lời ngon tiếng ngọt nụ cười tươi rói để năn nỉ, cuối cùng còn thức đêm cùng đồng nghiệp, mãi tới khi tảng sáng mới gửi được bản điện tử vào di động của Phương Trì, còn đội trưởng Phương sau khi xem xong lại gửi thêm một yêu cầu mới.
“Tìm một giáo viên dạy chữ nổi, dịch thêm một bản chữ nổi nữa.”
Trương Viễn: Buồn ngủ phát ngất, sống không còn gì luyến tiếc nữa.
Cho nên sư phụ Tiểu Lâm à, nể mặt tôi là quản lý… Không không, nể mặt gà mẹ nhọc lòng chăm lo là tôi đây mà ký đi ký đi, quỳ gối cầu xin đó!
Phương Trì đặt bản hợp đồng chính thức tới mặt bàn trước mặt Lâm Hiểu, kéo tay cậu qua, dò tới vị trí trống để ký tên, “Ở đây.”
Lâm Hiểu gật đầu, theo sự hướng dẫn của Phương Trì mà đặt bút xuống, dứt khoát ký tên vào bên B của bản hợp đồng.
Hợp đồng bốn phần được ký kết xong xuôi, Tiểu Du giao một bản lại cho đồn trưởng công an và chỉ đạo viên theo lời Phương Trì.
Phương Trì bình tĩnh nói: “Để người nhà của sư phụ Tiểu Lâm yên tâm hơn, nhờ mọi người làm bên chứng kiến, phần hợp đồng này để hai người giữ, trong thời gian hợp đồng còn tác dụng, nếu xuất hiện vấn đề gì ngài cũng có thể trực tiếp liên hệ với quản lý của tôi, hoặc là… liên hệ cho tôi.”
Ba bản hợp đồng còn lại, một bản để cho vợ chồng Lâm Hữu Dư, một bản đưa cho nhân viên pháp vụ chuyển về công ty, bản còn lại thì Phương Trì nhận.
Trong toàn bộ quá trình ký kết, Lâm Hiểu từ đầu tới cuối đều im lặng, mãi tới lúc này trái tim cậu mới không kiềm chế được đập liên hồi.
… Thực sự ra ngoài rồi, lần đầu tiên sau mười chín năm!
Khó khăn là thế, vậy mà… lại đơn giản rồi.
Lâm Hiểu cố gắng kiềm chế nhịp tim, gắng gượng làm cho giọng nói của mình không run rẩy quá: “Vậy… bao giờ chúng ta đi?”
Tiểu Du cười hì hì đáp: “Sáng mai bay đó, để tiện hơn thì tối nay sư phụ Tiểu Lâm đi cùng chúng tôi đi, sáng mai ra sân bay luôn. À đúng rồi, tối hôm qua anh Trì đã gửi thông tin cá nhân của cậu cho tôi, tôi đã đặt vé máy bay rồi đó!”
Đi máy bay, lần đầu tiên!
Lâm Hiểu không kiềm được sự kích động: “Vậy, vậy tôi cần chuẩn bị gì không?”
“Tùy cậu.” Phương Trì cười nói: “Ngoại trừ chứng minh thư và điện thoại ra thì cậu có thể mang thêm một ít quần áo, còn lại thì đội hậu cần đã chuẩn bị đầy đủ rồi.”
“Vậy giờ tôi đi thu dọn!” Lâm Hiểu nói xong định đứng dậy, chợt nghĩ tới gì đó liền thăm dò hô một tiếng: “Sư phụ?”
“Đây!” Lâm Hữu Dư thở dài, “Đi nào, để sư mẫu thu dọn giúp con, lần đầu tiên ra khỏi nhà, vẫn là… Ầy thôi, giấy bán thân cũng ký rồi, khỏi nói…”
Phương Trì: “…”
Giấy bán thân? Nghe có vẻ… hợp ý tôi.
Ba người Lâm Hiểu tiến vào sân sau thu dọn hành lý, đồng chí công an cũng phải về trụ sở, trước khi đi còn bị Trương Viễn ám chỉ liên hồi, mãi tới khi hai đồng chí công an phải thề thốt bảo đảm, yên tâm, cảnh sát nhân dân làm việc có tổ chức có kỷ luật, ý thức bảo mật vô cùng cao, hơn nữa cũng không có hứng thú với những người trong giới giải trí, cho nên bản hợp đồng và những chuyện liên quan tới cậu minh tinh này sẽ không lọt ra nửa chữ sau khi bước khỏi cửa, bấy giờ mới được Trương Viễn khách khí tiễn đi.
Tốc độ thu dọn đồ đạc của Lâm Hiểu vô cùng nhanh, một lúc sau đã thấy cậu xách theo một cái túi màu đen, cùng sư phụ sư mẫu bước vào cửa hàng.
Tiểu Du lái xe thương vụ tới trước cửa hàng mát xa, trước khi mọi người lên xe, Lâm Hữu Dư đột nhiên kéo tay Phương Trì lại, do dự hai giây, chỉ nói: “Tôi… tôi giao người cho cậu, đừng khiến con của chúng tôi chịu thiệt thòi…”
Phương Trì khẽ run, cũng nắm lại tay ông, trầm giọng nói: “Ngài yên tâm, cháu hứa.”
Dù rằng trước khi lên xe Lâm Hiểu đã nói chuyện với người nhà rồi, thế nhưng lúc ngồi vào ghế sau cạnh Phương Trì, viền mắt cậu vẫn ửng hồng.
Tiểu Du lái xe, Trương Viễn ngồi ghế phụ, Phương Trì đảo mắt qua, rơi xuống đôi mắt của Lâm Hiểu.
Trong xe đang phát nhạc của CALM, Phương Trì âm thầm thở dài, đột nhiên lại gần thì thầm với Lâm Hiểu: “Sư phụ Tiểu Lâm, lại khóc rồi, tôi thực sự nghi ngờ đó, vừa nãy chúng ta ký… phải chăng thực sự đã ký khế ước bán thân của cậu à?”
Đôi mắt đỏ ửng của Lâm Hiểu cong cong, cậu lơ đãng nghiêng đầu…
“Hai hôm nay không làm trị liệu vật lý, vai gáy đau lắm không?”
Hơi thở ấm áp thoáng qua môi, Phương Trì vội vàng phản ứng lại trong chớp mắt, hơi ngửa đầu ra sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Phương Trì: “…”
Tí thì, bất ngờ quá.
“Vẫn ổn.” Giọng điệu của Phương Trì vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn không lọt sơ hở.
Đúng lúc đó Trương Viễn đang ngồi ở ghế phụ quay đầu lại đề nghị: “Phải rồi, tôi vừa nhớ ra, ờ thì… đêm nay sư phụ Tiểu Lâm ở đâu nhỉ? Hay là đi với tôi đi, hoặc qua chỗ Tiểu Du ở một đêm cũng được, ngày mai để Tiểu Du đưa cậu ấy qua nhà đón cậu luôn?”
Ngay khi Trương Viễn nói xong, Phương Trì vô cùng nhạy cảm nhận ra người bên cạnh vô thức ngồi thẳng lưng, trạng thái thư giãn vừa rồi gần như biến mất trong nháy mắt.
Lâm Hiểu âm thầm siết tay, lén lút cào móng vào lòng bàn tay.
Đối với cậu mà nói, ngay từ lúc bắt đầu bước ra khỏi cửa hàng mát xa, Phương Trì đã trở thành nơi chốn an toàn nhất đối với cậu.
Cậu không muốn, cũng không sẵn sàng ở cùng một “người xa lạ” khác.
“Không cần phiền thế.” Khóe miệng Phương Trì cong cong, trong mắt hắn rõ ràng viết mấy chữ “Nói không thèm chớp mắt”, không nhanh không chậm mở miệng…
“Đêm nay, anh sẽ ở lại nhà em.”