67. Khởi đầu phản kích

Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Sao lại thế này! Mảnh đất đó là nơi chúng tôi đã khảo sát mấy ngày nay, là địa điểm tốt nhất để xây dựng nhà kính trồng rau!" Giáo sư tức giận đến mức tóc dựng ngược, cứ như muốn xộc qua đường dây điện thoại đánh nhau với người ta.
Trần Trúc nghe những lời này, đoán được rằng phía nhà họ Từ đã bắt đầu hành động.
Cậu quả thật đã có được những tài liệu đầu tiên về dự án của họ, nhưng Từ Vĩnh Liên dựa vào thế lực họ Từ, khiến vấn đề trở nên khó xử.
Trần Trúc xem xét kỹ phương án kêu gọi đầu tư của dự án đó. Phương án này đã tồn tại từ mấy năm trước, từng bị Từ Lan Đình bác bỏ, nhưng sau đó lại được Từ Vĩnh Liên nhặt lại.
Những nhà đầu tư không thiếu. Trần Trúc cười lạnh trong lòng, muốn kiếm tiền bẩn cũng không ít.
May mắn thay, đất nước này luôn có những người sẵn sàng cống hiến, yêu mảnh đất này sâu sắc.
"Tiểu Lưu, cậu theo tôi đến thủ đô." Giáo sư vội vàng thu dọn quần áo nhét vào vali, "Phần còn lại, Trần Trúc, em dẫn họ tiếp tục khảo sát."
Trần Trúc đứng dậy, giúp giáo sư thu dọn hành lý. "Giáo sư, em cùng thầy đến thủ đô."
"Em?" Giáo sư nghi ngờ nhìn cậu trai đầy vẻ trí thức, lắc đầu. Lần này đến thủ đô, ông chắc chắn sẽ cãi nhau kịch liệt. Cậu thư sinh này liệu có thể chống đỡ được không?
Trong số họ, chỉ có Tiểu Lưu là có thể đương đầu được tình huống này.
Trần Trúc mỉm cười, "Giáo sư, chúng ta có phải đi đánh nhau đâu." Cậu suy nghĩ một lát, nói, "Em đã từng tiếp xúc với nhà họ Từ, biết được mánh khóe của họ."
Giáo sư tháo kính, nhìn Trần Trúc giây lát. "Thật sao?"
"Vâng." Trần Trúc vẫn chưa có phương án cụ thể, nhưng trong lòng đã có chút tính toán, "Em đi cùng thầy."
"Được!" Giáo sư già tiếp tục thu dọn quần áo, tức giận nói, "Lũ bại hoại của đất nước, lần này tôi đi, nhất định phải dạy cho bọn họ một bài học!"
Máy bay hạ cánh xuống Kinh Thành.
Mấy ngày nay, giáo sư lên núi xuống nông thôn, lòng đầy tức giận, đường xa mệt mỏi, vừa đến khách sạn đã thấy khó chịu.
Sau nhiều lần Trần Trúc khuyên nhủ, cuối cùng giáo sư cũng chịu nghỉ ngơi.
"Thầy yên tâm, em đi nói chuyện với bọn họ trước đã." Trần Trúc đặt nước nóng ở đầu giường giáo sư, nói nhẹ nhàng.
Giáo sư già nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng của Trần Trúc, lòng đầy lo lắng, "Nếu em cãi không lại bọn họ, thì thôi, ngàn vạn lần đừng xung đột..."
Nếu đánh nhau, cũng chẳng có ai giúp cậu, quá thiệt thòi rồi.
"Vâng." Trần Trúc cười nhẹ.
-
"Đội khảo sát đúng là lũ cứng đầu," Từ Vĩnh Liên sờ sờ chiếc ghế sofa da có cảm giác cực kỳ tốt, ngồi vào vị trí mà Từ Lan Đình từng ngồi. "Mấy hôm trước đã cãi nhau không ngừng, hôm nay lại đến cản đường tài lộc của chúng ta."
Trước bàn làm việc, Trương Thốn Quang cười nịnh nọt, "Tổng giám đốc Từ, bọn họ chỉ biết cãi vài câu thôi, không làm nên trò trống gì đâu, ngài yên tâm."
Từ Vĩnh Liên: "Nghe nói, hôm nay bên đó có người muốn tự đến cửa?"
"Haiz, là một thằng nhóc chưa mọc đủ lông." Trương Thốn Quang nói, "Cậu ta vừa đến, tôi đã bảo cậu ta đợi ở phòng họp, bây giờ cũng gần ba tiếng rồi."
"Ừ, phải cho bọn nó đòn phủ đầu." Từ Vĩnh Liên hừ lạnh, "Hợp đồng giấy trắng mực đen, đâu tới phiên bọn chúng lên tiếng!"
Từ Vĩnh Liên: "Cậu đi, cho thằng đó một bài học, bảo bọn chúng dẹp ý định này đi."
Mắt thấy đội thi công sắp vào, chỉ chờ gỡ được cái mũ huyện nghèo của nơi đó, thì đây chính là dự án nhắm mắt cũng hái ra tiền.
Thịt đã dâng đến miệng, sao mà Từ Vĩnh Liên nhả ra được chứ?
"Đừng nương tay, cứ đập cho nó một trận." Ánh mắt Từ Vĩnh Liên lạnh lẽo, "Lỡ có chuyện gì, tôi tự có cách."
Trương Thốn Quang gật đầu lia lịa, vội vàng đồng ý.
"Chỉ là thằng nhóc thôi mà, dễ."
Bốp!
Trước tấm kính trong suốt của phòng họp, phản chiếu bóng dáng chật vật đang nằm sấp.
Tiếp theo, là tiếng kêu thảm thiết của gã nào đó.
Trần Trúc một chân đạp lên lưng Trương Thốn Quang, một tay bịt miệng gã ta.
Cậu dễ dàng vật người xuống đất, giơ tay bóp cổ Trương Thốn Quang.
"Kêu thêm một tiếng nữa thử xem."
Trương Thốn Quang thở hổn hển. Từ lúc vào cửa đến bây giờ, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, gã ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng liền bị "thằng nhóc" có vẻ ngoài thư sinh này quật ngã xuống mặt đất.
"Mày, mày muốn làm gì? Đây, đây là nhà họ Từ!" Trương Thốn Quang nhịn cơn đau dữ dội, "Xã hội pháp trị, mày đang làm gì?"
"Tự vệ chính đáng." Trần Trúc nói, sau đó nhấc người lên, ấn lên trước bàn họp.
Trần Trúc chỉnh lại cổ áo lộn xộn, nói: "Giám đốc Trương, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện tử tế được chưa?"
-
Trong phòng khách sạn, giáo sư đang quấn chăn uống nước nóng.
Mấy ngày nay ông vẫn luôn lo lắng về chuyện của huyện nghèo, không chỉ vì lý tưởng và hoài bão cá nhân.
Chỉ cần nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của những đứa trẻ trong núi, ông cũng phải nghiến răng, liều mạng già này làm cho tới chuyện này.
Giáo sư lật từng trang tài liệu trong tay, Quý Châu à... Quý Châu non xanh nước biếc.
Không thể để nó bị hủy hoại trong tay bọn họ được.
Ai đó gõ cửa. Giáo sư đặt kính xuống, vừa mở cửa đã thấy Trần Trúc đứng thẳng tắp trước cửa.
"Thế nào?" Giáo sư đầu tiên nhìn tay chân Trần Trúc, xác định cậu không xung đột với người ta thì liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng hỏi, "Sao thế, bên đó định làm gì, vẫn không chịu ngừng thi công à?"
Trần Trúc vào cửa, cậu đi rửa mặt trước, vừa lau mặt vừa nói, "Nội bộ bọn họ đã có mâu thuẫn rồi, mấy hôm nữa chúng ta đưa chính sách ra gây áp lực, có lẽ sẽ thành công ạ."
"Hả?" Giáo sư trừng lớn mắt, "Sao lại mâu thuẫn rồi?" Ông chớp chớp mắt, nghi ngờ nhìn Trần Trúc, "Kế ly gián?"
Trần Trúc không nhịn được cười, nói, "Vâng, kế ly gián."
Trương Thốn Quang vừa nhìn thấy tài liệu kêu gọi đầu tư chi tiết trong tay Trần Trúc thì hoảng hốt, nhưng dù gì gã cũng là cáo già lăn lộn nhiều năm ở nhà họ Từ, cũng không lộ ra sơ hở ngay lập tức.
Cho đến khi Trần Trúc nói một tràng, mới khiến gã ta triệt để nảy sinh nghi ngờ.
"Tài liệu nội bộ như vậy, lại là văn kiện có thể khiến các người phải hầu tòa-ông không tò mò, tại sao lại rơi vào tay tôi à?"
Vẻ mặt Trần Trúc chính trực, nghĩa chính từ nghiêm, "Nói thật không sợ các người cười, có người trong nội bộ các người tự tay giao cho chúng tôi đấy. Trên đời này, quả thực có những kẻ tư bản lòng dạ đen tối không màng đến hậu quả như các người, nhưng cũng có những người tốt vẫn còn chút lương tâm."
Trong lúc Trương Thốn Quang nghi ngờ tứ phía, Trần Trúc nhân cơ hội châm ngòi thổi gió, "Đương nhiên, nếu xảy ra chuyện, Từ Vĩnh Liên chắc chắn có thể bảo toàn bản thân ông ta, dù sao ông ta cũng dựa vào nhà họ Từ mà-nhưng, ông ta có đường lui, ông có không?"
Trần Trúc giống như trần thuật sự thật, dọa Trương Thốn Quang sợ đến ngây người, "Đến lúc đó, ông ta cũng chỉ có thể giết con tốt nhỏ bé như ông để bảo vệ bản thân-sao ông không nghĩ xem, nếu không có ông ta nhắm một mắt mở một mắt, tài liệu nội bộ cơ mật này sẽ rơi vào tay chúng tôi sao?"
"Từ Vĩnh Liên sớm đã nghĩ ra đường lui, ông ta muốn kiếm tiền, nhưng cũng không muốn đắc tội với chúng tôi-vì vậy cũng chỉ có thể cho ông ra làm người ác thôi."
"À đúng, tài liệu này quả thực không thể làm gì được các người, nhưng-" Trần Trúc ánh mắt ngưng tụ ánh sáng, "Tôi nói cho ông biết, đừng coi thường quyết tâm của bất kỳ nhà nghiên cứu khoa học nào."
"Cùng lắm thì cá chết lưới rách, chúng ta cứ chờ xem."
Uy h**p dụ dỗ, liên hoàn kế. Trần Trúc một tràng lý lẽ, đầu tiên là khiến Trương Thốn Quang và Từ Vĩnh Liên nảy sinh mâu thuẫn, sau đó lại làm suy sụp sĩ khí của đám người Trương Thốn Quang.
"Giỏi lắm!" Giáo sư vỗ mạnh vào lưng Trần Trúc, "Không hổ là con cháu Quý Châu chúng ta, có dũng khí có khí phách!"
Trần Trúc ho khan, đầu giáo sư không choáng váng nữa, ông cũng không muốn nôn nữa, chỉ kéo Trần Trúc nói muốn đưa cậu đi ăn nhà hàng.
Trần Trúc lịch sự từ chối, "Em còn có chút việc."
"Chuyện gì?" Giáo sư nói, "Chuyện riêng à?"
"Cũng coi là vậy..." Trần Trúc khựng lại một chút, "Có một người đã giúp em, em phải đi cảm ơn anh ta."
-
Hoắc Diễm ôm cánh tay đứng bên bờ, nhìn người đã bơi đi bơi lại mấy vòng.
"Có cần phải tự hành hạ mình như vậy không?"
"Hoa-" một tiếng, người đàn ông trồi lên khỏi mặt nước, hắn tùy ý với lấy một chiếc khăn tắm, lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc ẩn giấu dưới lớp vải.
"Nhìn cái đếch gì." Từ Lan Đình quấn áo choàng, vừa lau tóc vừa đi về phía quầy bar.
"Đệt." Hoắc Diễm cau mày, "Ai thèm nhìn. Cậu không tự nhìn lại dáng vẻ bây giờ của cậu à, ăn cơm tù mấy năm, cả người bốc mùi tội phạm."
Từ Lan Đình quay đầu lại cười, "Mùi tội phạm? Mấy năm nay cậu bị Giang Hải Triều làm cho ngu người rồi à, ngay cả nói chuyện cũng không biết nói?" Người đàn ông từ từ rót mấy ngụm nước, "Ông đây là khí chất của kẻ phản diện."
"Cậu..." Hoắc Diễm nghiến răng, "Được, cậu có khí chất, quá có khí chất. Cậu cả nhà họ Từ cạo râu của ngài đi ạ, dài thêm chút nữa là ngài đây có thể lên Lương Sơn kết nghĩa huynh đệ rồi."
Từ Lan Đình sờ sờ râu mới mọc, cả người đều toát ra vẻ chán chường, "Lười động vào."
Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn bận rộn thu thập thế lực trong tay, cho dù là như vậy thì hắn vẫn có thời gian và tinh lực dư thừa, thế là Từ Lan Đình liền ra sức tự hành hạ mình, không đi chạy bộ thì cũng đi bơi lội.
Vào thời điểm quan trọng này, hắn không thể đi ngáng chân Trần Trúc được.
"Thực sự không định ra tay?" Hoắc Diễm ôm cánh tay, theo tính cách của Từ Lan Đình đối với Trần Trúc là tới chết không buông, sao hắn nhịn được mà không đi giúp cậu ta thế?
Từ Lan Đình thản nhiên nói: "Tôi bị dạy đời còn chưa đủ sao. Em ấy chán ghét nhất, chính là tôi nhúng tay vào chuyện của em ấy đấy."
"Cậu ta không phải chán ghét cậu nhúng tay vào chuyện của cậu ta." Hoắc Diễm nói trúng tim đen, "Cậu ta chỉ ghét cậu thôi."
"Cút." Từ Lan Đình lại rót mấy ngụm rượu.
Nhìn dáng vẻ muốn chết không sống của Từ Lan Đình, Hoắc Diễm thở dài: "Lúc người ta chưa về, cậu suốt ngày ủ rũ, bây giờ về rồi, cậu cũng trưng cái bộ dạng này ra."
"Phải..." Từ Lan Đình rũ mắt, lắc lắc ly rượu.
Hắn nhớ Trần Trúc đến phát điên, cũng sợ Trần Trúc đến tột cùng.
Mâu thuẫn cùng tình yêu giằng xé hắn, bước đi của Từ Lan Đình cũng trở nên khó nhọc, như đi trên lớp băng mỏng vậy.
"Bất kể thế nào, tôi không thể nhân lúc này đi làm lỡ dở em ấy được." Đối với bi kịch mùa hè năm đó, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Hắn quá sợ bi kịch tái diễn, nên lúc nào cũng lo âu.
"Từ Lan Đình," Hoắc Diễm cau mày, "Hoặc là cậu buông tay, hoặc là xông lên. Đừng có ỡm ờ."
"Bây giờ là lên bờ rồi nhỉ." Từ Lan Đình cười nhạo một tiếng, "Đứng nói chuyện không đau lưng ha." Hắn nói, nhướng mày, "À đâu, lưng cũng rất đau nhỉ."
Hoắc Diễm nhất thời nghẹn họng.
Chặn họng người ta xong, Từ Lan Đình chống tay, nửa người dựa vào quầy bar.
Sao hắn lại không muốn giữ Trần Trúc bên mình chứ.
Nhưng, bây giờ Trần Trúc mới là con chim bay không bao giờ hạ cánh.
A Trúc của hắn, có tương lai và hoài bão, có lý tưởng và phương xa.
Mà điều Từ Lan Đình có thể làm, chỉ là chờ đợi và mong mỏi nhìn lên.
Lông mi của hắn vẫn còn đọng lại những giọt nước, tóc hắn xõa tung, đôi mắt bị tóc ướt che khuất làm thần thái u ám, cả người đều toát ra vẻ suy tàn.
"Ha." Hoắc Diễm giơ điện thoại di động lên, cạch một tiếng, "Đứng nói chuyện không đau lưng đúng không."
Hắn ta ngược lại muốn xem, con cáo Từ Lan Đình yêu quý bộ lông này khi tức đến nhảy dựng lên sẽ có dáng vẻ như thế nào.
"Đăng lên mạng nhớ chặn mẹ tôi." Từ Lan Đình không hề quan tâm, "Tránh cho bà ấy lại khóc lóc nói có lỗi với tôi."
Hoắc Diễm cười lạnh, "Lên mạng? Ai thèm đăng mấy thứ đó."
"Hửm?" Từ Lan Đình nhướng mày.
Hoắc Diễm vẫy vẫy điện thoại di động trên tay, "Cậu cả nhà họ Từ à, đây là điện thoại di động của cậu đấy. Chậc, 'Tiểu tổ tông' này là ai đây? Ồ hô xin lỗi, lỡ tay gửi cho cậu ta rồi."
"Hoắc Diễm." Người đàn ông đột nhiên nhào tới, nhanh chóng giật lấy điện thoại di động, muốn thu hồi tin nhắn.
Chết tiệt, đừng, đừng nhận...
Điện thoại ting một tiếng.
[Tiểu
tổ
tông]
Từ Lan Đình, anh có ý gì?
[Tiểu
tổ
tông]
Đừng có gửi mấy bức ảnh ra vẻ đáng thương này nữa, tôi không muốn thấy bộ dạng này của anh.
[Tiểu
tổ
tông]
Còn nữa, tôi chẳng cảm thấy dáng vẻ râu ria xồm xoàm đẹp đâu.