Ngoài Hiện Thực
Chương 26: Biệt thự trong rừng, phần bảy
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 26: Biệt thự trong rừng, phần bảy.
Lúc Tào Tướng tìm được Hầu Thiên Hữu, chàng trai lúc nào cũng cười đùa kia giờ đây lại trầm mặt xuống, vẻ mặt cực kỳ u ám đáng sợ. Xung quanh Hầu Thiên Hữu là một lớp sương mù vô cùng mỏng, Tào Tướng biết rõ đây chính là sương trắng do các sinh vật trong mộng mà đội trưởng của mình đã diệt trừ hết.
Thế nhưng phạm vi sương phủ ở đây lại...
Rốt cuộc Hầu Thiên Hữu đã phải đánh bại bao nhiêu sinh vật trong mộng mới có thể khiến sương mù phủ kín cả một nghĩa trang như vậy?
"Sao anh lại bị thương nặng thế này? Bây giờ tinh thần lực của anh còn lại bao nhiêu?" Tào Tướng nhíu mày, bước tới hỏi hắn.
Hầu Thiên Hữu chẳng buồn trả lời. Vì quá đau đớn, hắn chỉ có thể nói nhỏ: "Chúng không xuất hiện nữa là vì Nhiễm Văn Ninh đã quay về biệt thự rồi ư?"
Hầu Thiên Hữu đã giao chiến với đám lâu la thây khô kia khá lâu, nhưng sau lần cuối cùng bị đánh chết, chúng không còn xuất hiện nữa. Hắn nghi ngờ nguyên nhân là do gã "Nhiễm Văn Ninh" giả kia đã quay về biệt thự thành công.
"Ừ, cậu ta không sao nữa rồi, nhiệm vụ hôm nay kết thúc ở đây thôi." Tào Tướng đề nghị như vậy. Thời gian họ vào mộng cũng không vượt quá quy định, tỉnh lại là đạt yêu cầu nhiệm vụ.
Tuy vậy, Hầu Thiên Hữu lại lắc đầu. Hắn nhìn Tào Tướng, nói: "Tiêu rồi, nó có thể tỉnh lại một tầng nữa đấy, tôi phải chạy về tầng thứ nhất xem sao."
"Chuyện gì vậy?" Tào Tướng hỏi, quan sát nét mặt Hầu Thiên Hữu, nhận ra có chuyện tồi tệ xảy ra.
"Cái thứ ở trong đó không phải Nhiễm Văn Ninh đâu, nó đang tỉnh lại từng tầng." Hầu Thiên Hữu nói ngắn gọn.
Vừa mới cử động, Hầu Thiên Hữu đã cảm thấy toàn thân đau nhói. Hắn từng đánh bại bao sinh vật trong mộng, phải gánh chịu bấy nhiêu thương tổn. May mắn là tinh thần lực của hắn cao, có thể chịu đựng được đến bây giờ.
"Bạch Trạch!"
Tiếng gọi vang lên, sinh vật nhỏ xinh lập tức xuất hiện bên cạnh Hầu Thiên Hữu. Nó giống hệt một con hươu con, toàn thân trắng như tuyết, hơi trong suốt, ánh sáng lờ mờ tỏa ra. Thân thể của nó được phủ bởi những hoa văn dịu dàng, giống như đồ đằng thời cổ.
"Cậu canh chừng thân xác của Nhiễm Văn Ninh cho tốt, nghe chưa." Vừa giao lệnh cho Tào Tướng xong, Hầu Thiên Hữu biến mất ngay lập tức.
Vào sâu trong mộng rất khó, nhưng quay về tầng trước lại không khó khăn gì, nhất là khi bốn người họ vẫn còn thân xác đang ngủ say ở tầng thứ nhất. Chúng chính là vật dẫn hữu dụng.
Ở tầng thứ nhất của mộng cảnh, trong biệt thự khuất sâu nơi rừng rậm. Cánh rừng chỉ có hai màu trắng đen như ban đầu, gió lay ngọn cây rung rinh, tạo nên những động thái quỷ quyệt. Tiếng động loạt xoạt vẫn nghe đơn kênh như cũ, nhưng giờ chẳng ai lắng nghe.
Một ánh sáng trắng mờ len lỏi vào phòng khách, phủ lớp sắc trắng bệch lên bốn thân thể đang nằm im lìm. Họ không ngủ say, chỉ là ý thức đã rơi xuống tầng sâu của mộng cảnh, thân xác hiện diện ở đây không thể cử động.
Một thân thể trong số đó không chịu nổi sự yên tĩnh này, ngón tay bắt đầu nhúc nhích, cuối cùng chậm rãi mở mắt ra.
Bụng của nó vẫn còn vết thương, nhưng không nghiêm trọng như ở tầng hai, giờ đây chỉ là vết nứt nhỏ có máu rỉ giọt, nội tạng vẫn chưa chảy hẳn ra ngoài.
Người này ngồi dậy từ trên sô pha. Hắn nhìn đôi tay của mình, rõ ràng chỉ cần tỉnh lại một tầng nữa, hắn sẽ tiếp xúc với thế giới hoàn toàn mới. Hắn không hề cảm thấy căng thẳng hay chờ mong, chỉ chăm chỉ tuần hoàn theo quy tắc của mình, đây vốn là bản tính của hắn.
Sau khi đứng dậy, hắn quyết định quay về gốc bạch dương ban đầu. Ở đó, có một phần bia mộ đang lặng lẽ ngủ yên. Những thứ ở tầng nông của mộng cảnh này là thứ có khả năng ép hắn vận hành nhất so với mọi loại công tắc khởi động khác.
Nhưng khi quay người lại, sinh vật này lại thấy một người đứng cạnh khung cửa sổ. Người đó không giống bốn kẻ khai thác vào mộng lần này, ý thức và ngoại hình hoàn toàn mới.
Anh mặc áo choàng dài trùm kín thân thể, toàn thân toát lên cảm giác giáo đồ mơ hồ. Dung nhan dưới mái tóc đen nhánh đẹp đến nỗi không giống người phàm, đặc biệt là đôi mắt vàng nhàn nhạt.
Loại trường năng lượng vừa trong veo vừa lạnh lùng trên người anh khiến người ta băn khoăn không rõ đây là thiên sứ hay ác quỷ, nhưng đứng nhìn anh, trông rất giống vị ác thần.
"Mi chỉ có thể đi đến đây thôi." Anh mở miệng.
Đôi mắt vàng óng của anh chìm vào giữa bối cảnh rừng rậm, đẹp đến khó rời mắt. Sắc độ vàng óng nhạt này lại cực kỳ cao ngạo, chỉ nhìn một lần liếc mắt, người ta đã vội thu mình.
Sinh vật điều khiển thân thể của Nhiễm Văn Ninh. Bản tính vốn không có những thứ phức tạp như cảm xúc, nên nó không thể hiện điều gì trên nét mặt. Tuy nhiên, nó biết rõ người này sẽ gây ảnh hưởng đến dự định tiếp cận gốc bạch dương của mình.
Người đàn ông dường như không muốn chờ xem phản ứng của sinh vật này. Sau khi bước lên phía trước, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Nhiễm Văn Ninh như thể đang nhớ lại sự việc nào đó. Anh có thể ra tay, nhưng không hiểu sao vẫn dán chặt mắt vào khuôn mặt người kia.
"Quay về." Người đàn ông cuối cùng cũng mở miệng, hai chữ như mệnh lệnh cứng rắn.
Đôi mắt của Nhiễm Văn Ninh lập tức trở nên mê man vô định. Một giây sau, thân thể cậu chợt mất khống chế, sắp ngã xuống, nhưng người đứng cạnh cậu nhanh chóng ôm lấy, đặt cậu nằm lại trên sô pha.
Sau khi đặt Nhiễm Văn Ninh nằm ngang trên ghế, một người khác trong phòng bất chợt động đậy. Chưa kịp rời khỏi mộng cảnh, anh đã bị người mới tỉnh giấc kia bắt gặp.
Hầu Thiên Hữu đã tỉnh lại ở tầng thứ nhất của mộng cảnh. Trạng thái ý thức của hắn không tốt, lo lắng rằng mình bắt không được sinh vật kia. Sau khi mở mắt, hắn thấy không chỉ Nhiễm Văn Ninh nằm im lìm trên sô pha, còn có một người đàn ông xa lạ đứng trước mặt.
Ngoại hình của người đó xuất sắc, đặc biệt là cảm giác anh mang đến. Trước đây, Hầu Thiên Hữu vẫn nghĩ những người như thế chỉ trong tưởng tượng, nhưng giờ lại thật sự đứng cách hắn khoảng hai mét.
Chưa kịp nói gì, Hầu Thiên Hữu chú ý đến chuyện khác. Hắn vẫn duy trì năng lực từ ý thức bản thân, nhưng không thể biết năng lực mộng cảnh của người đàn ông này. Là do người này không có năng lực mộng cảnh? Hay đẳng cấp của anh cao hơn Hầu Thiên Hữu?
Hầu Thiên Hữu có thể khẳng định đẳng cấp giấc mơ của hắn đã rất cao, ngay cả Hạng Cảnh Trung, hắn vẫn có thể nhìn ra vài thứ.
Lần cuối hắn gặp sự việc không rõ ràng này là khi gặp Thiệu Vấn Minh từ đội thứ tư, nhưng người trước mắt này, chuyện là như thế nào đây?
"Cậu đẹp trai ơi, cậu là ai thế?" Hầu Thiên Hữu đứng lên hỏi.
Người được hỏi chỉ liếc nhìn Hầu Thiên Hữu một cái, rồi đáp: "Anh không cần biết."
"Vậy ít ra cậu cũng phải nói tôi nghe xem cậu bên phe nào chứ, biết đâu mình cùng phe đấy." Hầu Thiên Hữu xua xua tay, nói thẳng mình là người bên phái cấp tiến.
"Tôi biết anh là người bên phái cấp tiến, thời gian tồn tại của cái mộng cảnh này sẽ không lâu lắm đâu, muốn thì đi thăm dò thêm chút." Người đàn ông không buồn trả lời, nhưng nhắc hắn để ý thời gian mộng cảnh.
Hầu Thiên Hữu cảm thấy lai lịch của người này không nông, sao cậu ta lại biết thời gian tồn tại của mộng cảnh, không lẽ cậu ta là người bên chi nhánh Châu Á? Mấy người bên chi nhánh chính đã đạt đến trình độ này rồi ư?
Người đàn ông này vốn định rời khỏi nơi này, nhưng vừa cử động, lại thấy loài sinh vật từ mộng cảnh xuất hiện bên chân Hầu Thiên Hữu.
"Bạch Trạch" theo chân tông đồ nhà mình xuất hiện ở tầng thứ nhất. Bất ngờ thay, vừa đặt móng vuốt xuống đất, nó đã mắt đối mắt với người đàn ông cao gầy kia.
Người đàn ông nhíu mày, trông khá hứng thú. Anh và sinh vật núp trong cơ thể con hươu cứ nhìn nhau, hoàn toàn chẳng để tâm Hầu Thiên Hữu đang ngồi chong ngóc bên cạnh.
Hầu Thiên Hữu liếc nhìn sinh vật mình vừa triệu hồi, rồi sang người lạ mặt. Hắn lấy làm lạ, hỏi: "Làm sao vậy, hai cậu quen nhau à?"
"Biết." Người đàn ông mắt vàng kia chỉ thẳng về phía con hươu, nói như vậy.
Âm tiết này khiến Hầu Thiên Hữu giật mình. Thật ra, dù người trước mắt nói bất cứ thứ gì, ví dụ như danh xưng "Bạch lộc" hay tên thật Hầu Thiên Hữu, hắn cũng không sợ, nhưng người này dám nói ra thuộc tính mộng cảnh của hắn?
"Cậu là người của chi nhánh chính?" Hầu Thiên Hữu lệnh cho "Bạch Trạch" rời khỏi, rồi nhìn thẳng người đàn ông, hỏi: "Các cậu muốn tôi nói rõ lập trường của mình đến như vậy sao?"
Sau khi thấy con hươu biến mất, người đàn ông chẳng còn hứng thú. Anh nhìn Hầu Thiên Hữu, hỏi: "Anh tên gì?"
"Cậu biết thuộc tính mộng cảnh của tôi nhưng lại không biết tên tôi luôn hả?" Hầu Thiên Hữu băn khoăn, liệu người này có đang giỡn với hắn không. Theo lẽ thường, rất khó để biết thuộc tính mộng cảnh của người khác, còn tên gọi thì dễ biết nhất.
Người đàn ông chỉ đứng im, chẳng buồn lên tiếng. Trông anh cứ như thật sự không hay biết Hầu Thiên Hữu, chỉ biết mỗi thuộc tính của "Bạch Trạch" thôi.
Hầu Thiên Hữu bó tay, xụ mặt xuống. Hắn cảm thấy người này không phải bên chi nhánh chính, ngay cả thông tin cá nhân hắn mà cậu ta còn chẳng hay biết. Vì thế, hắn giới thiệu sơ: "Đội trưởng đội thứ ba, Hầu Thiên Hữu."
Người đàn ông gật gù, thảy ra: "Hèn gì."
"Cậu đẹp trai này, rốt cuộc cậu là ai thế? Cậu vào mộng cảnh của chi nhánh khác tỉnh queo như vậy, cậu có thấy mình hơi không nể mặt người ta lắm không?" Hầu Thiên Hữu sắp bỏ cuộc, sao người này nói chuyện chẳng thể chạy cùng tần số với hắn.
"Tôi có rất nhiều tên gọi, anh muốn gọi tôi thế nào cũng được. Bây giờ, tôi khuyên anh quay về tầng sâu để xử lí vài việc." Người đàn ông chỉ vào Nhiễm Văn Ninh, nói: "Trạng thái của cậu ta có hơi không ổn."
Tình hình của Nhiễm Văn Ninh rất gay go, Hầu Thiên Hữu luôn biết, năng lực nhận biết của cậu ta đang gia tăng, thể xác bị sinh vật chiếm lấy, ý thức bị kẹt sâu trong mộng. Hầu Thiên Hữu trở về tầng thứ nhất chỉ để túm gọn sinh vật kia.
Hầu Thiên Hữu không thể xác định người trước mặt là địch hay bạn, năng lực cũng không thể biết thuộc tính mộng cảnh của đối phương. Vì thế, hắn chỉ còn cách trao đổi thông tin: "Có sinh vật sắp thức tỉnh khỏi đây."
"Nó đã quay về rồi." Người đàn ông giải thích ngắn gọn.
Vừa dứt lời, anh đã quay người, bước về phía cửa chính. Anh để lại câu sau cho Hầu Thiên Hữu: "Tôi nhớ tên anh rồi, đừng tò mò về tôi, đây không phải chuyên môn của anh, bây giờ chạy đi cứu người đi thôi."
Nghe vậy, Hầu Thiên Hữu chẳng buồn hỏi cung, bản thân không muốn dính líu phiền phức. Hắn khởi động chốt ở tầng thứ nhất, để mặc mình trúng chiêu, quay về phòng khách. Đến nơi, hắn im lặng nằm xuống, nhắm mắt, quay về tầng thứ hai.
"Sao anh quay lại đây nhanh dữ vậy?" Tào Tướng hỏi. Chỉ vừa kể cho Ngô Côn Phong một nửa chuyện, anh đã thấy Hầu Thiên Hữu xuất hiện lại.
"Xử lí tầng thứ nhất xong xuôi, bây giờ tôi phải tìm Nhiễm Văn Ninh." Hầu Thiên Hữu trả lời.
Lúc Hầu Thiên Hữu xuất hiện trở lại, vẻ mặt hắn khiến Ngô Côn Phong sợ bay màu. Cơ thể hắn đầy máu thịt bện chặt như mì sợi, trừ mấy vết thương dị hợm, toàn người hắn chỉ toàn máu.
Chỉ có người đánh người mới máu chảy đầu rơi, Ngô Côn Phong băn khoăn không biết có phải cậu ta đánh oan đồng đội, dù gì Tào Tướng cũng từng bị hắn rượt sát mấy vòng. Khi nghe Hầu Thiên Hữu vẫn còn phải đi tìm Nhiễm Văn Ninh, Ngô Côn Phong thật sự phục sát đất cái ông thần đen đủi này, sao cậu ta đi đâu cũng gặp chuyện.
Tào Tướng nhíu mày. Anh biết Hầu Thiên Hữu đã dùng thực lực thật, cũng không biết trạng thái của đội trưởng bây giờ ra sao. Năng lực của Hầu Thiên Hữu thuộc lĩnh vực riêng, khuyết điểm cũng lồ lộ, nhiều lúc không đánh lại sinh vật trong mộng.
"Không thì tôi với anh đi thôi." Tào Tướng nói.
Hầu Thiên Hữu nói thuộc tính mộng cảnh này quá phiền phức, nếu thêm tên trúng chiêu, hắn chẳng còn sức để giải quyết. Hắn an ủi Tào Tướng, bảo anh đừng bận lòng, rồi vừa giỡn hớt vừa nghiêm túc dặn: "Dù gì tôi cũng làm việc lâu lắm rồi, đám đàn em mấy cậu cứ yên tâm."
Hầu Thiên Hữu quay về lầu thứ hai, lặng lẽ chờ đợi năng lực từ người đưa tin giáng xuống.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời editor:
Ai cũng hóng lão ta nhưng lão ta cứ kiểu: