Ngoài Hiện Thực
Chương 38: Châu Âu, phần tư
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
(Đang chỉnh sửa)
NGOÀI THỰC TẾ
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người chỉnh sửa và beta: Cà phê hòa tan
Bản chỉnh sửa này là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người dịch cũng như người chỉnh sửa. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 38: Châu Âu, phần tư.
Các nhân viên được phái đi giao lưu lần này đến từ rất nhiều chi nhánh khác nhau. Những chi nhánh này phân tán khắp nơi, khoảng cách giữa chúng rất xa, vì thế mọi người đều thống nhất xuất phát trực tiếp từ sân bay tại tỉnh thành của mình, sau đó tập hợp tại chi nhánh bên Anh.
Nửa tháng qua, Nhiễm Văn Ninh vô cùng mệt mỏi. Cậu vừa phải hoàn thành nhiệm vụ trong mộng, vừa phải theo sát đội trưởng của mình luyện tập, lại còn phải tạo mưa cho Hoàng Trí Vũ, cộng thêm chuyện học tiếng Anh liên tục khiến cậu kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần. Những việc này cứ luân phiên dày vò cậu đến mức người cậu khô cằn đi.
Một sáng nọ, cậu lê lết khỏi giường, cố gắng đánh răng rửa mặt bằng đôi tay vẫn còn run rẩy. Cuối cùng, không hiểu sao, cậu lại bắt đầu chảy máu cam. Sau khi giải quyết xong đống việc dở dang gần đây, Nhiễm Văn Ninh nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt, nếu không thân thể cậu sẽ không chịu nổi nữa.
Ngoài cậu, chi nhánh đội thứ hai còn phái vài người khác tham gia hội nghị, nhưng những người này đều ở bậc thứ tư và bậc thứ năm, cậu hoàn toàn không quen họ.
"Anh ơi, tới lúc xuống máy bay rồi anh gọi tôi dậy được không ạ?"
Nhiễm Văn Ninh hỏi một đồng nghiệp như vậy.
Người kia gật đầu, rồi hỏi: "Cậu tính làm gì?"
"Tôi chẳng định làm gì, chỉ muốn ngủ một giấc thôi."
Vừa nói xong, Nhiễm Văn Ninh đã cảm thấy mình sắp kiệt sức lắm rồi, cậu nhắm tịt mắt lại.
Người kia định hỏi xem Nhiễm Văn Ninh là người khai thác hay người dẫn đường, nhưng cậu đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
"Cái cậu này, đã như vậy rồi còn đi giao lưu làm gì?"
Người kia than thở với người bạn ngồi cạnh mình.
Người bạn kia liếc nhìn Nhiễm Văn Ninh, rồi trả lời: "Chắc là do mệt quá thôi, để cậu ta ngủ đi."
Chưa kịp ngủ thẳng giấc, Nhiễm Văn Ninh đã bị người lay tỉnh dậy. Vừa mở mắt, cậu nghe thấy người ngồi bên cạnh rủ rỉ: "Cậu em, tỉnh đi thôi, tới Anh rồi, cậu ngủ say quá mất."
"À thế hả? Sao nhanh thế?"
Nhiễm Văn Ninh mơ màng ngồi dậy, lúc này mới nhận ra máy bay đã hạ cánh từ bao giờ.
Người kia đưa cho cậu một tờ khăn giấy, nhắc nhở: "Nè, cậu lau miệng trước đi."
Tới lúc này, Nhiễm Văn Ninh mới biết mình ngủ mê tới mức chảy nước dãi. Khi cảm ơn người kia, cậu thoáng thấy tình trạng sức khỏe của mình ngày càng đáng lo ngại.
Nhiễm Văn Ninh đi ở hàng cuối cùng trong nhóm nhân viên. Mấy người phía trước ồn ào qua lại, trông rất nhộn nhịp, nhưng cậu chẳng còn sức mà tham gia nữa. Lúc này, cậu chỉ mong ngủ một giấc thật sâu. May mà hôm nay không phải ngày giao lưu chính thức, cậu có thể ăn tối rồi đi ngủ luôn.
Theo kế hoạch của chi nhánh chính bên Anh, nơi ở tạm thời của nhân viên các chi nhánh khác là một khách sạn gần đó. Nhiễm Văn Ninh nhờ người ghi lại thông tin của mình, rồi kéo vali về phòng. Vừa mở cửa phòng, cậu nhận ra phòng mình là phòng đôi, chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm một người cùng phòng.
Nhưng Nhiễm Văn Ninh chẳng muốn quan tâm làm gì. Cậu liếc nhìn điện thoại, bây giờ đã là năm giờ chiều bên Anh. Cậu chọn một giường, đặt đầu xuống gối, rồi chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc mê man, cậu thoáng nghe tiếng cửa phòng mở, có tiếng động nhỏ, nhưng rồi căn phòng lại yên tĩnh. Sau khi để ý xong xuôi, Nhiễm Văn Ninh ngủ thiếp đi, quên cả trời đất. Đến khi bụng đói cồn cào, kim đồng hồ đã chỉ mười giờ tối.
Ngồi dậy, Nhiễm Văn Ninh nhận ra giày của mình đã được cởi ra, chăn cũng phủ kín người cậu. Cậu rõ ràng nhớ mình trước khi ngủ chẳng thèm cởi giày hay đắp chăn, chỉ nằm vật lên giường rồi bất tỉnh.
"Cậu tỉnh rồi thì tôi bật đèn cho nhé."
Một giọng nói bất chợt vang lên bên cạnh.
Căn phòng tối om, giọng nói khiến Nhiễm Văn Ninh giật mình. Nhưng rồi cậu nhận ra đây chắc là bạn cùng phòng, bèn ừm một tiếng.
Người kia đứng dậy, bật đèn lên. Chùm đèn vừa sáng, Nhiễm Văn Ninh nhìn rõ người đó, bật lên: "Chu Chi Ngang?"
Chu Chi Ngang sửng sốt giây lát, hỏi: "Cậu biết tôi?"
*Mình chính là con mèo hồi đó suýt bị anh tuốt lông trụi lủi ấy chứ gì. Nhưng chắc anh không biết chuyện này đâu, vì hồi đó chỉ có mình và Lâm Nhất nhìn thấy hai con mèo thôi.*
Nhiễm Văn Ninh nghĩ thầm, nhưng lại nói: "Hạng Cảnh Trung có nói qua rồi."
"Thật không? Hạng Cảnh Trung chẳng bao giờ nhắc tới tôi cả." Chu Chi Ngang tỏ ra nghi ngờ.
Nhiễm Văn Ninh chớp mắt, rồi ngộ ra có gì đó sai. *Chu Chi Ngang quen Hạng Cảnh Trung à? Cái ông ấy nổi tiếng lắm, hai người chắc quen nhau lâu rồi?* Nhưng cậu cũng chẳng muốn thừa nhận, bèn không đáp lời.
So với hình ảnh trong *Con mắt của Thượng Đế*, Chu Chi Ngang giờ trông chín chắn và già dặn hơn nhiều, chừng ba mươi tuổi. Trong suy nghĩ của Nhiễm Văn Ninh, những người ở tuổi ấy mà vẫn gắn bó với mộng cảnh thường có chức vị cao.
"Lúc tôi tới đây thì cậu đã ngủ say rồi, tôi để giày cậu bên kia kìa." Thấy Nhiễm Văn Ninh loay hoay tìm giày, Chu Chi Ngang nhắc nhở.
Nhiễm Văn Ninh cảm ơn anh. Sau đó, sực nhớ mình chưa giới thiệu bản thân, cậu nói: "Tôi tên Nhiễm Văn Ninh, là kẻ khai thác bậc hai bên chi nhánh đội hai."
"Ừ, tôi biết sơ sơ rồi."
Thấy Nhiễm Văn Ninh đã xỏ giày xong, Chu Chi Ngang đề nghị: "Cậu chưa ăn cơm phải không, tôi mua cho cậu một phần đây."
Nhiễm Văn Ninh thật sự đói, cảm thấy anh Chu Chi Ngang chu đáo quá. *Anh ấy đã lập gia đình chưa nhỉ? Trong mắt tôi, anh đúng chuẩn đàn ông tâm lí và đảm đang.*
"Sao cậu lại gắng sức đến mức mệt lử người như vậy?"
Chu Chi Ngang đưa phần cơm tối cho cậu.
"Vì tôi yếu quá."
Nhiễm Văn Ninh bó tay. Ngày trước khi lên máy bay, cậu còn chưa đánh bại được Trì Thác cơ.
Chu Chi Ngang nhớ rõ Hạng Cảnh Trung nói Nhiễm Văn Ninh rất mạnh. Theo anh, chuyến đi Châu Âu lần này của cậu chỉ để khiến người bên trên chú ý mà thôi.
Anh thấy Nhiễm Văn Ninh không giống kẻ nói dối, nhưng trong lúc ăn, cậu vẫn thở ngắn thở dài liên tục. Lúc ấy, Chu Chi Ngang vẫn chưa biết người rèn luyện cùng Nhiễm Văn Ninh là "Thánh thương", nên bị vẻ mệt mỏi của cậu lừa hoàn toàn.
Chu Chi Ngang an ủi: "Không sao hết, ai cũng thế thôi."
"À, tôi chưa biết cấp bậc của anh tới đâu."
Nhiễm Văn Ninh sực nhớ chưa hỏi thăm thông tin của anh.
Chu Chi Ngang nhìn cậu, cảm thấy có gì đó không đúng. *Sao cậu biết tôi? Hạng Cảnh Trung kể tôi với cậu à?* Nhưng anh chẳng để ý, chỉ đáp: "Hiện giờ tôi là bậc nhất, đội trưởng đội bốn."
"Khụ!" Nghe xong, Nhiễm Văn Ninh suýt sặc. Chu Chi Ngang vội vỗ lưng cậu.
"Xin lỗi, tôi không biết anh là lão làng."
Nhiễm Văn Ninh sặc tới nước mắt.
Chu Chi Ngang cười: "Cũng không phải, tôi vào nghề sớm hơn mấy cậu chút xíu thôi."
*Không! Sau khi nhìn tận mắt các đội trưởng, tôi rút ra kinh nghiệm rồi. Mấy anh chị yếu chết luôn!*
Nhiễm Văn Ninh nhìn Chu Chi Ngang, lo lắng tự hỏi mình phải thể hiện thế nào để vượt trội hơn. Chỉ chưa kịp hành động, Chu Chi Ngang đã hạ gục hết mọi người bên Anh rồi.
Dù có vứt não đi, Nhiễm Văn Ninh cũng biết Chu Chi Ngang là cao thủ bậc nhất. Cậu hỏi thử: "Nè Chu ca, trong mấy năm hành nghề, anh có biệt danh nào không?"
"Đáng yêu?" Chu Chi Ngang nhướng mày.
"Từ đó chẳng quan trọng, tôi chỉ hỏi danh xưng thôi. Mấy vị cao thủ thường có cái này mà."
"Nếu cậu nói danh xưng thì tôi có."
Chu Chi Ngang trả lời.
*Thôi chết, sao đồng bọn của tôi lại là Chu Chi Ngang nhỉ. Tại sao họ không phái người bậc hai đi cùng?*
"Ngày mai chỉ ngồi khai mạc và tham quan thôi, chẳng làm việc gì quan trọng. Ngày kia đánh hữu nghị với họ, cậu nghỉ ngơi một ngày đi."
Chu Chi Ngang không biết Nhiễm Văn Ninh đang chịu nhiều áp lực, trong mắt anh, cậu trông uể oải quá.
Đến nửa đêm, cơ thể Nhiễm Văn Ninh lúc nóng, lúc lạnh, khó chịu vô cùng. Trong cơn mê, cậu cảm thấy có người đã đắp chăn cho mình suốt buổi tối. Hình như Chu Chi Ngang đã chăm sóc cậu.
Sáng hôm sau, Nhiễm Văn Ninh nghe thấy Chu Chi Ngang càm ràm. Anh nói Hạng Cảnh Trung chắc muốn tiền chẳng muốn mạng, sao lại để người như vậy đến đây. Nhiễm Văn Ninh hiểu ý, Chu Chi Ngang đang trách chi nhánh đội hai để cậu suy nhược quá mức.
Nhưng chuyện này khó giải thích, cậu chỉ nói cơ thể vốn đã yếu, không hoàn toàn do chi nhánh.
Chi nhánh bên Anh xây ở ngoại thành, giống như các chi nhánh khác. Bước vào, Nhiễm Văn Ninh thấy nơi đây giống khu chung cư, tòa nhà không cao, tường gạch ngói, khá gần gũi. Đại hội khai mạc vào buổi trưa, mọi người đều phải tham dự. Buổi chiều, họ tham quan chi nhánh.
Lúc vào đại sảnh, Nhiễm Văn Ninh gặp mấy đồng nghiệp cùng chi nhánh. Họ chào hỏi cậu, tưởng cậu cấp thấp vì trông cậu trẻ tuổi. Sau khi tán gẫu, Nhiễm Văn Ninh lại bước lên hàng ghế đầu.
Hàng ghế đầu dành cho nhân viên hành chính và cấp cao.
"Cậu này mà là cấp cao à?" Người kia ngạc nhiên.
Sau khi tìm xong chỗ, Nhiễm Văn Ninh và Chu Chi Ngang ngồi vào vị trí. Bên phải là chỗ ngồi của chi nhánh Trung Quốc, bên trái là chi nhánh Anh, giữa là lối đi nhỏ.
Chu Chi Ngang ngồi rìa ngoài, dặn Nhiễm Văn Ninh rằng bên trái là chỗ ngồi cấp cao bên Anh. Khi họ tới, bọn cậu phải giao lưu đôi chút.
Nhiễm Văn Ninh ngồi cạnh, lòng căng thẳng. Cậu hy vọng lần này rút thăm được quẻ tốt, tốt nhất là chi nhánh Anh toàn người bậc hai, để cậu còn có đường sống khi đánh hữu nghị.
Lúc ấy, Nhiễm Văn Ninh vẫn luôn nghĩ mình yếu đuối, vì thường xuyên gặp cao thủ. Những người vào nghề chưa đầy một năm ít có cơ hội tiếp xúc với Trì Thác, Kim Chanh hay Hầu Thiên Hữu.
Cậu cũng không biết cấp bậc của Trì Thác trên bảng vàng, nên cứ nghĩ ai cũng mạnh như hắn.
Nghề của họ không có bảng vàng, vì năng lực A khắc B, B khắc C, không thể xếp hạng. Có thể nói xếp hạng là vòng tròn.
Đại sảnh ồn ào, báo hiệu sự xuất hiện của vài vị cấp cao mới. Nhiễm Văn Ninh quay lại, thấy hai người khí thế mạnh mẽ.
Người dẫn đầu là một phụ nữ tóc vàng dài ngang eo, lọn tóc đong đưa theo bước chân. Mắt cô màu lam nhạt như pha lê, lạnh lùng đến nỗi tỏa ra hơi lạnh.
Cô mặc đồng phục màu rêu, giống quân đội. Đôi bốt cao gót bước đi, tiếng gót giày vang trong đại sảnh.
Cả đại sảnh im bặt, mọi người dán mắt vào cô.
Sau cô là một đàn ông mặc đồ đen, tóc đỏ xoăn, mắt xanh ngọc, trông thời thượng. Y đang im lìm theo sau, nhưng khi thấy Chu Chi Ngang, nụ cười Joker hiện trên mặt y.
"Lâu rồi không gặp."
Chu Chi Ngang đứng dậy chào.
"Abigail."
"Os."