39. Chương 39: Châu Âu, năm

Ngoài Hiện Thực

Chương 39: Châu Âu, năm

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi rõ tên tác giả và người convert, người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 39: Châu Âu, năm
Mỹ nhân tóc vàng khẽ vén mái tóc sang sau tai, ánh mắt lạnh lùng liếc Chu Chi Ngang một cái: "Anh đã lâu rồi không tham gia loại hoạt động kiểu này."
Chu Chi Ngang hiểu rõ tính cách của Abigail. Từ trước đến nay, cô luôn kiêu ngạo và lạnh lùng, nói chuyện với ai cũng đều như vậy. Anh cười nhẹ: "Đúng thật là vậy, nhưng lần này tôi được cử đến đây."
"Vì anh tham gia nên bên này lại phải sửa tên mấy nhân viên cấp cao thêm một lần nữa." Abigail nói, ánh mắt liếc qua người thanh niên lạ mặt bên cạnh Chu Chi Ngang – hẳn là thành viên mới của đội.
"Thực ra chi nhánh các cô không cần phải làm vậy đâu," Chu Chi Ngang ám chỉ rằng bên Anh không cần thiết phải coi trọng anh đến mức phải điều chỉnh nhân sự.
Đôi mắt xanh biếc của Abigail vẫn lạnh lùng vô cảm. Cô tiếp lời: "Bọn họ rất quan tâm đến trình độ hiện tại của anh. Nếu anh đích thân tham gia buổi giao lưu giữa các chi nhánh lục địa, hẳn anh cũng hiểu rằng chúng tôi sẽ phải điều tra anh đôi chút."
Chu Chi Ngang nở nụ cười, tỏ vẻ thông cảm. Anh liếc về phía Os đang đứng sau lưng Abigail, nhưng ánh mắt của người đàn ông tóc đỏ ấy lại đang dán chặt vào Nhiễm Văn Ninh bên cạnh anh.
Khi nhận ra ánh nhìn của Chu Chi Ngang, Os mới quay sang hỏi: "Cậu bé này là đồ đệ mới của anh à?"
"Tôi không phải người phụ trách cậu ta. Cậu ấy thuộc chi nhánh đội thứ hai," Chu Chi Ngang giải thích.
Nhiễm Văn Ninh cảm nhận rõ ba người này vốn đã quen biết nhau. Trực giác cho cậu biết hai người nước ngoài kia đều cực kỳ mạnh. Nghe xong cuộc trò chuyện, cậu mới hiểu ra – sự xuất hiện của họ ở đây là vì Chu Chi Ngang đại diện cho chi nhánh Trung Quốc.
Cậu không dám nghĩ sâu về cấp bậc và thực lực thật sự của hai người kia trong mộng cảnh.
Hạng Cảnh Trung từng ám chỉ với cậu rằng anh ta muốn lợi dụng cơ hội này để đưa Nhiễm Văn Ninh vào mắt xanh của chi nhánh Châu Á. Cậu luôn cảm thấy đằng sau những chuyện rườm rà này có những sắp xếp âm thầm, và việc Chu Chi Ngang tham gia buổi giao lưu lần này rất có thể chỉ là một mảnh nhỏ trong kế hoạch lớn hơn.
Os vẫn chăm chú nhìn Nhiễm Văn Ninh. Trong mắt y, hậu bối này trầm tĩnh, dường như chẳng mặn mà với giao tiếp. Os bước lại gần, nhắc nhẹ: "Cậu là một thành viên cấp cao khác phải không? Hãy tự giới thiệu một chút đi."
Đôi mắt xanh âm u của Os lóe lên ánh sáng ma quái, giống như mắt sói – nhìn chằm chằm vào cậu, nhưng Nhiễm Văn Ninh lại cảm thấy như có một ánh mắt vô hình nào đó đang rình rập mình từ phía sau.
"Tôi tên Nhiễm Văn Ninh."
Cậu chỉ giới thiệu ngắn gọn như vậy. Linh cảm mách bảo rằng hai người này chẳng thực sự quan tâm đến trình độ của cậu, hỏi tên chỉ là hình thức.
Os nở một nụ cười rạng rỡ như Joker, thu ánh mắt lại, không còn đăm đăm nhìn cậu nữa. Y vỗ vai Nhiễm Văn Ninh vài cái, thân thiện như thể rất nhiệt tình: "Os, tên tôi đấy. Mong lần này chúng ta giao lưu vui vẻ."
Nói xong, y quay người đi về phía ghế ngồi của chi nhánh Anh.
Vị mỹ nữ băng giá cũng liếc Nhiễm Văn Ninh một cái rồi giới thiệu ngắn gọn: "Abigail."
Cô cũng lặng lẽ bước theo Os.
"Chu ca, hai người này..." Nhiễm Văn Ninh vẫn cảm thấy mình không thuộc về vòng tròn của những cao thủ này.
Chu Chi Ngang kéo tay cậu, ấn cậu ngồi xuống ghế cạnh mình, rồi giải thích: "Hai người đó đều là đội trưởng. Os mạnh hơn một chút, nhưng cậu ta đến đây chủ yếu vì tôi – coi như người giám sát vậy."
"Có lẽ Os đang thay thế một người cấp hai vừa gặp chuyện ở chi nhánh bên họ," Chu Chi Ngang đoán.
Buổi khai mạc diễn ra theo đúng trình tự thông thường. Nhân viên hành chính lên phát biểu chào hỏi khoảng hai mươi phút, sau đó là đại diện các chi nhánh quốc gia lần lượt nói vài câu xã giao, kèm theo một vài tiết mục phụ. Nhưng Nhiễm Văn Ninh chẳng thể nào tập trung nghe nổi.
Cậu luôn cảm thấy bồn chồn. Chưa nói đến hình thức giao lưu ngày mai, chỉ riêng việc chi nhánh Anh cử đến hai người như Abigail và Os, cậu cũng hiểu rằng họ đến đây vì Chu Chi Ngang.
Chu Chi Ngang dường như đã lường trước điều này từ sớm. Nếu vậy, Hạng Cảnh Trung – người phụ trách chương trình – không thể không biết rõ. Không hiểu vì sao anh ta lại tin tưởng Nhiễm Văn Ninh đến mức đẩy cậu ra tiền tuyến như vậy.
Hoặc có thể Hạng Cảnh Trung vốn chẳng tin tưởng cậu, mà chỉ biết quá nhiều chuyện liên quan đến cậu – những bí mật ấy thậm chí có thể là lý do chính khiến anh ta đưa ra quyết định táo bạo này.
Sau buổi khai mạc, Nhiễm Văn Ninh sớm rút về phòng nghỉ. Chu Chi Ngang hỏi cơ thể cậu đã ổn chưa, nhưng cậu nói cần thêm một đêm nghỉ ngơi – sáng nay khi tỉnh dậy, cậu lại bị chảy máu mũi.
Tối đó, Nhiễm Văn Ninh mơ thấy một giấc mơ lucid. Cậu nhận ra mình đang ở ký túc xá của "Ánh Sáng", ngồi đối diện bàn ăn với Trì Thác.
Cảm thấy khát, cậu mở lời: "Thác Thác, anh chuyển cái ấm bên kia qua giúp tôi với."
Trì Thác đứng dậy, vươn tay lấy ấm nước bên cạnh. Nhưng khi anh đưa đến trước mặt Nhiễm Văn Ninh, chiếc ấm bỗng hóa thành một khẩu súng bắn tỉa – nòng súng chĩa thẳng vào gáy cậu.
Nòng súng phát ra một luồng sáng chói mắt – dấu hiệu cho thấy năng lực sắp được kích hoạt.
Chết cha rồi! Nhiễm Văn Ninh giật mình, phản xạ bật dậy khỏi bàn, lao thẳng ra cửa, chạy thục mạng ra vườn Tây. Những cây súng của Trì Thác đã in sâu vào tâm trí cậu, năng lực mộng cảnh của anh còn khủng khiếp hơn cả Lâm Nhất ngày xưa.
Sức công phá và phạm vi của năng lực này khiến cậu chẳng thể trốn thoát – dù là dưới nước như Dear Anna. Mỗi lần luyện tập, cậu đều không thể chạy trốn, chỉ còn cách chịu trận, rồi hôn mê liệt giường suốt mấy ngày.
Dù biết đây là lucid dream của mình, cậu vẫn tin rằng bản thân mình thích tự hành hạ mình – nếu để đầu chịu năng lực của Trì Thác, chắc chắn cậu sẽ phải nếm trải cả đống cảm giác đau đớn. Nhưng dù đã chạy lâu, năng lực của Trì Thác vẫn không truy đuổi. Nhiễm Văn Ninh ngạc nhiên, quay lại nhìn – và thấy Trì Thác đứng yên trên ban công tầng ba.
Anh buông khẩu súng, rồi cụ hiện cây cung dài. Cả cây cung đen tuyền, nhưng lớp sơn ở tay cầm đang rạn nứt, lộ ra phần lõi sáng rực, với những tia sáng chạy ngang dọc như mạch điện.
Tạ ơn bản thân, giấc mơ tối nay đỉnh thật.
Nhiễm Văn Ninh thán phục mình đến tận đáy lòng. Ngày mai phải lên võ đài quần nhau, tự dưng hôm nay lại mơ thấy giấc mơ chết tiệt này để làm gì? Cậu ngừng chạy, buông thõng vai. Ngay lập tức, cây dù đen hiện lên trong tay.
Tôi chơi tới bến với anh luôn. Nếu tự mình nằm mơ mà còn đánh không lại Trì Thác – thề đây, tôi đi bằng đầu!
Cậu mở dù ra làm khiên chắn. Nhưng dù đứng yên một lúc, cậu chẳng cảm nhận được bất kỳ nguy hiểm nào. Nhiễm Văn Ninh hạ dù. Năng lực của Trì Thác cũng không lao đến như thường lệ.
Thay vào đó, luồng sáng từ mũi tên bắn lên trời, bùng nổ thành những chùm pháo hoa rực rỡ. Sau khi vươn mình cao nhất, những tia sáng chói lọi bắt đầu rơi xuống đất, lấp lánh như sao sa.
Ban đầu trời còn là ban ngày, nhưng sau khi mảnh sáng từ cây cung hóa thành pháo hoa, cả bầu trời chìm vào đêm đen huyền ảo.
Ngơ ngác ngắm nhìn khung cảnh pháo hoa rực rỡ, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy khung cảnh này quen thuộc đến lạ – giống hệt đêm hội pháo hoa hôm ấy. Cậu lùi lại một bước, sợ hãi không biết liệu người kia có xuất hiện hay không.
"Anh mơ mà cũng thấy Trì Thác à?" Một giọng nói trầm ấm, pha chút chế giễu, vang lên sau lưng.
Nghe tiếng, Nhiễm Văn Ninh cứng đờ tại chỗ. Ngay cả tiếng tim đập, tiếng thở của mình trong mơ cậu cũng khôi phục rõ mồn một – một dấu hiệu cho thấy cậu đang cực kỳ căng thẳng và sợ hãi.
Cậu không dám quay lại – vì người ấy rốt cuộc đã xuất hiện trong giấc mơ của riêng mình.
Cậu từng mơ rất nhiều ác mộng giống hệt nhau: Khi pháo hoa nở rộ, người kia rơi thẳng xuống trước mắt, tàn tạ như bụi, máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ thi thể. Nhưng máu quá nhiều đến mức không thể nhận ra hình dạng – người kia đã hóa thành bộ xương gãy nát từ lúc nào.
Chỉ cần thấy pháo hoa trong mơ, Nhiễm Văn Ninh chắc chắn sẽ phải nhìn người kia chết – một lần, rồi lại một lần nữa. Đó là ác mộng ám ảnh cậu suốt từ ngày đó.
Thấy Nhiễm Văn Ninh im lặng, người kia lên tiếng: "Quay sang đây."
Giọng nói không cảm xúc, như một mệnh lệnh.
Rất lâu sau, người bị gọi mới từ từ quay người. Đôi mắt cậu lóe lên nỗi bi thương và sợ hãi, ánh mắt cố dán xuống đất.
Nhưng khi nhận ra người kia không còn là một xác chết – mà là một người sống động – mọi cảm xúc trong mắt cậu lập tức biến thành kinh ngạc: "Lâm Nhất?"
Trong mắt Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất không chết như trong ác mộng. Cậu ta vẫn sống, vẫn đứng yên trên con đường vắng.
Ngoại hình Lâm Nhất dừng lại ở tuổi mười tám. Khuôn mặt vừa chín chắn, vừa ngây thơ, vẫn đẹp như thiên sứ vừa hạ giới. Thấy biểu cảm kinh ngạc của Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất nhướng mày, lạnh lùng nói: "Anh cũng không muốn mơ thấy tôi."
Yến Lân vẫn còn để bụng câu nói "Vẫn là Thác Thác tốt nhất" của Nhiễm Văn Ninh hồi xưa.
Nhiễm Văn Ninh không ngờ mình lại có thể mơ thấy Lâm Nhất. Cậu từng nghĩ người kia sẽ lại là một xác chết. Nhưng giờ đây, giống như cậu chưa từng mất đi Lâm Nhất – người kia vẫn sống, chỉ là họ xa cách quá lâu.
Một nỗi chua xót dâng lên trong tim, đánh thức bao nhớ nhung và hối hận chôn vùi dưới đáy lòng.
Khi Lâm Nhất còn sống, cậu có rất nhiều cơ hội để hỏi về mộng cảnh. Nhưng sau khi người kia ra đi, hành trình tìm kiếm câu trả lời trở nên khó khăn vô cùng – buộc cậu phải mạo hiểm nhiều hơn để nắm lấy cơ hội.
Lâm Nhất từng giúp Nhiễm Văn Ninh rất nhiều, nhưng cậu luôn nghĩ anh ta quá tàn nhẫn. Giờ đây, cậu mới nhận ra – Lâm Nhất là người đã giúp cậu nhiều nhất.
Cậu giúp Nhiễm Văn Ninh đạt đến cấp hai, rồi tặng cây dù đen và tấm dấu trang. Nhưng người đó đã ra đi... Dù là trong mơ, Lâm Nhất cũng chết quá nhanh, không để lại cho cậu lấy một giây để nói lời từ biệt. Vậy mà giờ đây, không biết có phải trời thương xót những nỗ lực của Nhiễm Văn Ninh hay không, cậu lại mơ thấy một Lâm Nhất sống động như thế này.
Ngay sau khi câu nói "Anh cũng không muốn mơ thấy tôi" vừa dứt, Nhiễm Văn Ninh lập tức lao tới. Cậu ôm chầm lấy Lâm Nhất như gấu ôm, siết chặt đến mức như muốn níu giữ tất cả.
"Xin lỗi."
Cuối cùng, cậu cũng nói được câu đó với người trong tim.
Lâm Nhất – người bị ôm – rõ ràng không kịp phản ứng. Cậu ta đứng im, để mặc Nhiễm Văn Ninh ghì chặt, tạm thời bối rối không biết nói gì.
Những tia lửa từ năng lực của Trì Thác vẫn rơi nhẹ xuống đất. Chúng như phá vỡ quy luật trọng lực – ngay khoảnh khắc tàn lụi, từng tia pháo hóa thành sợi chỉ vàng rực rỡ.
Những sợi chỉ mảnh óng ánh quấn quanh Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất, như muốn dừng lại dòng chảy của thời gian.
Yến Lân dùng hình dạng Lâm Nhất xuất hiện trong mộng cảnh của Nhiễm Văn Ninh đêm nay. Anh chỉ định kiểm tra sơ tình trạng ý thức của cậu. Nhưng chuyện sau đó ngoài dự liệu – Nhiễm Văn Ninh cảm thấy cắn rứt vì cái chết của Lâm Nhất đến mức không thể kiềm chế.
Suốt bấy lâu, Yến Lân vẫn nghĩ Nhiễm Văn Ninh không quá để tâm đến anh – trong mắt cậu, Trì Thác còn quan trọng hơn. Hơn nữa, thời điểm anh chết đã qua mấy tháng, anh nghĩ cậu hẳn đã nguôi ngoai.
Anh đặt tay lên đầu Nhiễm Văn Ninh, lặng lẽ cảm nhận trạng thái ý thức. Khi cậu bình tĩnh lại, anh mới nói: "Tôi đỡ viên đạn đó thay anh không phải để anh xin lỗi tôi như thế."
"Trong tương lai, anh không được phép thất bại."
Nhiễm Văn Ninh buông Lâm Nhất ra. Nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách, cậu bối rối không hiểu vì sao lại mơ thấy Lâm Nhất nói với mình như vậy. Có phải vì buổi giao lưu sắp tới? Đây là tiềm thức đang nhắc nhở cậu không được thua?
"Anh chỉ có thể càng mạnh khi đối mặt với kẻ mạnh."
"Tôi không cho phép anh thất bại."
Nhiễm Văn Ninh cứ nhìn Lâm Nhất mãi, không biết nên đáp thế nào. Cậu Lâm Nhất này quá thật, quá giống thực tại. Cách vừa vào đã sút thẳng cậu xuống hố khiến cậu vừa quen thuộc, vừa oan ức.
Hiếm khi mơ thấy Lâm Nhất sống động thế này, sao tên này không nói vài lời dịu dàng được?
Nhiễm Văn Ninh đang cực kỳ khó chịu, muốn khóc òa lên, vậy mà người trước mặt lại bắt đầu lải nhải những điều cậu chẳng muốn nghe.
"Cậu dịu dàng một chút, được không?" Cậu dỗi, hỏi người trong mơ.
Lâm Nhất sững người trong chốc lát, đờ mặt đứng im, không biết đang nghĩ gì.
Một hồi lâu sau, Nhiễm Văn Ninh mới nghe thấy một câu nói nhạt nhẽo, phát ra bằng giọng nói nhạt nhẽo từ chính miệng Lâm Nhất:
"Anh cố lên ha."