Ngoài Hiện Thực
Chương 6: Mộng Cảnh Vô Danh
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 6: Mộng Cảnh Vô Danh
Sau khi nghe Chúc Nguyệt Tinh thuật lại toàn bộ tình hình, Trì Thác khẽ gật đầu, tóm tắt: "Những ý thức yếu ớt rất dễ bị mộng cảnh này ảnh hưởng. Khi số lượng chúng quá nhiều, thuộc tính 'Sáp nhập' sẽ xuất hiện."
"Nếu là người thường, cần tách từng người ra trước, mỗi lần chỉ đưa một người tỉnh lại. Tuyệt đối đừng để họ tụ tập lại."
Như chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi thêm: "Nhiễm Văn Ninh có gặp chuyện gì không em?"
"Em không biết. Ý thức mà em quan sát được bên kia đã bị phá hủy từ lâu rồi," Chúc Nguyệt Tinh trả lời.
Trì Thác nhìn đống ý thức tan nát trước mặt, thở dài: "Mộng cảnh này sẽ khiến cậu ấy mệt mỏi lắm."
...
"Ta muốn ngươi."
Giọng nói ấy hoàn toàn khác với giọng của chị Cố hay Giang Tiểu Lệ.
Nhiễm Văn Ninh nhìn về phía nơi chị Cố từng đứng — giờ đây chẳng còn bóng dáng nào của tổ hợp ý thức dị thường. Thay vào đó là một vật thể mập mạp, nhão nhoẹt, tròn trĩnh như một đứa trẻ con.
Nó còn mọc ra một cái đuôi trắng toát, trông như có ba cái chân béo trắng nõn, hình dạng kỳ dị tựa một con kỳ nhông đứng hai chân. Con quái vật cao khoảng ba mét, cường độ ý thức mà Nhiễm Văn Ninh cảm nhận được khiến cậu phải nuốt nước bọt — chắc chắn đã đạt đến đẳng cấp bậc hai.
"Tại mày hết! Mày cứ gõ mõ tụng kinh, giờ thì xong, ai cũng phải chết!" Lưu Phong lập tức đổ hết mọi chuyện lên đầu Nhiễm Văn Ninh, chửi bới không nể nang.
Nhiễm Văn Ninh vừa quan sát sinh vật kia, vừa cẩn trọng lùi vài bước. Ánh mắt của con quái vật dán chặt vào cậu, hoàn toàn phớt lờ gã Lưu Phong đang đứng một bên. Dù sao, ý thức của Lưu Phong quá yếu, nó chẳng hứng thú gì cả.
Cậu vẫn đang chăm chú quan sát, nhưng sinh vật kia bỗng lắc mình biến mất. Một giây sau, bầu trời tối sầm. Nhiễm Văn Ninh lập tức hiểu ra, bật người nhảy vọt sang phía đối diện Lưu Phong.
Một bóng đen ập xuống đúng nơi cậu vừa đứng. Khi sinh vật hạ cánh, Nhiễm Văn Ninh nhìn thấy bụng nó bỗng nứt toạc, lộ ra một cái miệng khổng lồ, bên trong là những vòng răng nhọn hoắt, chằng chịt, ngoằn ngoèo sâu vào trong.
Lưu Phong đứng chết trân, mặt trắng bệch, run rẩy không dám động đậy.
Nhiễm Văn Ninh thầm kêu không ổn. Chắc chắn tinh thần lực của Lưu Phong đã sụp đổ ngay khi thấy sinh vật này. Ngay cả cậu, khi đối diện nó, tinh thần lực cũng bị ảnh hưởng.
Không thể trông chờ người thường tự khóa năm giác quan để tự vệ như những người trong nghề. Nhiễm Văn Ninh dứt khoát đánh một đòn ý thức mạnh vào Lưu Phong. Lần này, cậu ra tay khá nặng — Lưu Phong lập tức ngất xỉu.
Chết thật, tốc độ của con quái này quá nhanh. Mỗi lần nó dịch chuyển, Nhiễm Văn Ninh đều không theo kịp. May thay, cách tấn công của nó hơi chậm — chỉ biết lặp đi lặp lại động tác lao từ trên cao xuống. Dù vậy, cậu vẫn né tránh được dễ dàng.
"Muốn ngươi," nó lại lên tiếng.
Nhiễm Văn Ninh khịt mũi, lạnh lùng nói: "Là sinh vật trong mộng thì đừng bắt chước người thật nói năng."
Sinh vật chẳng thèm đáp lại. Nó vẫy đuôi.
Vừa thấy cử chỉ ấy, Nhiễm Văn Ninh đã biết có chuyện. Ngay lập tức, những hàng ghế khán giả xung quanh sân bóng bắt đầu vặn vẹo, hòa quyện vào nhau. Âm thanh kẽo kẹt vang lên có tiết tấu, nghe như một bản nhạc đoạt mạng. Mọi thứ xung quanh đang dần hợp nhất.
Không bắt được ta nên mày muốn dùng lợi thế địa hình à? Nhiễm Văn Ninh định túm Lưu Phong bỏ chạy, nhưng vừa động, sinh vật kia đã lắc mình lao đến.
Không ổn. Gã Lưu Phong này quá vướng víu. Nhưng cũng phải thừa nhận, cậu có phần trách nhiệm. Ban nãy, cậu quá do dự, để cảm xúc chi phối. Chính vì để bản thân bị Lưu Phong kích động đến nổi giận, mới dẫn đến tình cảnh hiện tại — đúng là tự đá vào chân mình.
Hoàng Trí Vũ đã tới chưa? Bây giờ cậu cần người giúp.
Con kỳ nhông lại lao xuống từ trên cao. Nhiễm Văn Ninh chuẩn bị né sang bên.
"Mẹ ơi..." Một giọng thiếu nữ mười mấy tuổi vang lên, nhẹ nhàng như tiếng khấn nguyện.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Nhiễm Văn Ninh như ngừng hoạt động. Vừa nãy, nó nói gì cơ? "Mẹ ơi"?
Giữa hàng hàm răng chằng chịt, cậu bỗng thấy một khuôn mặt vặn vẹo, mơ hồ — chỉ còn tơ thịt đỏ au, nhưng vẫn giữ hình dạng ngũ quan người. Nó đang nhếch miệng, như cố phát âm.
Lần này, sinh vật đã nuốt trọn mảnh ý thức mà nó khao khát. Người đàn ông bị nuốt chửng, bị tiêu hóa, và giờ nó phải tiếp tục hợp nhất thêm nhiều ý thức khác.
Hoàng Trí Vũ đi theo dấu vết mà Nhiễm Văn Ninh để lại. Anh đi đã lâu mà vẫn không thấy cậu. Mãi đến khi cảm nhận một luồng ý thức mạnh bùng phát, anh mới nhận ra Nhiễm Văn Ninh có thể đã chạm trán sinh vật trong mộng. Vội vàng, anh lao đến nguồn phát ra ý thức.
"Chúc Nguyệt Tinh, em liên hệ với hai đội gần nhất giúp anh."
Do tự đặt ra giới hạn, Hoàng Trí Vũ không thể sử dụng toàn bộ năng lực ý thức. Anh chỉ là một người trong nghề ở đẳng cấp bậc ba.
Khi đến sân bóng rổ, anh nhận ra không có lối vào. Cuối cùng, anh phải dùng công kích vật lý để phá tung bức tường.
Sân bóng im lặng đến rợn người. Ánh chiều tà chiếu lên một sinh vật trắng toát, tròn trịa, nằm bất động như đang ngủ. Bên cạnh là ý thức của một người thường, nằm bất tỉnh từ lâu.
Hoàng Trí Vũ không thấy Nhiễm Văn Ninh.
Anh tiến lại gần sinh vật. Thứ này thật kỳ lạ — dường như đang yếu dần, nhưng không hề có vết thương nào.
Hoàng Trí Vũ đưa tay lạnh giá chạm vào lớp da ngoài, xoa nhẹ. Tinh thần lực của anh hầu như không dao động.
Sinh vật này thực sự sắp chết?
Vậy Nhiễm Văn Ninh đang ở đâu?
Khi anh còn đang đứng suy nghĩ, sinh vật trước mặt bỗng xuất hiện dị tượng. Lớp da bóng nhẫy bắt đầu rung động. Trong tích tắc, hàng ngàn mụn nhọt nhỏ mọc đầy trên bề mặt, tựa như bệnh ghẻ.
Một khe nứt mở ra trên những nốt mụn. Rồi tất cả đồng loạt vỡ tung, hiện ra vô số con ngươi vô hồn. Dưới ánh mắt chăm chú của Hoàng Trí Vũ, chúng lần lượt nổ bùng.
Anh lặng lẽ lùi lại, tránh dòng chất lỏng bắn ra từ mắt sinh vật. Khi nghĩ sự việc sắp chấm dứt, lưng con quái bỗng bị một vật sắc nhọn đẩy lên từ bên trong.
Còn có giai đoạn biến hóa thứ hai?
Nếu phải đối đầu sinh vật khó lường thế này, Hoàng Trí Vũ buộc phải dùng một chút năng lực để tự vệ.
Vật sắc nhọn từ từ đâm xuyên lớp da dày. Anh nhìn lớp da mỏng dần, rồi bắt đầu trong suốt, cuối cùng bị xé toạc.
Một vật đen ngòm thò ra từ vết rách. Hoàng Trí Vũ không nhận ra đó là gì.
Khi phần đen ấy lòi ra hơn nửa, anh mới nhận ra — đó là một cây dù. Khi cây dù đen hoàn toàn hiện ra, một cánh tay thò ra từ khe nứt, rồi một người quen chui ra ngoài, toàn thân dính đầy chất lỏng nhầy nhụa.
"Nhiễm Văn Ninh?" Nhìn dáng vẻ này, Hoàng Trí Vũ suýt không nhận ra.
Nhiễm Văn Ninh chẳng thèm để ý. Cậu lục tìm trong cơ thể sinh vật, rồi rút ra một khối cầu tròn.
Khối cầu màu đỏ thịt pha đen, phủ đầy chất lỏng, rải rác bốc khói trắng — khó xác định là vật gì.
Nhưng Hoàng Trí Vũ hiểu. Những thứ phát ra khói trắng thế này, cơ bản đều là ý thức con người. Hình dạng khối cầu trong tay Nhiễm Văn Ninh — rõ ràng là một cái đầu.
Nhiễm Văn Ninh ngơ ngác. Cậu nhìn khối cầu trên tay trái, rồi cây dù đen trên tay phải, như đứng trên bờ vực sụp đổ. Cậu vừa cười, vừa khóc, rồi nhẹ nhàng đặt cái đầu xuống đất.
Cậu run rẩy mở cây dù đen ra, như đang tìm kiếm manh mối hay bằng chứng.
Bên ngoài trời vẫn nắng, nhưng trong sân đã bắt đầu mưa.
"Tôi từng có một cơ hội."
"Để cứu con bé."
"Cũng có thể hỏi cậu ấy..."
Người con trai đứng im trên xác sinh vật mộng cảnh, vừa dầm mưa, vừa rơi lệ.
Trong mưa, Hoàng Trí Vũ cảm nhận tinh thần lực của mình tụt dốc. Những giọt nước chảy qua tai anh đã rửa trôi ý thức của Chúc Nguyệt Tinh.
Anh không hiểu Nhiễm Văn Ninh đang thì thầm gì, nhưng anh biết chắc — thực lực của cậu lúc này đã đạt đến bậc hai.
Hoàng Trí Vũ đưa tay hứng mưa. Những giọt nước rơi trên bàn tay lạnh giá, chảy xuống đất, mang theo chút hơi lạnh.
Anh bất ngờ nắm chặt tay, rồi hỏi người con trai đang đứng trên xác sinh vật: "Nhiễm Văn Ninh, mộng cảnh của cậu là gì?"
Cơn mưa khiến đôi tay băng giá của anh hơi ấm lên.
Nhưng Nhiễm Văn Ninh vẫn đang tự hành hạ bản thân, chẳng thèm đáp lại. Hoàng Trí Vũ đành nhảy lên, nắm vai cậu, lắc mạnh.
"Nhiễm Văn Ninh, nói cho tôi biết, mộng cảnh của cậu là gì?"
Nhiễm Văn Ninh lắc đầu, vừa khóc vừa nhìn anh, bất lực: "Tôi không biết."
"Làm sao cậu dùng năng lực mộng cảnh mà không biết gì về nó? Không lẽ là mộng cảnh vô danh?" Hoàng Trí Vũ lau nước mắt trên mặt cậu, kiên nhẫn hỏi.
Dưới mưa, Nhiễm Văn Ninh ngồi bệt trên xác sinh vật, tay cầm cây dù đen đã mở bung. Cậu nhìn Hoàng Trí Vũ như một đứa trẻ lạc lõng, không biết phải đi đâu, làm gì.
"Tôi không biết."
"Cậu ấy... chết rồi."
Hoàng Trí Vũ mím môi, cố lau nước mắt cho Nhiễm Văn Ninh bằng tay áo. Bất lực, anh hỏi: "Cậu bị ai sắp đặt từ trước rồi phải không? Cầm mọi thứ trong tay nhưng chẳng hiểu gì cả."
Cuối cùng, Nhiễm Văn Ninh cũng khóc đến kiệt sức. Cậu buông tay, ném cây dù đen xuống đất. Không lâu sau khi rời khỏi tay cậu, cây dù tan thành làn sương trắng rồi bay mất. Cơn mưa trong sân bóng cũng ngừng lại.
"Cậu có thể cụ hiện vật thể, lại dùng năng lực trên quy mô lớn. Cậu không còn là một tư chất giả bình thường nữa," Hoàng Trí Vũ nhìn thẳng vào Nhiễm Văn Ninh, chân thành nói: "Tôi cần năng lực của cậu."
"Tôi chỉ ăn gian... chẳng phải trả giá gì cả," Nhiễm Văn Ninh cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì.
Hoàng Trí Vũ vội phủ nhận: "Cậu nhất định đã chịu khổ từ mộng cảnh rồi. Không ai lấy năng lực của chúng mà không trả giá." Anh muốn an ủi thêm, nhưng tâm trí Nhiễm Văn Ninh đã trôi xa. Hoàng Trí Vũ hiểu, anh còn chưa biết rất nhiều về cậu.
Ví dụ như, anh không biết "cậu ấy" mà Nhiễm Văn Ninh nhắc đến trong câu "Cậu ấy đã chết" — rốt cuộc là ai.