Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 31: Heo Con Xử Án
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
•Biên tập: Lan•
Sau khi tận mắt chứng kiến Hoắc Huyền thu phục quỷ vật, lại nghe Tấn Phổ nói rõ, đám người vây xem liền tin chắc Tấn Thiếu An đã bị quỷ chiếm xác. Ai nấy đều cho rằng Hoắc Huyền và Chư Tinh Tử nhất định là tu sĩ đạo hạnh cao thâm. Thấy hai người rời đi, họ sợ nơi này còn âm khí, không dám nấn ná, chen nhau chạy khỏi Tấn gia.
Trong dòng người tản mát, một thanh niên áo đen liên tục ngoái lại.
Người đó chính là Ngao Nguyên. Đêm qua, sau khi giận dữ làm bị thương Tấn Thiếu An, y mới biết người mà Tấn Thiếu An định sỉ nhục vốn chẳng phải Chư Tinh Tử. Khi người kia bỏ chạy, y mới hóa thành dáng vẻ gia nô trong phủ, hỏi dồn A Trụ đang hoảng loạn về nguồn gốc hai sọt lê. Khi ấy y mới hiểu ra, Tấn Thiếu An quả thật đã nhằm vào Chư Tinh Tử, nhưng đối phương không mắc bẫy, thậm chí còn bán sạch lê đi.
Sáng sớm, Ngao Nguyên vội tìm đến khách điếm, nhưng chưa kịp bước vào đã cảm nhận được trận pháp ẩn hiện bên trong.
Y chẳng cần suy nghĩ cũng biết là ai ra tay. Người có thể kéo hồn phách bị giam trong nước suốt mười mấy năm ra ngoài, đạo pháp tất nhiên không tầm thường. Lại mang họ Hoắc… trong giới tu chân, e rằng chỉ có thể là một người duy nhất.
Cả tu chân giới còn bất lực trước hắn, y chỉ là một con giao long chưa hóa rồng, há có thể đối đầu? Đành bất lực, Ngao Nguyên cải trang thành gã bán hàng rong gần đó, chờ cơ hội gặp lại Chư Tinh Tử.
Giờ đây đã gặp được, nhưng có Hoắc Huyền bên cạnh, y chẳng thể làm gì ngoài vài lời thăm hỏi… Muốn Chư Tinh Tử nhìn mình bằng ánh mắt khác, xem chừng chỉ còn cách vượt Trường Hà, đưa Tấn Thiếu An thật sự từ Minh giới trở về!
Phá hủy thân xác này, xem như cũng là giúp hắn một phen.
Sau khi rời khỏi Tấn gia, lo lắng khi vắng mặt sẽ có biến, Ngao Nguyên tìm đến nơi vắng vẻ, huýt sáo gọi một người bán lê ngoài phố. Y nói nhỏ:
“Ta có việc phải đi xa. Cái náo nhiệt lúc nãy ngươi cũng thấy rồi. Vị công tử tên Chư Tinh Tử kia chính là ân nhân của ta, hãy chăm sóc y hộ ta, nhất định phải để y vui vẻ ở thành Lăng Dương. Nếu ngươi làm tốt, ta sẽ chia cho ngươi một ít cây lê của ta!”
...
Bên này, Chư Tinh Tử vừa về đến khách điếm, liền chăm chú nhìn thanh kiếm trên tay Hoắc Huyền không chớp mắt.
Hoắc Huyền tưởng nó muốn chơi, liền tháo kiếm đặt lên bàn.
Chư Tinh Tử vội kêu lên: “Bên trong vẫn còn con quỷ đó, huynh để kiếm lên bàn chẳng phải là đặt hắn ngồi ngay trước mặt chúng ta sao? Mau cất đi!”
Hoắc Huyền lại cầm kiếm lên: “…Vậy sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vậy?”
Chư Tinh Tử nói: “Thanh kiếm này huynh toàn dùng để đánh nhau, tự dưng nhốt con quỷ vào, ai mà không thấy kỳ? À phải rồi, nếu huynh rút kiếm ra, hắn có trốn được không?”
“…Kiếm này vừa là binh khí, vừa là pháp khí. Nhốt một con quỷ tầm thường chẳng có gì khó. Không có ta giải cấm, dù kiếm gãy làm đôi, vật bên trong cũng không chạy được.”
“Thế à? Vậy thì yên tâm rồi.” Chư Tinh Tử thở phào như trút được gánh nặng, “Ta chỉ sợ thần Thành Hoàng lúc đó đến, trộm kiếm cứu hắn.”
Hoắc Huyền lạnh lùng cười: “Đến thì tốt! Dùng hắn luyện một món pháp khí cho ngươi, chắc chắn không tệ!”
“Huynh cứ động một chút là luyện hóa người khác làm gì?” Chư Tinh Tử bĩu môi, “Dù ta có muốn pháp khí, ta cũng không cần phải luyện bằng người sống. Khác gì vung vẩy xương người khắp nơi? Huynh không thấy rợn sao?”
Hoắc Huyền nghe nó nói “rợn người”, lập tức đáp: “Trong kiếm ta, ngoài máu của chính ta, không có gì khác.”
Chư Tinh Tử: “…”
Dùng máu mình để luyện, còn nói tỉnh bơ như thế! Nó lắc đầu, định ăn nho cho bình tĩnh. Ai ngờ tay khựng lại, ánh mắt dán chặt vào chiếc vòng ngọc trên cổ tay: “Cái này… trên đó cũng có máu huynh à?”
Hoắc Huyền không hiểu vì sao nó phản ứng dữ dội, ngẩng cằm: “Tất nhiên rồi.” Đây là tín vật định tình, sao có thể để máu kẻ khác vương vào?
Thấy vẻ mặt nó kỳ lạ, hắn cau mày: “Ngươi chê máu ta?”
“…Đâu phải chuyện chê hay không chê? Ai lại tùy tiện lấy máu mình luyện đồ? Hoắc huynh, lâu dần huynh không sợ hao tổn thân thể sao?” Chư Tinh Tử nhìn chằm chằm chiếc vòng, tháo không dám, đeo cũng thấy ngại. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định sau này sẽ niệm ít kinh trừ tà vào đó.
Dù sao cũng là vật Hoắc huynh vất vả luyện cho mình, không thể khiến hắn lạnh lòng.
Trong đầu Hoắc Huyền giờ chỉ có một chữ — “hư”? Một giọt máu thôi, sao có thể hư?
Thấy Chư Tinh Tử nghiêm túc ăn nho như thật lòng lo lắng, hắn lập tức đứng dậy: “Một giọt máu đối với ta chẳng khác gì một sợi tóc! Ngươi rụng một sợi lông, cơ thể có yếu đi không?”
“Sao lại không? Phải biết tích tiểu thành đại chứ. Ban đầu không để ý, nhưng rụng nhiều rồi thì chịu sao nổi?” Chư Tinh Tử liếc hắn một cái, “Huynh đừng thấy bổn heo con rụng lông ít mà tưởng không sao. Mỗi sợi ta đều quý! Ngoài mấy sợi rụng tự nhiên, ta chưa từng tự nhổ. Lông ta màu trắng hồng, vốn đã không nổi bật, không chăm sóc kỹ sao được? Ai mà nhổ, ta sẽ dùng móng chọi ngay! Chính ta lại càng không nhổ. Khác gì huynh tự chảy máu!”
Hoắc Huyền tức đến suýt phun máu. Nói chuyện với nó, đúng là không hiểu nổi!
Hắn quay người định ra ngoài hít thở cho bớt giận, thì sau lưng vang lên giọng thì thầm của Chư Tinh Tử: “Hoắc huynh, có câu này… không biết nên nói hay không.”
Hắn nghiến răng: “… Ta nói không nên, ngươi liệu có im miệng được không?!”
“Vậy ta nói nhé… Vừa rồi huynh nói chuyện lông, tóc, máu, ta chỉ muốn nhắc huynh một điều — huynh thật sự dễ nổi nóng quá, biết không?”
“…”
“Dễ nổi giận thì không tốt cho sức khỏe. Huynh trước đây luyện Trường Sinh đan, chắc cũng giống ta, đều thích dưỡng sinh. Nhưng cứ nóng giận mãi thì sao trường thọ nổi? Thuốc bổ không bằng ăn bổ, ăn bổ không bằng điều khí… Huynh nói có phải không?” Giọng nó pha chút mũi, hoàn toàn không phải nói đùa.
Hoắc Huyền mặt cứng đờ quay lại.
Chư Tinh Tử trước đó đã ăn một bát mì lớn ở Tấn gia, trên đường về mua thêm quà vặt, giờ lại ăn nho, nên vừa dứt lời đã ngáp ngắn ngáp dài, xoa mắt lẩm bẩm:
“Ta không biết luyện Trường Sinh đan, chỉ có thể giúp huynh từ những việc nhỏ thế này… Haizz, huynh nói xem, ta đã ăn Trường Sinh đan, nhỡ huynh chết trước ta, ta sống sao cho phải? Làm heo thật khó quá…” Giọng càng lúc càng nhỏ, “...Huynh có biết không, dạo này ta ăn nhiều chẳng phải vì muốn ăn, mà là muốn bổ khí huyết. Xong chuyện thân thế, ta sẽ đến động phủ huynh, chích ít máu heo cho huynh luyện đan. Biết đâu có tác dụng? Dù không luyện ra Trường Sinh đan, chắc Huyết Heo đan cũng bổ dưỡng lắm, huynh ráng dùng nhé…”
“…”
Hoắc Huyền hít một hơi, bất lực quay lại ngồi xuống bên nó: “Ngươi đã nói, xong Vương Hư Quan phải theo ta về động phủ.”
Chư Tinh Tử gật đầu: “Đến lúc đó huynh đánh ngất ta rồi mới lấy máu, ta sợ đau. Với lại đừng lấy nhiều quá, chúng ta ít một chút nhưng nhiều lần…”
Lời chưa dứt, miệng đã bị bàn tay to mạnh mẽ bịt chặt!
Chư Tinh Tử ngẩng mắt lên.
Nam nhân kia áp sát, đôi mắt đỏ ngầu hơn mấy phần. Bàn tay che miệng nó trượt lên, che kín cả mắt.
Trong bóng tối đặc, Chư Tinh Tử bỗng cảm thấy một thứ gì đó nóng rực, hung hăng áp xuống môi mình.
Nó trợn mắt, môi mím chặt.
Mắt bị che, không nhìn thấy gì, vài lần định mở miệng, nhưng theo bản năng lại không dám. Cứ cảm giác rằng, chỉ cần mình nói, sẽ không thể ngăn nổi điều gì xảy đến.
Nó nghe Hoắc Huyền nói: “Ngươi cứ chọc tức ta cho chết đi.”
Nó vội lắc đầu.
Chốc lát sau, đối phương khẽ cắn môi nó, giọng bực dọc: “Chỉ hôn thôi mà, đâu có nuốt ngươi.”
Chư Tinh Tử bất động, môi vẫn khép chặt.
Hoắc Huyền cũng không động, dường như chỉ cần áp sát thế này là đã thỏa mãn.
Không biết bao lâu sau, đôi tay kia mới rời khỏi mắt nó.
Chư Tinh Tử lập tức bật dậy, chẳng thèm nhìn Hoắc Huyền, chạy về giường, đá văng giày rồi nằm vật xuống.
Hoắc Huyền sững sờ. Rất hiếm khi thấy nó tức giận, liền có chút lo lắng bước tới.
Chư Tinh Tử quay lưng, lấy tay che mặt, vai run run.
Hoắc Huyền cúi người: “Ta…”
Nhưng khi xoay vai nó lại, nửa khuôn mặt lộ ra lại đang cười thành tiếng: “Thật… thật không hiểu nổi huynh, cái miệng thì chẳng có mùi vị gì, có gì ngon đâu? Lần trước ta không hiểu, không có kinh nghiệm. Lần này ta thử cảm nhận kỹ, cũng giống lúc ngủ đè môi lên móng trước vậy, chẳng khác là bao, hahaha…”
Tiếng cười chợt nghẹn lại.
Hoắc Huyền đè người xuống, sức mạnh áp đảo khóa chặt nó dưới thân.
Hắn điên cuồng hôn xuống, mạnh mẽ cạy mở môi răng nó…
Hơi thở nóng rực phủ lên mặt Chư Tinh Tử. Nó ngơ ngác nhìn tất cả, muốn nói nhưng lưỡi đã không còn nghe lời.
Hoắc Huyền như muốn nghiền nát nó.
Mơ hồ nghe thấy hắn khàn giọng hỏi: “Bây giờ có khác không?”
Có… nhưng nó không nói được.
Lâu sau, Hoắc Huyền thở hổn hển buông môi nó ra, hai tay chống hai bên, vẻ mặt sợ nó bỏ chạy: “Ngươi đánh ta, mắng ta cũng được, nhưng không được chạy.”
Chư Tinh Tử vẫn ngây ngốc nhìn hắn, mãi mới nói: “Chuyện thần Thành Hoàng còn chưa xong, ta chạy làm gì?”
“…”
Chư Tinh Tử còn đang nghĩ về cảm giác vừa rồi. Quá chấn động. Dù chưa từng hôn, nhưng heo con vốn không hôn nhau, dễ đụng mũi, nên nó chưa từng nghĩ tới chuyện này… Kết quả lại bị huynh đệ tốt cướp môi, còn chạm cả lưỡi, mà huynh đệ ấy lại say mê như thế… Thật khó tin.
Không thể diễn tả là cảm giác gì, khác hẳn ăn sơn hào hải vị… Ngón chân tới giờ vẫn tê rần, toàn thân lạ lẫm. Trước đây ăn nhầm độc trên núi, ngộ độc thực phẩm cũng chưa từng thế này.
Thấy nó như bị hóa đá, Hoắc Huyền dứt khoát leo lên giường nằm cạnh, ôm chặt eo nó: “Chuyện thần Thành Hoàng xong rồi, ngươi cũng không được chạy.”
Chư Tinh Tử liếc hắn vài cái, lúc này mới bình tĩnh lại, ngược lại còn an ủi: “Ta là loại heo bỏ trốn không lời từ biệt sao? Không đâu. Dù gì ta cũng thích trải nghiệm mới, coi như mở mang tầm mắt. Huynh đừng áp lực quá.”
“…” Hoắc Huyền rốt cuộc hiểu thế nào là “tự rước khổ”. Hắn cố nén giận, môi run run phun ra một chữ: “Được.”
Thấy hắn nghĩ thoáng, Chư Tinh Tử cũng không bận tâm nữa.
…Hôn thì hôn thôi, coi như trải nghiệm mới trong đời heo. Chuyện đã rồi thì nghĩ nhiều cũng vô ích. Về phần Hoắc huynh, chỉ còn trông chờ xem lúc nào hắn tỉnh táo lại.
Trưa hôm sau, Hoắc Huyền rõ ràng tâm trạng tốt hơn, thỉnh thoảng lại liếc nó, tay vẽ vẽ cái gì đó trong lòng bàn tay.
Chư Tinh Tử tò mò lại gần, mới thấy đầu ngón tay hắn hiện lên ngọn lửa tím, đang dùng pháp lực khắc hình một con heo nhỏ lên tay!
Con heo trên trán còn có chấm đỏ rõ rệt — chẳng phải chính nó thì là ai?
Chư Tinh Tử kinh ngạc: “Huynh làm gì vậy?”
Hoắc Huyền liếc nó, rồi vẽ nốt cái mũi heo, giọng trầm: “Ta vẽ gì trên tay ta, ngươi cũng không ngăn được.”
“Nhưng đây chẳng phải tự hại mình sao?”
“Đứt tay còn mọc lại được, thế này chỉ như gãi ngứa, gọi gì là tự hại?” Nói rồi, vành tai hơi đỏ, “Hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, sao có thể không ghi nhớ?”
Chư Tinh Tử cau mày, thấy cũng có lý. Huynh đệ tốt mà hôn nhau, quả thật không bình thường… Nhưng cũng chẳng cần phô trương thế chứ? Nó bĩu môi: “Nhớ thì nhớ, nhưng lần sau không được thế nữa!”
Không được thế nào? Tất nhiên là hôn môi. Hoắc Huyền không trả lời, chỉ ngắm lại bàn tay, rồi ngước nhìn nó: “Ngày tế thần phải thu phục thần Thành Hoàng, không có thời gian chơi. Ngươi không phải muốn xem lễ hội sao? Đêm trước còn náo nhiệt hơn ban ngày, muốn đi không?”
Chư Tinh Tử liền: “Đi chứ, tất nhiên đi, tiền bán lê còn dư nhiều!”
Hoắc Huyền rút túi tiền đưa nó: “Ngươi cứ tiêu tùy ý.”
Chư Tinh Tử lắc đầu: “Huynh coi ta như ống tiết kiệm chắc? Huynh cầm đi, ta có tiền rồi.”
Hoắc Huyền tưởng nó ngại nặng, liền biến túi tiền thành chiếc đai lưng nạm ngọc trai, buộc lên eo nó: “Khi nào muốn lấy tiền, chỉ cần vuốt nhẹ là được.”
Thần kỳ vậy sao?
Chư Tinh Tử vội vuốt một cái, quả nhiên trong tay hiện ra một miếng bạc!
“Cái này tiện quá!”
Nó liếc Hoắc Huyền, rồi chạy ra soi gương, phát hiện chiếc đai rất hợp với y phục, liền hỏi: “Huynh có cách này, sao không biến cái rương quần áo kia nhỏ lại luôn?”
Hoắc Huyền thấy nó không từ chối nữa, cười nói: “Một cái rương cỏn con, ta xách được.”
“…”
Rõ ràng sức lực dư thừa, chẳng biết dùng vào đâu. Chư Tinh Tử lắc đầu, lại vui vẻ đứng trước gương ngắm nghía.
Tuy lễ tế thần chưa bắt đầu, không khí đã rộn ràng. Trời vừa tối, hai người ra ngoài, chỉ thấy hàng quán san sát, đèn hoa rực rỡ, người đông chen chúc, kẻ dạo chơi, người mua sắm, lại có không ít tụ tập đầu đường nói chuyện.
Chư Tinh Tử cầm một xâu kẹo hồ lô, vừa đi theo Hoắc Huyền vừa ngắm nhìn. Con đường dài, người đông, ai cũng đã nghe tin Tấn gia xảy ra chuyện, đoán lễ tế thần sẽ bị ảnh hưởng, nên nhiều hoạt động như làm thơ, đố chữ… đã được mở sớm.
Chư Tinh Tử không thích làm thơ, nhưng cũng chen vào đố vài lần. Tiếc là lần nào cũng sai, trong lòng thầm nghĩ mấy ông chủ ra đề toàn “kì thị heo”, nên chẳng buồn ghé lại các sạp đố chữ nữa.
Hoắc Huyền nhìn nó: “Ta giúp ngươi, sao không chịu?”
Chư Tinh Tử chắp tay sau lưng thở dài: “Là ta muốn tự chơi. Nếu tự không giải được mà thắng, có gì vui? Thôi thôi!”
Một lúc sau, thấy nó vẫn ấm ức, Hoắc Huyền biết rõ nó để ý phần thưởng — cây mía ngọt dán dòng chữ “nhai một miếng, hưởng một phần phúc”. Nghĩ rồi nói: “Ngươi đợi đây, ta đi mua.”
Chư Tinh Tử ỉu xìu dựa vào gốc cây: “Huynh đi đi, ta nghỉ chút.”
Hoắc Huyền vừa đi hai bước lại không yên tâm, bèn đặt một pháp trận nhỏ lên người nó — chỉ cần có nguy hiểm, hắn sẽ biết ngay.
Quay lại sạp đố chữ, hắn trả tiền, nhanh chóng trả lời đúng, lấy được cây mía liền vội quay lại. Nhưng vừa tới nơi, người đã mất tích.
Dưới gốc cây trống không, người qua kẻ lại, nhưng không thấy bóng dáng nào.
Hoắc Huyền khựng lại, bỗng nhớ tới giấc mơ hôm trước, lòng rối bời, vội kéo một người hỏi.
Đối phương bị hắn dọa, lắc đầu chạy mất.
Hoắc Huyền nhìn quanh, sắc mặt càng lạnh. Nhưng pháp trận chưa động, chứng tỏ chưa gặp nguy. Hắn lập tức kết ấn, định mở Truy Hồn Lôi Trận. Ngay lúc đó, khóe mắt thoáng thấy một bóng hồng vụt qua — một con heo nhỏ hồng hào, tròn trịa, đang oẳng oẳng chạy về một sạp hàng, còn hí hửng xoay vòng.
...
Ít lâu trước đó.
Chư Tinh Tử quả thật ngoan ngoãn ngồi dưới gốc cây chờ. Nào ngờ Hoắc Huyền vừa đi, đôi phu thê trẻ đối diện bưng bàn ra, bày đầy trái cây tươi và bánh ngọt đủ màu, dựng tấm biển:
“Bố thí cho Ly Nô, Phúc Tôn!”
Ly Nô là mèo, Phúc Tôn là chó — một bắt chuột, một giữ nhà, đều là vật nuôi quen thuộc.
Chắc là hoạt động thường niên trong lễ tế thần. Quả nhiên chẳng bao lâu đã có người bế mèo, chó tới.
Hai người vui vẻ phát đồ, còn ngoái nhìn quanh, như tìm xem còn sót vật nuôi nào không.
Trái cây và bánh ngọt trên bàn tươi ngon, đủ sắc, nhìn rất hấp dẫn. Chư Tinh Tử chưa từng thấy ở ngoài phố.
Nó định chạy qua, nhưng trên biển không ghi “bố thí heo”, liền thấy sốt ruột.
Ngay lúc ấy, bên cạnh lại có người dựng thêm bàn, một nam tử gánh sọt lê bày trái cây và bánh tương tự, trên biển viết:
“Bố thí Chánh Thuận!”
Chánh Thuận… chính là heo!
Chư Tinh Tử xúc động suýt khóc, sợ lỡ cơ hội, lập tức chạy ra góc vắng biến về hình heo con, hộc hộc chạy tới. Nhưng khi tới bàn lại hơi ngại, dù sao cũng là “ăn chùa”, bèn giả bộ ngửi ngó, đi qua đi lại như tình cờ đi ngang.
Mọi người thấy tấm biển “Bố thí Chánh Thuận” đều sững sờ, tưởng chủ sạp điên. Đây đâu phải đạo quán tu hành, heo người ta nuôi để… ăn, ai lại bế heo đi xin bố thí? Mèo chó thì còn có thể đi lạc, đói bụng mò tới, chứ heo mà lang thang thì xưa nay chưa từng nghe!
Đang nghĩ vậy, quay đầu lại liền thấy một con heo nhỏ da hồng, thắt đai lưng nạm ngọc trai, chạy tới tí tách. Rõ ràng là ham ăn, lại giả bộ vểnh mũi, đi lòng vòng như thể chẳng quan tâm…
Cả đám người ngẩn người.
Ngay sau đó, một nam nhân tuấn tú lao tới, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm heo con.
Heo con vừa thấy hắn, lập tức học theo mèo chó, nhào thẳng vào lòng.
Chư Tinh Tử dùng mũi húc húc cằm lạnh của Hoắc Huyền, thì thào: “Hoắc huynh, cuối cùng huynh cũng tới rồi. Ta — một con heo không tới bàn, huynh mau học người bế mèo chó, bế ta lên nhận bố thí đi! Mấy cái bánh kia ta chưa từng ăn! Mau giúp ta!”
Nói xong còn ngoái đầu, đôi mắt to tròn ướt át, long lanh nhìn ông chủ sạp đang hóa đá, ụt ịt năn nỉ.
_
Tác giả.
Kịch trường ngụ ngôn heo — Heo Con Xử Án
Heo con: “Ụt ịt, người dưới công đường là ai? Vụ kiện gì?”
Hoắc Huyền: “…”
Bách Lý Thừa Phong: “Bẩm đại nhân, tại hạ là Bách Lý Thừa Phong. Nhưng không hiểu vì sao vị nam nhân ba trăm tuổi này lại cáo buộc tại hạ.”
Hoắc Huyền: “Lão hồ ly một vạn tuổi này dụ dỗ heo con, xin ngài phán hắn tử tội!”
Heo con: “Ụt ụt ụt ụt… Ngươi có chứng cứ gì chứng minh y dụ dỗ heo con?”
Hoắc Huyền: “Ta không gọi là ‘Ụt’, ta tên Hoắc Huyền! Hắn bày bẫy, heo con rơi vào, sau đó bị nhốt ở thành Cửu U hơn mười năm. Yêu quái trong thành Cửu U đều có thể làm chứng!”
Heo con: “Mời yêu chứng!”
Hoàng Khuyển: “Bẩm heo đại nhân, tại hạ có thể chứng minh, mười mấy năm nay heo con luôn ở thành Cửu U. Nhưng không phải do sứ giả ép buộc, mà heo con thấy thế gian loạn lạc, nên tự nguyện làm lợn rừng, sống cùng chúng tôi.”
Hoắc Huyền: “Nói bậy! Khi đó nó còn bé tí, hiểu gì chứ? Lợn rừng là chủng khác, hôi thối vô cùng! Một con heo hương xinh đẹp sao có thể làm lợn rừng? Ngươi chỉ cần nói Bách Lý Thừa Phong có bày bẫy hay không!”
Bách Lý Thừa Phong: “Tại hạ quả thật có đặt bẫy. Nhưng trong núi nhiều thú và thợ săn, chẳng ai sập, chỉ có một con heo hương rơi vào. Điều đó chứng tỏ giữa ta và nó có duyên, là ý trời, không phải cạm bẫy.”
Heo con chống móng trước, gục đầu trầm tư.
Ai ngờ Hoắc Huyền bỗng nổi điên, rút kiếm lao vào Bách Lý Thừa Phong: “Ý trời cái đầu ngươi!!!”
Heo con giật mình.
Thiết Vô Vi: “Chủ thượng cố lên!”
Hoàng Khuyển: “Sứ giả cố lên!”
Heo con nhìn trái nhìn phải, chẳng biết cổ vũ ai, sốt ruột đập mạnh móng xuống bàn.
Mọi người tưởng là đập mộc đường, liền dừng tay quay lại.
Chỉ thấy heo con đứng trên bàn, tai ngoe nguẩy, bồn chồn đi đi lại lại, thở dài. Bất ngờ, nó dùng móng xóa vết ấn mặt trăng che nốt son, đôi mắt ngân ngấn lệ, nghẹn ngào:
“Thật ra… thật ra ta chính là heo con đó. Chỉ vì ta làm quan, gặp vụ án quen biết phải tránh hiềm nghi, nên mới không nói tên mình là Chư Tinh Tử. Ta thích thành Cửu U, đó là quê hương ta. Sứ giả Thừa Phong không sai, Hoắc Huyền lo cho an nguy của ta cũng không sai… Nói cho cùng, là lỗi của ta. Thôi thì ta tự xử: phạt mình một ngày không ăn! Kết án! Mọi người giải tán đi.”
Hoắc Huyền: “Cái gì? Vì hắn mà ngươi dám tuyệt thực?”
Tức khắc, công đường lại ầm ầm đánh nhau loạn xị.
Heo con trên bàn khuyên can không được, chỉ lặng lẽ rơi một giọt nước mắt: “Làm sao heo có thể vẹn toàn cả đôi bên, không phụ Như Lai, không phụ tình?”
Đạo lý heo xử án: Khi bản thân ở giữa vòng xoáy, làm heo cũng phải có chính kiến. Nếu không, chỉ có thể khóc thành heo con ướt nhòe mà thôi.
Hết chương 31