Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 105
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Tầm ngỡ ngàng nhìn thiếu niên đưa tay về phía mình, rồi cũng vươn tay ra chạm vào khoảng không.
Đó là một hình chiếu 3D, nhưng mà…
Hắn nói: “Khuôn mặt cậu không giống như tôi tưởng tượng.”
Lạc liếc mắt: “Vậy anh muốn tôi trông như thế nào?”
Nói rồi, ánh sáng biến hóa, cậu ta thay đổi trang phục, mái tóc bạc được buộc gọn, mặc áo sơ mi và áo gi lê lịch lãm, trông như một thiếu gia trong trang viên thời Trung Cổ: “Thế này thì sao?”
Năm giây sau, cậu ta lại biến thành một học sinh cấp hai với bộ đồng phục xanh bạc: “Còn thế này?”
Lại biến đổi, cậu ta khoác lên mình một chiếc áo bào cổ trang trắng như tuyết: “Thế này thì sao?”
— và cứ thế, cậu ta tiếp tục biến đổi.
“Được rồi.” Lâm Tầm thành thật nhìn thiếu niên trượt ván đeo hoa tai bạc trước mặt, nói: “Cậu thật sự muốn nghe à?”
Lạc: “Nghe.”
Lâm Tầm: “Lolita, cậu hiểu ý tôi chứ?”
Lạc chân thành nhìn hắn ba giây, một vệt sáng trắng lóe lên quanh người, nhưng ba giây sau, nó lại vụt tắt.
“Thiết lập có xung đột, không thể thực hiện.” Lạc liếc nhìn Đông Quân rồi nói với Lâm Tầm: “Anh nói với anh ấy đi.”
Lâm Tầm nhìn Đông Quân.
Đông Quân cau mày.
Đông Quân: “Anh cứ nghĩ em sẽ thích kiểu con trai như thế này.”
Lâm Tầm: “Sao anh lại nghĩ vậy?”
Đông Quân: “Đoán thôi.”
Lâm Tầm: “Em rất tò mò về cơ sở suy đoán của anh đấy.”
Hắn chọc chọc mặt Lạc Thần, thầm nghĩ mình chưa từng thể hiện khuynh hướng đó, vậy mà vì sao Đông Quân lại cho rằng hắn thích hình tượng con trai xinh đẹp này chứ.
Đông Quân: “Em không thích à? Anh sẽ đổi thiết lập thành loli.”
“Không, không cần đâu.” Lâm Tầm vội ngăn lại.
Sau đó, hắn lại bảo Lạc: “Cậu biến về kiểu ban đầu đi.”
Lạc nhếch miệng, biến trở lại thành thiếu niên tóc dài bạc màu, khoác áo bào lịch lãm, đôi mắt màu sương lam ánh lên vẻ lạnh nhạt, khiến cả khuôn mặt toát lên sự kiêu căng và lãnh đạm.
Lâm Tầm nhìn cậu ta, cười.
Phải công nhận, hắn đúng là rất thích kiểu con trai xinh đẹp thế này, vừa nhìn thấy đã muốn chạy đến ôm một cái.
Hắn đưa tay chạm vào mặt Lạc.
Lạc lùi ra sau.
Lâm Tầm: “Cậu đối xử với cha mình như vậy hả?”
Lạc làm mặt quỷ với hắn.
Lâm Tầm: “Cậu cần được dạy dỗ lại đấy.”
Lạc ngồi xuống bên cạnh hắn, chơi đùa với Con Trỏ Chuột, hai chân nhỏ dưới vạt áo choàng đung đưa liên hồi.
Cậu ta đưa tay về phía Con Trỏ Chuột, Con Trỏ Chuột lập tức xù lông, nhảy lùi lại một cái, rồi một lúc sau mới dò dẫm chạm vào người lạ.
Lâm Tầm nhìn cậu ta.
Sau đó, hắn nhận ra mình vẫn luôn cong môi, cười hệt như một người cha đầy lòng yêu thương vậy.
— Nếu chỉ giao tiếp qua những dòng chữ trên màn hình, quả thực vẫn quá đỗi bình thường. Sau khi biến thành hình ảnh 3D, hình tượng của Lạc lập tức trở nên sống động hẳn lên. Dù những động tác kia xuất phát từ tính toán và suy diễn, nhưng nhìn từ bên ngoài vẫn rất giống người thật.
Hắn nhìn về phía Đông Quân, nhận ra Đông Quân vẫn luôn nhìn mình, trong mắt cũng ánh lên ý cười.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau, hắn nhìn Lạc, còn Đông Quân thì nhìn hắn.
Hắn quan sát ngũ quan của Đông Quân, rồi lại nhìn Lạc.
“Hai người trông hơi giống nhau.” Hắn nói.
“Có sao?” Đông Quân nói: “Giống em nhiều hơn.”
Lâm Tầm: “Không thấy giống em, đôi mắt giống anh.”
“Không đúng.” Hắn nói: “Đôi mắt trông giống anh, nhưng màu sắc thì giống Con Trỏ Chuột.”
“Miệng thì giống em một chút.” Đông Quân nói.
“Vậy có thể là em mù.” Lâm Tầm nhìn Lạc, chỉ thấy cậu ta đã thành thạo kỹ năng chơi với mèo, đầu ngón tay phải phát ra tia laser màu lam chiếu lên tường, khiến Con Trỏ Chuột nhào tới.
Hắn hỏi Đông Quân: “Anh đã thêm chức năng mới cho cậu ta à?”
Đông Quân chỉ vẫy tay với Lạc.
Lạc cụp mắt đi đến trước mặt anh, dù vẻ mặt không mấy hợp tác, nhưng hành động lại chứng tỏ cậu ta rất ngoan ngoãn.
Đông Quân đưa tay vuốt tóc Lạc: “Anh chỉ tìm người thiết kế hình tượng thôi.”
Lâm Tầm lại gần: “Nhưng cậu ta còn biết chơi với mèo nữa cơ mà.”
Đông Quân: “Là do em thiết lập.”
Lâm Tầm: “…Ồ.”
Đông Quân lấy ra một linh kiện nhỏ màu trắng bạc, đó là một quả cầu.
Điện thoại của Lâm Tầm đang đặt ở một bên, anh cầm lấy, cắm quả cầu vào khe, một tiếng “cạch” vang lên, quả cầu đã được gắn vào điện thoại.
Lâm Tầm cầm lấy quan sát, di chuyển điện thoại vài vòng mới thấy rõ bên trong quả cầu là một thiết bị cân bằng, nhằm đảm bảo dù điện thoại đang ở đâu thì ống kính vẫn luôn hướng thẳng về phía trước.
Trên màn hình hiện ra một luồng ánh sáng xanh, hướng về vị trí của Lạc Thần — chính là nơi phát ra hình chiếu 3D.
Nói cách khác, chỉ cần có ống kính này, hình chiếu 3D của Lạc có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, luôn đi theo hắn.
Công nghệ đen cấp độ nào mới có thể làm được đến mức này?
Ngân Hà thật đáng sợ như vậy.
Lâm Tầm dịch sát đến bên cạnh Đông Quân, khoác tay lên vai anh: “Ngài thật tốt bụng.”
Đông Quân lạnh nhạt liếc hắn: “Em thật sự không đổi được à?”
“Không đổi được, thật đấy.” Lâm Tầm nói: “Ngài cứ coi như đây là một kiểu tình thú đi, gọi “ngài” mới chứng tỏ em sùng bái anh đến mức nào chứ.”
Đông Quân nhìn hắn.
Hắn tiến lên hôn khóe mắt Đông Quân: “Thật đấy, ngài tặng em cái này, em vui chết mất thôi.”
Dứt lời, hắn mới thấy vẻ mặt Đông Quân dịu đi đôi chút, anh đưa tay vuốt tóc hắn.
Lâm Tầm cảm thấy mình đã nắm bắt được tính cách của Đông Quân nhà mình rồi.
Ở một khía cạnh nào đó, Đông Quân có tính cách y như Con Trỏ Chuột, đôi lúc cần được vuốt ve.
Nhưng đa số thời điểm, tính cách của người này giống như Con Trỏ Chuột khi tâm trạng tốt, không thể gọi là dịu dàng được nữa, mà phải là mềm mại.
Lúc tức giận, chỉ cần tùy tiện dỗ dành là được. Lúc không tức giận, bạn muốn làm gì anh ấy cũng sẽ nuông chiều.
Từ nhỏ Lâm Tầm chưa từng được gặp cha mình, nhưng dựa theo lẽ thường mà đoán, cho dù là cha hắn cũng chưa chắc đã tốt với hắn đến vậy.
“Có lẽ kiếp trước em là người tốt, nếu không sao có thể gặp được anh chứ.” Lâm Tầm cảm thán.
Đông Quân nhíu mày.
Lâm Tầm: “Nhưng cũng không phải người tốt lắm đâu.”
Đông Quân: “Vì sao?”
Lâm Tầm: “Nếu không, em hẳn đã biết anh từ khi còn bé.”
Hắn nhìn Lạc đang chơi với mèo đến quên cả trời đất, không biết vì sao lại thốt lên: “Em cảm thấy khi còn bé anh cũng xinh đẹp như vậy.”
“Tính cách không lạnh nhạt lắm, cho kẹo là có thể dụ về nhà.”
“Ừm.” Giọng Đông Quân rất thấp, mang theo chút giọng mũi, nghe vào cực kỳ quyến rũ: “Bây giờ cũng có thể dụ.”
“Vậy em dụ.” Lâm Tầm ôm lấy Đông Quân: “Nào, về nhà với ca ca.”
Đông Quân bất động.
Lâm Tầm kéo anh về phía mình, cố ý hạ giọng mềm mỏng: “Cho anh ăn kẹo.”
Trời đất quay cuồng, Đông Quân đè lại bả vai hắn, lưng hắn va vào lưng ghế mềm mại, lún sâu.
Dụ người không thành lại bị khống chế, xem ra hắn không thể làm người xấu rồi.
Nhưng phong cách trang trí trong nhà Đông Quân vừa lạnh lẽo vừa cứng nhắc — đen, trắng, bạc, xám chiếm trọn cả ngôi nhà, chỉ thiếu mỗi việc viết bảy chữ “chủ nhân tôi là người lạnh lùng” thành màn hình LED lớn thôi. Tuy nhiên, những chỗ như giường và thảm lại rất mềm mại, cho dù hoạt động trên phạm vi lớn cũng không sợ va chạm.
À, cả ghế sô pha nữa.
Đông Quân tách năm ngón tay hắn ra, hơi tăng thêm lực.
Đông Quân: “Em đang mất tập trung.”
Đông Quân: “Đang nghĩ gì vậy?”
Lâm Tầm trừng mắt nhìn anh: “Giường của ngài mềm thật đấy.”
Đông Quân thản nhiên nói: “Đây là lần đầu em ngủ ở đây sao?”
Lâm Tầm: “Không phải.”
Lâm Tầm: “Cảm ơn ngài đã để em bình yên vô sự ngủ nhiều ngày như vậy.”
Đông Quân: “Em muốn nói gì?”
Lâm Tầm không nói lời nào, chỉ dùng ngón tay vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay anh. Đông Quân nhìn hắn, hắn liền dời mắt đi.
Đông Quân bắt đầu hôn hắn.
Hắn ngoan ngoãn hé môi, để mặc anh hôn, dù sao hắn rất biết nghe lời.
Không chỉ biết nghe lời, hắn còn biết giật cà vạt của nam thần ra — chiếc kẹp cà vạt lạnh buốt do hắn cài lên sáng nay.
Hắn cảm thấy chân đã khỏi hẳn, ai cũng là người trưởng thành rồi, không thể để bạn trai mình chịu thiệt nữa, dù sao đầu gối cũng không phải bộ phận quá quan trọng.
Nhưng rất nhanh hắn đã nhận ra, đầu gối đúng là rất quan trọng, không quỳ cũng rất quan trọng.
Lúc bị gãy chân, đầu gối có chịu lực, đây là chuyện đương nhiên.
Nhưng lúc không bị gãy, không có chỗ để chân, muốn vòng lấy eo người nào đó, hoặc khoác lên bả vai đều phải dùng đến đầu gối.
Cuối cùng hắn đành từ bỏ, dù sao cả người run rẩy như nhũn ra, khớp nối nào cũng không làm gì được.
Mà Đông Quân nhà hắn cũng có thể coi là dịu dàng, cho dù hắn không có chút kinh nghiệm nào, cũng có thể cảm thấy mình đang được quan tâm — một sự tra tấn dịu dàng, giống như lúc ngồi vòng quay từ rất lâu trước đây vậy.
Hắn đã quên hết mọi chuyện, chỉ trừ nụ hôn lúc lên cao, thật ra hắn rất thích cái cảm giác khó thở đó.
Cuối cùng Đông Quân muốn rút ra.
Hắn vòng cánh tay quanh vai Đông Quân, lẩm bẩm một tiếng, không cho anh đi.
Đông Quân nhìn hắn, ánh mắt dường như rất đỗi kinh ngạc.
Hai tai Lâm Tầm nóng bừng, nhưng vẫn không có ý nhượng bộ. Hắn chôn mặt vào vai Đông Quân, giơ chân lên vòng qua người anh, chờ vật kia tưới vào trong mình mới ngẩng mặt lên.
Hắn không biết lúc này mình trông như thế nào, có lẽ hơi e sợ.
Sau đó, hắn nhìn thấy đáy mắt Đông Quân ánh lên một chút màu đỏ.
Có chút điên cuồng.
Vừa rồi còn không như vậy.
— sau đó thì đúng là điên thật rồi.
Một nụ hôn nặng nề hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần rơi xuống, đến khi Lâm Tầm gần như ngạt thở bắt đầu giãy giụa theo bản năng. Ba giây sau, nụ hôn mới buông ra, trước mắt Lâm Tầm biến thành màu đen, những ngôi sao bảy màu bay tới bay lui trong tầm mắt. Hắn còn chưa kịp khôi phục, thịt mềm trên cổ đã bị ngậm lấy, đau đớn như bị dã thú mút cắn. Hắn yếu ớt nói một tiếng “đau”, giọng điệu giống như đang khóc.
Khóc cũng không cứu nổi hắn.
Tương tự, cầu xin tha thứ cũng không cứu nổi hắn, kêu gì cũng không được.
Rõ ràng lúc bắt đầu là ngồi đu quay, sau nửa đêm liền thành đi cáp treo.
Cuối cùng con người sẽ làm một vài chuyện khiến mình hối hận, hắn nghĩ thế trước khi mê man.
Hắn ngủ rất say, cho đến khi cảm giác bên cạnh không có ai mới giật mình tỉnh giấc.
Trời đã sáng hẳn, Đông Quân mặc quần áo đứng trước mặt hắn, cúi người hôn lên trán hắn: “Anh đến Ngân Hà đây.”
Lâm Tầm ôm chăn không thèm để ý đến anh, hắn cảm thấy mình bị bắt nạt quá đáng, những dấu vết trên da vẫn còn đau ê ẩm.
Đông Quân dịch góc chăn cho hắn, quay người định đi, hắn lại đưa tay kéo Đông Quân, hỏi khi nào anh về.
Đông Quân nói tối.
Lâm Tầm liền nhìn anh, không nói gì.
Đông Quân đổi giọng, nói sẽ về nhanh thôi.
Lâm Tầm mới chịu thả anh đi.
Sau khi anh đi, cả phòng lại yên tĩnh, Lâm Tầm lấy điện thoại ra lướt nhóm chat.
Giới tu chân đang rất yên bình, hai ngày qua không có ma vật xâm lấn, yên ắng đến khác thường. Tiêu Dao Tử nói có lẽ là kết giới nhân gian đang tự tăng cường.
Trở lại giao diện tin nhắn, không biết Kỳ Vân đang mắng nhiếc hắn bao nhiêu câu. Hắn mở ra, biết được người này đi ăn cơm với đoàn làm phim, cuối cùng không có ai đến đón, suýt nữa bị đạo diễn “tiện đường” đưa đi, may mà cuối cùng Thường Tịch họp xong đã đến đón.
Tất cả đều bình thường, hắn cảm thấy mình vẫn còn mơ màng, trong đầu cứ như có nước. Sau khi đặt điện thoại sang một bên, gần như là một giây sau hắn đã lại ngủ thiếp đi.
Trong mơ hắn vẫn rất tỉnh táo.
Hắn đang cẩn thận trèo tường, mà lại không phải tường nhà mình.
Bên dưới là chị hắn đang giữ thang.
Lâm Tầm nghĩ khi còn bé mình chưa bao giờ làm loại chuyện trộm gà trộm chó này, thật đấy.
Từ nhỏ hắn đã rất ngoan, không có đứa trẻ nào ngoan hơn hắn. Mỗi ngày hắn đều ở trong diễn đàn kỹ thuật, tạm thời không nói đến việc liên hệ với ai hay làm chuyện gì trong đó, dù sao cũng chưa bao giờ làm chuyện xấu.
Trên tường bò đầy trinh đằng ba chẽ(*), một mảng xanh um. Hắn hơi sợ thang trơn, cẩn thận từng li từng tí nhìn xuống.
(*)
Vừa nhìn xuống, trái tim hắn bỗng nhiên nhảy thót lên một cái.
Ở phía đối diện là cửa sổ phòng khách tầng một, màn cửa chỉ kéo một nửa. Hắn thấy rất rõ có một người phụ nữ đang nằm trên sàn nhà, mái tóc dài đen nhánh, khuôn mặt rất đẹp, bà đang nhắm mắt như ngủ thiếp đi.
Lông mi của bà rất dài, giống như đôi cánh bướm đen đang nghỉ tạm trên đôi mắt.
Bà còn có một cái cổ duyên dáng, nhưng từ cổ trở xuống đều bị vải trắng bao trùm, chỉ còn lại một hình người mơ hồ.
Hình ảnh mơ hồ trong mơ hoặc một ký ức nào đó nói cho hắn biết, đây là một người phụ nữ đã chết. Sở dĩ khuôn mặt bà yên tĩnh như đang ngủ, là bởi vì bà đã tự sát.
Một người đàn ông áo đen ngồi trên ghế sô pha đối diện với người phụ nữ này. Ông ta cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt. Trong gạt tàn thuốc trên bàn trà tràn đầy tàn thuốc, ba phút trôi qua cũng không thấy ông ta động đậy chút nào, không giống như người sống, mà giống một bức tượng màu đen hơn.
Lâm Tầm liền biết tại sao mình muốn trèo thang. Đối mặt với một người đàn ông như vậy, không ai dám đến gõ cửa phòng khách để đi bằng cầu thang trong nhà.
Hắn ổn định tâm trạng, nắm chặt lấy cái thang, tiếp tục cẩn thận leo lên.
Đến khi có thể chạm được vào lan can ban công, hắn nhẹ nhàng nhảy qua, không giống người mới vào nghề chút nào, mà như một kẻ tái phạm. Sau khi đi vài bước trên ban công, hắn liền đẩy một cánh cửa sổ ra.
Đây là phòng đàn, trong phòng có một chiếc dương cầm Steinway hình tam giác màu đen to lớn.
Là Steinway, không sai. Tiềm thức nói cho hắn biết, chiếc dương cầm này sẽ phát ra những tiếng nhạc cực hay.
Mà lúc này có một người ngồi trên ghế đàn, nhưng không phải cậu đang gảy đàn, mà có vẻ chỉ ngẩn người nhìn những phím đàn đen trắng.
Đó là một bóng người rất xinh đẹp, có mái tóc dài đen nhánh giống người phụ nữ dưới tầng. Cậu mặc áo sơ mi lụa trắng, hơi cúi đầu, khuôn mặt nghiêng yên tĩnh lại xinh đẹp.
Nhưng có vẻ cậu ấy rất buồn bã, Lâm Tầm thầm nghĩ.
Hẳn là nghe thấy động tĩnh, cậu ấy ngẩng đầu nhìn sang bên này.
Lâm Tầm cảm thấy mình chưa bao giờ được thấy một đôi mắt xinh đẹp đến vậy.
— nhưng hắn cũng chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt trống rỗng đến thế.
Người ở bên trong giống như một con búp bê xinh đẹp không có sinh mệnh.
Mà hắn muốn khiến cậu ấy cười một cái.
Hắn luồn tay vào trong túi quần, bên trong có một cái kẹo mút đã được chuẩn bị sẵn, bảy sắc cầu vồng. Hắn đã mua rất nhiều trong cửa hàng, sau khi ăn thử một lần mới chọn được cái ngon nhất.
Hắn vươn tay đưa kẹo mút vào trong cửa sổ.
“Cho anh ăn kẹo.”