Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 25: Trốn tránh
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm giao thừa, pháo hoa rực rỡ, nhà nhà quây quần xem Xuân Vãn, ăn bữa cơm sum họp.
Hà Tiêu thắp hương cho cha mẹ xong, ngồi một mình trong nhà xem chương trình Xuân Vãn, ăn bữa cơm đơn giản với một món mặn, một món chay. Tiếng pháo ngoài kia quá ồn, đến cả âm thanh trong TV cũng bị lấn át.
Mà ánh mắt anh thì gần như chẳng dừng trên màn hình TV, trái lại cứ luôn nhìn về phía điện thoại.
Chỉ tiếc là từ sau khi Hà Quất gửi cho anh một câu "Chúc mừng năm mới", thì chẳng có thêm tin nhắn nào. Anh nghĩ, giờ này chắc cô đang ăn cơm cùng người nhà.
Mãi đến gần mười hai giờ, Hà Quất mới gửi tới một dòng:【Ông bà ngoại nói lẽ ra nên để em cùng sang.】
Hà Tiêu gần như trả lời ngay lập tức:【Tôi nói rồi, tôi không thể đi với thân phận em trai.】
Ngay sau đó lại gửi thêm một dòng nữa:【Bao giờ em về?】
Phía trên khung trò chuyện hiện lên dòng chữ "Đối phương đang gõ tin nhắn...", Hà Tiêu nhìn chằm chằm vào đó, qua ít nhất một phút, Hà Quất mới nhắn lại:【Mùng năm?】
Quả nhiên nói mùng hai về chỉ là nói dối.
Mùng năm mới là ngày cô thật sự định về.
May là Hà Tiêu đã chuẩn bị tâm lý trước, nhanh chóng trả lời:【Ở lại chơi với ông bà ngoại thêm đi, chuyện cửa hàng em không cần lo, có tôi lo rồi.】
Nhưng anh đâu biết, Hà Quất vốn chẳng lo chuyện cửa hàng, cô chỉ đang do dự xem rốt cuộc có nên theo dì vào Nam hay không...
Trong những ngày nghỉ Tết, chỉ có ngày mùng một là cửa hàng trái cây nghỉ, nhưng hôm đó ở nhà Hà Tiêu cũng chẳng chịu ngồi không, còn nhận làm thêm, giúp người ta dựng video. Từ mùng hai trở đi, cửa hàng lại mở như thường.
Dù hai nhân viên chưa quay lại làm, nhưng một mình anh vẫn đủ xoay xở trên con phố vắng vẻ sau Tết, và một ngày hầu như chẳng có mấy khách.
Hà Quất nhìn qua màn hình giám sát trong cửa hàng, ngơ ngẩn nhìn cảnh Hà Tiêu ngồi một mình trong tiệm, hoàn toàn không nhận ra có người đang tiến lại phía sau.
Dì cô đứng sau lưng, liếc nhìn video trên điện thoại, nhẹ giọng hỏi: "Nghe bà ngoại con nói, bà muốn tác hợp cho con với Hà Tiêu, chuyện này con nghĩ thế nào?"
Nghe vậy, Hà Quất tắt màn hình, thuận tay nhét điện thoại vào túi, quay đầu nhìn dì, vẻ mặt hơi ngơ ngác. Nghĩ một lúc cô mới chậm rãi mở miệng: "Con chưa từng nghĩ tới chuyện đó."
Cô không nói thẳng là không thể, nhưng dì đã hiểu nên cũng chỉ dặn dò đôi câu.
Dì liếc ra cửa sân, thấy hai ông bà vẫn đang nói chuyện với hàng xóm, chưa quay lại, mới nhỏ giọng nói: "Quýt này, tuy nói ba mẹ hai đứa ly hôn từ lâu, hai đứa cũng chẳng có quan hệ huyết thống, theo lý mà nói thì ở bên nhau cũng không sao. Nhưng nếu thực sự ở bên nhau thì sau này khó tránh được những lời bàn tán của người đời."
"Những lời đàm tiếu sau lưng không phải chuyện đùa đâu."
Bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên nghiêm túc.
Hà Quất dĩ nhiên hiểu, dì nói đúng. Dù sao giữa cô và Hà Tiêu vẫn tồn tại cái danh xưng "chị em".
Nếu thật sự ở bên nhau, ắt sẽ bị người khác nói ra nói vào.
Mà những lời nói ấy, cô chịu không nổi.
Bị dì nhìn chằm chằm, Hà Quất gượng gạo kéo môi: "Con biết rồi."
...
Những ngày nghỉ Tết luôn trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã đến mùng năm.
Hà Tiêu mong ngóng Hà Quất trở về.
Nhưng đợi đến tối mịt, cửa hàng trái cây đã đóng mà vẫn không thấy cô đâu, cả camera trước cửa nhà cũng chẳng ghi lại được hình bóng cô.
Rõ ràng Hà Quất không về.
Mười giờ đêm, Hà Tiêu trở lại nhà, ngồi trên ghế sofa, gửi tin nhắn hỏi cô sao chưa về, còn hỏi có phải đã xảy ra chuyện gì không.
Bị anh hỏi, Hà Quất mới trả lời:【Chị muốn đợi qua Rằm rồi mới về.】
Ngày về từ mùng hai đổi thành mùng năm, giờ lại đổi thành sau Rằm.
Những ngày này cô hầu như không chủ động nhắn tin cho anh, có trả lời thì cũng lạnh nhạt và ít ỏi.
Dù nhìn bề ngoài không khác mấy so với trước, nhưng Hà Tiêu vẫn nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Anh rất chắc chắn Hà Quất đang cố tình tránh mình.
Ngón tay Hà Tiêu gõ nhanh lên màn hình, gửi một dòng:【Em muốn ở lại ăn Rằm với ông bà cũng được, đến hôm đó tôi chở em sang, mai về trước đi.】
Tin gửi đi, phía trên lại hiện "Đối phương đang gõ tin nhắn...".
Anh liền gửi thêm một dòng:【Tôi hơi khó chịu, hình như sắp sốt rồi, cửa hàng trái cây chắc cần em trông giúp.】
Quả nhiên chưa đến nửa phút sau, Hà Quất trả lời:【Chị biết rồi, mai chị về. Em nhớ đo nhiệt độ, hình như trong nhà còn thuốc hạ sốt, nếu trên 38 độ thì uống đi.】
Bất kể thế nào thì cứ lừa cho cô về đã!
Đã diễn thì phải diễn cho tròn vai.
Đêm đó, Hà Tiêu cố tình tắm nước lạnh.
Chỉ tiếc sáng hôm sau dậy, cũng chỉ hơi sốt nhẹ. Không uống thuốc mà vẫn ra mở cửa buôn bán như thường.
Đến trưa, khi thấy camera cửa nhà hiện lên hình Hà Quất về, anh mới vội vàng chạy về.
Vừa tới cửa, còn chưa kịp lấy chìa khóa, cửa đã mở ra từ bên trong, Hà Quất đứng ngay cửa, trông có vẻ sắp đi ra.
Không ngờ vừa mở cửa lại đụng ngay Hà Tiêu, cô đứng sững hai giây rồi vội vàng đưa tay định chạm lên trán anh: "Em thấy sao rồi, có khó chịu không?"
Tay còn chưa chạm đến, cổ tay đã bị Hà Tiêu giữ chặt.
Anh bước dài vào nhà, tiện tay đóng cửa, và gần như cửa vừa khép lại, anh bất ngờ cúi đầu hôn lên môi cô.
Từ lần ở khách sạn hôm đó đến giờ, Hà Tiêu chưa từng hôn lại cô.
Lần này đến quá đột ngột.
Hà Quất bị đẩy lùi liền hai bước, lưng chạm vào tường.
Nhưng lần này không còn là nụ hôn thoáng qua.
Một tay anh giữ chặt eo cô kéo về phía mình, tay kia chống lên sau đầu cô. Giữa những khe hở ngắn ngủi, giọng anh khàn khàn đầy dục vọng: "Đừng cắn răng... ngoan một chút... để tôi được gần em."
Hà Quất chưa từng trải qua chuyện như thế, đầu óc trống rỗng.
Nhìn khuôn mặt đậm đặc dục vọng của Hà Tiêu trước mắt, cô vừa kịp lấy lại phản xạ đã hốt hoảng thốt lên: "Không được, em... ưm!"
Hà Tiêu chớp lấy cơ hội, không chút do dự hôn xuống.
Không kiềm chế, không một kẽ hở, chiếm đoạt trọn vẹn hương vị chỉ thuộc về cô.
Môi lưỡi quấn quýt lấy nhau, anh không cho cô bất cứ cơ hội né tránh nào, cô trốn không được, cũng đẩy không ra.
Mãi đến khi Hà Quất vì không thể lấy hơi mà thở gấp, mới theo bản năng đưa hai tay ra, cố sức đẩy anh ra.
May mà Hà Tiêu vẫn còn chút lý trí, thật sự buông cô ra, tạm dừng nụ hôn này.
Nhưng hơi thở anh vẫn dồn dập, ánh mắt nóng rực dán chặt vào đôi môi cô ửng đỏ ướt át, như một con thú nhỏ chưa được thỏa mãn.
Nhưng giây tiếp theo...
"Bốp!"
Tiếng tát giòn vang khiến cả căn phòng im phăng phắc.
Hà Tiêu không nhúc nhích, ánh mắt vẫn dán vào môi cô.
Như thể anh đã sớm đoán trước được cú tát này.
"Hà Tiêu, em quá đáng rồi!"
"Quá đáng sao? Tôi còn có thể quá đáng hơn thế nữa, em có muốn thử không?"
Vừa dứt lời, anh lại cúi đầu hôn xuống lần nữa.
Lần này càng mạnh hơn, như muốn xé toạc cô ra mà nuốt chửng vào bụng.
Bàn tay đang giữ ở thắt lưng càng siết chặt, kéo cô sát vào ngực mình.
Hà Quất chống hai tay lên ngực anh, nhưng dù dùng hết sức vẫn không thể đẩy ra.
Cho đến khi cô bất ngờ cắn mạnh, vị máu tanh lan tỏa giữa môi lưỡi, Hà Tiêu vẫn không chịu buông.
Như mảnh đất khô cằn gặp được cơn mưa rào, anh làm sao có thể vì một chút đau đớn mà dừng lại?
Cô gần như bị anh dẫn dắt, dính chặt lấy nhau không dứt.
Nhưng nụ hôn ấy từ dữ dội lại dần trở nên dịu dàng.
Cơn giận và dục vọng bốc lên tận óc của Hà Tiêu dần lắng xuống, nhưng một loại xúc cảm khó tả lại càng dâng trào.
Anh biết chuyện không thể để vượt giới hạn.
Dù lưu luyến, dù đắm chìm trong nụ hôn đó, anh vẫn buộc mình phải kiềm chế.
Giống như người đang yêu say đắm, dù tách ra rồi, trong mắt anh vẫn ngập tràn ham muốn.
Ý muốn hôn tiếp vẫn gào thét trong tâm trí, nhưng Hà Tiêu chỉ có thể kìm nén lại.
"Muốn tát thêm một cái nữa không?"
Anh nghiêng đầu, đưa nửa bên mặt chưa bị đánh lên: "Đánh bên này đi, vừa vặn cho cân xứng."
Hà Quất nhân lúc anh không đề phòng, đẩy mạnh một cái.
Hà Tiêu lảo đảo lùi lại, suýt chút nữa đập vào tủ giày sau lưng.
Cũng may bàn tay kịp chống lên tủ, nhưng đến khi anh đứng vững, Hà Quất đã lùi ra đến phòng khách, rõ ràng là không muốn cho anh thêm bất cứ cơ hội nào.
"Hà Tiêu, em quá đáng thật rồi!"
"Tôi quá đáng? Hừ! Hà Quất, rõ ràng là em trốn tránh tôi trước, tôi còn chưa hỏi em vì sao lại trốn tránh tôi đấy!"
"Chị không có, chị chỉ... chỉ muốn ở lại với ông bà ngoại thêm chút thôi."
"Hà Quất, em có dám soi gương mà xem em đang nói dối trắng trợn đến mức nào không?"
Hà Tiêu bước vào phòng khách, bước thẳng về phía cô.
Anh tiến từng bước, cô lại lùi từng bước.
Đôi mắt vốn rất đẹp của anh lúc này hơi đỏ lên, giọng vừa uất ức vừa giận: "Gần đây tôi đâu có chọc em giận, mọi chuyện tôi đều làm theo từng chút để em dần quen. Vậy mà em vẫn tránh tôi? Hay là tôi làm chưa đủ tốt?Em nói đi, tôi có thể thay đổi, nhưng em đừng tránh tôi nữa được không!"
Anh khàn giọng nói, mang theo nỗi bất lực tột cùng: "Hà Quất, đừng tránh tôi nữa... được không?"
Phòng khách vốn không lớn, Hà Quất lùi mãi, cuối cùng đã đến tận ban công.
Không còn đường lui, cô đành dừng lại.
Hà Quất quay mặt đi không dám nhìn thẳng vào anh, khẽ nói: "Hà Tiêu, giữa chúng ta... chỉ có thể là chị em, không thể như vậy được."
Đã lâu rồi anh không nghe thấy câu này từ miệng cô.
Nhận ra điều bất thường, sắc mặt Hà Tiêu tối sầm lại: "Có ai nói gì với em rồi phải không? Là ai?"
"Không có, là chị tự thấy như vậy là không đúng."
"Hà Quất, em đừng hòng lừa tôi. Tôi còn hiểu em hơn chính bản thân em đấy. Rõ ràng em đã dần dần chấp nhận tôi rồi, sao tự nhiên lại nói chúng ta là chị em?!"
Hà Tiêu rút điện thoại ra, chuẩn bị gọi: "Có phải đám họ hàng của em nói gì bậy bạ rồi phải không?"
Thấy anh như sắp gọi điện, Hà Quất hoảng hốt lao đến: "Hà Tiêu, đừng mà..."
"Vậy em nói đi, ai nói gì với em?"
Hà Tiêu ném thẳng điện thoại lên ghế sofa, màn hình vừa bật sáng đã úp xuống.
Anh nhẹ giọng dỗ dành: "Hà Quất, nói cho tôi biết đi, là ai nói gì?"
Bàn tay to khẽ vuốt lên gò má cô, đôi mắt ấy lúc này lại càng hiện rõ nỗi uất ức.
Hà Tiêu dụ dỗ: "Nói cho tôi biết, để tôi giải quyết được không?"
Vừa dịu dàng vừa điên cuồng.
Anh một lần lại một lần nói với cô rằng tất cả mọi chuyện đều có thể giao phó cho anh.
Anh luôn như thế.
Trên người anh có một loại cảm giác an toàn khiến Hà Quất vô cùng yên tâm, nhưng đồng thời cũng mang theo một sự nguy hiểm khó tả.
Hà Quất đã nhiều lần cảm thấy Hà Tiêu giống như một lon coca ướp lạnh giữa trưa hè.
Một lon uống vào, từ cổ họng đến dạ dày đều trở nên mát lạnh, ngay cả cái oi ả của mùa hạ cũng biến mất không còn dấu vết.
Cô chỉ thấy như thể lon coca ấy đang nằm trong tay mình.
Thế nhưng bây giờ là đầu xuân, không phải mùa hè.
Lon coca mát lạnh ấy đến không đúng lúc, nhưng lại khiến mặt hồ tĩnh lặng trong tim cô khẽ gợn lên những vòng sóng nhỏ không thể nhận ra.
Cô cúi mắt xuống, hàng mi đen che đi nỗi hoảng loạn và bất lực nơi đáy mắt: "Hà Tiêu, dù chúng ta giờ không còn là chị em nữa, nhưng trước đây từng là chị em, cái danh xưng này vẫn còn, hơn nữa sẽ có rất nhiều người nhớ rõ điều đó."
"Chị nghĩ chúng ta làm chị em như bây giờ là được rồi. Em có chuyện gì chị vẫn có thể giúp, như thế cũng tốt mà, em nói xem đúng không?"
Khi nói những lời này, cô thậm chí không dám nhìn anh.
Nhưng vẫn cảm nhận được không khí trong phòng như đóng băng. Chỉ trong chớp mắt, lớp băng ấy tan ra, hóa thành nước, rồi bị cơn giận thiêu đốt đến sôi trào, nóng bỏng đến mức khiến người ta tim đập loạn nhịp.
Hà Tiêu bật cười lạnh, giọng đầy căm tức: "Chị em? Đã hôn nhau rồi thì làm chị em kiểu gì nữa? Hay là em nghĩ phải ngủ với nhau rồi mới không thể làm chị em được? Nếu là thế, tôi cũng chẳng ngại thử ngay bây giờ!"
Anh... sao có thể nói ra những lời như thế!
Hà Quất kinh hoàng: "Hà Tiêu!"
Nhưng Hà Tiêu không màng tới, cúi người bế bổng cô lên, thẳng hướng phòng mình đi tới.
Hà Quất sợ hãi, dồn hết sức đấm vào lưng anh, kêu lên: "Hà Tiêu, thả chị xuống!"
"Cứ kêu đi, nhà này cách âm kém lắm, tốt nhất em cứ kêu thật to lên cho hàng xóm trên dưới đều nghe thấy!"
Anh hiểu rõ cách khống chế cô, chỉ một câu như vậy đã đủ khiến Hà Quất sợ đến không dám kêu nữa.
Vào phòng, cô bị anh quăng xuống giường.
Còn chưa kịp ngồi dậy, Hà Tiêu đã đè lên người cô.
Cô hoảng hốt chống tay lên vai anh, cố giữ khoảng cách cuối cùng giữa hai người: "Thật sự không ai nói gì cả, chị chỉ thấy chúng ta ở bên nhau sẽ bị người ta bàn tán, chị... chị không chịu nổi những lời đó."
Cô quay đầu, đôi mắt đỏ hoe: "Hà Tiêu, đừng ép chị."
"Tôi đã nói rồi mà, những lời bàn tán đó cứ để tôi nghĩ cách giải quyết. Dù không thể dập tắt hết trăm phần trăm, tôi cũng có thể dẹp bỏ tám mươi phần trăm, thế vẫn không được sao?" Hà Tiêu thốt ra.
Đôi mắt đen thẳm của anh phản chiếu nỗi hoảng loạn của Hà Quất, nhưng bên trong lại bừng cháy ngọn lửa giận dữ.
Anh cố nén giận để giữ bình tĩnh: "Hà Quất, rốt cuộc là suy nghĩ của em quan trọng hơn hay lời bàn tán của người khác quan trọng hơn? Em vì mấy lời đó mà đẩy tôi ra, có thấy nực cười không?"
"Nhưng... ai mà chẳng quan tâm lời bàn tán chứ?"
Hà Quất rưng rưng nhìn thẳng vào anh.
Hai ánh mắt giao nhau, Hà Tiêu nghiêm nghị, từng chữ một như khắc vào tim cô: "Người khác có thể quan tâm, nhưng em thì không được! Em không thể!"
Anh kẹp lấy cằm cô, ánh mắt ngang tàn, từ trên xuống dưới nhìn ngắm khuôn mặt ấy, trong mắt chứa đầy suy tư.
Sau vài giây im lặng, anh nghiêm giọng nói: "Hà Quất, từ sau khi ba mẹ mất, em đã không còn sức sống. Trong lòng em trống rỗng, không ai có thể bước vào, còn tôi cũng chỉ có một chân đã bước vào lòng em, một chân vẫn bị chặn ở ngoài."
"Điều quan trọng hơn là trong lòng em, thậm chí còn chẳng có chỗ cho chính em."
Phải, Hà Quất từ lâu đã chẳng còn sức sống.
Tuổi thơ, mẹ cô qua đời vì bệnh.
Cô tưởng rằng ít nhất vẫn còn cha.
Sau này có mẹ kế, cô lại tưởng mình có thể hạnh phúc một lần nữa.
Nhưng vụ tai nạn năm hai mươi tuổi đã cướp đi tất cả.
Cái chết của cha và mẹ kế thổi tắt luôn ngọn đèn le lói cuối cùng trong trái tim cô.
Ngày trước, cô cũng từng như bao người, ước mơ kiếm thật nhiều tiền, mua nhà, mua xe, đưa cha mẹ đi du lịch khắp nơi.
Nhưng khi họ mất, cô như bị rút cạn hết sức lực, linh hồn và giấc mơ đều bị tước đoạt, chỉ còn lại một thân xác rỗng tuếch.
Với cô, có thể sống sót đến bây giờ đã là quá sức rồi. Trước mặt người ngoài, cô chưa từng để lộ chút yếu đuối nào, ngày nào cũng giả vờ bình thản, nhưng thực tế cô chỉ thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Cô sợ nỗi đau của việc tự sát nên bị buộc phải sống.
Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn mong rằng nếu một ngày nào đó có một tai nạn bất ngờ, có lẽ... cô sẽ được giải thoát.
Đôi mắt Hà Quất ngập nước, cảnh vật trước mắt nhòe đi, không còn nhìn rõ khuôn mặt Hà Tiêu nữa.
Cô chỉ nghe được giọng anh.
Trong bóng tối mịt mùng của vực sâu, đó là âm thanh duy nhất vọng đến.
"Đêm tôi từ Nhạc Hải trở về, nhìn thấy em trên ban công, lúc ấy tôi đã nhận ra rồi, linh hồn em sắp bay mất. Hà Quất, em đã như thế mà giờ còn nói em sợ lời người ta nói sao? Nếu ai dám bàn tán, với tính cách của em, đáng lẽ phải phản bác lại mới đúng!"
Anh rõ ràng phải giận, phải tức vì cô cứ tránh né mình, nhưng nhìn Hà Quất trước mắt, lại chỉ thấy xót xa đến tận cùng.
Trong đôi mắt đen láy của anh phản chiếu gương mặt cô đầy nước mắt. Giọt lệ từ khóe mắt cô rơi xuống thấm vào mái tóc.
Anh hiểu vết thương trong lòng cô, nhưng vẫn buộc phải nói.
Chỉ là nhìn cô khóc, tim anh lại đau như bị kim đâm. Anh cúi đầu hôn lên vệt nước mắt ấy, giọng nói trầm thấp vang bên tai cô như lời dỗ dành: "Tất cả mọi chuyện cứ giao cho tôi, tôi sẽ giải quyết hết. Tôi cũng có thể chăm sóc em thật tốt. Ba mẹ không còn, nhưng chỉ cần có tôi và em thì chúng ta cũng sẽ sống rất hạnh phúc."
"Hà Quất..."
"Đừng đẩy tôi ra, đừng trốn tôi nữa, được không?"