Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 24: Né Tránh Gượng Ép
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nụ hôn lên má trong phòng nghỉ, những lời Hà Tiêu nói với nhân viên kia như một lời báo trước, cùng với chuyện bức thư tình anh từng nhắc đến... Tất cả những điều khiến Hà Quất bất an ấy đã khiến cô gần như theo bản năng muốn lảng tránh.
Vì vậy, sau hôm đó, Hà Quất mấy ngày liền không đến cửa hàng trái cây.
Mỗi ngày cô đều ở nhà đọc sách, đan khăn quàng, ung dung tận hưởng tài nghệ nấu ăn của Hà Tiêu, nhưng đồng thời cũng lo lắng bất an khi phải cùng anh dùng bữa trưa, bữa tối, thậm chí cả bữa khuya.
Đương nhiên, chuyện bôi thuốc lại càng là điều không thể tránh khỏi.
Mãi đến khi vết thương đủ mười bốn ngày, Hà Tiêu mới đến bệnh viện cắt chỉ, Hà Quất cũng đi cùng anh.
May mắn là vết thương hồi phục khá tốt, sau khi cắt chỉ, bác sĩ dặn dò vài điều:
"Về nhà tạm thời đừng để vết thương dính nước, nó vừa mới cắt chỉ, đợi thêm một hai ngày rồi hãy tắm sau cũng được. Nhớ là đừng làm việc nặng, đừng để vết thương bị toác ra. Bây giờ vẫn đang trong thời kỳ hồi phục, cảm thấy hơi đau hoặc ngứa là bình thường. Nếu thấy đau dữ dội, hoặc vết thương có mủ thì nhất định phải đến viện ngay."
"Ngoài ra tôi kê thêm cho cậu thuốc mờ sẹo, nhưng vết thương này hơi sâu, không thể tránh khỏi sẹo, chỉ có thể cố gắng làm mờ đi thôi. Mỗi ngày bôi hai lần, mỗi lần lấy lượng cỡ hạt đậu nành."
Khi bác sĩ dặn dò xong, đơn thuốc cũng đã in xong.
Cầm lấy đơn thuốc, Hà Quất cùng Hà Tiêu cùng nhau cảm ơn, rồi cùng xuống dưới lấy thuốc.
Rời khỏi bệnh viện, Hà Tiêu lái xe chở Hà Quất về nhà.
Xe vừa mới nổ máy, Hà Quất đã mở lời: "Sau này thuốc bôi đó em tự bôi đi, dù gì vết thương cũng lành gần hết rồi, tay đưa ra phía sau là với được."
Liếc nhìn vẻ mặt Hà Tiêu, suy nghĩ mấy giây, cô lại nói tiếp: "Năm nay chị định về nhà ông bà ngoại ăn Tết sớm, nếu em không định đi cùng chị thì chuyện ở cửa hàng trái cây em hãy cứ quản lý nhé. Mọi năm mùng Hai Tết mới khai trương lại, năm nay tùy em, mở lúc nào cũng được."
Hà Tiêu bật cười, khẽ thở dài, một câu liền vạch trần suy nghĩ thầm kín trong lòng cô: "Lại muốn tránh tôi."
"...Không phải vậy." Hà Quất quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chỉ là muốn ở cạnh ông bà nhiều hơn thôi."
"Vậy tại sao dạo này em không đến cửa hàng?"
"Là em nói trời lạnh, bảo chị ở nhà nghỉ ngơi còn gì!"
Lý do rất hợp lý, nhưng Hà Tiêu lại chẳng tin.
Bởi vì nếu Hà Quất thực sự nghe lời như vậy, thì giữa hai người họ đã sớm tiến thêm một bước rồi.
"Thế tại sao khăn quàng đan xong rồi mà không đưa tôi?"
Chiếc khăn đó đã đan xong từ hai ngày trước, vậy mà Hà Quất vẫn chưa tặng, cô cứ nghĩ Hà Tiêu không biết.
Nhưng nghĩ lại thấy có gì đó không ổn, cô nghi ngờ liếc anh: "Sao em biết khăn đan xong rồi? Em vào phòng chị à?"
Sau khi đan xong, cô để khăn trong phòng, Hà Tiêu đáng lẽ ra không thể biết được.
"Cuộn len và kim đan trong phòng khách đã được cất đi, nên tôi đoán là em đan xong rồi."
Lúc chưa đan xong, cô vẫn thường để chiếc khăn đang đan dở vắt hờ trên ghế sofa phòng khách. Hai ngày nay Hà Tiêu về nhà không thấy cuộn len màu xanh lam khói kia đâu nữa, tất nhiên đoán được là đã hoàn thành.
Nhưng chính là sự gượng gạo này, dù đan xong rồi cũng không đưa cho anh.
"Em định khi nào tặng tôi?" Hà Tiêu hỏi.
Dù gì cũng đã bị vạch trần, tiếp tục giấu trong phòng cũng chẳng để làm gì, Hà Quất lần này lại rất dứt khoát: "Về nhà sẽ đưa cho em."
Cô đã đồng ý về chiếc khăn quàng rồi, Hà Tiêu mới quay lại chủ đề trước đó: "Dự định khi nào về nhà ông bà ngoại? Tôi chở em đi."
"Không cần, đúng lúc chiều nay dì chị lên huyện có chút việc, chị đã nói với dì rồi, nhờ dì tiện đường đón luôn. Còn lại chuyện bên cửa hàng trái cây, nếu có gì thì em gọi điện cho chị nhé. Trong ngăn kéo phòng khách có hai vạn tiền mặt để dùng khi cần."
Cô cứ như đã sắp xếp tất cả đâu vào đấy, lúc nói tới chuyện này càng giống đang thông báo cho Hà Tiêu.
Ánh mắt Hà Tiêu tối đi, giọng trầm xuống: "Vậy sau Tết định bao giờ quay về?"
Câu này thật sự làm khó Hà Quất.
Cô đúng là chưa nghĩ đến chuyện quay về.
Nhưng nghe giọng Hà Tiêu có vẻ không vui, Hà Quất nghĩ một lúc mới nói: "Mùng Hai... chắc vậy."
Mùng Hai không phải là muộn, nhưng Hà Quất nói mà không dứt khoát, hiển nhiên mùng Hai cô chưa chắc đã về thật.
Tuy vậy, cảm giác khó chịu trong lòng Hà Tiêu cũng dịu đi đôi chút, ít nhất cô còn sẵn sàng nói qua loa với anh, vậy là đủ rồi.
"Trước khi về nhắn tôi một tiếng, tôi ra đón."
"Không cần!" Hà Quất nói nhanh đến mức lộ rõ, nghe thế nào cũng giống như không muốn để Hà Tiêu đến đón, lại vội vàng đính chính: "Mùng Hai biết đâu dì lại tiện thể đưa chị về, nếu thật sự cần em đón thì chị sẽ nói."
Hà Tiêu nửa khép mắt lại, im lặng mấy giây, cuối cùng cũng gật đầu: "Được, vậy thì mùng Hai tôi đợi em về."
Còn ba ngày nữa là đến đêm Giao thừa.
Trên khắp các con phố lớn nhỏ ở huyện Kỳ Viên đều đã dựng các gian hàng, không khí Tết ngày càng rõ rệt, trước cửa hầu hết các cửa tiệm đều treo đèn lồng đỏ. Trong các siêu thị lớn nhỏ, bài hát "Cung hỷ phát tài" được phát đi phát lại từ sáng đến tối, liên tục không ngừng.
Những người đi làm xa gần như đều đã trở về, phần lớn đều dắt theo con cái ra phố dạo chơi, tận hưởng khoảng thời gian đoàn tụ hiếm có của gia đình.
Càng là thời điểm như thế này, lại càng dễ kẹt xe.
Từ bệnh viện về nhà, quãng đường vốn chỉ mất hơn mười phút nhưng lại phải chạy mất nửa tiếng.
Về đến nhà, Hà Quất nói lời giữ lời, đưa chiếc khăn quàng cổ đã đan xong cho Hà Tiêu.
Sát Tết, việc buôn bán ở cửa hàng trái cây đang rất tốt, Hà Tiêu cũng không dám nán lại lâu, đeo ngay chiếc khăn vừa nhận được rồi vội vàng đến cửa hàng.
Chỉ là anh không ngờ chuyện Hà Quất nói dì sẽ đến vào buổi chiều để xử lý chút việc, thực ra lại là buổi sáng.
Anh vừa rời đi không lâu, dì đã gọi điện cho Hà Quất, bảo rằng xe đã đậu trước cổng khu chung cư. Hà Quất đành phải vội vàng thu dọn hành lý, xách vali xuống lầu, lên xe dì.
Xe chạy về hướng tây, ra khỏi huyện thì đi về phía thị trấn, đường sá bắt đầu thông thoáng hơn. Sau khi hỏi thăm vài chuyện khác, dì mới hỏi đến cửa hàng trái cây: "Cửa hàng trái cây dạo này buôn bán thế nào?"
"Tết nhất thì tạm được, mấy thời điểm khác trong năm thì buôn bán cũng bình thường."
Kỳ nghỉ hè sau khi kết thúc năm hai đại học, ba mẹ Hà Quất qua đời trong một vụ tai nạn xe. Khi ấy Hà Tiêu còn nhỏ, cô cũng không yên tâm giao cửa hàng trái cây lại cho họ hàng bên nội, đành phải nhờ dì giúp đỡ. Khi đó dì đang làm ăn ở phương Nam, nhưng vừa nghe tin đã không chút chần chừ quay về huyện Kỳ Viên để giúp cô trông coi cửa hàng.
Trông coi suốt hai năm trời, dì tất nhiên hiểu rõ tình hình kinh doanh của cửa hàng trái cây. Hà Quất nói vậy cũng nằm trong dự đoán của dì.
Nhưng điều Hà Quất không ngờ là dì hỏi chuyện này lại là vì một chuyện khác.
"Quýt này, có muốn suy nghĩ về chuyện theo dì vào Nam làm việc không? Bên dì vừa hay đang cần một kế toán, mà hồi đại học con học chuyên ngành kế toán, bây giờ qua đó giúp dì cũng rất hợp. Về lương thì dì đảm bảo không để con thiệt thòi đâu, còn chỗ ở thì càng không cần lo, ở cùng dì luôn, nhà dì có sẵn một phòng trống."
Như sợ Hà Quất từ chối, dì lại nói tiếp:
"Con đừng vội trả lời, cứ từ từ suy nghĩ, qua Tết đi cũng được."
Hơn một tháng để suy nghĩ, đủ rồi.
Ít ra cũng không đến mức để cô từ chối trong lúc bốc đồng.
Đầu óc Hà Quất vẫn còn mơ hồ, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện dì sẽ nói với cô chuyện này.
Nhưng nghĩ lại mấy lần trò chuyện gần đây giữa hai người, cô mới chợt nhớ ra: "Trước dì bảo có chuyện muốn nói với con, chính là chuyện này ạ?"
"Ừ, chính là chuyện này, dì thấy nói qua điện thoại không tiện nên mới muốn nói trực tiếp."
Ánh mắt dì có vẻ u buồn, nhưng giọng điệu vẫn không giấu được sự bất lực: "Thật ra muốn con theo dì vào Nam, một là để giúp dì, ít nhất về phần sổ sách có người nhà trông coi, dì cũng yên tâm hơn. Hai là dì không yên tâm khi để con một mình ở huyện, năm ngoái đã định đưa con đi rồi, chỉ là mãi không có cơ hội."
"Bây giờ có cơ hội rồi nên dì cũng hy vọng con có thể suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này."
Hà Quất gật đầu cứng ngắc, không thể hiện ra được cảm xúc gì.
"Nhà với cửa hàng ở quê, con muốn xử lý sao thì tự quyết định, có thể cho thuê hoặc bán luôn cũng được. Tiền thì giữ lấy, mấy năm nữa dì góp thêm cho ít, rồi con mua một căn nhà ở bên đó."
Nghĩ đến chị gái mình, giọng dì trở nên dịu dàng hơn vài phần: "Mẹ con không còn nữa, nhưng con vẫn còn dì, sau này có chuyện gì thì cứ tìm dì."
Hà Quất vẫn gật đầu, lí nhí đáp một câu: "Chuyện này con sẽ suy nghĩ kỹ."
Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn Hà Tiêu gửi đến:【Trưa nay muốn ăn gì?】
Hà Quất nhanh chóng trả lời:【Dì chị tới đón rồi, chị đang trên đường về nhà ông bà ngoại.】
...
Hà Tiêu đang ở siêu thị chuẩn bị mua đồ ăn, nhìn chằm chằm vào tin nhắn vừa nhận trên điện thoại, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Nhưng việc Hà Quất làm như vậy, hình như cũng không có gì lạ.
Cất điện thoại, Hà Tiêu đứng trước quầy thịt, liếc nhìn con gà vàng óng ba lạng suýt chút nữa đã định mua, bật cười rồi quay người đi mua rau xanh.
*
Mấy ngày Tết không có Hà Quất bên cạnh, đúng là vô vị.
Hai ngày sau đó, mỗi ngày Hà Tiêu vẫn đều đặn tới cửa hàng trái cây, cho đến ngày áp Tết, hai nhân viên đều đã xin nghỉ về nhà, chỉ còn một mình anh trông cửa hàng, vẫn mở cửa buôn bán như thường.
Đến cả dì Lâm bên cạnh nhìn thấy cũng phải lên tiếng: "Hà Tiêu à, không định cho bản thân nghỉ ngơi chút sao? Đã giao thừa đến nơi rồi!"
Hai vợ chồng dì Lâm đang dán câu đối Tết, hai đứa con cũng đang giúp bên cạnh. Một nhà bốn người náo nhiệt, rộn ràng, lũ trẻ trên người còn mặc quần áo mới mua.
Hà Tiêu nhìn bốn người đó, trong mắt lộ rõ vẻ ghen tị: "Nghỉ lễ cũng chẳng có gì hay, chẳng bằng mở cửa làm ăn, còn có thể kiếm thêm chút đỉnh."
"Ôi dào, tiền thì có bao giờ kiếm cho hết đâu, giao thừa rồi thì nghỉ ngơi chút đi!"
Dì Lâm vừa nói vừa đưa chữ "Phúc" trong tay cho chú Chu, ngẩng đầu nhìn chú dán: "Lệch sang bên trái một chút... nhiều quá nhiều quá, lại sang phải tí... đúng rồi đúng rồi! Chính là chỗ đấy!"
Cửa các cửa tiệm xung quanh đều đã dán câu đối và chữ Phúc. Sáng nay lúc mở cửa làm ăn, Hà Tiêu cũng dán câu đối và chữ Phúc lên cửa hàng trái cây.
Nhưng khác với không khí náo nhiệt ở nhà dì Lâm, anh là một mình dán.
Thấy nhà dì Lâm dán xong câu đối, Hà Tiêu cũng xách một rổ dâu tây từ trong cửa hàng ra, đi về phía hai đứa nhỏ nhà dì Lâm: "Cầm rổ dâu tây này về ăn đi."
"Thế thì không được đâu, chỗ dâu tây này còn để bán kiếm tiền nữa mà!"
Dì Lâm nói gì cũng không chịu nhận, còn vội vàng dặn: "Mở cửa buôn bán như cậu với Quýt mà hào phóng thế này là không được đâu! Phải biết keo kiệt một chút chứ, biết không?"
"Dì Lâm cứ yên tâm, cửa hàng này vẫn kiếm lời được. Với lại mấy năm nay dì chăm sóc Quýt rất nhiều, một rổ dâu này thì có là gì đâu."
Hà Tiêu đưa rổ dâu về phía hai đứa nhỏ: "Hơn nữa rổ dâu này là cho tụi nó mà, đâu phải cho dì Lâm, dì không được ngăn đâu nhé."
Bị Hà Tiêu nói vậy, dì Lâm bật cười thành tiếng: "Cái thằng này, càng ngày càng lanh mồm lanh miệng rồi đấy nhé, y hệt mẹ cậu, bà ấy cũng khéo ăn khéo nói, đúng là người có khiếu buôn bán."
Dì Lâm chỉ nhỏ hơn mẹ Hà Tiêu vài tuổi, làm ăn buôn bán ở khu này mười mấy năm, đương nhiên cũng quen biết ba mẹ của Hà Tiêu và Hà Quất.
Chỉ là giờ đây nhắc lại người đã khuất, tuy giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng không giấu được nỗi xót xa.
Cuối cùng lại thở dài, dì Lâm cảm thán: "Nếu hai bác ấy mà còn sống thì tốt biết bao."
"Giao thừa rồi, đừng nhắc mấy chuyện không vui đó nữa."
Hà Tiêu đưa rổ dâu cho cô bé: "Đây là anh Hà Tiêu cho em, mau nhận đi."
Nhưng dù anh nói vậy, cô bé vẫn ngước mắt nhìn cha mẹ trước đã, như thể chỉ khi được cha mẹ đồng ý mới dám nhận.
Thấy vậy, dì Lâm nhẹ nhàng gật đầu: "Cảm ơn anh Hà Tiêu đi."
"Cảm ơn anh Hà Tiêu."
Cô bé mới đưa tay ra nhận lấy.
Một nhà dán xong câu đối, chữ Phúc cũng đã rời đi. Dì Lâm vừa đi được mấy bước, lại đột ngột quay đầu, đi thẳng vào cửa hàng trái cây.
Trong cửa hàng hơi yên tĩnh, Hà Tiêu đang ngồi trên ghế cao sau quầy thu ngân, nghe thấy tiếng bước chân mới rời mắt khỏi màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn.
Thấy là dì Lâm đến, anh còn tưởng có chuyện gì, vội vàng hỏi: "Dì Lâm có việc gì..."
Lời còn chưa dứt, dì Lâm đã đi tới trước mặt, lấy hai trăm tệ trong lòng bàn tay ra, đặt thẳng xuống trước mặt Hà Tiêu: "Tiền mừng tuổi."
"Dì Lâm, cháu lớn rồi, tiền mừng tuổi cháu không thể nhận... Ơ, dì Lâm đừng chạy! Cháu không thể nhận số tiền này đâu! Dì Lâm, đợi đã!"
Hà Tiêu còn chưa kịp nhét lại tiền cho dì Lâm, dì đã bước ra khỏi cửa hàng, gần như là chạy nhanh về phía chú Chu và mấy đứa nhỏ. Tận đến khi đã chạy xa, dì mới quay đầu lại vẫy vẫy tay với Hà Tiêu, ra hiệu anh quay vào cửa hàng.
Nhìn theo bóng dì Lâm xa dần, Hà Tiêu chỉ đành dừng bước, cúi đầu nhìn số tiền trong tay, chỉ cảm thấy năm nay ở huyện Kỳ Viên ăn Tết một mình ấm áp hơn nhiều so với những cái Tết trước kia một mình ở Nhạc Hải.