Chương 9

Ngựa Xanh Xám thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

16
Bầu trời nhuộm một màu xanh mực, trong tầng mây dày, vầng trăng lúc ẩn lúc hiện. Ngựa cúi đầu lặng lẽ, đứng yên chờ chủ nhân ra lệnh.
Ta nhìn Nguyên Dận, chợt nhớ đến con ngựa non vừa mới sinh ở núi Trĩ Cưu.
Nghĩa phụ thích ngựa, cũng từng dạy ta cách nuôi lớn một con ngựa.
Ngựa non không giống trẻ con loài người, không cần được nâng niu cẩn thận. Chỉ cần loạng choạng vùng vẫy vài lần trong vũng máu khi mẹ sinh ra nó, là có thể tự đứng dậy. Ba năm sau đã hoàn toàn trưởng thành, trở thành tuấn mã, bắt đầu cuộc đời phi nước đại hàng ngàn, vạn dặm.
Còn Nguyên Dận, được nuông chiều hơn mười năm, mãi đến bây giờ mới dần hiểu thế nào là “đứng vững”.
Chậm thì chậm, nhưng rốt cuộc cũng đã lớn.
Nghĩ đến đó, ta bất giác nở nụ cười, lúm đồng tiền ẩn hiện.
Nguyên Dận đỏ mặt, trừng ta:
“Tỷ cười nhạo ta à? Không tin ta có thể bảo vệ tỷ sao?”
Ta chậm rãi lắc đầu.
Giơ tay xoa đầu hắn, nhân lúc hắn còn ngơ ngác, ngón tay siết nhẹ sau gáy, điểm huyệt làm hắn ngất đi, rồi bế đặt vào trong xe.
Sau đó ta huýt sáo một tiếng, để ngựa chở hắn rời đi.
Khi dõi theo xe ngựa khuất xa, trong bóng tối, Sư Vô Ngân bước ra, đứng cách một khoảng dưới ánh trăng tĩnh mịch, lặng lẽ nhìn ta.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta cuối cùng cũng hiểu được hắn.
Ta chính là con “ngựa non” mà hắn vô tình nhặt được khi mười lăm tuổi.
Hắn lo ta không lớn nổi, nên vội vàng thúc giục ta rời khỏi tổ ấm, đưa ta ngồi lên vị trí tôn quý nhất trong hàng nữ nhân, cho rằng đó là con đường tốt nhất dành cho ta.
Nhưng rồi hắn lại hối hận vì để ta chạy quá xa, tưởng rằng ta đã trưởng thành thì phải gánh vác trách nhiệm của hắn, như năm xưa hắn từng bảo vệ ta, nên ta cũng phải bảo vệ lại hắn—chỉ báo tin vui mà giấu đi ưu phiền—khiến hắn lầm tưởng con đường hắn chọn cho ta là đúng đắn.
Vì vậy, khi quay lại kiếp này, hắn chỉ muốn bảo đảm ta được bình an, dẹp bỏ mọi khả năng đe dọa.
Dẫu phải không tiếc thanh danh mà “tạo phản”.
Nhưng khi đã nghĩ thông suốt tất cả, ta chỉ muốn tiến lại gần hắn, trở về bên hắn, nói với hắn rằng:
“Nghĩa phụ, dù ta chọn con đường nào, cũng đều là tự nguyện, tuyệt không sinh oán hận với người.”
Ta cẩn thận trèo lên bờ vai cứng đờ của hắn, nhẹ nhàng tựa đầu vào lồng ngực đang đập dồn dập.
—Kiếp này nghĩ vậy, e rằng kiếp trước cũng là như thế.
“Cho nên, đừng sợ. Dù kiếp này Ý Hoan không làm được Hoàng hậu, cũng chẳng có gì đáng tiếc.”
Bởi điều ta mong muốn, từ trước đến nay, chỉ là sự bình yên của người này.
17
Buổi yến tiệc trong cung hôm ấy, Sư Vô Ngân không tránh né, thản nhiên dẫn ta vào chỗ ngồi.
Triệu Việt Dao ngồi đối diện, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Trước yến tiệc, hắn đã nhiều lần gửi tin cho ta, nói rằng chỉ cần ta thuyết phục Sư Vô Ngân rời khỏi kinh thành, hắn sẽ nhân dịp này cầu bệ hạ ban hôn.
Như vậy, Sư Vô Ngân có thể lấy được thuốc tránh họa, còn hắn thì thuận nước đẩy thuyền mà tiếp tục đại nghiệp nơi kinh thành.
Một mũi tên trúng hai đích. Hơn nữa, trong tay hắn còn nắm chứng cứ Sư Vô Ngân mưu phản, hắn cho rằng ta nhất định sẽ đồng ý.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Thái độ của hoàng đế đối với Sư Vô Ngân ôn hòa đến bất ngờ, khen hắn có phong thái của lão thượng thư nhà họ Sư năm xưa.
Đến lúc này, mọi người mới sực tỉnh: hóa ra năm đó, tổ phụ của Sư Vô Ngân từng làm thầy dạy hoàng đế khi còn ở Đông cung, chỉ nửa năm ngắn ngủi, nên không ai còn ấn tượng.
Vị hoàng đế trông gầy gò điềm tĩnh này, mười mấy năm trị vì luôn bị hoạn quan và Lý Tải Dương khống chế. Nhà họ Sư cũng chính vì giúp ông giành lại quyền lực mà phải chịu tai họa diệt môn.
Hoàng đế vô cùng áy náy, âm thầm ra tay giúp đỡ, đưa những huyết mạch còn sót lại của Sư gia giao cho tộc nhân nhà họ Sư trong giang hồ.
Người ngoài chỉ thấy Sư Vô Ngân chiếm giữ tài sản, quyền lực ở vận hà Giang Hoài, nào ngờ rằng mỗi năm có đến ba phần lợi nhuận được đưa thẳng vào túi riêng của hoàng đế! Cái gọi là những hành vi “mưu phản” táo tợn của Sư Vô Ngân, thực chất chỉ là một vở diễn giữa hắn và hoàng đế!
Mục đích chỉ có một—
Hoàng đế không phô trương gì, lặng lẽ nhìn Triệu Việt Dao đang cứng đờ cả người, chậm rãi nói:
“Tam nhi, đây là yến tiệc do ngươi cầu xin tổ chức. Nhân tài thiên hạ, đều về tay trẫm. Giờ ngươi xem xem, vị hiền tài này của trẫm, thu phục thế nào?”
Triệu Việt Dao chậm rãi nhìn từ hoàng đế sang Sư Vô Ngân, rồi lại nhìn ta.
Các quý nhân trong tiệc sợ đến mức không dám thở mạnh.
Bỗng nhiên, Triệu Việt Dao bật cười khẩy, lắc đầu lẩm bẩm:
“Đều lừa ta… tất cả đều lừa ta…”
Hắn ngẩng phắt lên, nhìn thẳng hoàng đế:
“Nếu phụ hoàng đã sớm biết dã tâm của nhi thần, cớ gì không phế bỏ ta từ đầu? Hà tất gì phải bày ra một vở kịch lớn như vậy, còn liên lụy đến Thái tử mà người yêu thương nhất phải chịu giam cầm điều tra?”
“Dù nhi thần có giãy giụa thế nào, rốt cuộc cũng chỉ là một quân cờ trong tay người! Muốn giết muốn chém, xin cứ dứt khoát!”
Hắn đứng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu.
“Nhi thần chịu được! Cớ sao phải vòng vo trêu ngươi, nhìn ta trèo lên rồi lại ngã xuống—như vậy vui lắm sao?”
Ngoài điện, đêm tĩnh lặng, trăng lặn dần, ánh sáng nhạt rơi.
Ta thấy hoàng đế cúi đầu, đôi mắt giống hệt Triệu Việt Dao, chứa đựng sự mệt mỏi vô tận.
Hoàng đế vịn tay vào ghế rồng, nhẹ nhàng vuốt ve, thở dài:
“Tam nhi, phụ hoàng đã từng cho con cơ hội rồi.”
—Năm đó, khi Triệu Việt Dao lần đầu hỏi thầy dạy mình, vì sao huynh trưởng có thể làm Thái tử, còn hắn chỉ có thể làm người phò tá, hoàng đế đã bảo vị thầy ấy nói với hắn rằng:
“Điện hạ à, không ở Đông cung không có nghĩa là phụ hoàng không thương ngài. Trái lại, với tính cách của ngài, đó là để lại cho ngài một con đường lui.”
Bởi vậy, về sau Đông cung liên tục bị hãm hại, mỗi khi có chút manh mối dính dáng đến Triệu Việt Dao, hoàng đế đều chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Hắn thật lòng mong con trai mình có thể tỉnh ngộ, quay đầu.
Nhưng khi ấy, Triệu Việt Dao khinh thường tất cả.