123. Chương 123: Chuyện cô đơn em không sợ

Người Được Trấn Bắc Vương Nâng Niu Trong Tim

Chương 123: Chuyện cô đơn em không sợ

Người Được Trấn Bắc Vương Nâng Niu Trong Tim thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kế hoạch lại được điều chỉnh, dưới sự hỗ trợ của mọi người, Cố Đình bắt đầu áp dụng chiến thuật "khi đấm khi xoa" với Hoắc Diễm – xem như một hành trình thuần phục.
Nghe thì có vẻ không mấy hay ho, nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Trong lòng Hoắc Diễm hiểu rõ mọi chuyện, nhưng chẳng mảy may để tâm. Vì người kia là Cố Đình, hắn thậm chí vui vẻ đón nhận thử thách vừa ngọt ngào vừa day dứt này.
Hoắc Diễm vốn dĩ hay bồn chồn, dễ ghen, từng muốn giam Cố Đình trong phòng. Nhưng mỗi lần như vậy, Cố Đình lại đưa ra một "viên kẹo": cười khẽ, nhẹ nhàng thương lượng: "Thế này nhé, em ngoan ngoãn ở bên ngài, đi đâu em đi đó, một bước cũng không rời, đêm ngủ cùng nhau, không cáu gắt, không cãi vã. Em nghe lời như thế, Vương gia chẳng phải nên thưởng cho em một chút sao?"
Vương gia suy nghĩ một hồi, rồi gật đầu.
Cố Đình lại tiếp: "Vậy được, em sẽ ở bên ngài như vậy hai ngày. Nhưng đến ngày thứ ba, ngài cho em hai canh giờ. Em không đi đâu xa, chỉ ở trong phủ, đọc sách, xem sổ sách. Trong phủ có Thái Vương phi, có hộ vệ, lại có Trấn Bắc Vương như ngài tọa trấn, tất nhiên an toàn. Em chẳng làm gì khác, chỉ là không gặp ngài. Ngài cũng không được lén đến tìm em, được chứ? Chữa bệnh thì đương nhiên phải chịu khó một chút."
Cây gậy và viên kẹo, phân bổ rõ ràng. Người này hiểu, đối phương cũng biết – đây là một "dương mưu" công khai.
Hoắc Diễm hiểu rằng Cố Đình làm vậy là vì tốt cho mình, nên gật đầu đồng ý.
Hai ngày đầu, Hoắc Diễm sống rất thoải mái, vừa vui vừa thỏa mãn. Cố Đình quả thật rất ngoan, ở đâu thì cậu ở đó, chỉ cần ngẩng đầu là thấy. Muốn ôm, muốn hôn cũng được, có hơi quá một chút, Cố Đình chỉ đỏ mặt chứ không từ chối. Chính Hoắc Diễm còn phải tự kiềm chế, kẻo đêm động phòng chẳng còn gì để mong đợi. Hai người quấn quýt như phu phu mới cưới, ngọt ngào đắm say, chẳng khác nào một gia đình hạnh phúc trọn vẹn.
Tiếc là, đến ngày thứ ba thì không còn yên bình.
Lời đã nói thì phải giữ. Cố Đình muốn ở một mình, Hoắc Diễm buộc phải rời đi, dù không cam lòng cũng chẳng thể làm khác. Chớ nói đến hai canh giờ, chỉ mười lăm phút không thấy Cố Đình, hắn đã bứt rứt, hồi hộp, khó chịu đến phát điên, hận không thể xiềng xích cậu lại.
Rõ ràng đã hứa không lén nhìn, hắn vẫn cứ lén đi xem. Nhưng biết mình sai, hắn không dám đòi hỏi quá nhiều. Chỉ đứng xa xa nhìn một chút, thấy người kia quả thật đang yên vị đọc sách trong phòng, hắn mới ép bản thân quay đi… rồi chẳng bao lâu lại quay lại lén nhìn.
Hoắc Diễm phải tự kiềm chế. Đây là trong phủ, bao ánh mắt theo dõi. Hắn có thể vượt chướng ngại để lén nhìn, nhưng nếu cứ đứng mãi thì không thể. Người khác sẽ xua đuổi hắn! Lỡ gây ồn ào, Cố Đình nghe thấy mà giận thì sao? Khi ấy, mấy ngày ngọt ngào trước đó sẽ đổ sông đổ biển!
Vương gia cân nhắc kỹ lưỡng, rồi tự thuyết phục bản thân.
Cố Đình tuy không biết võ, nhưng hiểu rõ Hoắc Diễm nhất định sẽ tìm cách lén nhìn. Kế hoạch này, thời gian này, vốn không phải để bắt hắn thay đổi ngay lập tức, mà là giúp hắn dần quen, kéo giãn khoảng cách một cách từ từ.
Gần đến cuối hai canh giờ, Cố Đình nghe Ngô Phong báo cáo, liền cười khẽ.
Mới lén tới mười lần thôi, vẫn tạm chấp nhận được. Cậu vốn nghĩ Hoắc Diễm sẽ không chịu nổi sớm hơn, thế này đã là tín hiệu tốt.
Giai đoạn hai tiến triển thuận lợi. Hoắc Diễm vừa có thời gian thỏa mãn, vừa xử lý được công vụ. Hai canh giờ xa cách cũng không ảnh hưởng nhiều đến tinh thần. Dần dần, hắn quen với hình thức này. Nửa tháng sau, số lần lén nhìn đã giảm rõ rệt.
Nói cách khác, chỉ cần Cố Đình còn trong phủ Trấn Bắc Vương, Hoắc Diễm sẽ yên tâm, không còn lo chuyện ngoài ý muốn xảy ra bất chợt.
Ổn định rồi thì tất nhiên phải tiến bước. Mục tiêu cuối cùng đâu phải nhốt cậu mãi trong phủ. Cố Đình lại thương lượng: "Ở trong phủ tuy tốt, nhưng đôi khi cũng buồn. Ngài thấy em ngoan vậy, có thể cho em ra ngoài một lần không?"
Hoắc Diễm lập tức nhíu mày, theo phản xạ tìm xiềng xích.
Cố Đình đưa cổ tay ra, ánh mắt đầy tin tưởng: "Em nghe lời, em để ngài khóa, lúc nào cũng ở bên ngài. Em thích ngài nhất, nhưng ở mãi thế này thật sự ngột ngạt. Ba ngày, ngài cho em ra ngoài một lần được không? Em không đi xa, chỉ đến tửu lầu của Thái Vương phi. Ở đó có hải sản, mà món này phải ăn tại chỗ mới ngon, mang về thì mất vị. Em chỉ ăn một bữa, nghe một đoạn truyện rồi về, được chứ?"
Cậu kiên nhẫn thương lượng, luôn nhấn mạnh: nơi đi là chỗ quen thuộc, an toàn.
Hoắc Diễm đấu tranh rất lâu, cuối cùng cũng đồng ý. Hắn không khóa Cố Đình. Bảo bối nhỏ chỉ muốn ra ngoài ăn ngon, mà hắn khóa lại thì chẳng phải điên sao? Hơn nữa, người kia vốn rất ngoan, chưa từng trốn đi.
Dù trong lòng có bứt rứt đến đâu, hắn vẫn yêu người này, đặc biệt là nụ cười rạng rỡ kia – hắn không muốn đánh mất.
"Tối đa một canh giờ, phải về ngay, được chứ?" Hắn chống trán Cố Đình, giọng trầm thấp.
Cố Đình cọ cọ vào trán hắn, cười như ánh mặt trời: "Được!"
Ban đầu, giống hệt lần tách ra đầu tiên, Hoắc Diễm nhất định lén theo dõi. Chỉ theo thôi chưa đủ, giữa chừng còn phải quay về kiểm tra vài lần. Cố Đình đều biết, cũng thấy dáng vẻ này khiến người ta thương xót. Nhưng cậu cố ý giả vờ không hay, phải cứng lòng thì mới có tác dụng.
Lại nửa tháng trôi qua, Hoắc Diễm dần thích nghi với nhịp độ này. Chỉ cần biết Cố Đình đi đâu, khi nào về, địa điểm rõ ràng, thời gian cụ thể, hắn sẽ yên tâm, không còn cuống cuồng. Trừ khi Cố Đình về trễ.
Mà hiện tại đang trong giai đoạn chữa bệnh, thời gian cực kỳ quan trọng, Cố Đình sao có thể về trễ?
Nửa tháng này tuy tiến độ chậm, nhưng hiệu quả rất rõ rệt.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Bước tiếp theo, Cố Đình muốn đi xa hơn, lâu hơn một chút.
Như kiểu "nước ấm nấu ếch", khiến Hoắc Diễm quen dần, rồi tự thuyết phục bản thân rằng chẳng có gì, bảo bối nhỏ sẽ trở về, hắn sẽ không mất đi. Hai người vẫn quấn quýt, ngọt ngào say đắm, nhưng thỉnh thoảng có chút khoảng cách riêng. Thời gian còn lại thì ở bên nhau, Hoắc Diễm cảm thấy như thế cũng không mệt.
Nhờ vậy, Hoắc Diễm có tinh thần lo việc triều chính, còn Cố Đình cũng tranh thủ lặng lẽ làm việc riêng mỗi khi Hoắc Diễm không để ý. Ví dụ như cửa hàng dược thiện ở Cửu Nguyên cần xử lý, bạn bè như Đổng Trọng Thành cũng nên thăm hỏi. Hôn sự sắp tới, cậu cũng phải tự lo phần mình, không thể để Thái Vương phi gánh vác hết, khiến bà vất vả.
Trông thì tưởng đơn giản, nhưng khi thực hiện thì việc chất đống.
Đi đêm lắm có ngày gặp ma, kiểu này thật sự khó tránh khỏi lúc lật xe.
Đã có hai lần, Cố Đình lén ra ngoài làm việc, rõ ràng Hoắc Diễm vừa mới lén nhìn cậu, thế mà khi quay về phủ, không hiểu sao lại nhất quyết chạy đi kiểm tra thêm lần nữa – nhưng cậu đã không còn ở chỗ cũ. Thế thì sao đây?
Vương gia vừa mới hồi phục đôi chút, không chịu nổi kích thích, không thấy người đâu – e là nguy!
Lúc này phải nhờ cả phủ hợp sức cứu nguy.
Trong phủ, bốn đại thủ vệ như phát điên, không thể sơ suất, nhất định phải che giấu thật khéo! Che kiểu gì? Hạ Tam Mộc nhiều mưu mẹo, Ông Mẫn đọc sách nhiều, hai người bày đủ kế đối phó Hoắc Diễm: nào là gài bẫy, lừa gạt, "ve sầu thoát xác", "điệu hổ ly sơn", đủ binh pháp đều dùng tới, chỉ cần giữ chân được Hoắc Diễm là thắng!
Phàn Đại Xuyên cùng Vi Liệt thì như phát cuồng lao đi tìm Cố Đình: cưỡi ngựa, dùng khinh công, thuê xe ngựa – bằng mọi cách, một chữ: nhanh! Phải đưa Cố Đình về đúng chỗ cũ trước khi Vương gia tới!
Dù lo lắng chuyện ngoài ý muốn, nhưng gần đây lịch trình của Cố Đình đều "minh bạch" với họ, tuyệt đối không hành động bất ngờ, tìm là ra ngay.
Hai bên đều vất vả. Hạ Tam Mộc và Ông Mẫn phải hết sức che giấu, cả đời chinh chiến ăn ý, họ hiểu Hoắc Diễm, mà Hoắc Diễm cũng quá hiểu họ – sơ sẩy một chút là bị nhìn thấu! Họ đành cải trang, lúc làm gián điệp Bắc Địch, lúc giả kẻ gây rối, hoặc đơn giản là kéo luôn mấy tên lưu manh thật sự vào – không cần giả, vốn là thật luôn.
Cố Đình bên này đi qua đường lớn Cửu Nguyên, Hoắc Diễm không thấy, nhưng dân chúng hai bên đường đều thấy. Cậu phải tìm cách chào hỏi, dẫn dắt dư luận, nhờ mọi người giữ kín, đừng để lộ cho Vương gia – thế là cậu bịa cớ: "Đang chuẩn bị quà bí mật cho Vương gia nên không thể nói", cũng qua mặt được.
Hoắc Diễm quá tinh, càng bị giữ chân càng thấy bất ổn, càng nóng ruột, ra tay càng nặng. Cố Đình hiểu rõ, chạy còn nhanh hơn thỏ. Có lần cậu vừa vào phòng, chưa kịp bày thế ngồi đọc sách, đã thấy Hoắc Diễm xông vào viện.
Để đối phương không phát hiện, Cố Đình lập tức "tiên hạ thủ vi cường", giả bộ ngạc nhiên: "Sao ngài lại tới đây?" Rồi làm bộ tức giận: "Không phải đã nói rõ, giữa chừng không được tới tìm em sao? Ngài nói mà không giữ lời! Ngài không tin em!"
Hoắc Diễm: ...
Lập tức chột dạ. Bảo bối nhỏ không sao, tất cả là hắn nghĩ nhiều, quả thật không nên.
Cố Đình thừa cơ tiến lên, giả bộ tức: "Ngài đã không giữ chữ tín, phải bị phạt!"
Hoắc Diễm thấy bảo bối nhỏ giận đến đỏ mặt, trong lòng vô cùng áy náy. Vương phi của hắn ngoan vậy, sao có thể không tin?
"Ta sai rồi." Hắn bước đến, nắm tay Cố Đình áp lên mặt: "Đình Đình muốn phạt thế nào cũng được."
Cố Đình chớp mắt: "Vậy —— phạt ngài đi mua đồ ăn ngon cho em! Em muốn mề vịt kho ở tiệm Đông Từ! Ngài phải tự đi mua!"
Tiệm Đông Từ cách xa, mỗi sáng mới nhập nguyên liệu, nấu tươi, đến giờ Mùi mới bán. Món ngon đa dạng, nhưng mỗi loại chỉ có số lượng giới hạn, thường xuyên phải xếp hàng.
Hoắc Diễm tự đi mua, chắc chắn bị chậm trễ. Trong lúc chờ đợi, hắn có thể làm việc khác, nhưng để được gặp Cố Đình thì lại không thể – vậy thì giải tỏa áp lực trong lòng ra sao, đó là điều hắn phải đối mặt suốt ngày.
Hình phạt này là một thử thách nhỏ, cũng là lần kiểm nghiệm, Cố Đình cố ý, Hoắc Diễm cũng hiểu, nhưng hắn vẫn đồng ý.
Đi mua món ăn ngon cho tức phụ thì có gì sai? Bảo bối đáng yêu, ngoan như vậy, chỉ muốn ăn một bữa ngon – có gì không được? Nghe nói chồng người ta còn hay mua quà cho vợ, nào vải vóc, nào bánh trái, cũng chẳng hiếm. Nam nhân tốt đều chiều vợ, người ta làm được, sao hắn không thể? Trong mắt hắn, bảo bối nhỏ đã chịu nhiều ấm ức rồi, người khác có thì hắn cũng phải cho cậu có!
Hoắc Diễm chuẩn bị tâm lý xong, ôm Cố Đình hôn thật lâu rồi quay người đi, không ngoái lại.
Cố Đình: ...
Chỉ đi mua mề vịt kho thôi mà, làm như biệt ly sinh tử.
Trấn Bắc Vương trải qua nhiều thử thách, dần dần kiên cường hơn.
Nhưng vẫn có lúc bị lừa không trọn vẹn.
Ví dụ như khi Hạ Tam Mộc và Ông Mẫn không ngăn nổi một Hoắc Diễm ngày càng tinh tường, đã phát tín hiệu, nhưng trên đường gặp kẹt xe hay sự cố, không thể đưa Cố Đình về đúng chỗ cũ trước khi Hoắc Diễm tới. Cố Đình lập tức quyết định: "Không quay về nữa, chúng ta đi đón Hoắc Diễm!"
Chọn đúng vị trí, biểu cảm kiểm soát tốt, Cố Đình vui vẻ nhào vào lòng Hoắc Diễm: "Vương gia, em đến tìm ngài nè, vui không!"
Đang đánh nhau với Hạ Tam Mộc và Ông Mẫn – Trấn Bắc Vương: Ơ?
Vội thu thế, sợ làm thương tổn bảo bối nhỏ.
Cố Đình ôm tay hắn, mắt long lanh chớp chớp: "Em nhớ ngài quá, đặc biệt muốn gặp ngài, nên đã đến tìm… ngài… không vui sao? Thôi được, em đi đây."
Trấn Bắc Vương nào chịu buông món lợi bất ngờ này, lập tức vòng tay giữ eo cậu: "Đến vừa lúc, bổn vương cũng nhớ em."
Một màn "lật xe" được hóa giải trong chớp mắt.
Nhưng cũng có lúc không thể che giấu, ví dụ như khi gặp nguy hiểm thật sự.
Cửu Nguyên là địa bàn Trấn Bắc Vương, rất an toàn. Nhưng dù sao cũng gần Bắc Địch, vẫn có mật thám – thời chiến thì châm ngòi, thời bình thì gây rối, kẻ liều mạng tìm chết luôn có, đúng lúc Cố Đình chạm phải.
Cậu lập tức rút đoản kiếm, cầm sẵn bột độc, trong đầu vạch ra bản đồ phụ cận, tìm lối thoát nhanh nhất, chỉ huy Ngô Phong tản ra, rồi thổi còi gọi Phàn Đại Xuyên và Vi Liệt.
Mọi việc diễn ra cực nhanh, Cố Đình tự bảo vệ tốt, nhanh chóng chạy đến bên Hoắc Diễm.
Quả nhiên, Hoắc Diễm vừa đánh xong.
Cố Đình thấy mắt hắn đỏ ngầu, dịu dàng cười: "Ngài xem, có chuyện thì em cũng tự tìm đến ngài, có phải rất giỏi không?"
Hoắc Diễm thở dồn dập.
Cố Đình ôm tay hắn, mắt sáng: "Vương gia tung hoành bốn phương, thật oai hùng vĩ đại!"
Hoắc Diễm xoa đầu cậu, giọng khàn: "Thích?"
Cố Đình gật đầu không do dự: "Ừ, thích!"
Hoắc Diễm siết chặt tay rồi mới thả lỏng.
Cố Đình nhìn quanh, nhẹ nhàng dụi đầu vào vai hắn, thì thầm: "Ngài xem, em biết tự bảo vệ mình, cũng không chạy loạn. Cho em thêm chút tin tưởng được không? Em muốn ở bên ngài, chúng ta thành thân rồi cùng sống trọn đời, được chứ?"
Hoắc Diễm ôm chặt cậu: "Ừ."
Cảm xúc dâng trào, Trấn Bắc Vương quên mất đang giữa chốn đông người, lập tức hôn Cố Đình.
Cố Đình vội đưa tay bịt miệng hắn: "Đừng —— đang giữa đường mà!"
Hoắc Diễm lại giữ chặt gáy cậu, không buông.
"Oa ——"
"Xấu hổ quá —— Vương gia hôn Cố công tử! Các ngươi thấy chưa!"
"Cuối cùng cũng chờ được ngày hôm nay… Vương gia giỏi quá! Đừng dừng lại! Hôn mạnh vào!"
"Ôi… Mình cũng muốn có một lang quân như Cố công tử, vừa đẹp vừa thông minh, hôn còn biết đỏ mặt…"
"Ha —— muốn chết hả! Cẩn thận Vương gia nghe thấy thì bị cắt lưỡi đó!"
Bá tánh vây xem reo hò, mấy cô nàng gan nhỏ thì che mặt, len lén nhìn qua kẽ tay.
Trong mắt họ, Trấn Bắc Vương nào có bệnh gì? Cố Đình rõ ràng chẳng phải đang chữa bệnh, mà là hai phu phu trẻ ân ái, quấn quýt ngọt ngào, còn cứ thích rải cơm chó cho người ta xem. Đám thân vệ trong phủ đều bị ép nuốt cơm chó… ngày nào cũng ăn đến ngán ngẩm!
Nhờ sự "cố gắng" của cả nhóm, hiệu quả lần này rõ rệt. Cố Đình tích cực, Hoắc Diễm phối hợp hết mình. Bản thân hắn cũng muốn mau lành bệnh. Bảo bối nhỏ kia thích hắn đến vậy, hắn đâu có không biết? Tổ mẫu đã lặng lẽ nhắc nhở: đừng kiêu ngạo, nghĩ rằng có được rồi là mãi thuộc về mình. Người nào cũng có thể thay đổi, nếu tốt lên thì ngày tháng càng đẹp, nếu tệ đi thì dù tốt đến đâu cũng rời xa. Cứ cố chấp như thế, sớm muộn gì cũng chẳng lấy nổi vợ!
Ngay cả linh miêu mỗi lần thấy hắn cũng kêu mắng một trận, giận dỗi cả buổi. Vì bận chữa bệnh cho Hoắc Diễm, Cố Đình chẳng còn thời gian, mèo nhỏ đành giao cho tổ mẫu chăm. Tổ mẫu vốn thích nó nên chăm rất kỹ, nhưng mèo nhỏ lâu ngày không thấy chủ, đương nhiên không vui.
Hoắc Diễm biết nó nhớ Cố Đình, cũng biết Cố Đình nhớ nó… Thế nên hắn càng quyết tâm mau khỏe.
Cố Đình lại có tâm sự riêng. Hoắc Diễm giờ yếu ớt, cần người dỗ dành. Trấn Bắc Vương có thói quen viết nhật ký nhỏ, thực ra Cố Đình cũng vậy. Năm trước, sau trận chiến trúng độc, đọc được thư tay của Hoắc Diễm, tim cậu đã rung động mãnh liệt. Từ đó, mỗi khi nhớ lại, cậu thường viết vài dòng, ghi lại tâm trạng lúc ấy.
Thế là Hoắc Diễm nhận được một món quà nhỏ: những tờ giấy – như thư mà không hẳn là thư, viết rất tùy ý. Chính sự tùy ý đó mới chân thật, mới chạm đến lòng người.
Mỗi nét bút do Cố Đình viết, từng câu từng chữ đều vẽ ra tâm tình của cậu.
Thôn trang có suối nước nóng rất tốt, tiếc là lại thuộc về hắn. Hầy.
Tên chó Vương gia, đồ đại lưu manh! Dám chiếm tiện nghi của ta, ta không chịu, ta phải bỏ đi!
Một mình lên đường thấy trống trải, càng đi qua chỗ đông người càng thấy trong xe lạnh lẽo, thiếu một âm thanh, hay một người nào đó.
Hắn đuổi theo ta, ta thật sự rất vui.
Người trong kinh thành thì xấu xa, nhưng hắn thì rất tốt. Nếu không phải hay chọc ta thì càng tốt. Nhưng mà... nếu không chọc ta, chẳng lẽ lại đi chọc người khác? Không được, tuyệt đối không!
Hoa hạnh nở, một bông rơi bên tai hắn. Trong nháy mắt, Vương gia biến thành công tử ăn chơi cài hoa! Hắn không phát hiện, ta cũng không gỡ xuống, bởi vì… quá đẹp!
Ngài ấy nói thích ta, muốn cưới ta. Ta bảo cần suy nghĩ, kỳ thực chẳng cần nghĩ, ta cũng thích ngài ấy.
Lửa cháy thật đáng sợ, nhưng ngài đừng sợ, em sẽ luôn ở bên, em đảm bảo! Đổi ý là chó con!
Ngài nói trong sân có cây mai già, chờ đến khi chúng ta đều già rồi, nó có còn ở đó không?
...
Những tờ giấy chất thành một xấp dày, hai hộp gỗ cũng không chứa hết. Hoắc Diễm đọc từng tờ, như cùng Cố Đình đi lại những tháng ngày đã qua. Đôi mắt bất giác ươn ướt.
Đêm ấy, hắn ôm Cố Đình thật chặt, gọi cậu là "bảo bối" không biết bao nhiêu lần.
Cố Đình hôn hắn, biết ngay tên chó Vương gia này bệnh chưa dứt, tính tình giờ đây đại khái là – luôn cảm thấy áy náy, nhưng lần sau chắc chắn vẫn dám.
Nhưng… rồi cũng sẽ thành công thôi, đúng không?
Ngày tháng ồn ào trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến đầu tháng sáu. Chung lão đại phu bắt mạch, chính thức ngừng thuốc cho Trấn Bắc Vương.
Hoắc Diễm khỏe hơn nhiều, Cố Đình không cần ở bên suốt. Đôi lúc hắn có nôn nóng, nhưng đã không còn ý định nhốt cậu. Hoặc trong lòng vẫn còn, nhưng không bộc lộ ra ngoài.
Hắn vẫn mong mỗi ngày được gặp Cố Đình, nếu không được thì hai ngày cũng tạm, giới hạn là ba ngày. Quá ba ngày, tâm trạng rõ ràng bất ổn.
Tóm lại, mọi thứ đang dần tốt đẹp. Ai cũng tin tưởng: chỉ cần tiếp tục cố gắng, đừng để "lật xe" là được!
Nhưng đến trận mưa lớn đầu tiên ở Cửu Nguyên, xe lại thật sự bị lật.
Hoắc Diễm đột nhiên quay lại tìm Cố Đình – chuyện này xảy ra nhiều lần, ai cũng quen, thao tác thành thục. Tiếc là lần này không hiểu sao lại chậm mất một nhịp. Cố Đình vừa nhảy lên tường thì Hoắc Diễm đã chạy vào sân.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, lập tức cứng người.
Cố Đình ngồi xổm trên tường, bên cạnh còn có Vi Liệt. Hoắc Diễm khoanh tay dưới hành lang, mặt đen như chảo.
Vi Liệt vội lấy tay áo che mặt: "Không phải ta, không phải ta, ta không làm chuyện xấu!"
Xoay người bỏ chạy, chẳng buồn giữ thể diện cho vị Vương phi mà hắn vẫn kính trọng nhất.
Cố Đình trong lòng chửi Vi Liệt một trận, nhưng mặt không biểu cảm, tay chân cứng đờ, ngồi im không biết làm gì.
Nhảy xuống? Cậu không biết khinh công, từ độ cao này không đến mức trọng thương, nhưng rơi xuống thì bầm dập, cũng đau lắm! Không nhảy… thì trốn đi đâu? Vòng vây này chắc chắn không thoát!
Hoắc Diễm bước sát tường, dang tay: "Xuống đi, ta đón em."
Cố Đình dè dặt nhìn hắn, không nói gì, nhắm mắt nhảy xuống. Quả nhiên được ôm trọn vào lòng.
Tim đập dồn dập, cậu nhìn trái nhìn phải, không dám mở miệng.
Mưa vừa tạnh, đôi mắt Hoắc Diễm ướt át, không rõ là nước mưa hay nước mắt.
"Vẫn luôn lừa ta? Hửm?"
Cố Đình nghĩ, Hoắc Diễm đâu có ngốc. Ngày thường còn có thể che giấu, giờ bị bắt tận tay, sao dám giấu nữa. Thế là thành thật gật đầu, khai báo: "Nếu ngài không khỏe, chúng em e rằng sẽ mãi phải lừa ngài."
Nói xong vội thêm: "Nhưng chúng em không có ác ý, cũng chưa từng nghĩ sẽ bỏ ngài, chỉ muốn ngài mau khỏe lại. Chỉ cần ngài an tâm, ngài khỏe lên, thì chúng em thế nào cũng cố gắng được!"
Hoắc Diễm vùi mặt vào vai cậu: "Cảm ơn. Ta… sẽ không còn sợ nữa. Đình Đình của ta sẽ không rời đi, bất cứ lúc nào cũng sẽ chọn lao vào lòng ta, như vừa rồi vậy."
Cố Đình ôm lại hắn, giọng nhỏ nhẹ: "Ừm, nói rồi là cả đời phải giữ lời."
Không ai được bỏ ai, ngài không được, em cũng không được.
Ngài tốt đến vậy, mạnh mẽ đến vậy, em làm cho ngài không được nhiều, nhưng chuyện cô đơn thì em tin chắc chẳng phải vấn đề!
"Mau khỏe lại nhé." Cậu kiễng chân hôn lên cằm Hoắc Diễm.
"Ừ."
Mưa lớn cuốn đi cái nóng, cũng cuốn theo những nỗi lòng nặng nề. Cành liễu xanh mướt, hoa hạ nở rộ, dường như mọi thứ đều tốt đẹp hơn, tương lai đầy hy vọng.