Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 76: Trở về tuổi thơ
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh báo:
Chương truyện chứa nhiều chi tiết máu me, hình ảnh gây ám ảnh. Hãy cân nhắc trước khi đọc.
—
Giang Diệu nhíu mày.
Bó tóc đen dày như mây đen cuồn cuộn nâng đỡ "đứa bé" kia, khiến nó ngồi oai vệ như một vị hoàng đế trên ngai vàng. Mỗi lần nó mở miệng, giọng nói khàn đặc của một cụ già vang lên.
Làn da non nớt của đứa trẻ nhăn nheo, tím bầm, rõ ràng là dáng vẻ của em bé sơ sinh. Thế nhưng từng cử chỉ, ánh mắt của nó lại toát lên phong thái trưởng thành. Đôi mắt nhìn xuống Giang Diệu còn thoáng vẻ hiền từ.
Thật kỳ quái.
Giang Diệu ghét những thứ kỳ quái như thế, ghét cả mùi tanh nồng ngột ngạt bám theo người nó.
"Thối quá." Giang Diệu nói.
"À, đó là hương thơm của Huyết Ngọc Châu đấy." Đứa bé già nua nở nụ cười hiền lành, chẳng hề bận tâm đến sự chán ghét của cậu.
Biển tóc đen quấn quanh thân thể nó, nhấc nó lên rồi từ từ tiến vào trung tâm "vườn" kỳ dị.
Những chậu cây người đứng im, tóc mềm mại dưới chân đứa bé quét qua người họ. Dường như họ cảm nhận được mối nguy hiểm, thân thể bất giác run rẩy.
Một lọn tóc thô to nhô ra từ dưới thân đứa bé, mềm mại như xúc tu thủy quái, khẽ hái xuống một quả Huyết Ngọc Châu.
Quả đỏ mọng, trong suốt, lấp lánh như hồng ngọc. Chậu cây bị hái mất quả co giật, từ thân cây tràn ra vệt máu.
Nhưng trước khi máu kịp chảy, vô số sợi tóc mảnh luồn vào vết thương, chui sâu vào trong.
Người kia lại run lên, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu nhưng thần trí vẫn mê man như cũ.
"Nếm thử đi, đây là Huyết Ngọc Châu tươi mới đấy."
Xúc tu tóc nâng quả Huyết Ngọc Châu lên, thân thiện đưa đến trước mặt Giang Diệu.
"…"
Cậu nhìn chằm chằm vào quả đỏ tươi trước mặt. Lớp vỏ mỏng như cánh ve, thịt quả tròn trịa, nhấp nhánh dung dịch đỏ tanh hôi. Chỉ cần nhìn đã có thể tưởng tượng vị tanh ngon ngọt sẽ tràn ngập khoang miệng cậu.
… Ực.
Giang Diệu không thể kìm được, cậu nuốt nước bọt.
[Giang Diệu.]
Cậu nghe thấy tiếng gọi từ nội tâm.
Răng cậu va vào nhau lập cập, cố gắng nuốt nước bọt dâng trào.
"Chưa từng thấy thứ này bao giờ có phải không?"
Đứa bé già nua mỉm cười hiền từ, giọng điệu ôn hòa, nhìn cậu bằng ánh mắt mê hoặc như ông lão thân thiện mời khách quý.
"Nếm thử đi, ngon lắm đấy."
"Không những ngon mà còn bổ dưỡng nữa."
Ực.
Nước bọt không ngừng tiết ra, như con rắn khổng lồ bị mồi dụ ra khỏi hang.
Trong bụng vang lên tiếng sôi ùng ục, cơn đói cồn cào không thể kiềm chế.
Giang Diệu không thể rời mắt khỏi Huyết Ngọc Châu.
[Giang Diệu… Giang Diệu!]
Tiếng quát lớn vang lên trong lòng.
Cả thân thể Giang Diệu chấn động, âm thanh như tiếng sấm vọng lại khiến cậu bừng tỉnh.
Cậu gồng mình quay mặt đi nơi khác.
"Sao thế? Không cần ngại đâu." Đứa bé già nua nói giọng ôn tồn, mái tóc đen dày đặc vẫn tiếp tục trườn lại gần.
"Ông dùng người sống để trồng hoa." Giang Diệu nghiến răng, cố tránh nhìn quả đỏ tươi.
"Phải." Đứa bé già nua thẳng thắn thừa nhận. Những nếp nhăn trên mặt nó co lại, lộ vẻ hứng thú kỳ quái. Nó chăm chú quan sát Giang Diệu, ánh mắt vừa tò mò như trẻ thơ lại vừa sắc bén như cáo già.
"Tại sao?" Giang Diệu hỏi.
"Cậu biết câu trả lời mà?" Đứa bé già nua cười: "Để lấy được Huyết Ngọc Châu, để cải lão hoàn đồng."
Hẳn là con quái vật được bao bọc bởi đám tóc đen như đêm này chính là kẻ mà thiên hạ gọi là "ông chủ", vị thiên tài từng khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng lập nên đế chế thương nghiệp huy hoàng.
Lẽ ra giờ này ông ta đã ngoài năm mươi, thậm chí gần sáu mươi.
Thế nhưng giờ đây, ông ta lại mang diện mạo non nớt của đứa trẻ sơ sinh.
Đây chính là tác dụng của Huyết Ngọc Châu.
Nghịch chuyển tuổi tác.
Huyết Ngọc Châu là sản phẩm của ô nhiễm.
Khi được tiêm vào cơ thể người sống, nó sẽ kích thích biến dị, khiến toàn bộ lông tóc trên người phát triển ngược. Nếu vật chủ còn sống, Huyết Ngọc Châu sẽ xuyên qua da thịt, sinh sôi không ngừng. Hệ thống rễ của nó sẽ cắm sâu vào động mạch, liên tục hút sinh mệnh và dinh dưỡng.
Một thứ tàn ác và đẫm máu… nhưng lại cực kỳ giàu dinh dưỡng.
"Nào, nếm thử đi."
Từng sợi tóc dài đen tuyền, mềm mại như xúc tu nhẹ nhàng đỡ lấy trái cây đỏ thẫm, đưa sát đến môi cậu.
Chúng đong đưa như đang tha thiết mời mọc.
Mùi hương nồng nặc của máu lan tỏa trong không khí.
Giang Diệu nhắm mắt, cố gắng phớt lờ cơn đói khát tột độ đang gào thét từ sâu trong nội tạng.
… Giống như con thú dữ ngủ đông trong hang, bị trấn áp trong bóng tối, được dụ dỗ bằng thức ăn, bị trói buộc bởi đạo đức, ép buộc phải thuần phục và vô hại.
Nhưng thật ra, nó chưa bao giờ no.
Nó đói.
Nó phải ăn.
Nó muốn ăn… ăn thật nhiều, thật nhiều…
Con người.
"…"
Nước bọt trong khoang miệng bất giác tiết ra nhiều hơn.
Đứa bé già nua cười khẽ, thích thú quan sát biểu cảm giằng xé trên khuôn mặt Giang Diệu. Nó nhìn lướt qua cổ cậu như con rắn đang trườn, dừng mắt trên yết hầu đang chuyển động.
"Sao lại phải kìm nén? Cậu vẫn chưa thể vứt bỏ thứ đạo đức giả dối đó sao?"
"Cậu muốn ăn cái này mà. Cậu xứng đáng với những thứ tốt hơn."
"Nếu không ăn thì chẳng khác nào cậu đang phụ lòng thiên nhiên đã ưu ái cho cậu tiến hóa."
"Cậu đã là loài tiến hóa vượt trội hơn con người rồi."
"Cần gì phải quan tâm đến sự sống chết của đồ ăn?"
… Tiến hóa?
[Tiến hóa?]
Tiếng cười lạnh vọng lên từ nội tâm.
[Ông ta gọi thứ biến dị này là ‘tiến hóa’?]
Hai chữ "tiến hóa" như chiếc búa tạ giáng thẳng vào tim Giang Diệu.
"Tôi không phải…"
Cổ họng cậu ngứa ran, lượng nước bọt tiết ra quá nhiều kẹt lại nơi yết hầu chưa kịp nuốt.
Dạ dày cuộn trào vị chua, cơn đói khát bị bỏ mặc quá lâu hóa thành ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Từng tế bào trong cơ thể cậu như phát điên, cuồng loạn gào thét, đánh thẳng vào màng nhĩ.
"Tôi không phải…"
Giang Diệu ngẩng đầu, hàm răng siết chặt đến mức kêu ken két.
"Tôi không phải loài tiến hóa…"
"Tôi là… con người!"
Xúc tu tóc đen nhẹ nhàng nâng niu viên Huyết Ngọc Châu đỏ rực. Đứa trẻ già nua ngồi trên ngai tóc, cảm nhận khí thế khác lạ từ Giang Diệu, sắc mặt biến đổi, lập tức nhào lên!
Những sợi tóc như cơn sóng dữ cuồn cuộn, chỉ trong tích tắc đã dâng cao mấy mét, ập đến chỗ Giang Diệu!
[Thiên phú 273 – Liệt hỏa]
Trước khi bị tóc đen vây kín, toàn thân Giang Diệu bùng cháy! Ngọn lửa dữ dội bừng lên, thiêu rụi mọi thứ xung quanh!
Cả căn phòng chìm trong biển lửa!
Những sợi tóc bén lửa co quắp, phần đuôi bị thiêu thành tro. Những sợi còn lại điên cuồng giãy giụa, rít gào thê thảm như sinh vật hấp hối.
"— Mày!"
Đứa trẻ già nua ngồi giữa đám tóc trợn mắt. Ngũ quan nhăn nhúm đến mức vặn vẹo, làn da tím đen căng cứng!
Nhưng vẻ mặt đó không phải tức giận mà là cười nhạo.
"Hahahaha! Mày giả bộ cái gì nữa? Cái gì mà ‘Tôi là loài người’?"
"Mày mạnh đến mức này cơ mà! Chắc chắn mày đã từng ăn không ít có phải không?!"
"À, tao hiểu rồi, mày không ăn con người."
"Mày không ăn con người."
"— Mày là quái vật ăn thịt đồng loại!"
"Đồ quái vật!!""
Nó cười ré lên, tấn công dồn dập không ngừng.
Những lọn tóc thô to như mãng xà mạnh mẽ lao đến, cuốn chặt Giang Diệu hết lần này tới lần khác rồi lại bị [Liệt hỏa] đốt thành tro!
Tro bay khắp không trung.
Mùi cháy khét của protein lẫn máu tanh nồng ẩn trong tóc đen xộc vào mũi Giang Diệu, khiến cậu buồn nôn.
Buồn nôn quá.
Không được ăn.
… Không được ăn!
Xa xa, những "chậu cây" run rẩy dõi theo. Từng chùm quả đỏ tươi rung lắc lấp lánh trên cành, tha thiết mời gọi.
Đứa trẻ cười phá lên, vung mái tóc dài liên tục công kích. Giang Diệu chìm trong biển lửa, tóc không thể chạm vào cậu.
Thế nhưng, tên quái vật chẳng hề quan tâm.
Phần đuôi tóc linh hoạt như xúc tu lướt qua từng nhánh cây, kéo theo loạt Huyết Ngọc Châu rơi xuống sàn. Đứa bé già nua há miệng nuốt chửng toàn bộ.
Cơn sóng đen lập tức trào dâng!
Vô số tóc đen cuồng loạn, kêu gào như sóng vỗ lao thẳng về phía Giang Diệu!
[Liệt hỏa] vẫn đang thiêu đốt nhưng lớp tro còn chưa kịp bay đi thì vô số tóc đen lại điên cuồng tràn đến!
— Cứ tiếp tục thế này sẽ chẳng bao giờ kết thúc!
Giang Diệu nheo mắt, lòng chợt lặng xuống.
Đối phó với tóc, cách tốt nhất… chính là đốt.
Nếu [Liệt hỏa] chưa đủ, vậy thì —
Danh sách thiên phú 071 –
"Luyện…"
Lòng bàn tay Giang Diệu vang tiếng nổ như lửa, những lọn tóc dày đặc xung quanh nhận thấy thảm kịch sắp giáng xuống, run lên rồi co rút, điên cuồng tháo chạy!
Thế nhưng, ngay khi chữ "Ngục" sắp thoát khỏi miệng, Giang Diệu chợt nhìn thấy những gương mặt kinh hoàng vì sợ hãi.
Giữa lớp tóc đen cuồn cuộn như bầy mãng xà, đứa trẻ già nua ré lên, dùng đuôi tóc quấn chặt mấy thiếu nữ!
Dường như các cô bị quái vật giấu trong tóc từ trước, Giang Diệu thấy trên mặt họ hiện lên vẻ hoảng hốt như vừa tỉnh khỏi ác mộng. Họ bị lọn tóc thô to như mãng xà quấn quanh, sợ đến mất máu, kinh hãi nhìn đám tóc đang quay cuồng.
Tiếng gào khóc, tiếng cầu cứu vang lên.
Nỗi sợ hãi hằn sâu trên gương mặt họ.
— Không được!
[Luyện Ngục] có phạm vi quá lớn! Nếu bùng nổ, nó sẽ thiêu trụi tất cả, thậm chí có thể khiến các cô tan chảy ngay tại chỗ!
Rõ ràng đây là âm mưu của con quái vật! Nó dùng tóc đen nhấc cao thiếu nữ, đưa đến trước Giang Diệu, dùng thân xác họ làm tấm khiên sống!
Trên gương mặt đứa bé già nua, nụ cười méo mó của kẻ ác ý dần lan rộng.
Đồng tử Giang Diệu run lên, cậu siết chặt nắm đấm!
Hỏa ngục cuộn trào trong lòng bàn tay chưa kịp phóng ra đã bị cậu tự tay nghiền nát! Lửa giận ngút trời trào dâng từ địa ngục bị chặn đứng ngay trước khi bùng cháy, hai cánh tay Giang Diệu nổ tung tại chỗ, máu tươi tuôn ra như suối, tạo thành màn sương máu khổng lồ giữa không trung.
"… A!"
[Luyện Ngục] là thiên phú top 100, có thể tưởng tượng sát thương kinh khủng đến mức nào.
Đương nhiên, cưỡng ép dừng lại sẽ kéo theo phản phệ càng nghiêm trọng. Phần tay Giang Diệu từ cổ tay trở xuống nổ tung thành từng mảnh, xương vụn và thịt nát bắn tứ tung, rơi lộp bộp xuống đất.
Máu bắn lên váy thiếu nữ trắng, có người còn hứng cả mảnh thịt trên váy, cô ấy sợ tái mặt, vừa la hét vừa hoảng loạn nhảy dựng, muốn hất miếng thịt xuống.
May mà… kịp dừng…
Cơ thể Giang Diệu run lên, cậu cắn chặt hàm răng. Đôi bàn tay đã nổ tung, cơn đau từ vết thương liên tục truyền đến khiến cánh tay co giật.
[Luyện Ngục] đã bị buộc dừng.
Nhưng nguy hiểm vẫn chưa biến mất.
Giang Diệu mất đi hai bàn tay, cơn đau khiến đầu óc mơ hồ, hoảng loạn. Chớp đúng thời cơ đó, những sợi tóc đen ùa tới như rắn độc phun lưỡi!
Giang Diệu cảm nhận được nguy hiểm, lập tức tránh né theo bản năng. Song đám tóc quá dày, cậu không thể né hết.
Gần như cùng lúc, hai tay, hai chân, cả eo và lồng ngực của cậu đều chịu áp lực cực lớn! Những sợi tóc thô to như mãng xà quấn chặt lấy cơ thể!
Và lần này, chúng không cho Giang Diệu cơ hội phản kháng.
Roẹt –
Các khớp xương tứ chi vang tiếng nứt vỡ trầm đục. Đồng tử Giang Diệu co rút, cậu mở to hai mắt nhìn lên bầu trời.
Trong đôi mắt đen trắng ấy phản chiếu hình ảnh bốn đoạn chi thể bay lên không trung.
Đó là hai cánh tay và đôi chân của cậu.
… Đau quá!
Những sợi tóc liên tục lao lên, quấn chặt lấy eo, bụng và lồng ngực, trườn dọc theo cột sống, bò lên sau gáy cậu. Đám tóc đen nhánh như mây giăng kín cả căn phòng.
Giang Diệu bị bao phủ trong biển tóc, bị trói chặt, nhấc bổng lên cao.
Đau quá… Đau quá!
Lão già mang hình hài trẻ sơ sinh bật cười lanh lảnh, vô số sợi tóc đâm thẳng xuống như kim thép, xuyên vào đoạn chi đứt lìa nơi khuỷu tay và đầu gối Giang Diệu!
Khớp tay và khớp chân truyền đến cảm giác đau nhức đến phát điên, ngay sau đó là cảm giác bỏng rát như bị dí vào ngọn than hồng.
Cơn đau như thiêu như đốt nghiền nát dây thần kinh, nỗi thống khổ dữ dội cuốn phăng mọi giác quan. Giang Diệu gần như mất khả năng suy nghĩ, toàn thân chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất —
Đau quá!
… Đau quá!
[Giang Diệu!]
Giang Diệu đau đến run lên, mỗi lần co giật, miệng vết thương nơi tứ chi đứt lìa phun ra máu tươi xối xả.
Biển tóc phía dưới dâng lên đón lấy từng giọt máu cậu, chúng hưng phấn nhảy nhót khắp nơi như tìm được thứ thơm ngon lắm.
Những sợi tóc siết chặt lấy eo, bụng và lồng ngực cũng bắt đầu thu lại. Đám tóc đen dày cộm như mãng xà ăn sâu vào da thịt. Chúng cắt nát da cậu, máu tươi từ từ rịn ra nhưng chưa kịp thấm ướt áo đã bị tóc hấp thụ sạch.
Toàn bộ tóc trong phòng vây lấy Giang Diệu, điên cuồng hút máu cậu, đẩy cậu vào vực sâu thống khổ! Mấy thiếu nữ mặc váy lanh trắng đứng gần đó sợ đến chết lặng. Họ há hốc miệng, ngửa đầu lên, nhìn chằm chằm thiếu niên bị tóc đen quấn chặt, nhấc lên như vật hiến tế bằng ánh mắt hoảng loạn.
Cánh tay và đôi chân cậu thiếu niên rơi xuống đất, lăn lông lóc nhưng chẳng bao lâu sau cũng bị đám tóc như mây nuốt chửng.
Từ đống tóc chất cao như núi vang tiếng răng rắc, đó là tiếng xương gãy vụn, là tiếng cơ bắp bị nghiền nát.
Những thiếu nữ không chịu nổi cảnh tượng này, họ đồng loạt hét lên, gào khóc trong tuyệt vọng.
[Giang Diệu…]
[Giang Diệu!]
Trong biển tóc đen cuồn cuộn, vô số sợi tóc trườn bò trên cơ thể thiếu niên. Sắc mặt trắng bệch, thân thể run không ngừng vì đau đớn, cổ họng bị siết chặt đến mức không thể thở.
Giọt nước mắt sinh lý tràn ra từ khóe mắt, thiếu niên mở lớn miệng, cố hớp lấy từng ngụm khí. Một lọn tóc thô to như rắn trườn lên má cậu. Nó thăm dò, đâm chọc rồi chầm chậm tiến vào khoang miệng đang mở rộng vì thở gấp —
[Giang Diệu!!!]
Tiếng hét lớn vọng lên từ nội tâm. Giang Diệu run lên, mỗi lần co giật, miệng vết thương nơi tứ chi đứt lìa phun ra máu tươi xối xả.
Biển tóc phía dưới dâng lên đón lấy từng giọt máu cậu, chúng hưng phấn nhảy nhót khắp nơi như tìm được thứ thơm ngon lắm.
Những sợi tóc siết chặt lấy eo, bụng và lồng ngực cũng bắt đầu thu lại. Đám tóc đen dày cộm như mãng xà ăn sâu vào da thịt. Chúng cắt nát da cậu, máu tươi từ từ rịn ra nhưng chưa kịp thấm ướt áo đã bị tóc hấp thụ sạch.
Toàn bộ tóc trong phòng vây lấy Giang Diệu, điên cuồng hút máu cậu, đẩy cậu vào vực sâu thống khổ! Mấy thiếu nữ mặc váy lanh trắng đứng gần đó sợ đến chết lặng. Họ há hốc miệng, ngửa đầu lên, nhìn chằm chằm thiếu niên bị tóc đen quấn chặt, nhấc lên như vật hiến tế bằng ánh mắt hoảng loạn.
Cánh tay và đôi chân cậu thiếu niên rơi xuống đất, lăn lông lóc nhưng chẳng bao lâu sau cũng bị đám tóc như mây nuốt chửng.
Từ đống tóc chất cao như núi vang tiếng răng rắc, đó là tiếng xương gãy vụn, là tiếng cơ bắp bị nghiền nát.
Những thiếu nữ không chịu nổi cảnh tượng này, họ đồng loạt hét lên, gào khóc trong tuyệt vọng.
[Giang Diệu…]
[Giang Diệu!]
Trong biển tóc đen cuồn cuộn, vô số sợi tóc trườn bò trên cơ thể thiếu niên. Sắc mặt trắng bệch, thân thể run không ngừng vì đau đớn, cổ họng bị siết chặt đến mức không thể thở.
Giọt nước mắt sinh lý tràn ra từ khóe mắt, thiếu niên mở lớn miệng, cố hớp lấy từng ngụm khí. Một lọn tóc thô to như rắn trườn lên má cậu. Nó thăm dò, đâm chọc rồi chầm chậm tiến vào khoang miệng đang mở rộng vì thở gấp —
[Giang Diệu!!!]
Người trong lòng hét lớn, mạnh mẽ kéo Giang Diệu ra khỏi cơn đau! Cơ thể cậu run lên, đồng tử dần lấy lại vẻ tỉnh táo.
[Giang Diệu, đừng sợ. Đổi chỗ cho tôi đi.]
[Tập trung tinh thần, nhắm mắt lại.]
[Đổi chỗ cho tôi.]
… Nhưng mà đau quá.
Khóe mắt Giang Diệu tràn ra nước mắt.
Không tốt chút nào cả.
Đau lắm.
Tứ chi đều đã đứt lìa, eo và cổ cũng bị siết chặt đến mức không thể thở.
[Tôi biết. Không sao đâu.]
[Nhắm mắt lại.]
[Đổi chỗ cho tôi.]
Cơ thể cậu có thể tái sinh.
Cậu có thể mọc lại tay chân.
Chỉ có điều giờ cậu đang đau quá mà thôi, chỉ cần cho cậu thêm vài giây nữa là được.
Cho cậu thêm một ít thời gian nữa, tứ chi cậu sẽ mọc lại, cậu có thể tiếp tục chiến đấu, cậu có thể…
[Giang Diệu, em đã làm tốt lắm rồi.]
Giọng nói dịu dàng mà kiên định của người ấy cắt ngang suy nghĩ cậu.
[Ngoan, nghe lời.]
[Nhắm mắt lại.]
[Để tôi lo.]
"…"
Những sợi tóc quấn quanh eo ngày càng siết chặt, gần như ghim thẳng vào cột sống.
Cảm giác nghẹt thở dữ dội, cơn đau đủ khiến người ta phát điên, trước mắt Giang Diệu tối sầm lại, nước mắt chảy dọc bên má.
"… Xin lỗi."
Cơ thể run lên, Giang Diệu nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo.
Biển tóc đen cuồn cuộn chợt đông cứng. Mái tóc đang điên cuồng giãy giụa bỗng ngừng lại như bị bàn tay vô hình nhấn nút dừng.
Cảm giác áp lực tựa mây đen đè xuống càn quét cả chiến trường!
Lọn tóc đen từng siết chặt thiếu niên cứng nhắc đỡ "cậu" lên.
"Giang Diệu" mở mắt ra.
Tại đoạn chi bị cắt đứt, huyết nhục mạnh mẽ sôi sục.
Tứ chi vốn đã đứt lìa bỗng mọc dài ra –
Phụt.
Đó là tiếng máu thịt cùng xương cốt xé nát lớp vải. Trong khoảnh khắc ấy, tứ chi đã tái sinh.
—