Chương 2

Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

4.
Ta xoay người bỏ đi, Lưu thái y đeo hòm thuốc vội vã theo sau: “Đại nhân, hay là để Tô cô nương xem bệnh cho lão thái quân một chút, biết đâu lại có thể tìm ra cách chữa.”
Nam nhân kia chắp tay sau lưng, nhìn ta với vẻ bề trên, chỉ nói: “Cũng được, cứ thử xem sao.”
Ta thực sự khó chịu với thái độ bề trên của hắn, liền từ chối: “Y thuật của Lưu thái y cao minh như vậy mà còn đành chịu bó tay, e rằng ta cũng chẳng có cách gì.”
Khi ta định chắp tay cáo từ, nam nhân kia lại mở miệng: “Hai trăm lượng bạc trắng liệu có thể mời được cô nương ra tay giúp đỡ?”
Ta đột nhiên thấy hơi thiếu tự tin, hít một hơi, liếm môi trả lời: “Đi xem thử xem sao, dù sao cũng chẳng mất gì.”
Nam nhân cười một tiếng, nụ cười tỏa sáng rực rỡ nhưng lại mang theo vài phần quen thuộc.
Ta cũng không phải người nhút nhát, trên đường đi vẫn luôn trò chuyện cùng hắn.
“Chẳng hay đại nhân xưng hô là gì?”
“Thẩm.”
“Thẩm đại nhân, là họ Thẩm của Phụ quốc công phủ sao?” Thấy hắn gật đầu, ta càng vui mừng: “Không biết Phụ quốc công và đại nhân có quan hệ gì? Ta nghe nói gần đây ngài ấy đang tìm thê tử, ngài có biết ngài ấy thích cô nương như thế nào không?”
Thẩm đại nhân trầm tư một lát, nhìn ta từ đầu đến chân, rồi mới hỏi: “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười sáu.”
Hắn nhướng mày, đáy mắt ẩn hiện vài phần trêu đùa: “Ngươi biết Phụ quốc công hơn ngươi bao nhiêu tuổi không?”
“Chắc là hai mươi chín, ta nhớ là vậy.” Sự thẳng thắn của ta khiến hắn nhất thời dở khóc dở cười.
“Hắn lớn hơn ngươi mười ba tuổi.”
“Vậy thì có sao chứ.” Ta không cho là phải: “Ngài ấy có bản lĩnh là được.”
Phụ quốc công Thẩm Phù Xuyên trên triều đường hô mưa gọi gió, Lý Cẩn thân thể yếu ớt, đợi hắn kế vị còn cần Thẩm Phù Xuyên phò tá. Nếu như có thể gả cho Thẩm Phù Xuyên, vậy chẳng phải Lý Cẩn gặp ta cũng phải kính nể ba phần sao? Nghĩ thôi cũng thấy vui sướng!
“Ngài nhìn ta xem.” Ta túm vạt áo của Thẩm đại nhân, đưa tay chỉnh lại búi tóc lỏng lẻo, lại bất cẩn chạm phải vết thương trên mặt, đau đến mức phát khóc: “Hiện tại nhìn ta có vẻ hơi thảm hại, nhưng vẫn nhìn ra ta có nét mỹ nhân đúng không? Vừa nãy, ngài cũng nhìn thấy a tỷ ta rồi, ta so với tỷ ấy còn đẹp hơn hai phần, thật đó, ngài cảm thấy Phụ quốc công liệu có nhìn trúng ta không?”
Mặc dù vẫn mỉm cười, hắn rất hợp tác, đợi ta nói xong mới hỏi ngược lại: “Ngươi có biết, Phụ quốc công có bản lĩnh lớn như vậy nhưng mãi không cưới thê tử không?”
“Cái này...” Cái này thì ta thật sự chưa từng nghĩ qua.
“Hắn khắc thê.” Thẩm đại nhân gõ nhẹ trán ta: “Tiểu cô nương, đừng vội tìm chết như thế chứ.”
5.
Ta xem bệnh cho Lão thái quân xong, lúc về phủ, trời cũng đã tối muộn. Vừa bước khỏi cổng, ta đã bị người ta bắt quỳ ở từ đường.
Bá phụ tay cầm gia pháp, chỉ vào bài vị của cha ta, căm hận nói: “Dung Nguyệt, hôm nay ta thay cha ngươi giáo huấn ngươi, cũng không mong ngươi nhớ công ơn của ta, chỉ mong ngươi biết thân biết phận! Ngươi dám động thủ đánh công chúa, lại còn bất kính với thái tử, ngươi chính là muốn hại chết ta đúng không?” Phụ mẫu ta mất sớm, ba năm trước, a tỷ đem theo ta đến kinh thành tìm bá phụ, từ đó đến nay vẫn luôn sống ở nhà ông ấy.
Ta quỳ thẳng lưng, chỉ đáp: “Bệ hạ sẽ không trách con đâu.”
Bá phụ cười lạnh một tiếng: “Gần vua như gần hổ, ngươi quá đề cao bản thân rồi. Ngươi chẳng qua chỉ là trị được bệnh của thái tử, dưới gầm trời này kỳ nhân dị sĩ nhiều vô kể, ngươi nghĩ Thánh thượng không có ngươi thì không được sao? Đồ con bé vô tri!”
Vừa dứt lời, ông bèn muốn dùng gia pháp đánh ta, a tỷ từ đâu chạy tới, khăng khăng đỡ giúp ta: “Bá phụ, xin bá phụ đừng trách Dung Nguyệt, muội ấy còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, nếu người muốn phạt thì phạt con đi!” Ta dựa vào khóe mắt còn sót lại, quan sát sắc mặt của a tỷ, phảng phất thấy vài phần dung mạo của mẫu thân lúc sinh thời, mũi không khỏi cay xè.
A tỷ nói với bá phụ: “Bá phụ, Dung Nguyệt biết sai rồi, hay là để muội ấy giao ra phương thức chữa bệnh, ngày sau nhờ người giúp muội ấy chăm sóc Thái tử, cũng tránh cho muội ấy lại phạm lỗi, được không ạ?”
Bá phụ ta y thuật không cao, làm việc ở Thái y viện hơn hai mươi năm nhưng tiền đồ luôn không như mong muốn. Nếu như ông lấy được phương thức chữa bệnh, há chẳng phải chuyện thăng chức sẽ dễ như trở bàn tay sao?
Bá phụ ném mạnh gia pháp xuống đất, mắng ta hai câu, rồi mới từ từ bước đi. Rất nhanh, giấy bút được đưa đến trước mặt ta.
A tỷ ở bên cạnh không ngừng khuyên ta: “Mau đem phương thức viết ra cho ông ấy đi, tránh cho ông ấy nhìn muội không vừa mắt, tỷ tỷ không thể bảo vệ được muội, trong lòng có biết bao nhiêu buồn tủi, muội căn bản không hề hay biết.”
Trên mặt tỷ ấy còn vương nước mắt, ta từ tốn thay tỷ ấy gạt đi: “A tỷ, bá phụ làm sao biết được chuyện hôm nay vậy?”
Ánh mắt a tỷ vô hồn, đáp: “Ta sợ bệ hạ trách tội muội, trừ bá phụ ra, không ai có thể đưa ra được chủ ý tốt nào cả.” Nói xong, nàng lại tiếp tục khóc: “A tỷ biết, muội vì Thái tử mà chán ghét ta, nhưng a tỷ cũng khó khăn lắm mới gặp được lang quân, ta bỏ cả thể diện ra cầu xin muội, muội cứ xem như trả công mấy năm nay ta bảo vệ muội, dù không có công lao cũng có khổ lao, muội nhường huynh ấy cho ta, có được không?”
Lòng ta nóng như lửa đốt, hoảng loạn. Tuy nói là trưởng tỷ, nhưng tính cách tỷ ấy mềm mại, phụ mẫu qua đời đã mấy năm, có bao nhiêu lần hiểm nguy mà ta không phải xông lên đầu tiên chứ...
Chỉ là, rốt cuộc cũng là nương tựa vào nhau mà sống. Nhìn gương mặt có bảy tám phần tương tự mẫu thân, ta sẽ không vì nam nhân mà sinh lòng hận thù với tỷ ấy. Ta lãnh đạm nói: “Tỷ vẫn còn nhớ phụ mẫu chết thảm như thế nào đúng không?”
“Tất nhiên rồi, sao muội lại nhìn ta như thế...”
Ta cắt lời a tỷ: “Muội không cầu lang quân như ý, cũng chẳng mong phú quý vinh hoa, muội chỉ cần...”
A tỷ vội vàng bịt miệng ta, gật đầu: “Đã biết, đã biết, muội không cần nói nữa.” Rồi đem giấy bút nhét vào tay ta, giục ta viết phương thuốc: “Đợi tỷ gả vào phủ Thái tử, mọi chuyện đều dễ nói, còn bây giờ, muội nhất định phải hiểu một chữ ‘Nhẫn’.”