Chương 11

Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thánh thượng tức giận đến ngất đi, ta thừa cơ chạy ra khỏi thư phòng. Lúc ta tìm thấy Thẩm Phù Xuyên, hắn đã bị người ta đâm xuyên bụng, nằm liệt trong góc như một con cá chết chờ người đến thu xác.
Lần đầu gặp gỡ, hắn phong quang vô hạn, giờ đây lại chật vật thảm hại.
Ta ôm hắn vào lòng, hắn thở dốc một hơi nặng nhọc, cười gượng gạo, để lộ hàm răng nhuốm máu: “Ta… đang đợi nàng, ta còn tưởng, nàng sẽ không tới…” Tay hắn gạt nước mắt cho ta, dỗ dành: “Khóc gì chứ, ta chết rồi, nàng nên vui mới đúng…” Ta chợt nhận ra, trên mặt ta không biết từ lúc nào đã ướt đẫm.
Tầm mắt hắn rơi vào cây trâm ngọc trên đầu ta, hắn nói: “Trâm của mẫu thân nàng, thật hợp với nàng. Nàng đã sớm biết, cái chết của phụ mẫu nàng có liên quan tới ta sao?”
Phải, ta đã sớm biết, vào ngày mưa hôm đó, khi hắn trao cho ta cây trâm ngọc, số phận của hắn và ta đã được định đoạt.
Phụ mẫu ta chết, do hắn lên kế hoạch, do bá phụ ra tay, nhưng cuối cùng người được lợi lại chỉ có hoàng thượng đương triều.
“Thẩm Phù Xuyên, ta hận chàng, chàng có biết không?”
Hắn gật đầu: “Dung Nguyệt, xin lỗi nàng. Nếu sớm biết đời này ta sẽ có thê tử hiền huệ, có con cái đáng yêu, ta nhất định, nhất định sẽ không vì công danh mà không phân biệt đúng sai phải trái, cái gì cũng dám làm…”
Hắn thở hổn hển, ho ra một ngụm máu lớn, vội vã muốn dùng chút sinh mệnh ít ỏi còn sót lại để nói cho ta biết hắn có bao nhiêu hối hận, lại yêu ta biết bao nhiêu, muốn cùng ta trải qua quãng đời còn lại. Chúng ta có thể sẽ có ba bốn đứa con, sau đó con cái lại có hài tử của mình, đợi đến khi hai chúng ta tóc bạc đầy đầu, nhìn con cháu trong nhà cũng đủ vui vẻ, hạnh phúc.
Thế nhưng, mọi thứ đã quá muộn.
Ta nhìn đôi tay buông thõng, lồng ngực không còn lên xuống nữa của hắn, áp mặt vào khuôn mặt ngày một lạnh đi, khẽ nói một câu: “Ta cũng yêu chàng.”
Thế nhưng ta yêu hắn, ta lại không thể yêu hắn. Mỗi thời khắc ta yêu hắn, cảm giác tội lỗi sẽ biến thành một con dao sắc nhọn đục khoét trái tim ta. Yêu hắn là một sai lầm ta không nên mắc phải, thế nhưng ta vẫn sai, vẫn lừa mình dối người mà nhận mọi sủng ái hắn dành cho ta.
Vậy nên, báo ứng của ta, ta cũng nên nhận rồi.
21.
Sau khi Thẩm Phù Xuyên chết, những ngày sau đó đối với ta mà nói thật sự rất bình thường.
Thánh thượng mất đi cánh tay đắc lực, trong tay chỉ còn một đám phế vật, ông ta cũng hết cách, đành phải thoái vị nhường ngôi. Các huynh đệ của Thẩm Phù Xuyên tranh giành chức tước ầm ĩ, Lão thái quân làm chủ, muốn ta sau này quản gia, nói đứa trẻ trong bụng ta mới là cháu đích tôn thực sự, cộng thêm một đạo thánh chỉ của Lý Cẩn, phong ta làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, cũng không ai dám phản đối.
Vốn dĩ, ta muốn bỏ đứa trẻ này đi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nó có tội tình gì đâu?
Hoặc là, do ta cũng có ý riêng.
Ta sinh hạ một hài tử, đặt tên “Dung Xuyên”.
Nó ngày một lớn, tướng mạo cũng ngày càng giống phụ thân nó. Năm nó năm tuổi, Lý Cẩn triệu nó tiến cung làm bạn với hoàng tử.
Nghe nói, nó rất gan dạ, ai cũng đều thích nó, chỉ trừ Tô Dung Ngọc.
Ta thường phát hiện, sau khi Dung Xuyên tiến cung rồi về phủ, trên người sẽ mang theo những vết thương xanh tím. Hỏi kỹ càng, nó mới đáp lại ta: “Là di mẫu véo con.”
Ngày hôm sau, ta theo nó tiến cung, đến thẳng Nguyệt Dung các. Vừa gặp Tô Dung Ngọc, ta không nói năng gì mà trực tiếp đạp nàng ta ngã xuống đất, đánh nàng ta túi bụi.
Lý Cẩn đứng sau lưng ta nhìn không bỏ sót một động tác nào, Tô Dung Ngọc cầu xin hắn phân xử, nói ta tự tiện hành hung cung phi, nhưng hắn cái gì cũng không làm.
Sau này, ta nghe nói Tô Dung Ngọc âm mưu hãm hại hoàng tử, bị tống vào lãnh cung, rồi sau đó cũng không còn tin tức gì nữa.
Tháng ngày của ta trôi qua càng yên ổn.
Năm Dung Xuyên mười hai tuổi, nó thông thạo lục nghệ, là một tiểu công tử nổi trội trong đám bạn đồng trang lứa. Ai cũng nói nó là vinh quang của Phụ quốc công phủ, duy chỉ có ta ngày càng sợ hãi. Bởi vì, Dung Xuyên nói với ta thế này, ân huệ của hoàng thượng như núi, bảo hộ cho nó, cho ta, cho mỗi người ở Phụ quốc công phủ, nó không có gì báo đáp, nên chỉ có thể tận trung với đất nước, với triều đình, với Lý Cẩn.
Đêm hôm ấy, ta ôm bài vị của Thẩm Phù Xuyên, mất ngủ cả một đêm.
Con trai chàng thật sự càng ngày càng giống chàng.
Ta không cho phép Dung Xuyên tiến cung nữa. Nó vì chuyện này mà cãi vã với ta mấy ngày liền, khiến cho ta lần đầu dùng gia pháp áp dụng với nó. Lý Cẩn sai thái giám tới đón nó đi, ta liều mạng xông vào Ngự thư phòng, nghiêm chỉnh quỳ ba ngày.
Ta chỉ còn mỗi Dung Xuyên, ta không thể để nó đi vào vết xe đổ của phụ thân nó. Làm một đại trung thần… quá khổ, thực sự là quá khổ!
Về sau, Dung Xuyên đến đón ta. Nó còn nhỏ, không hiểu tại sao ta lại ngăn cản tương lai của nó. Nhưng sau tất cả, ta vẫn là mẫu thân của nó, nó không nỡ nhìn ta phải cầu xin người khác.
Ta hỏi nó: “Làm một công tử nhàn tản có được không?”
Nó gật đầu nói “được”, nhưng ta biết, nó không cam lòng.
Năm nó hai mươi sáu tuổi, phía Nam có lụt lớn, không có ai phụ trách. Ta đành thay nó cầu xin, để nó đi thực hiện hoài bão của mình. Tài trí của nó ta biết, Lý Cẩn năm lần bảy lượt muốn lợi dụng nó, đều bị ta ngăn cản.
Ta nghĩ, nó ở lại kinh thành mà ngày đêm khiến ta sợ hãi, không bằng để nó đi xa một chút. Chịu chút khổ cực thì có là gì, dù sao cũng là tạo phúc cho bách tính, có chết cũng coi như chết có giá trị.
Đêm trước ngày khởi hành, nó nhìn mái tóc hoa râm của ta, khóc rồi. Khóc gì chứ, thân thể ta vẫn còn tốt lắm, cũng không phải là không gặp được nữa.
Mùa đông đến, ta bị một trận phong hàn, thực ra có thể chữa khỏi, nhưng ta cảm thấy không cần thiết nữa. Hiện nay, Dung Xuyên đã lập gia đình, nàng dâu đó cũng là con cháu danh gia vọng tộc, nhân phẩm chính trực, ta cũng rất thích. Sau này, Dung Xuyên cũng có người bầu bạn rồi…
Vậy Thẩm Phù Xuyên thì sao? Hắn đầu thai chưa, hay vẫn còn đang đợi ta?
Nếu như vẫn đang đợi ta, vậy hắn cô độc biết bao chứ. Ta không muốn để hắn lạnh lẽo một mình như thế.
Lập xuân, ta cuối cùng cũng không gượng dậy nổi nữa.
Nha hoàn nhỏ nói, Dung Xuyên có về thăm ta, nhưng khi ta mở mắt lại trông thấy Thẩm Phù Xuyên.
“Sao chàng trông vẫn đẹp như vậy chứ?” Ta hơi không phục nhìn hắn, hắn cười nói: “Không dễ dàng gì mới gặp được nàng, ta không chỉnh chu bề ngoài thì sao mà được chứ?”
“Chàng nói chàng, tại sao bây giờ mới tới vậy?” Ta khó khăn lắm mới rơi được nước mắt, cũng chỉ ở trước mặt hắn mới không còn nhiều gánh nặng như vậy, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười.
Hắn đáp lời: “Ta vẫn luôn ở đây mà.”
“Vậy mà chàng chưa bao giờ nhập mộng để ta nhìn xem, sao chàng lại nhẫn tâm thế chứ?”
Hắn khẽ cụp mắt xuống, hệt như đứa trẻ làm sai: “Ta sợ dọa đến nàng, cũng sợ… nàng không muốn nhìn thấy ta.” Tay hắn đặt trên tay ta, ta nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
Đời này, đến đây thôi. Người đi đèn tắt, chuyện xưa, hận cũ, theo gió mà tan biến thôi.
“Không có gì.” Ta cười với hắn: “Sau này chúng ta không xa nhau nữa.”
Nếu như có kiếp sau, ta hi vọng ta và hắn trong sạch trùng phùng.
Nguyện kiếp sau, hắn không phải một Thẩm Phù Xuyên khắc thê mà ta cũng không phải một Tô Dung Nguyệt thân mang thù hận.