Nguyện Nếu Có Kiếp Sau
Chương 9
Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
17.
Bá phụ bị giải đi, trong sảnh chỉ còn lại ta và tỷ ấy.
Tỷ ấy rơi lệ hỏi ta: “Tỷ đã làm theo lời muội nói rồi, xin muội đừng tranh giành điện hạ với tỷ được không? Tỷ đã chuẩn bị làm Thái tử phi rồi, nếu thật sự hủy hôn thì sau này tỷ phải sống sao đây?”
Cho đến tận bây giờ, tỷ ấy vẫn chỉ nghĩ đến bản thân mình trước tiên.
Ta im lặng lên tiếng: “Tỷ à, ta thật sự rất ngưỡng mộ tỷ, có một khuôn mặt giống mẫu thân đến thế.” Tỷ ấy ngây người tại chỗ, ta xoay mặt nhọn của chiếc nhẫn vào lòng bàn tay, nhấc tay tát tỷ ấy một cái, để lại một vết cắt sâu trên mặt tỷ ấy: “Nhưng tỷ không xứng với khuôn mặt đó.”
Ta tiện tay đẩy tỷ ấy ra xa, mùi phấn son nồng nặc trên người tỷ ấy khiến ta thấy buồn nôn: “Cái tát này là ta thay cha mẹ dạy dỗ ngươi. Từ nay về sau ta không có người tỷ tỷ như ngươi nữa. Còn về vị trí Thái tử phi, ta cũng chẳng thèm khát gì, ngươi tốt nhất là giữ cho thật chắc.”
Ta bước đi, nghe tỷ ấy ở phía sau gào khóc. Sắc đẹp của tỷ ấy không còn nữa, tỷ ấy còn gì để Lý Cẩn sủng ái nữa? Mà tỷ ấy cũng chẳng biết, từ trước đến nay Lý Cẩn yêu không phải tỷ ấy, cũng chẳng phải ta. Điều hắn yêu chỉ là một đoạn ký ức mà thôi. Trong đoạn ký ức đó, hắn tự do tự tại, thanh cao trong sạch, không cần toan tính, không có những lúc thập tử nhất sinh, toàn thân không dính chút bùn đất, hai tay cũng chưa từng vấy máu tươi.
Ngày bá phủ bị xử trảm là một ngày mưa to. Ta đứng trong đình, nhìn lá chuối ngoài vườn đến ngẩn ngơ. Thẩm Phù Xuyên tan triều từ sớm, có lẽ là cố ý quay về bầu bạn với ta.
Hắn khoác áo choàng lên người ta, trêu ghẹo: “Vốn dĩ đợi nàng gả về đây, ta sẽ từ từ giúp nàng xử lý bá phụ, không ngờ bệnh tình của Thái tử lần này lại giải quyết gọn gàng chuyện này.” Hắn nắm lấy tay ta: “Tay nàng vì ta mà vấy máu, ta lại chẳng làm được gì cho nàng, nàng không thấy thiệt thòi sao, Tô Dung Nguyệt?”
Ta cười nhẹ, ngẩng đầu nhìn phủ Phụ quốc công tráng lệ, nói thẳng: “Dùng một mạng đổi lấy cả đời vinh hoa phú quý, tính thế nào cũng không lỗ.”
Hắn đùa giỡn: “Nàng không sợ ta đổi ý, không muốn nàng nữa sao?”
Ta hất tay hắn khỏi người, quay người bước đi. Đợi hắn đuổi kịp, ta mới liếc hắn: “Ngài không phải không muốn ta nữa sao? Ta đã cho ngài cơ hội tránh xa ta, ngài còn đuổi theo làm gì?” Ta nhẹ nhàng nói, còn cố tình rơi vài giọt nước mắt.
Thẩm Phù Xuyên nắm lấy cánh tay ta, kéo ta vào lòng, liên tục dỗ dành: “Sắp gả về nhà rồi mà còn khó chiều thế này! Được rồi, là ta sai rồi, cầu cô nương vả miệng.”
Ta thật sự vỗ nhẹ lên môi hắn, vặn vẹo người, không cho hắn ôm: “Trêu chọc ta vui lắm sao? Ngài chỉ suốt ngày biết trêu ghẹo ta, gần đây ta gặp ác mộng ngài đều không hay, chỉ biết làm sao cho bản thân ngài vui vẻ.”
Hắn ôm ta thật chặt, hỏi: “Nàng mơ thấy gì?”
Ta im lặng một lát mới lí nhí lên tiếng: “Dương Oánh Oánh, đêm đêm nhập mộng tìm ta, trông nàng ta rất đáng sợ, thất khiếu chảy máu, muốn ta đền mạng…” Ta nhịn không được thút thít mấy tiếng.
Thẩm Phù Xuyên vỗ nhẹ lưng ta, rất vô ý mà cười nói ta nhát gan. Hắn tháo bùa hộ mệnh trên thắt lưng, buộc vào người ta, véo mũi ta rồi nói: “Lần sau nàng ta đến tìm nàng, nàng cứ nói kẻ muốn mạng nàng ta là Thẩm Phù Xuyên ta. Muốn đòi mạng thì cũng đừng đòi nhầm người.”
18.
Vào ngày đại hôn của ta và Thẩm Phù Xuyên, hắn đặc biệt vì ta mà tìm một gia tộc quyền quý trăm năm để đưa ta xuất giá. Hắn đối với ta rất tốt, vừa chu toàn mọi mặt, vừa tinh tế tỉ mỉ.
Ta đem cây trâm định tình cài vào tóc, người trang điểm nắm tay ta nói: “Này, có vẻ không hợp chút nào.”
Ta nhìn cô nương trong gương, quen mà lạ, kiên quyết đáp: “Ta nhất định phải mang nó cùng ta xuất giá.” Ta phải mang nó mãi mãi, nếu không ta sợ mình sẽ quên đi những ký ức đó, quên mất mình là ai.
Thẩm Phù Xuyên đến đón dâu.
Hắn cầm đầu kia của dải lụa đỏ, nhỏ tiếng nói với ta: “Thái tử ở đằng kia mắt đỏ hoe, trông như sắp xé xác ta đến nơi vậy.”
Tim ta lỡ một nhịp, hi vọng Lý Cẩn đừng làm ra chuyện gì hoang đường. Thế nhưng trời chẳng chiều lòng người, đi được nửa đường thì Lý Cẩn thật sự chặn kiệu ngay giữa phố. Ta ngồi bên trong, nghe thấy tiếng ai đó rút kiếm.
“Quốc công đại nhân, ngươi dám chĩa kiếm vào Cô sao? Ai cho ngươi cái gan đó!” Lời này của Lý Cẩn cũng đủ thể hiện uy phong của một vị trữ quân.
Thẩm Phù Xuyên cười lạnh: “Điện hạ, Dung Nguyệt ta đã cưới chắc rồi. Hôm nay đừng nói là ngài, ngay cả thiên vương lão tử có đến, đến một người ta giết một người, đến hai người ta giết cả đôi! Chỉ mong điện hạ giữ lễ, đừng để mọi người mất mặt.”
Hai người bên ngoài tiến thoái lưỡng nan, ta chỉ đành lên tiếng: “Quốc công gia, nếu điện hạ có lời muốn nói, vậy hãy để ngài ấy nói đi.”
Ta không tiện ra ngoài, Lý Cẩn vén tấm rèm, thăm dò: “Dung Nguyệt, bây giờ vẫn còn kịp, đừng gả cho người khác. Ta sẽ đưa nàng đi, có được không? Chúng ta rời khỏi nơi này, không cần sợ người khác đến làm phiền…”
Rời đi thế nào được? Hắn không phải vẫn nghĩ rằng Thánh thượng sẽ để hắn sống sót rời kinh đô sao?
Ta đưa tay tát hắn một cái: “Tỉnh chưa?”
Hắn nghiến chặt răng, âm trầm hỏi ta: “Nàng nhất định phải sống mệt mỏi như vậy sao?”
Ta mắng: “Tỉnh rồi thì cút ra ngoài.”
Sự cố nhỏ này không ảnh hưởng mấy đến hôn lễ của ta. Đêm đến, Thẩm Phù Xuyên nửa say nửa tỉnh vén khăn trùm đầu của ta. Hắn quỳ gối, cẩn thận nhìn ta: “Thật đẹp. Không uổng ta khắc chế cả đời, cuối cùng lại gặp được nàng.”
Ánh mắt hắn mơ màng lại thêm chút phong lưu quyến rũ, ta kéo cổ áo hắn, đẩy hắn xuống giường, ngón tay lướt nhẹ trên khuôn mặt hắn, cười kiều diễm: “Trên đầu chữ sắc có treo một thanh đao, Thẩm đại nhân, ngài phải cẩn thận đấy.”
Lời nói này, nói cho hắn cũng là nói cho ta.