Chương 8

Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tỷ thí kết thúc, nữ nhi độc nhất của phủ Tướng quân Dương Oánh Oánh bị người ám hại, rơi xuống núi mất mạng, còn cô nương Tô Dung Nguyệt đồng hành thì thân chịu trọng thương, sống chết chưa rõ.
Vết thương của ta là do ta tự tìm một con dốc thấp để nhảy xuống. Lúc ta tỉnh lại, người đã ở phủ Phụ Quốc Công, lờ mờ nhìn thấy Thẩm Phù Xuyên ngồi bên cạnh, hình như đang cười.
Mặt ta nhói lên một trận đau, hắn véo má ta, mắng: “Nàng còn không tỉnh, ta sẽ thật sự chuẩn bị quan tài cho nàng đấy.”
Ta đau đến phát khóc, trừng mắt nhìn hắn, khó khăn mở miệng: “... cây trâm.”
Hắn biết ta đang nói gì, đứng dậy lấy cây trâm ngọc ngày đó hắn ném cho ta, ngắm nghía rồi cười: “Nhìn thì không tệ nhưng cũng không đến mức để nàng nhớ nhung đến vậy chứ?”
“Ngài hiểu cái gì, đây là vật định tình.”
Ta đưa tay nhận cây trâm, màu sắc, độ ấm, đều giống hệt như trong mộng. Thẩm Phù Xuyên đại khái cũng không biết ta định nói cái gì, đã lớn rồi mà còn ngượng ngùng đưa tay lên sờ mũi.
“Ngài định khi nào lấy ta?” Đây chính là vấn đề ta quan tâm nhất hiện tại.
Hắn thấy ta cứ khăng khăng không buông, cười mắng: “Tiểu cô nương sốt ruột muốn gả đến thế thì ra thể thống gì chứ?” Sau khi cân nhắc một chút, hắn nói: “Đợi đến khi nàng có thể đi lại được, chọn ngày lành tháng tốt, ta sẽ mang sính lễ đến hỏi cưới nàng.”
Ta đưa cây trâm ngọc trong tay ra, nói bằng giọng mũi: “Ta muốn phải có đủ bộ với nó.”
Vì yêu cầu này của ta, Thẩm Phù Xuyên đã lục tung kho của Phụ Quốc Công phủ.
Khi một bộ trâm ngọc, vòng tay, hoa tai tề chỉnh đặt trước mặt ta, ta ngẩn người một lát rồi nghiêng đầu trêu Thẩm Phù Xuyên: “Ngày mưa hôm đó, ngài không yên tâm để ta tự về nhà nên mới đuổi theo đúng không? Cây trâm này cũng chỉ là ngài tìm cớ, đúng không? Ta vẫn luôn cảm thấy nó chắc chắn là đồ của ngài.”
Hắn chưa tiếp lời, cười đem cây trâm ngọc cài lên tóc ta: “Chỉ là thấy cây trâm này rất hợp với nàng, muốn tặng nhưng luôn không có cơ hội, vừa hay, coi như tặng nàng một món quà.”
Ta cười cười không nói, Thẩm Phù Xuyên đối với ta, chắc là vô cùng hài lòng đi.
Lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, vừa hay hợp với hắn.
Ta cho người mang của hồi môn đến trước cổng phủ của bá phụ. Vừa nhìn thấy ta, ông ta đã cười vẻ từ bi nhân hậu: “Nay con cũng sắp gả đi, cũng nên về phủ ở một đoạn thời gian. Ở mãi trong phủ Phụ Quốc Công, đồn ra ngoài cũng không tốt cho danh tiếng của con, sau này gả qua đó lại còn phải sống mà nhìn sắc mặt người ta.”
Ta cười cười, chỉ nói: “Lão thái quân không nỡ rời xa con, con ở phủ Phụ Quốc Công dưới danh nghĩa y nữ chăm sóc cho bà ấy, con ngược lại muốn xem là ai lòng dạ bẩn thỉu dám sau lưng chỉ trỏ, cũng không sợ rước họa vào thân.”
Ánh mắt không còn vẻ từ bi, bá phụ ghé vào tai ta thì thầm: “Ta biết ngươi muốn làm gì, nhưng ngươi thực sự nghĩ rằng Quốc Công gia sẽ giúp ngươi trừng phạt ta ư?”
Ta cụp mắt không nói, vươn tay mở chiếc hộp trên cùng, bên trong là một bộ trang sức bằng ngọc.
Đây từng là nữ trang của mẫu thân ta, nay lại xuất hiện ở Phụ Quốc Công phủ, ta sao dám mơ tưởng Thẩm Phù Xuyên sẽ giúp ta báo thù.
Bá phụ mất một lúc mới phản ứng, đột nhiên trừng mắt nhìn ta: “Ngươi, ngươi đều biết hết!”
Biết thì đã sao? Biết hắn chịu mệnh lệnh của người kia sát hại cả nhà ta rồi lại lấy đồ của mẫu thân mang đi mượn hoa dâng Phật?
“Ta, ta phải nói cho Quốc Công gia!” Ông ta nhìn ta đang vui vẻ, kinh hãi gào lên.
Ta cười, cười đến điên cuồng: “Ông ta ư, chẳng còn cơ hội nào đâu. Ông mưu sát Thái tử, tội này đáng chết vạn lần! Ông nghĩ rằng ông còn sống mà gặp được Thẩm Phù Xuyên sao?”
“Ăn nói bậy bạ! Ngươi đang vu khống mệnh quan triều đình, ta phải tố cáo ngươi!”
Ông ta điên cuồng chỉ về phía Hoàng Thành, ta ngẩng đầu nhìn theo. Ta đã từng cho rằng nơi đó có thể hóa giải oan khuất cho thế nhân nhưng lại chưa từng nghĩ rằng cung cấm kia lại là nguồn cơn của tội ác.
“Sao lại vu oan cho ông được chứ? Bá phụ, ta và ông không giống nhau. Ta từ trước đến nay không bao giờ làm những chuyện mà ta không nắm chắc.”
Ta vẫy tay, tỷ tỷ cụp mắt dẫn một đội thị vệ của Đông Cung tiến vào sảnh đường. “Hôm nay Điện hạ ngất xỉu trên đại điện, Thái Y Viện chẩn đoán trong người chàng ấy có độc, bá phụ, nhận tội đi.” Tỷ tỷ lý nhí nói.
Ta đứng bên cạnh tỷ ấy, rất hài lòng: “Tỷ tỷ tố cáo có công, Thánh Thượng nhất định sẽ trọng thưởng.”
Bá phụ ngồi bệt dưới đất, miệng còn lẩm bẩm vài lời vô nghĩa: “Không phải ta, không phải ta. là, là …”
Ta cười lạnh nhìn ông ta. Không sai, người mưu hại Lý Cẩn quả thực không phải ông ta.
Lần ở trong động đó, ta thay Lý Cẩn chẩn mạch, phát hiện ra mạch tượng của hắn vẫn rối loạn như trước. Lý Cẩn lại như hiểu ra điều gì đó, cười nói với ta: “Thân thể Cô yếu ớt, Phụ Hoàng quan tâm, mỗi sáng sớm đều đến Thái Y Viện hỏi han tình hình, đêm đến còn sai người mang cho ta một bát thuốc.”
Lúc đó, ta liền hiểu được, kẻ muốn lấy mạng Lý Cẩn từ trước đến nay thực chất đều là vị ngồi trên long ỷ kia.
Bá phụ buổi sáng đưa thuốc, buổi tối Bệ Hạ cũng đưa thuốc, hai loại thuốc xung khắc nhau, mới khiến Lý Cẩn âm dương không điều hòa, lâu ngày sinh bệnh, mà bệnh ngày càng nặng.
Nhưng bá phụ dám nói ra điều này sao? Ông ta dám mở miệng nói đây là chủ ý của ai sao?
Bất luận việc này thành hay bại thì ngay từ lúc bắt đầu, ông ta đã định sẵn là một con cờ bị vứt bỏ.
Mà Lý Cẩn, hắn biết tất cả những chuyện này, chỉ là chưa nghĩ ra được bước tiếp theo nên đi thế nào mới ổn, vì vậy hành động mới chậm chạp thôi.
Trùng hợp thay, ta lại có một cách nhất tiễn song điêu.