Chương 120: Thoa Thuốc

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 120: Thoa Thuốc

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Kiêu Bạch tiến tới, đứng chắn trước mặt Thang Ngũ Viên, đoạn nhìn Khương Thắng Lượng, lạnh giọng ra lệnh: "Trở về!"
Khương Thắng Lượng bị ánh mắt của thiếu tướng nhìn chằm chằm, lòng khẽ run lên. Hắn cảm thấy hôm nay thiếu tướng đặc biệt lạnh lùng, không khỏi sinh lòng khiếp sợ. Thế nhưng, nghĩ đến việc thần tượng của mình phải chịu đựng sự lăng nhục lớn như vậy, hắn thấy lòng mình chua xót khôn nguôi, không thể nào hèn nhát vào lúc này được.
Hắn hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nói: "Thiếu tướng, tôi đang cầu hôn chỉ huy, xin ngài cho tôi một chút thời gian."
Tống Kiêu Bạch nghe vậy khẽ nhướng mày, đôi mắt hẹp dài lạnh như băng nhìn hắn nửa giây, sau đó trầm mặt nghiêm nghị nói: "Hiện tại là thời gian huấn luyện, ai cho phép cậu rời khỏi? Lập tức ra ngoài chạy mười vòng!"
"...Rõ!" Khương Thắng Lượng không dám làm trái mệnh lệnh. Quả thật, khi vừa nghe tin, hắn đã không nhịn được mà chạy ra ngoài trong giờ huấn luyện, không ngờ lại bị thiếu tướng bắt quả tang.
Hắn đành chán nản rời đi, trước khi đi còn lưu luyến không rời nhìn chỉ huy. Đáng tiếc, thiếu tướng che chắn chỉ huy quá chặt chẽ, hắn ngay cả một góc áo cũng không thấy được, ngược lại còn bị thiếu tướng trừng mắt.
Đợi Khương Thắng Lượng rời đi, Tống Kiêu Bạch mới quay đầu nhìn Thang Ngũ Viên, lạnh giọng hỏi: "Khỏe hẳn rồi sao? Còn có thời gian mà gây sự với cậu ta à?"
"Cậu ta gõ cửa phòng tôi, tôi nghe tiếng nên ra." Thang Ngũ Viên ngẩn người trước giọng điệu lạnh như băng của anh. Không hiểu sao, một cảm giác oan ức dâng lên trong lòng cậu. Trong kỳ phát tình, bị Alpha của mình mắng sẽ khiến Omega cảm thấy rất buồn. Cậu cố gắng đè nén cảm giác kỳ lạ này xuống, sau đó mới hỏi: "Tôi còn chưa hỏi cậu, sao lại đưa tôi đến phòng của cậu?"
Tống Kiêu Bạch nhận thấy vẻ mất mát của cậu. Mặc dù không biết đó là phản ứng bản năng của Omega, nhưng giọng điệu của anh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Tôi không có chìa khóa phòng cậu, mà kỳ phát tình của cậu còn chưa qua. Trong phòng tôi có mùi của tôi, cậu ở đây sẽ cảm thấy an toàn hơn."
Nghe Tống Kiêu Bạch nhắc đến kỳ phát tình, Thang Ngũ Viên hơi mất tự nhiên gật đầu, rồi quay người trở lại phòng Tống Kiêu Bạch. Tống Kiêu Bạch nói không sai, khắp nơi trong căn phòng này đều là mùi hương của anh, quả thật sẽ khiến cậu cảm thấy an toàn hơn. Ở bên trong, chỉ cần hít thở thôi cũng đã cực kỳ thoải mái.
Tống Kiêu Bạch đi vào sau cậu, đóng cửa lại, đặt chiếc túi trên tay lên bàn. Vừa tìm kiếm gì đó trong túi, anh vừa nói với Thang Ngũ Viên: "Tôi đã xin nguyên soái cho cậu nghỉ rồi. Chờ kỳ phát tình của cậu qua đi, cậu cứ đi xử lý vấn đề thân phận của mình là được."
Thang Ngũ Viên gật đầu: "Đã biết, cảm ơn cậu."
Tống Kiêu Bạch do dự một chút, rồi vẫn mở lời: "Tôi cũng đã xin nghỉ cho mình rồi. Mấy ngày này tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu cho đến khi kỳ phát tình qua đi, cậu không cần lo lắng."
Thang Ngũ Viên đỏ mặt gật đầu: "Nguyên soái... biết chuyện của chúng ta rồi sao?"
"Ừ, tôi đã nói sơ qua với ông một chút." Tống Kiêu Bạch lấy một chai dịch dinh dưỡng từ trong túi ra, cắm ống hút vào rồi đưa cho cậu: "Hai ngày nay cậu đã hao tổn thể lực rất nhiều. Bác sĩ nói Omega trong kỳ phát tình có thể uống cái này để bổ sung dinh dưỡng."
Thang Ngũ Viên nhận lấy dịch dinh dưỡng, cắn ống hút, ngoan ngoãn uống. Dịch dinh dưỡng có vị sữa, rất ngon, đúng là hương vị cậu thích. Cậu vui vẻ uống nhanh hơn một chút.
Tống Kiêu Bạch nhìn cậu ngoan ngoãn uống dịch dinh dưỡng, không khỏi nở nụ cười. Anh cúi đầu tiếp tục lục tìm trong túi.
Thang Ngũ Viên nhìn anh, hỏi: "Bác sĩ có nói có biện pháp nào để chấm dứt kỳ phát tình không?"
Động tác của Tống Kiêu Bạch khựng lại một chút, giọng điệu cứng rắn: "Không có."
"...Ồ." Thang Ngũ Viên không cam tâm gật đầu. Xem ra mấy ngày này cậu vẫn phải quấn lấy đối thủ của mình để vượt qua kỳ phát tình.
Cậu nhấp một ngụm dịch dinh dưỡng, không khỏi có chút buồn phiền. Đối thủ không hổ là người đoạt huy chương vàng năm đó, thể lực thực sự quá lớn, cậu có chút không chịu nổi. Mà đối thủ một khi đã quyết tâm, cậu cầu xin thế nào cũng vô dụng, ngược lại còn giày vò cậu dữ dội hơn.
Nhớ lại bộ dạng bị đối thủ của mình ép đến rơi nước mắt thật sự không phải là một hồi ức đẹp đẽ gì, cậu nhanh chóng lắc đầu, không dám nghĩ đến nữa.
"Nằm xuống." Giọng nói của Tống Kiêu Bạch cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Thang Ngũ Viên sững sờ, gương mặt chậm rãi đỏ lên: "Tôi còn chưa uống xong mà...!Hơn nữa, tôi còn có thể chịu đựng thêm một lúc nữa, cơ thể không nóng lắm, có thể chờ một lát..."
Tống Kiêu Bạch nhìn cậu, nhẹ giọng giải thích: "...Cậu nằm xuống, tôi bôi ít thuốc cho gáy của cậu."
"...Hả?" Thang Ngũ Viên kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy Tống Kiêu Bạch cầm thuốc mỡ trên tay mới phản ứng kịp. Lúc này cậu mới nhận ra, chán nản thu lại ánh mắt: "Ồ ồ ồ...."
Cậu xấu hổ gật đầu, sau đó vội vàng nằm úp sấp trên giường, chôn đầu vào chiếc gối mềm mại, không dám nhìn Tống Kiêu Bạch.
...Đúng là mất mặt mà.
Tống Kiêu Bạch nhìn mái tóc mềm mại đen nhánh lộ ra của cậu, bất giác cong môi. Anh ngồi bên mép giường xoa tóc cậu, nhẹ giọng nói: "Lộ mặt ra đi, đừng nín thở đến ngạt."
Thang Ngũ Viên không nói lời nào, yên lặng dịch đầu lên, để lộ cái mũi ra thở.
Tống Kiêu Bạch cong khóe môi, vươn tay hơi kéo áo Thang Ngũ Viên xuống để lộ phần gáy. Cơ thể Thang Ngũ Viên cứng lại một chút, nhưng không ngăn cản động tác của anh, chỉ là vành tai cậu chậm rãi đỏ lên.
Làn da Thang Ngũ Viên vốn trắng, dấu răng trên gáy cậu lại đặc biệt rõ ràng. Làn da trắng nõn, dấu răng đỏ hồng, một đỏ một trắng, có thể gợi lên khát vọng sâu xa nhất trong lòng người.
Tống Kiêu Bạch tiến gần phần gáy Thang Ngũ Viên, cúi đầu ngửi mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ tuyến thể của cậu. Hương vị thơm ngọt ngào ấy lúc này đã pha trộn một chút tin tức tố của anh. Đây là ấn ký anh dành cho Thang Ngũ Viên, là bằng chứng Thang Ngũ Viên thuộc về anh.
Anh cúi đầu xuống, vô thức muốn hôn lên tuyến thể của Thang Ngũ Viên. Khi cách gáy của cậu còn một xăng ti mét, anh kịp thời dừng lại.
Anh nhìn chằm chằm vào dấu răng trên gáy Thang Ngũ Viên trong chốc lát, rồi duỗi ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn tuyến thể của cậu, dịu dàng hỏi: "Còn đau không?"
Anh còn nhớ lúc cắn vào đây, khóe mắt Thang Ngũ Viên bị ép đến chảy ra giọt nước mắt trong suốt, những ngón chân trắng hồng co quắp lại, nghẹn ngào rên rỉ như một con thú nhỏ đáng thương bị dồn vào góc tường hẹp. Thanh âm yếu đuối lại quyến rũ chưa từng có. Bây giờ anh nhớ lại vẫn còn cảm giác nhiệt huyết sôi trào, thậm chí còn có loại kích động muốn bức ép Thang Ngũ Viên lộ ra dáng vẻ đó lần nữa cho anh thấy.
"Không đau nữa." Thang Ngũ Viên khẽ lắc đầu, trả lời câu hỏi của Tống Kiêu Bạch. Sau đó, sợ nhột, cậu hơi co lại gáy, nhỏ giọng nói: "Đừng đụng vào đó."
Tuyến thể sau gáy Omega cực kỳ yếu ớt, không chịu nổi sự đụng chạm của Alpha. Nhất là Tống Kiêu Bạch đã đánh dấu cậu, Omega đều sẽ rất nhạy cảm đối với Alpha của mình. Tống Kiêu Bạch chạm vào tuyến thể của cậu như vậy, toàn bộ cơ thể cậu như nhũn ra, thoải mái đến mức vô thức dùng chân cọ nhè nhẹ lên ga đệm dưới thân.
Tống Kiêu Bạch dời ngón tay, lấy thuốc mỡ ra, miết một chút lên ngón tay, sau đó nhẹ nhàng xoa lên tuyến thể của cậu, xoa đều để thuốc mỡ lan rộng.
Thang Ngũ Viên thoải mái híp mắt. Sau khi bôi thuốc mỡ lên, cậu có cảm giác man mát lành lạnh, rất dễ chịu. Chỉ có điều tuyến thể cũng bị nhào nặn không ngừng theo, khiến người cậu hơi nóng lên.
Tống Kiêu Bạch cố gắng không nhìn lung tung, động tác nghiêm túc xoa gáy cho Thang Ngũ Viên. Sau khi thuốc được tán đều, anh mới thu tay về, đến phòng vệ sinh rửa tay sạch sẽ, rồi ngồi lại lên giường xoa bóp eo cho Thang Ngũ Viên.
Bác sĩ nói tần suất phát tình của Omega sẽ rất thường xuyên. Anh muốn nhân lúc Thang Ngũ Viên chưa phát tình, cố gắng để cậu dễ chịu một chút, nếu không sau khi kết thúc kỳ phát tình, Thang Ngũ Viên sẽ rất mệt mỏi.
Thang Ngũ Viên ghé vào trên gối đầu, bị Tống Kiêu Bạch xoa bóp, toàn thân trở nên mềm mại như ngâm mình trong nước, cả người đều rất thoải mái. Cậu nhắm mắt lại, vô thức hừ nhẹ một tiếng, âm cuối cao lên, mềm mại mang theo vị ngọt.
Tống Kiêu Bạch nghe thấy tiếng hừ nhẹ của cậu, hai tay khựng lại một chút, giọng nói ngập ngừng hỏi: "Nơi đó của cậu... Lúc trước tôi nhìn thấy có hơi sưng, có muốn tôi bôi chút thuốc không?"
Thang Ngũ Viên đang có chút buồn ngủ vì được anh xoa bóp. Nghe thấy vậy, cậu mất một lúc mới hiểu là anh đang nói đến nơi nào. Hai má đỏ bừng, cậu nhanh chóng tỉnh táo mở mắt ra, lập tức từ chối: "Không cần, tự tôi bôi là được."
"Vị trí đó, tự cậu bôi... hình như không tiện lắm." Giọng Tống Kiêu Bạch vẫn bình tĩnh, như đang nói chuyện thường tình, nhưng chóp tai đỏ rực lại phản bội anh. Anh thấp giọng ho khan một tiếng, nói: "Bác sĩ nói với tôi, đây là lần đầu tiên cậu phát tình, phải chú ý chăm sóc. Khi không phát tình thì bôi chút thuốc mỡ để dưỡng, mới không bị đau."
Thang Ngũ Viên nghe xong thì đỏ mặt. Cuộc đối thoại này không hiểu sao lại khiến cậu sinh ra một ảo giác rằng cậu và đối thủ của mình là lão phu lão thê. May mà bác sĩ không trực tiếp nói với cậu những lời này, nếu không chắc cậu chỉ còn nước tìm lỗ nẻ mà chui.
Những năm gần đây cậu đã quen làm một "Beta" trong quân đội, có đôi khi cũng quên mất mình là một Omega. Đối với mấy kiến thức này thì cậu càng ù ù cạc cạc. Trong lúc Omega khác đang tìm hiểu về sinh lý học thì cậu đang huấn luyện trên sân đến mồ hôi đầy đầu, múa kiếm luyện súng.
Cậu cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói cũng tận lực trôi chảy nhất có thể: "Nếu là bác sĩ nói, vậy thì làm phiền cậu."
Dù sao cậu với đối thủ chỗ nào nên nhìn cũng đều đã nhìn cả rồi. Chỉ là bôi thuốc mà thôi, không có việc gì lớn cả. Cậu nghĩ như vậy, hít sâu một hơi, giả bộ tự nhiên cởi quần: "Tới đi."
Tống Kiêu Bạch: "..."
Về sau, bọn họ từ bôi thuốc mà thành tình tứ, cuối cùng lăn lộn với nhau ra sao, bọn họ cũng không nhớ. Chỉ nhớ là tin tức tố của hai người hòa vào nhau, lan tràn khắp mọi ngóc ngách trong phòng, khiến cho cơ thể của họ đều nhuốm mùi hương của nhau, tuy hai mà một, thân mật khăng khít.
Cơ thể họ từng là thù địch của nhau thì giờ đây lại có một sức cám dỗ chết người. Bọn họ vô thức chìm vào trong đó, muốn dán vào nhau càng chặt hơn, trở nên càng thêm thân mật, chỉ hận không thể hòa làm một thể.
...
Đám binh sĩ quân đoàn Kim Ưng phát hiện, từ khi vây bắt đám hải tặc trở về thì không thấy bóng dáng thiếu tướng và chỉ huy của họ đâu. Chỉ huy có lẽ là quá đau lòng, tạm thời không muốn gặp ai. Thế nhưng, vị thiếu tướng từ trước đến nay chưa từng xin nghỉ phép một lần nào, vì sao lại đột nhiên xin nghỉ phép?
Lúc này, có người kinh ngạc phát hiện kỳ nghỉ mà Thiếu tướng xin hóa ra là nghỉ phát tình (*), lý do là Omega trong nhà phát tình!
(*) giống kiểu nghỉ hè, nghỉ đông
Nhà thiếu tướng có Omega từ bao giờ vậy?
Người của quân đoàn Kim Ưng rơi vào sự kinh ngạc và nghi ngờ, luôn cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra..