Chương 126: Giận dỗi

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 126: Giận dỗi

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thịnh Liên bước ra khỏi tòa nhà quân đội, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía phòng làm việc của Thang Ngũ Viên, ánh mắt thâm trầm khẽ nheo lại.
Ba tên đi theo phía sau hắn nhanh chóng dừng lại, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt khó lường của hắn, lo sợ hỏi: "Tam hoàng tử, còn có chuyện gì sao?"
Thịnh Liên nhìn bọn họ, trầm giọng ra lệnh: "Quay lại, bí mật theo dõi Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên, nếu bọn chúng có bất kỳ cử chỉ thân mật nào thì báo lại cho tôi."
Hắn liếc nhìn phòng làm việc của Thang Ngũ Viên lần cuối, sau đó xoay người rảo bước rời đi. Hắn muốn thử xem Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên có thực sự ở bên nhau không, nếu như bọn chúng chỉ là bị ép cưới, hắn xem bọn chúng còn kiêu ngạo được đến đâu?
"Rõ." Ba người phía sau hắn, trừ người bị thương ra, hai tên còn lại đều ở lại theo dõi.
Bọn chúng đợi một hồi ở dưới tầng, Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên đi ra, bọn chúng cũng vội vàng cẩn thận đi theo.
Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên đi thong thả, thỉnh thoảng cúi đầu trò chuyện vài câu về chuyện kết hôn. Khi đi ngang qua một khu rừng nhỏ, Tống Kiêu Bạch đột nhiên khẽ ho một tiếng, dừng lại nói: "Bác sĩ Đông nói, một khi bắt đầu điều trị, tốt nhất là không nên gián đoạn giữa chừng, khoảng cách giữa những lần ôm và hôn cũng cần có quy luật một chút, chẳng hạn như ôm, không nên cách nhau quá hai tiếng."
Anh nhìn Thang Ngũ Viên, ngừng lại một chút rồi nói: "Vừa rồi trì hoãn như vậy, hình như đã gần hai tiếng rồi..."
Thang Ngũ Viên gật đầu, nói một cách rất tự nhiên: "Muốn ôm ngay bây giờ sao? Ngay ở đây?" Cậu nhìn chung quanh một chút, nơi này thường có binh sĩ chạy bộ ngang qua, cậu và Tống Kiêu Bạch là cấp trên, ôm nhau ở đây có vẻ không tiện cho lắm.
Tống Kiêu Bạch đưa tay ra nắm lấy tay cậu, chỉ tay về phía rừng cây: "Tới nơi đó đi."
Thang Ngũ Viên liếc mắt nhìn theo hướng anh chỉ, nơi đó đúng là có chỗ khuất, người đi ngang qua hẳn sẽ không nhìn thấy họ. Cậu cũng không phản đối, để Tống Kiêu Bạch dẫn mình vào rừng cây.
Chu Cường đang kéo hành lý ra ngoài. Sáng nay hắn nhận được tin báo nhiệm vụ lần này có thể phải mất một năm rưỡi mới quay về, hắn cực kỳ không muốn rời quân đội, cho nên đi rất chậm.
Hắn vô tình ngẩng đầu, nhìn thấy Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên đang đứng ở phía trước, mắt sáng rỡ, định tiến lên chào hỏi, lại thấy Tống Kiêu Bạch nắm tay Thang Ngũ Viên dẫn cậu vào rừng cây nhỏ.
"..." Hắn yên lặng khép lại cái miệng muốn chào hỏi, bởi vì hình ảnh hai vị đối thủ ngày xưa bây giờ lại cùng nhau tiến vào rừng cây nhỏ thật sự quá sốc. Hắn không khỏi vội vã rời khỏi quân đội, tạm thời hắn chưa thể chấp nhận được sự thay đổi điên rồ này, xin hãy để hắn bình tĩnh đã.
Hai tên tay sai Thịnh Liên phái đến theo dõi, nấp trong bóng tối, chờ hắn rời đi mới theo Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch vào rừng cây.
Bọn chúng không dám gây ra tiếng động, cho nên đi rất chậm, cũng không dám theo quá gần, vẫn luôn giữ khoảng cách một cách cẩn thận. Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch đều đã trải qua quá trình huấn luyện nghiêm ngặt, tính cảnh giác của họ không phải thứ chúng có thể sánh bằng, vì vậy chúng không dám bất cẩn.
Bọn chúng nấp sau một thân cây, từ xa nhìn vào, chỉ thấy sau khi đi vào sâu trong rừng cây, Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên ôm chặt lấy nhau. Tống Kiêu Bạch cao hơn Thang Ngũ Viên nửa cái đầu, thân hình cũng vạm vỡ hơn một chút, từ xa nhìn vào, như đang ôm trọn Thang Ngũ Viên vào lòng. Khuôn mặt vốn cứng rắn lạnh lùng thường ngày, giờ phút này lại trở nên dịu dàng hẳn. Thang Ngũ Viên bị anh ôm vào trong ngực, cả người cậu trông có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, còn đẹp hơn bội phần so với ngày thường.
Một tên tay sai trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi thốt lên: "Trước đây chỉ huy cũng đẹp như vậy ư?"
Người bên cạnh cũng lộ vẻ kinh hãi tột độ, khẽ thì thầm: "Chỉ huy trước kia là hung thần, ai mà dám nhìn? Bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ chuyện trước đây khi hắn đối mặt với thiếu tướng, không ngờ có ngày tôi lại thấy hai người họ ôm nhau. Hiện tại tôi thật sự nghi ngờ mắt mình đang nhìn thấy ảo giác."
"Đúng đó, mà trước đây cậu có nhìn thấy vẻ dịu dàng tình cảm này của Thiếu tướng Tống chưa? Tôi vẫn luôn cho rằng trong lòng hắn chỉ có quân đội, đời này cũng sẽ không yêu đương, không ngờ lại ở cùng với chỉ huy! Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tôi thật sự không tin."
"Thảo nào Tam hoàng tử lại nghi ngờ, thật sự là không thể tin được. Hiện tại tôi rất muốn Tam hoàng tử đến đây tận mắt nhìn bộ dạng không kìm lòng được mà tìm đến rừng nhỏ để thân mật của họ."
....
Trong lúc hai người bọn chúng đang cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cách đó không xa, Tống Kiêu Bạch hơi cúi đầu, ghé sát tai Thang Ngũ Viên nói: "Phía trước bên trái hình như có người."
Thang Ngũ Viên bình tĩnh xoay đầu, nghiêng đầu nhìn sang, nheo mắt nhìn kỹ: "Hình như là người của Thịnh Liên."
Vẻ mặt Tống Kiêu Bạch hơi trầm xuống: "Chắc là Thịnh Liên phái đến theo dõi chúng ta, có lẽ là để xem mối quan hệ của chúng ta có thật hay không."
"Làm sao bây giờ?" Thang Ngũ Viên nhíu mày, trong lòng không khỏi có chút bực bội. Thịnh Liên này thật sự là nhàn rỗi không có việc gì làm, cứ phải soi mói, gây sự với cậu làm gì không biết.
Tống Kiêu Bạch im lặng một chút nói: "Hôm nay số lần hôn vẫn chưa đủ, hay là bây giờ chúng ta hôn nhé?"
Thang Ngũ Viên liếc nhìn hai tên đang lén lút rình mò cách đó không xa, không chút do dự nhắm mắt lại: "Được thôi."
Tống Kiêu Bạch nhìn hàng mi run rẩy của cậu, khóe môi cong lên, đưa tay nâng cằm cậu lên, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cậu.
Hai người ở đằng xa thấy họ hôn nhau thì lập tức trợn tròn mắt, há hốc mồm vì kinh ngạc, sau đó nhìn nhau rồi ăn ý chạy thật nhanh về. Phải quay về báo cáo với Tam hoàng tử, mối quan hệ giữa Thiếu tướng Tống và chỉ huy không thể nào là giả được! Cái này rõ ràng là thật 100%, không thể nào thật hơn được nữa!
Tống Kiêu Bạch nhìn bọn chúng chạy xa, sau đó rụt ánh mắt lại, ôm eo Thang Ngũ Viên, khiến nụ hôn sâu hơn.
...
Ngày Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch cùng đi tham gia hôn lễ Thang Tứ Viên, do thói quen trong quân đội nên cả hai đều dậy sớm, cùng nhau ăn sáng. Khi đi ngang qua sân huấn luyện thì dừng lại quan sát các binh sĩ huấn luyện một lúc. Trong quá trình huấn luyện, do còn sớm nên họ tiện thể hướng dẫn các binh sĩ động tác cầm súng.
Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch lần lượt chia nhau chỉ dẫn cho hai hàng. Đến lượt Khương Thắng Lượng, Thang Ngũ Viên hơi dừng lại một chút. Lời nói lần trước của Khương Thắng Lượng vẫn còn văng vẳng bên tai cậu, cũng không biết hắn có nghiêm túc hay không.
Khương Thắng Lượng nhìn thấy Thang Ngũ Viên thì mắt sáng rỡ, lập tức nở nụ cười. Hắn khẽ nói: "Chỉ huy, cuối cùng ngài cũng chịu xuất hiện rồi. Thấy ngài khôi phục như bình thường, tôi thật sự mừng cho ngài."
Thang Ngũ Viên khẽ gật đầu: "Cảm ơn." Cậu ngượng ngùng không nói, lúc trước không phải cậu không chịu ra ngoài, mà là vì kỳ phát tình chưa qua mà thôi, cho nên cậu không thể ra ngoài.
Khương Thắng Lượng nhìn gương mặt cậu hơi ửng hồng, giọng nói tràn đầy vẻ ngượng ngùng: "Chỉ huy, chuyện lần trước tôi nói với ngài, ngài đã suy nghĩ chưa? Tôi rất nghiêm túc, mặc dù có thể ngài vẫn chưa hiểu rõ tôi, nhưng tôi vẫn luôn rất sùng bái ngài, tôi thật sự muốn làm gì đó cho ngài..."
"Khương Thắng Lượng." Tống Kiêu Bạch mặt không cảm xúc, từ xa nhìn qua, lạnh giọng nói: "Lúc huấn luyện ai cho cậu dừng lại nói chuyện? Đã đến Quân đoàn Kim Ưng, thì phải tuân theo quy củ của Quân đoàn Kim Ưng. Ngay lập tức đi chạy năm vòng chịu phạt."
"Rõ!" Khương Thắng Lượng trả lời rõ ràng, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn phiền. Tại sao lần nào cũng bị Thiếu tướng bắt gặp vậy.
Thang Ngũ Viên nhìn Khương Thắng Lượng cúi đầu chán nản bắt đầu chạy vòng quanh sân huấn luyện, không khỏi khẽ nhíu mày, đi đến bên cạnh Tống Kiêu Bạch nói: "Cậu ta chỉ nói với tôi vài câu, cậu phạt cậu ta làm gì?"
Vẻ mặt Tống Kiêu Bạch hơi trầm xuống nhìn cậu: "Cậu thấy xót sao?"
Thang Ngũ Viên không hiểu lắm: "Chẳng qua tôi cảm thấy dù sao Khương Thắng Lượng vừa mới vào Quân đoàn Kim Ưng không lâu, có thể còn nhiều thứ chưa quen, nên không cần xử phạt nghiêm khắc như vậy."
Tống Kiêu Bạch lạnh giọng hỏi lại: "Quân kỷ không nghiêm, thì làm sao quản lý?"
Thang Ngũ Viên không hiểu sao lại có chút tức giận trước giọng điệu lạnh lùng của anh, không khỏi ngẩng đầu nhìn anh, cũng lạnh giọng hỏi: "Vậy có phải cậu cũng muốn phạt tôi không?"
Tống Kiêu Bạch nghe vậy nhíu mày, mím môi, im lặng một lát rồi nói: "... Hôm nay cậu được nghỉ, không phải huấn luyện chính thức, không cần chịu phạt."
Tống Kiêu Bạch dùng ngữ khí nghiêm túc lúc làm việc, Thang Ngũ Viên cảm thấy trong lòng càng bực bội hơn, không khỏi tức giận trừng mắt nhìn Tống Kiêu Bạch.
Những người xung quanh thấy cảnh tượng này, đều lén lút theo dõi, trong lòng không hẹn mà cùng nghĩ rằng hai người lại sắp đánh nhau.
Ngoài dự đoán của họ, chỉ huy trừng thiếu tướng một hồi, cũng không nói lời ác ý gì mà chỉ rảo bước rời khỏi sân tập. Chỉ huy đi rất nhanh, xem ra cơn giận vẫn chưa nguôi.
Một lát sau, vậy mà thiếu tướng lại đuổi theo, vẻ mặt xem ra còn có chút ân hận và chán nản.
Mọi người nhìn nhau, đều không nhịn được cảm thấy kinh ngạc.
...
Trên đường đến tiệc cưới, hai người im lặng suốt, không nói một lời. Tống Kiêu Bạch lái xe, Thang Ngũ Viên mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề cho Tống Kiêu Bạch cơ hội nói chuyện. Cho đến khi họ đến đám cưới của Thang Tứ Viên, cậu cũng không nói một lời nào, chỉ mở cửa bước ra ngoài.
Khi hai người đến sảnh tiệc, không khí xung quanh họ càng lúc càng lạnh, cả người như phủ một lớp băng sương vậy.
Anh em nhà họ Thang cũng không quá ngạc nhiên về cách thức chung sống giữa hai người họ. Họ vẫn luôn biết Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên là đối thủ, bây giờ nhìn bộ dạng này của hai người họ cũng không thấy kỳ quái, ngược lại đều cho rằng đó là điều đương nhiên.
Chỉ có Thang Bá Đặc và Nguyên Thu biết mối quan hệ hiện tại của hai người họ, nhìn bộ dạng này của họ, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên lần lượt chào hỏi mọi người. Một lúc sau, quả nhiên Thịnh Sầm và Thang Thất Viên đi đến hội trường. Tống Kiêu Bạch và Thịnh Sầm liếc nhìn nhau. Tống Kiêu Bạch cúi đầu nói với Thang Ngũ Viên: "Tôi sang đó trước đây."
Thang Ngũ Viên hừ nhẹ một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác. Trong lòng cậu đang chất chứa một ngọn lửa. Ngọn lửa này khác với ngọn lửa khi đối chọi gay gắt trước đây, dường như có thêm chút tủi thân và không cam lòng. Cậu cũng không thể nói rõ hay miêu tả được cảm giác này là vì chuyện gì, cậu chỉ biết khi nhớ lại giọng điệu vừa rồi của Tống Kiêu Bạch, trong lòng không khỏi tức giận, hiện tại cũng không muốn nói một lời nào với Tống Kiêu Bạch.
Tống Kiêu Bạch bất lực mỉm cười, chỉ có thể bưng chén rượu đi tìm Thịnh Sầm trước, đợi lát nữa lại quay lại dỗ dành.
Vừa rồi anh vô tình chọc giận mèo rừng nhỏ, anh phải suy nghĩ thật kỹ cách dỗ dành nó, nếu không mèo rừng nhỏ sẽ vươn cái đệm thịt nhỏ ra cào anh. Thật ra đệm thịt nhỏ rất đáng yêu, anh cũng rất thích nhìn dáng vẻ mèo rừng nhỏ duỗi móng vuốt.