Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 127
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Tống Kiêu Bạch nói chuyện xong với Thịnh Sầm, anh tìm một vòng quanh nơi tổ chức lễ cưới mà vẫn không thấy bóng dáng Thang Ngũ Viên. Cuối cùng, Nguyên Thu lén nói cho anh biết, anh mới tìm thấy Thang Ngũ Viên ở sân sau.
Thang Ngũ Viên đang đứng dưới bóng cây ở sân sau, cầm trong tay một bông hoa, bứt từng cánh từng cánh một, vẻ mặt u ám, thoạt nhìn còn có cả sự hờn dỗi.
Tống Kiêu Bạch cười trầm thấp, rồi bước tới.
Thang Ngũ Viên nhìn thấy anh thì lập tức lườm anh đầy giận dữ, lạnh lùng nói: "Cậu tới đây làm gì? Thiếu tướng Tống đã làm xong chính sự rồi thì về một mình trước đi."
Tống Kiêu Bạch im lặng nhìn cậu một lúc, rồi nói: "...Hôm nay cậu chưa cho tôi ngửi tin tức tố của cậu."
Thang Ngũ Viên nghe anh nói xong, ngay lập tức tức giận muốn đánh người. Giọng điệu của Tống Kiêu Bạch giống như cậu chỉ là một thứ "phương thuốc chữa trị" vậy. Càng nghĩ càng thấy tức, trước kia khi Tống Kiêu Bạch là đối thủ của cậu, cậu cũng chưa từng tức giận đến vậy.
Cậu cố gắng nén cơn giận trong lòng, nhìn Tống Kiêu Bạch, nói: "Muốn ngửi tin tức tố của tôi? Được thôi, gọi ba ba, gọi ba ba đi rồi tôi lập tức cho cậu ngửi."
Tống Kiêu Bạch cau mày, ánh mắt trầm xuống, mím chặt môi đi về phía cậu.
Thang Ngũ Viên vô thức lùi lại một bước, sau đó mới trấn tĩnh lại, dừng lại, khoanh tay dựa vào tường, ngẩng đầu kiêu ngạo nhìn Tống Kiêu Bạch. Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu Tống Kiêu Bạch muốn ra tay thì cậu cũng sẽ nghênh đón.
Tống Kiêu Bạch dồn cậu vào góc tường, cụp mắt nhìn cậu một lúc, sau đó bất ngờ cúi đầu thì thầm vào tai cậu, giọng trầm ấm hỏi: "Gọi cậu là tiểu tổ tông có được không?"
Mọi hành động của Thang Ngũ Viên nhất thời khựng lại, mọi sự chuẩn bị đều tan biến trong chốc lát. Vành tai cậu nóng bừng, giọng có chút hoảng loạn: "Cái gì, tiểu tổ tông gì cơ, đừng gọi bậy bạ..."
Tống Kiêu Bạch mỉm cười, vòng tay ôm cậu vào lòng, thì thầm vào tai cậu hỏi: "Tiểu tổ tông, cho tôi ngửi một chút có được không?"
Đây là lần đầu tiên Thang Ngũ Viên thấy anh nói chuyện với mình bằng giọng điệu như vậy, không khỏi có chút choáng váng. Chưa kịp trả lời thì cơ thể cậu đã phản ứng một cách chân thực nhất, bởi vì Tống Kiêu Bạch tới gần, tuyến thể của cậu tự động bắt đầu tiết ra tin tức tố.
Không còn cách nào khác, Tống Kiêu Bạch là Alpha đánh dấu cậu, đối với cậu mà nói giống như một loại hormone di động, có sức hút chết người.
Cậu ngẩng đầu nhìn đường nét xương quai hàm sắc sảo của Tống Kiêu Bạch, và cả hàng mi đang cụp xuống của anh, mỗi một thứ đều gây ấn tượng mạnh cho cậu.
Cậu cụp mắt xuống, cố gắng kiềm chế sự xao động trong lòng, trầm giọng hỏi: "Thiếu tướng Tống bây giờ không cần phải đi giải quyết công việc nữa ư? Hay là nếu tôi không cho cậu ngửi, khi về quân đội cậu cũng sẽ xử phạt tôi sao?"
Tống Kiêu Bạch cười bất lực một tiếng, hơi nghiêng đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên má cậu, dịu dàng hỏi: "Cậu là tiểu tổ tông của tôi, sao tôi dám phạt cậu chứ?"
Thang Ngũ Viên chớp mắt. Tống Kiêu Bạch mới vừa hôn gò má cậu, không phải hôn môi, cũng không phải ôm ấp, không liên quan gì đến việc chữa trị. Đáng lẽ Thang Ngũ Viên phải cảm thấy anh đã vượt quá giới hạn, nhưng trong lòng cậu lại không cảm thấy khó chịu chút nào hết. Ngược lại, hành động của Tống Kiêu Bạch lại kỳ diệu xoa dịu cơn tức giận trong lòng cậu, khiến sự tủi thân đã âm ỉ từ sáng trong lòng cậu dần tan biến.
Tống Kiêu Bạch thấy vẻ mặt cậu đã dịu đi, vươn tay vén những sợi tóc lòa xòa trên trán cậu, hôn lên trán cậu một cái, trầm giọng giải thích: "Tôi là Alpha của cậu, khi thấy Khương Thắng Lượng cầu hôn cậu, tôi khó tránh khỏi việc có chút phản ứng. Cho nên sáng nay mới có thái độ không tốt với cậu như vậy, cậu đừng giận, tôi xin lỗi, cậu tha thứ cho tôi nhé?"
Giọng Tống Kiêu Bạch trầm thấp, khàn khàn đầy quyến rũ. Tai Thang Ngũ Viên càng lúc càng nóng bừng, ngẩng đầu nhìn Tống Kiêu Bạch, chợt nghĩ ra điều gì đó, mắt sáng rực lên, không nhịn được cười nói: "Vậy là cậu ghen đấy à?... Ưm..."
Chưa kịp nói hết câu, Tống Kiêu Bạch đã nâng mặt cậu lên và hôn xuống.
Thang Ngũ Viên cảm nhận được sự mềm mại trên môi, vô thức cong môi, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Cậu thấy Tống Kiêu Bạch ghen đến đáng thương như vậy, đành miễn cưỡng giúp anh tiếp tục "chữa trị" vậy.
...
Trong bữa cơm gia đình vào buổi tối, Thang Ngũ Viên chính thức giới thiệu Tống Kiêu Bạch với gia đình, đồng thời thông báo với mọi người rằng họ sắp kết hôn. Ai nấy đều bất ngờ trước sự thay đổi trong mối quan hệ của hai người, nhưng đều nhanh chóng chấp nhận, đồng thời không ngừng vui vẻ chúc phúc cho họ.
Trên đường trở về quân đội, Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch cùng gọi điện cho cô Bạch, kể cho cô nghe chuyện của họ. Như Tống Kiêu Bạch đoán, cô Bạch nghe họ muốn kết hôn thì vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ, quả nhiên cười không ngậm được miệng. Trái tim vẫn luôn thấp thỏm của Thang Ngũ Viên cuối cùng cũng được an ủi.
Hai bên gia đình nhanh chóng bàn bạc ngày cưới. Hôn lễ diễn ra đúng như dự kiến, được tổ chức theo kế hoạch đã định trong quân đội.
Nhờ sự đồng ý trước đó của Nguyên soái, vào ngày này, tất cả mọi người trong quân đội đều đến dự lễ cưới của họ.
Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên mỗi người đều khoác lên mình bộ quân phục. Quân phục thẳng thớm, tinh thần phấn chấn. Các binh sĩ dù cảm thấy việc hai người họ kết hôn thật kỳ lạ, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng họ đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi. Trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn thay cho chỉ huy, may mắn là người đánh dấu cậu ấy là Thiếu tướng, chỉ có người ưu tú như Thiếu tướng mới xứng đáng với chỉ huy. Mọi người đều nghĩ vậy, ai nấy đều vô cùng vui mừng, hôn lễ diễn ra trong không khí hân hoan, vui vẻ.
Đứng trong đám người, Khương Thắng Lượng cuối cùng cũng hiểu ra tại sao mình lại bị Thiếu tướng phạt. Hắn âm thầm rơi nước mắt cho bản thân. Tuy có chút thất vọng, nhưng trên hết vẫn cảm thấy hạnh phúc cho thần tượng của mình vì có một cái kết đẹp.
Dưới sự chứng kiến của toàn bộ quân đoàn Kim Ưng, Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên đã hoàn thành hôn lễ của họ. Họ đã từng đổ mồ hôi, đổ máu trên mảnh đất này, nhưng cũng hoàn thành nghi lễ quan trọng nhất đời người tại đây. Mặc dù vì Thịnh Liên nên họ mới tổ chức hôn lễ ở đây, nhưng vào giây phút này, cả hai đều không hẹn mà cùng cảm thấy, hôn lễ của họ nên là như thế này.
Ban đêm, Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên cố tình để Nguyên soái Simon cho phép tất cả binh sĩ uống rượu, tạo cơ hội tốt cho Thịnh Liên. Không nằm ngoài dự đoán của họ, quả nhiên Thịnh Liên đã nhân cơ hội này hành động. Hắn phái người đi giết phó tướng, đồng thời ngụy tạo cái chết của phó tướng thành "sợ tội mà tự sát".
Trong đầu Thịnh Liên, hắn tự cho rằng mình đã diệt trừ được mối họa lớn, nhưng lại không hay biết tất cả chứng cứ giết người của hắn đều đã bị họ nắm giữ. Còn về phần phó tướng, hắn phản bội tổ quốc vốn là tội chết, hiện tại chết dưới tay Thịnh Liên cũng không phải là điều đáng tiếc.
Sau khi Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên nhận được tin báo, ăn ý liếc nhìn nhau một cái. Thịnh Sầm đang dự hôn lễ nâng chén lên, ba người đồng thời ngửa đầu uống cạn chén rượu, sau đó bình tĩnh tiếp tục hôn lễ, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Bác sĩ Đông cũng đến dự hôn lễ. Trong bữa tiệc tối đã uống quá nhiều rượu, ông kéo Thang Ngũ Viên đến nói về bệnh tình của Tống Kiêu Bạch. Vừa cảm thán Tống Kiêu Bạch đáng thương, vừa vui mừng vì sự xuất hiện của Thang Ngũ Viên. Ông liên tục nói với Thang Ngũ Viên, nhắc đi nhắc lại phương pháp chữa trị, rằng có thể chữa khỏi cho Tống Kiêu Bạch là tâm nguyện lớn nhất của ông trước khi nghỉ hưu.
Thang Ngũ Viên nghiêm túc lắng nghe từ đầu đến cuối, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn. Cho đến khi nghe Bác sĩ Đông nói về "tạo kết trong cơ thể" mới hơi biến sắc, vô thức ngẩng đầu, liếc nhìn Tống Kiêu Bạch đang cùng Tướng quân Thang uống rượu cách đó không xa.
Tống Kiêu Bạch dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, ngẩng đầu nở một nụ cười dịu dàng với cậu. Khuôn mặt tuấn tú, nụ cười dịu dàng ấy khiến trái tim Thang Ngũ Viên đập mạnh vài nhịp, hai má dần ửng hồng. Cậu vội quay mặt đi chỗ khác.
Bác sĩ Đông không nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt cậu, vẫn đang tự mình giải thích chi tiết quá trình điều trị cho cậu. Giọng điệu của ông vô cùng nghiêm túc, như thể đang điều trị cho một bệnh nhân trong bệnh viện. Thang Ngũ Viên vài lần muốn mở lời cắt ngang, nhưng cuối cùng cậu vẫn không nói gì, với hai má đỏ ửng, cậu cẩn thận nghe ông nói xong.
Tướng quân Thang và Nguyên soái Simon là đôi bạn già, gặp nhau đương nhiên rất vui vẻ. Nguyên soái Simon xem Tống Kiêu Bạch như con ruột của mình, hiện tại Thang Bá Đặc giống như thông gia của ông, hai người uống hết chén này đến chén khác. Khi đã ngà ngà say, Thang Bá Đặc không nhịn được mà bật khóc, vừa khóc vừa lẩm bẩm kể lể với Nguyên soái Simon rằng cải trắng nhà ông cứ bị "cướp" từng củ một.
Nguyên soái Simon hào phóng nói rằng, ngày mai ông sẽ gửi cho Thang Bá Đặc một xe cải trắng từ vườn rau do chính tay ông trồng. Kết quả là sau khi nghe xong, Thang Bá Đặc không những không vui mà còn hét lên: "Cải trắng của ông sao sánh được với cải trắng của tôi? Cải trắng quý giá kia là do tôi nhọc nhằn vất vả nuôi lớn, là vô giá!" Ông vừa dứt lời thì tức giận suýt nữa xông lên đánh nhau với Nguyên soái Simon. Nguyên soái Simon cũng rất giận, cải trắng của ông cũng là do ông nhọc nhằn gieo hạt chăm sóc mà có!
Trước khi hai người đàn ông say khướt này đánh nhau vì cải trắng, Nguyên Thu đã kịp kéo tai Thang Bá Đặc lôi ông đi.
Tiệc cưới dần tàn, khách khứa lần lượt ra về. Nhân vật chính đương nhiên phải về phòng tân hôn.
Tống Kiêu Bạch uống rượu, sau khi trở lại phòng tân hôn thì việc đầu tiên là đi tắm, gột rửa mùi rượu trên người. Khi từ phòng tắm bước ra, Thang Ngũ Viên cũng đã tắm xong, đang lau tóc.
Tống Kiêu Bạch đi đến sờ mái tóc còn ướt của Thang Ngũ Viên, hỏi: "Tôi lau giúp cậu nhé?"
Thang Ngũ Viên lắc đầu, cũng không ngẩng đầu nhìn anh, chỉ nói: "Không cần đâu, sắp khô rồi."
Tống Kiêu Bạch gật đầu. Trong phòng lại trở nên yên tĩnh, cả hai đều không nói gì. Họ bỗng nhiên trở thành bạn đời, cả hai đều có chút lúng túng.
Tống Kiêu Bạch ngồi bên giường một lúc, nhìn Thang Ngũ Viên đang lau tóc. Anh khẽ ho một tiếng rồi hỏi: "Bây giờ đi ngủ sao?"
Thang Ngũ Viên liếc nhìn đồng hồ, sau đó gật đầu: "Ngủ thôi, bận rộn cả ngày rồi."
Tống Kiêu Bạch nhìn về phía chiếc giường cưới đã được hai vị phụ huynh trang trí rực rỡ màu đỏ, không tự nhiên dời ánh mắt đi: "Tôi đi uống cốc nước."
Anh có chút bối rối xuống tầng dưới lấy nước lạnh từ tủ lạnh, lập tức ngửa đầu uống liền mấy ngụm. Đợi cơ thể tỉnh táo hơn một chút mới đặt cốc nước xuống. Anh nhìn chiếc cốc có kiểu dáng giống cốc đôi tình nhân bên cạnh, đứng tần ngần một lúc, rồi mới quay trở lại phòng.
Lúc đầu anh nghĩ rằng đã lâu như vậy, Thang Ngũ Viên chắc hẳn đã ngủ rồi, nên mới rón rén bước chân. Anh nhẹ nhàng đẩy tay nắm cửa, phát hiện trong phòng vẫn chưa tắt đèn, căn phòng ngập tràn hơi ấm.
Thang Ngũ Viên đang nằm trên chiếc giường đỏ rực, bởi vì vừa tắm rửa xong, gò má và cơ thể vẫn còn ửng hồng. Tay chân trắng nõn lộ ra ngoài chăn bông.
Tống Kiêu Bạch vô thức nuốt khan. Ngay lúc đang do dự không biết có nên xuống tầng uống thêm chút nước lạnh nữa không, Thang Ngũ Viên nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Tống Kiêu Bạch siết chặt tay nắm cửa, sau đó đóng cửa lại rồi bước đến.
Thang Ngũ Viên trốn trong chăn, chớp chớp đôi mắt trong veo sáng ngời, nhẹ giọng giục anh: "Cậu nhanh lên một chút, đã muộn lắm rồi."
"Cái gì, cái gì nhanh lên một chút?" Tống Kiêu Bạch không nhịn được mà nói lắp bắp.
Gương mặt Thang Ngũ Viên đỏ bừng, cố làm ra vẻ tự nhiên nhỏ giọng nói: "Tôi nghe Bác sĩ Đông nói... cái, cái chuyện đó, sẽ giúp cậu bình phục nhanh hơn. Như vậy tỷ lệ chữa khỏi sẽ càng lớn hơn, chúng ta cũng đã kết hôn rồi, tối nay là..."
Thang Ngũ Viên càng nói giọng càng nhỏ dần, cuối cùng thì không nói được nữa, tức giận trừng mắt nhìn Tống Kiêu Bạch, nói: "Rốt cuộc thì cậu có muốn hay không? Nếu không, tôi đi ngủ đây."
Tống Kiêu Bạch nhìn hai má ửng hồng của Thang Ngũ Viên, trong lòng không khỏi mềm mại hơn, như bị một vật gì đó nhẹ nhàng cào xé. Ánh mắt sâu thẳm vô thức rơi vào đôi môi ửng hồng của Thang Ngũ Viên. Do dự một chút, anh đưa ngón tay cái ra khẽ xoa rồi cúi đầu nhẹ giọng nói: "Đương nhiên là muốn, cầu còn không được ấy chứ."
Anh vừa dứt lời thì dịu dàng hôn xuống. Môi của Thang Ngũ Viên rất mềm, anh có thể cảm nhận được Thang Ngũ Viên đang căng thẳng, nhưng Thang Ngũ Viên dù căng thẳng, lại vẫn ngoan ngoãn để anh cậy mở răng môi, còn cẩn thận vòng tay ôm lấy cổ anh.
Tống Kiêu Bạch ôm chặt người trong lòng, khẽ thở dài một tiếng. Làm sao bây giờ, sau khi mèo rừng nhỏ biến thành mèo nhà chẳng những không cào người, mà còn lộ ra cái bụng nhỏ, nũng nịu đáng yêu hơn rất nhiều.