Chương 133: Hi sinh thật lớn

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 133: Hi sinh thật lớn

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Thừa Lãng khẽ nheo mắt, "Luôn sẽ có cách thôi."
Trần Thiệp bĩu môi đáp: "Nghe nói bất cứ Alpha nào dám tiếp cận Thang Lục Viên, đầu tiên sẽ bị Thang Thất Viên 'thuyết giảng' một bài về 'mối nguy của việc yêu sớm'. Sau đó, Thang Lục Viên sẽ lấy lý do làm chậm trễ việc học của em trai, túm cổ áo mà ném thẳng ra khỏi phòng học."
Hạ Thừa Lãng nghe Trần Thiệp kể xong, không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Mày còn có tâm trạng mà cười à? Mày không sợ bị ném ra khỏi phòng học sao?"
Hạ Thừa Lãng khẽ cười: "Ngược lại, chính cái tính cách này của cậu ta lại càng khiến tao cảm thấy hứng thú. Nếu tất cả Omega đều rập khuôn theo một kiểu thì còn gì là thú vị nữa?"
Trần Thiệp không ngờ hắn chẳng những không lùi bước mà còn tỏ ra hứng thú hơn, không khỏi cứng họng, hỏi: "Mày thật sự thấy cuộc sống quá nhàm chán, nhất định phải tìm chút kích thích à?"
Hạ Thừa Lãng thờ ơ nhướng mày, "Càng có tính thử thách thì chơi càng vui, không phải sao?"
"…" Trần Thiệp im lặng một lúc, không thể không nhắc nhở hắn: "Mày định theo đuổi kiểu gì đây? Trước tiên mày phải tiếp cận được cậu ta đã chứ. Vấn đề là mày không chỉ là Alpha, mà cậu ta còn vừa mới đánh mày đấy."
Hắn cố kìm lại không nói ra, rằng trong mắt Thang Lục Viên, Hạ Thừa Lãng cũng đã bị liệt vào danh sách đen. Dù sao thì những kẻ từng bắt nạt em trai Thang Lục Viên đều bị cậu ta ghét cay ghét đắng.
Hạ Thừa Lãng suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vừa rồi cậu ta có phải nói một đấm này là trả lại cho tao không?"
Trần Thiệp nhớ lại cuộc trò chuyện ban nãy, rồi gật đầu, có chút nghi hoặc nói: "Cậu ta đúng là nói như vậy. Thế nhưng tao nhớ hôm qua mày đâu có đánh Thang Thất Viên? Không phải mày chỉ mới cảnh cáo Thang Thất Viên một chút thôi sao? Tao nhớ giọng điệu của mày cũng đâu có nặng nề gì."
Hạ Thừa Lãng tiện chân đá văng một cái chai rỗng ven đường, suy nghĩ một lúc, đột nhiên hỏi: "Mày có biết chỗ nào bán thuốc giả tin tức tố không?"
Trần Thiệp đơ người ra một lát, không biết đã nghĩ đến điều gì, kinh ngạc trợn tròn mắt, vẻ mặt khoa trương: "Không phải chứ?!"
"Đúng vậy." Hạ Thừa Lãng không chút do dự gật đầu, tiếp tục bước đi, "Mày tìm cách mua cho tao một ít, ngày mai đưa tao."
Trần Thiệp đứng yên đó rất lâu không nói lời nào, một lát sau mới vội vàng đuổi kịp Hạ Thừa Lãng, nhỏ giọng cảm thán: "Mày vì muốn theo đuổi Thang Lục Viên mà hi sinh lớn thật đấy."
Hạ Thừa Lãng đút hai tay vào túi, không để tâm: "Mua được không?"
Trần Thiệp vỗ ngực, hào sảng cam đoan: "Yên tâm, cứ để đó cho tao!"
Thuốc giả Alpha và Beta đều có thể mua được ở bệnh viện và tiệm thuốc, nhưng thuốc giả tin tức tố Omega lại vô cùng hiếm. Bởi vì tin tức tố của Omega rất quý, nên giá bán cũng cực kỳ đắt đỏ và ít thấy. Hiện tại, thuốc giả tin tức tố của Omega thường được dùng để tăng thêm sự kích thích cho Beta, là thứ mà những kẻ giàu có và nổi tiếng hay mua. Trong nhóm bạn bè của Trần Thiệp cũng không ít người mua để thử, nên mặc dù hắn chưa từng tự mua bao giờ, nhưng muốn biết chỗ mua thì lại rất dễ dàng.
Hạ Thừa Lãng nhận được lời đảm bảo, không nói thêm gì nữa. Hắn cong môi, có chút mong đợi phản ứng của Thang Lục Viên.
...
Thang Lục Viên đi qua khúc ngoặt ở tòa nhà học, vừa đúng lúc đụng phải Thang Thất Viên đang bước đi vội vàng.
Thang Thất Viên vừa nhìn thấy huynh, đã vội vàng chạy tới chặn lại, giọng đầy vẻ sốt ruột: "Huynh, vừa rồi sao huynh lại không nghe em nói hết lời mà đột nhiên chạy đi mất vậy?"
Thang Lục Viên đưa tay lên lau mồ hôi trên trán đệ ấy, "Có chuyện gì thì cứ từ từ mà nói."
Thang Thất Viên ngoan ngoãn hít vài hơi, sau đó nói: "Huynh, em muốn nói với huynh là hôm qua tuy Hạ Thừa Lãng có chặn em lại, nhưng cậu ấy không hề đánh em đâu, huynh đừng hiểu lầm nhé."
Bởi vì Thang Bá Đặc và Nguyên Thu muốn rèn giũa tính tự lập cho con cái, và cũng vì Thang Bá Đặc là tướng quân, trên chiến trường có nhiều kẻ thù với lập trường đối nghịch, ông lo lắng những kẻ xấu sẽ có ý đồ bất lương với bọn trẻ. Vì vậy, những năm gần đây, ông không sắp xếp bọn nhỏ học cùng một trường.
Thang Thất Viên từ khi sinh ra đã yếu ớt hơn so với những đứa trẻ khác, vì vậy đệ ấy và Thang Lục Viên học cùng một trường. Như vậy Thang Lục Viên có thể ở gần để chăm sóc đệ ấy, nếu có chuyện gì thì có thể thông báo cho gia đình càng sớm càng tốt.
Thang Lục Viên và Thang Thất Viên đã học chung một lớp suốt mấy năm, cho đến khi chia lớp ở cấp ba mới tách ra. Hiện tại cơ thể Thang Thất Viên ngày càng tốt lên, đã không cần chăm sóc đặc biệt nữa, nhưng Thang Lục Viên đã quen với việc chăm sóc đệ ấy, lo lắng mọi chuyện của đệ ấy. Vì thế, mọi người mới nói Thang Lục Viên là một kẻ "cuồng em trai".
Thang Lục Viên nghe Thang Thất Viên nói xong, khẽ nhíu mày, nhìn một bên má bị trầy da của đệ ấy rồi hỏi: "Cậu ta không đánh em, vậy vết thương trên mặt em do đâu mà có?"
Thang Thất Viên đưa tay sờ lên má mình, nhỏ giọng giải thích: "Là lỗi của em, lúc đi đường em quá tập trung nhìn vào tờ giấy thi nên đã vô tình đụng phải một bảng quảng cáo bên đường."
Thang Lục Viên nhớ tới vừa nãy mình còn cho tên Hạ Thừa Lãng một đấm, vẻ mặt có chút sượng sùng. Cậu trầm tư một lúc rồi lại thản nhiên nói: "Mặc dù Hạ Thừa Lãng không đánh em, nhưng hôm qua cậu ta chặn em lại cũng là muốn gây phiền phức cho em. Huynh đấm cậu ta một cái cũng tốt, về sau cậu ta muốn gây phiền phức thì sẽ tìm đến huynh, chứ sẽ không đến tìm em nữa."
Thang Thất Viên lắc đầu, "Huynh, đừng lo lắng. Ngày hôm qua Thịnh Sầm đã nói với em rằng cậu ấy sẽ không để Hạ Thừa Lãng tìm em gây chuyện nữa."
Thang Lục Viên vươn tay búng một cái lên trán đệ ấy, "Em đúng là dễ bị lừa quá, cậu ta nói gì em cũng tin sái cổ."
"Em tin cậu ấy sẽ không lừa em." Thang Thất Viên nhìn khuôn mặt tuấn tú của huynh trưởng mình, có chút bất lực. Thang gia có bảy Omega, ai cũng xinh đẹp, khiến họ đi đâu cũng thu hút sự chú ý. Thế nhưng chỉ có Thang Lục Viên là ít nhận thức về bản thân nhất, luôn cho rằng Thang Thất Viên ngoan ngoãn cần được bảo vệ, mà lại xem nhẹ rằng bản thân huynh ấy cũng có một khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn, cuốn hút biết bao người.
Thang Lục Viên nhìn đôi mắt cong cong của Thang Thất Viên. Hiện tại huynh ấy và Thang Thất Viên không cùng lớp, nên huynh ấy cũng không quá quen Thịnh Sầm. Khoảng thời gian này, số lần huynh ấy nghe thấy cái tên này trong miệng Thang Thất Viên ngày càng nhiều, nên mới muốn nhắc nhở Thang Thất Viên cẩn thận một chút.
Thịnh Sầm mặc dù không làm điều gì quá đáng với Thang Thất Viên, nhưng thân là hoàng tử, hoàn cảnh lớn lên của cậu ta khá phức tạp. Huynh ấy lo lắng Thang Thất Viên quá đơn thuần, sẽ bị cậu ta lừa gạt. Tuy nhiên, nếu Thang Thất Viên đã sẵn lòng tin tưởng Thịnh Sầm, vậy thì huynh ấy cũng sẵn lòng tin tưởng vào ánh mắt của em trai mình.
Thang Thất Viên lon ton chạy đến máy bán hàng tự động gần đó mua ba chai đồ uống, đưa cho Thang Lục Viên một chai rồi nói: "Huynh à, hôm nay huynh không cần đợi em sau khi tan học đâu, em sẽ ở lại dạy bù cho Thịnh Sầm."
Thang Lục Viên nhận đồ uống rồi uống một ngụm. Mặc dù huynh ấy lo lắng cho Thang Thất Viên, nhưng sẽ không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của đệ ấy, nên cũng không phản đối. Chỉ là nhìn hai chai nước trong tay Thang Thất Viên, huynh ấy nhíu mày hỏi: "Chai kia là cho ai thế?"
Thang Thất Viên mím môi cười, "Cho Thịnh Sầm. Hôm qua khi em bị thương, là cậu ấy đưa em đi bệnh viện, em muốn cảm ơn cậu ấy."
Thang Lục Viên vặn chặt nắp chai trong tay, lạnh nhạt nói: "Cảm ơn cậu ta? Vậy em nói cho huynh biết, sở dĩ hôm qua mặt em bị thương là do đang nghiêm túc xem bài thi của ai vậy?"
Thang Thất Viên có thành tích tốt, cho dù sai chỗ nào trong đề thì cũng sẽ hỏi giáo viên giải đáp ngay trên lớp. Chắc chắn sẽ không vừa đi đường vừa xem bài thi, trừ phi là đang vội vàng kiểm tra lỗi sai cho Thịnh Sầm.
Thang Thất Viên chột dạ vuốt tóc, nhìn chằm chằm huynh ấy.
Thang Lục Viên cảm thấy có chút tiếc rèn sắt không thành thép, đưa tay nhéo má Thang Thất Viên một cái. Huynh ấy không dùng nhiều sức, cũng không chạm vào bên má bị thương của đệ ấy, nói: "Nếu không phải vì cậu ta, mặt của em có bị thương thành ra thế này không?"
Thang Thất Viên biết huynh thương đệ ấy, nên không tránh né, mặc kệ Thang Lục Viên bóp mặt mình, nhẹ giọng nói: "Em không trách cậu ấy, là do bản thân em không cẩn thận."
Thang Lục Viên nhếch miệng, bất lực buông tay: "Tùy em vậy, huynh lên lớp đây."
"Vâng." Thang Thất Viên ngoan ngoãn vẫy tay với huynh ấy.
Thang Lục Viên bất lực thở dài, xoay người trở về phòng học. Hiện tại là lúc ra chơi, trong phòng học ồn ào vô cùng. Huynh ấy về chỗ ngồi, lấy sách ra đặt lên bàn.
Chỗ ngồi của huynh ấy gần cửa sổ, có thể nhìn thấy sân trường bên dưới. Sau khi lấy sách vở cho ca học sau ra, huynh ấy tùy ý nhìn ra phía ngoài, liền thấy Hạ Thừa Lãng.
Hạ Thừa Lãng đang đi về phía tòa nhà học, đồng phục học sinh khoác hờ trên vai hắn, vẻ mặt lơ đãng. Chuông báo vào lớp sắp vang lên, mọi người trên sân chơi đều vội vã chạy về tòa nhà học, chỉ có hắn vẫn không nhanh không chậm, bước đi vững vàng.
Thang Lục Viên chỉ nhìn một chút rồi thu ánh mắt lại, nhìn thẳng về phía trước chờ vào lớp.
Chỉ chốc lát sau, tiếng chuông reo lên, giáo viên bước vào. Mọi người vội vàng trở về chỗ ngồi của mình, cả phòng học ồn ào im bặt trong phút chốc. Thang Lục Viên đứng dậy cùng mọi người chào thầy giáo. Sau khi ngồi xuống, Hạ Thừa Lãng vừa đúng lúc đi lên tầng hai, khi đi ngang qua cửa, ánh mắt của Thang Lục Viên vừa vặn chạm phải hắn.
Hắn nhìn thấy Thang Lục Viên thì dừng bước, khẽ nhướng mày. Gió thổi làm mái tóc hắn có chút rối, trông có vẻ phóng túng.
Thang Lục Viên khẽ nhướng mắt, ánh mắt lạnh nhạt dời đến khóe miệng Hạ Thừa Lãng. Tuy Hạ Thừa Lãng này trông cà lơ phất phất, nhưng lại có khuôn mặt tuấn tú ngây thơ, gương mặt phúng phính còn vương nét trẻ con. Lúc này, miệng hắn đang bị thương, nom có vẻ rất đáng thương.
Hạ Thừa Lãng thấy Thang Lục Viên đang nhìn sang, cố ý đưa tay lên xoa xoa khóe miệng, giả vờ như bị đau mà hít sâu một hơi.
Vẻ mặt Thang Lục Viên không thay đổi, nhưng mày lại khẽ nhăn lại.
Hạ Thừa Lãng nhếch miệng cười, lộ ra hai chiếc răng nanh. Ánh mắt hắn ôn hòa, không có chút tức giận nào vì bị đánh, ngược lại còn vẫy tay với Thang Lục Viên.
Thang Lục Viên mím môi, mặt không đổi sắc rũ mắt xuống, không để ý đến nụ cười của hắn.
Hạ Thừa Lãng tặc lưỡi, thầm nghĩ: Đúng là lạnh như băng mà.
Có điều hắn lại không hề cảm thấy thất vọng, trong mắt còn hiện lên ý cười. Ánh mắt hắn lưu lại trên mặt Thang Lục Viên trong chốc lát, rồi mới sải bước lướt qua lớp 3/2. (*)
(*) Ở Trung Quốc thì tên lớp = năm học + số, Thang Lục Viên học lớp 12 (năm 3), lớp số 2 nên mình để tên lớp là 3/2.
Lớp học của hắn là 3/3, nằm ngay bên cạnh phòng học của Thang Lục Viên. Chỉ là trước đây hắn đến trường quá ít, mà cho dù có đến trường thì phần lớn thời gian cũng là ngủ, nên trước đó hắn mới chưa từng gặp qua Thang Lục Viên lần nào.
Chờ hắn đi xa, Thang Lục Viên ngẩng đầu khỏi cuốn sách, nhìn bóng lưng hắn, khẽ nhíu mày.
Hai bạn học nữ phía sau Thang Lục Viên trốn sau những cuốn sách, nhỏ giọng trò chuyện.
"Người vừa đi qua cửa là Hạ Thừa Lãng học lớp bên cạnh phải không?"
"Đúng vậy, cậu ấy rất đẹp, cười lên cũng rất đáng yêu. Không biết vừa rồi cậu ấy cười với ai trong lớp chúng ta nữa, thật đáng ngưỡng mộ."
"Lúc cậu ấy cười đúng là rất đáng yêu, nhưng đã đến giờ học rồi, sao cậu ấy không vội vã chút nào vậy? Tôi thấy cậu ấy thong dong như vừa tan học. Đi trễ lâu như vậy, giáo viên của cậu ấy chắc sẽ không cho vào lớp mất."
"Sao cậu ấy phải vội chứ? Cậu ấy không học thì giáo viên cũng không quản được đâu."
"Ôi, Hạ hoàng hậu thật sự rất đáng thương. Giới quý tộc đều biết hiện tại bệ hạ ngày càng sủng ái phu nhân Trăn Vi, địa vị của hoàng hậu cũng ngày càng thấp. Nhưng con cháu nhà ngoại của hoàng hậu cũng chẳng biết phấn đấu gì, danh tiếng hiện tại của Tam hoàng tử ngày càng mạnh, nghe nói mấy ngày trước còn đoạt được giải thưởng gì đó. Thế nhưng Thịnh Sầm và Hạ Thừa Lãng thì lại ngược lại, chẳng những không thành tài, mà còn gây họa khắp nơi, gây thêm phiền phức cho Hoàng hậu. Đúng là đáng lo thay."
"Cậu điên rồi sao? Dám bàn chuyện hoàng gia. Tôi mặc kệ, tôi sẽ giả vờ không nghe thấy gì. Nếu có xảy ra chuyện gì thì đừng nói tôi biết đấy."
"Được rồi, được rồi... Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, cậu đừng nói cho người khác nhé..."
....
Âm thanh của hai bạn học phía sau Thang Lục Viên nhỏ dần. Huynh ấy khẽ cụp mắt xuống, tiếp tục chuyên tâm nghe giảng.
Chuyện Hạ gia và bệ hạ, huynh ấy cũng nghe ba ba nói qua một chút. Nhưng những chuyện này không liên quan gì đến huynh ấy, Hạ Thừa Lãng cũng không liên quan đến huynh ấy.