Chương 134: Giăng bẫy

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 134: Giăng bẫy

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm sau, tan học, Thang Thất Viên vẫn muốn ở lại phụ đạo cho Thịnh Sầm, nên Thang Lục Viên về trước một mình. Dù sao thì lát nữa Thịnh Sầm cũng sẽ đưa Thang Thất Viên về nhà.
Thang Lục Viên mua một ly trà sữa ở cổng trường. Bà Vương đã bán trà sữa ở đây nhiều năm, tuy không phải là thương hiệu lớn nhưng hương vị đậm đà, ngọt ngào, nên mỗi lần đi ngang qua Thang Lục Viên đều thích mua một ly.
Vì Thang Lục Viên là khách quen nên bà Vương luôn thêm rất nhiều topping cho cậu. Thang Lục Viên cảm ơn bà, trên gương mặt lạnh lùng khẽ nở một nụ cười.
Cậu cầm ly trà sữa, còn chưa kịp uống một ngụm, vừa đi qua khúc cua thì nghe thấy tiếng xô đẩy. Cậu chỉ dừng lại một chút rồi tiếp tục đi về phía trước, không để tâm. Học sinh cấp ba ở độ tuổi huyết khí phương cương, việc kéo bè kết phái, xích mích là điều khó tránh khỏi. Không ít học sinh tìm chỗ đánh nhau sau khi tan học, cậu cũng đã sớm quen với cảnh này.
(*) huyết khí phương cương: tuổi mà tinh lực tràn đầy, tính tình nhiệt huyết, dễ nóng nảy, dễ làm sai.
Cậu đi thêm hai bước, bỗng nhiên dừng lại, lông mày bất giác nhíu chặt.
Mũi cậu khẽ động đậy, một mùi tin tức tố nhàn nhạt của Omega truyền đến. Hương thơm ngọt ngào dễ chịu, còn ngọt hơn mùi hương Omega thông thường một chút. Cùng với mùi hương này, còn có vài mùi Alpha nồng đậm. Nếu ở trong đó thật sự có Omega, chắc chắn sẽ không chịu nổi sự tác động mạnh mẽ của tin tức tố đậm đặc như vậy.
Thang Lục Viên bước vào trong vài bước, càng đi, mùi hương càng nồng. Cậu nhíu mày sâu hơn. Cậu ghét nhất là Alpha lợi dụng ưu thế thể chất để bắt nạt Omega. Ước mơ lớn nhất của cậu là giúp Omega phá vỡ nhược điểm cơ thể yếu ớt, trở nên mạnh mẽ hơn, không còn phải nương tựa vào Alpha. Vì thế, cậu đặc biệt căm ghét những chuyện như vậy.
Cậu với vẻ mặt nghiêm túc tiếp tục bước vào, cho đến khi đi hết lối, quả nhiên thấy vài Alpha đang vây quanh một người. Người kia đang ngồi xổm trên mặt đất. Thang Lục Viên bị nhóm người che khuất tầm mắt, không thấy rõ dáng vẻ của hắn, nhưng có thể ngửi thấy mùi hương Omega nồng đậm trên người hắn.
Nghe thấy tiếng bước chân, đám người lần lượt quay đầu lại. Tên đàn ông cầm đầu nhìn thấy Thang Lục Viên, thoáng chốc lộ ra vẻ mặt sửng sốt, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, trưng ra bộ dạng lưu manh vô lại, quan sát Thang Lục Viên từ trên xuống dưới vài lần, "Có chuyện gì? Không thấy bố mày đang bận à?"
Mấy người này thân hình cao lớn thô kệch, nhìn quần áo và tuổi tác thì hẳn không phải học sinh trong trường mà là người ngoài xã hội. Còn Omega đang ngồi xổm dưới đất thì mặc đồng phục cấp ba Hoàng Hàm, chắc chắn là học sinh của trường.
Thang Lục Viên nhìn biểu tượng trên đồng phục của Omega, mày càng nhíu chặt hơn, giọng điệu lộ rõ vẻ chán ghét, "Mấy người chúng mày đều là người trưởng thành rồi mà còn bắt nạt một học sinh, hơn nữa lại là một Omega, mấy người không biết xấu hổ sao?"
"Liên quan gì tới mày?" Tên đàn ông kia thô lỗ cười lạnh: "Bố mày sống lâu như vậy, còn chưa học được chữ xấu hổ viết như thế nào!"
Thang Lục Viên lạnh lùng nhìn hắn một cái, không hề tức giận vì những lời lẽ thô tục của hắn ta. Cậu lấy điện thoại di động ra, khẽ vẫy vẫy, giọng điệu bình thản: "Vừa rồi tao đã báo cảnh sát, cảnh sát sẽ tới ngay lập tức thôi."
Hôm nay trời nóng nực, cậu lười động thủ. Hơn nữa, trong tay cậu còn đang cầm ly trà sữa bà Vương vất vả pha. Nếu đánh nhau, chắc chắn sẽ làm đổ, ly trà sữa ngon như vậy không thể lãng phí.
Mấy tên đàn ông kia nghe cậu nói vậy thì lập tức sợ hãi, nhìn nhau. Sau đó, tên cầm đầu nhổ nước bọt, chỉ vào Thang Lục Viên hung tợn nói: "Tên nhóc chết tiệt, mày chờ đó cho tao, có thời gian bố mày sẽ tìm mày tính sổ sau."
Hắn vẫy tay với những kẻ phía sau, "Đi!"
Đám người phía sau theo hắn, vừa đi vừa chửi vài câu thô tục rồi nhanh chóng rời khỏi con hẻm tối.
Thang Lục Viên cất điện thoại. Bọn chúng rời đi nhanh chóng cũng đỡ phiền phức. Cậu cúi xuống, vươn tay về phía Omega đang ngồi xổm dưới đất, "Đứng lên được không?"
Omega do dự một chút, rồi đưa tay đặt vào lòng bàn tay cậu, nắm chặt lấy.
Thang Lục Viên sửng sốt một lúc, bàn tay của Omega này vậy mà còn lớn hơn tay cậu rất nhiều, cứ như đang kìm chặt tay cậu vậy. Mà sức lực của Omega này còn lớn hơn Omega bình thường. Cậu nhíu mày, dùng sức mới kéo được người dậy.
Sau khi Omega đứng dậy, cậu phát hiện ra Omega này không chỉ có bàn tay to hơn mình mà còn cao hơn cả mình. Cậu phải hơi ngước lên mới có thể nhìn rõ khuôn mặt của Omega.
Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của Omega, vẻ mặt Thang Lục Viên khẽ thay đổi, cậu nhíu mày, "Là cậu?"
Hạ Thừa Lãng nhìn cậu, cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc tương tự, sau đó chậm rãi nở một nụ cười ngượng ngùng, giọng điệu cảm kích: "Bạn học Thang, cảm ơn cậu đã cứu tôi. Nếu như cậu không đột nhiên xuất hiện thì tôi thật sự không biết phải làm sao bây giờ."
Thang Lục Viên sững sờ nửa giây. Sau khi xác nhận mùi hương Omega đúng là đến từ người hắn, cậu không khỏi kinh ngạc hỏi: "Cậu là Omega?"
Hạ Thừa Lãng nghe cậu hỏi, vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ ngửi mùi tin tức tố trên người mình. Sau khi ngửi thấy hương vị Omega trên người mình, hắn chột dạ nhìn Thang Lục Viên, lộ ra vẻ xoắn xuýt. Lát sau, hắn như hạ quyết tâm, mím môi rồi nói: "Nếu đã bị cậu phát hiện, tôi cũng ăn ngay nói thật, tôi là một Omega..."
Thang Lục Viên nhìn khuôn mặt góc cạnh và dáng người cao lớn của hắn, không khỏi có chút kinh ngạc. Vẻ ngoài của Omega bình thường tương đối mềm mại, tứ chi cũng mảnh khảnh hơn, một Omega có vẻ ngoài cường tráng như hắn thật sự rất hiếm gặp.
"…Cậu không phải là Alpha sao?" Cậu không khỏi ngạc nhiên. Nhiều năm như vậy, mọi người đều biết người thừa kế Hạ gia là Alpha, sao giờ lại đột nhiên biến thành Omega rồi?
Hạ Thừa Lãng mấp máy môi, cúi đầu không nhìn vào mắt Thang Lục Viên, trầm giọng giải thích: "Cậu cũng biết ba mẹ tôi qua đời sớm, trong nhà chỉ còn lại ông nội với tôi. Ông nội lo tôi bị bắt nạt, vì muốn bảo vệ tôi nên mới tuyên bố ra bên ngoài tôi là Alpha..."
Hạ Thừa Lãng lập tức dừng lại đúng lúc, không nói thêm nữa, nhường chỗ cho trí tưởng tượng của người khác.
Thang Lục Viên gật đầu, không hỏi thêm gì nữa. Đây đều là chuyện liên quan đến gia tộc và bệ hạ, cậu với Hạ Thừa Lãng cũng không thân thiết đến mức có thể nói chuyện thầm kín cá nhân. Hơn nữa, ngày hôm qua cậu và Hạ Thừa Lãng vẫn còn là người xa lạ, hôm nay cũng chỉ nói thêm vài câu hơn người xa lạ một chút. Huống chi, khóe miệng Hạ Thừa Lãng vẫn còn vết thương do chính tay cậu gây ra hôm qua.
Suy cho cùng, đối với cậu, Hạ Thừa Lãng chỉ là một người không quan trọng, là Alpha hay Omega đều không liên quan gì tới cậu.
"Tôi sẽ giúp cậu giữ bí mật." Vốn dĩ Thang Lục Viên không phải người nói nhiều, đã vô tình biết được bí mật của Hạ Thừa Lãng thì cậu cũng tự động giữ kín.
"Ừ." Hạ Thừa Lãng mỉm cười. Thang Lục Viên dường như còn dễ gần hơn hắn tưởng. "Đúng rồi, cậu vừa mới nói cảnh sát sẽ tới ngay lập tức..."
"Tôi lừa bọn họ thôi." Thang Lục Viên vươn tay nhặt cặp sách dưới đất, phủi bụi rồi ném vào trong ngực hắn, nhướng mắt hỏi: "Tôi đi được chưa?"
Hạ Thừa Lãng lắc đầu, lộ ra vẻ yếu ớt, "Chân tê..."
Một Omega bị một đám Alpha và Beta bao quanh lâu như vậy, tê chân là chuyện bình thường.
Thang Lục Viên do dự một lúc, hỏi: "Muốn tôi cõng cậu hả?"
Hạ Thừa Lãng nhìn cơ thể còn nhỏ hơn mình một chút, rất có lương tâm lắc đầu nói: "Không cần, để tôi đi từ từ, tôi tự đi được."
Thang Lục Viên nhìn vầng trán lấm tấm mồ hôi của hắn, trong lòng có chút thương hại. Trong số các huynh đệ của cậu cũng có người đang giả làm Beta, nên cậu biết việc đó vất vả đến mức nào. Giả làm Beta đã không dễ dàng chút nào, mà Hạ Thừa Lãng còn giả làm Alpha nhiều năm như vậy lại càng không dễ. Cậu nghĩ rồi đưa ly trà sữa trong tay qua, có chút cứng nhắc nói: "Cho cậu uống."
Hạ Thừa Lãng nhìn thấy ly trà sữa thì có chút ngạc nhiên, sau đó khóe miệng hơi cong lên, nhận lấy ly trà sữa, "Cảm ơn."
Hắn cắm ống hút vào ly, cúi đầu nhấp một ngụm. Trà sữa 100 đường 100 đá. Không ngờ Thang Lục Viên nhìn qua lạnh như băng, khẩu vị lại giống như một đứa trẻ con vậy. Hắn không nhịn được cười, đưa ly trà sữa qua, cố ý nhìn Thang Lục Viên mỉm cười hỏi: "Ngon lắm, cậu có muốn uống một ngụm không?"
Thang Lục Viên nhìn ống hút mà hắn đã chạm qua, bình tĩnh lắc đầu, "Không cần."
Hạ Thừa Lãng nhìn đôi tai trắng nõn của cậu phủ một tầng hồng phấn, hài lòng thu lại ly trà sữa, ý cười càng sâu. Lần đầu tiên trêu chọc mỹ nhân lạnh lùng như vậy, cảm giác thật tốt.
"Tôi đi trước." Thang Lục Viên nói. Dù sao cậu và Hạ Thừa Lãng cũng không quen biết, ở lại đây cũng chẳng còn gì để nói. Nếu Hạ Thừa Lãng đã an toàn, cậu cũng có thể đi rồi.
Hạ Thừa Lãng hoảng hốt, vội vàng vươn tay giữ chặt cậu. Sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng kia liếc qua, hắn mới vội vàng buông tay ra, "Ừm... Còn có một việc muốn nhờ cậu giúp đỡ..."
"Chuyện gì?" Thang Lục Viên ngẩng đầu nhìn hắn. Đứng gần như vậy, thân hình cao lớn của Hạ Thừa Lãng càng dễ nhận thấy, cao hơn cậu nửa cái đầu.
Hạ Thừa Lãng rất hài lòng với khoảng cách giữa hai người họ. Alpha khó có thể tiếp cận Thang Lục Viên trong bán kính một mét sao? Hiển nhiên là hắn đã vượt qua giới hạn an toàn này.
Hai tay hắn cọ cọ trên quần áo, nhìn qua có chút khẩn trương: "Quần áo của tôi bị bẩn, trên người còn dính mùi hương của Alpha. Về nhà với cái dạng này, ông nội sẽ lo lắng."
Thang Lục Viên ngước mắt nhìn kỹ hắn. Quần áo hắn dính chút bụi, tóc cũng rối, trên người còn vương mùi Alpha. Bộ dạng này mà về nhà, đúng thật là sẽ khiến ông nội lo lắng.
"Tôi muốn tắm rửa rồi về nhà..." Hạ Thừa Lãng ôm tâm lý muốn thử một lần mở lời. Hắn nói với vẻ do dự, ấp a ấp úng, ánh mắt lại tràn ngập mong đợi nhìn về phía Thang Lục Viên.
Trần Thiệp đã giúp hắn điều tra rõ ràng. Nhà của tướng quân Thang cách trường học rất xa, nên khi Thang Lục Viên học lớp mười một, tướng quân Thang đã mua cho cậu và Thang Thất Viên một căn nhà gần đó để bọn họ chuyển tới ở.
Đáng tiếc Thang Lục Viên không hề nghĩ đến căn nhà riêng của mình. Cậu cho rằng vừa rồi tiền của Hạ Thừa Lãng đã bị nhóm người kia cướp đi, nên hắn mới ngại mở lời vay tiền, nói chuyện ấp a ấp úng.
Cậu không do dự, lấy ví tiền từ trong ba lô ra, đưa cho Hạ Thừa Lãng, nói: "Cậu tìm chỗ tắm rửa ở gần đây đi, rồi mua một bộ quần áo khác để thay."
"…" Hạ Thừa Lãng cầm ví tiền của cậu im lặng một hồi, rồi lại nhét ví tiền về lại trong tay cậu, nói: "Trên người tôi có tiền, chỉ là tôi không quen tắm ở chỗ công cộng, tôi lo người khác sẽ phát hiện ra chuyện tôi là Omega. Cậu... tôi nghe nói nhà cậu ở gần đây, cậu cho tôi mượn phòng tắm để tắm rửa được không?"
Thang Lục Viên cau mày suy nghĩ một lúc, dường như đang cân nhắc việc có nên đưa Hạ Thừa Lãng về nhà hay không.
Hạ Thừa Lãng quan sát vẻ mặt của cậu, mở lời đúng lúc, "Ông nội lớn tuổi, cơ thể càng ngày càng không tốt. Nếu như biết tôi bị bắt nạt ở trường học, nhất định sẽ rất lo lắng cho tôi..."
Thang Lục Viên trầm ngâm một lát. Dù sao Hạ Thừa Lãng là Omega, đưa về nhà cũng không sao. Hôm qua cậu đánh Hạ Thừa Lãng, ít nhiều cũng là do cậu có chút kích động. Lần này coi như là đền bù cho Hạ Thừa Lãng. Từ trước đến giờ cậu không quen nói lời xin lỗi, chỉ thích dùng hành động để thể hiện sự áy náy. Về phần Hạ Thừa Lãng, nếu hắn về nhà với cậu mà có ý đồ khác, muốn nhân cơ hội trả thù cậu, cậu cũng tự tin rằng chí ít có thể đánh hòa với hắn.
Cậu mấp máy môi, nhìn Hạ Thừa Lãng, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, "Vậy... Được thôi, nhà tôi rất gần, đi bộ năm phút đồng hồ là đến."
"Cảm ơn." Trong mắt Hạ Thừa Lãng ẩn chứa sự kinh ngạc xen lẫn vui sướng, giọng nói mang theo vài phần vui mừng. Omega lạnh lùng nhưng lương thiện này thật sự đáng yêu.