Chương 135: Theo về nhà

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 135: Theo về nhà

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Lục Viên quay người đi trước, Hạ Thừa Lãng theo sau cậu. Bầu trời hôm nay có chút u ám, xa xa mây đen cuồn cuộn, nhưng tâm trạng Hạ Thừa Lãng lại rất phấn chấn, khóe môi cong lên một nụ cười mãn nguyện, bước đi khoan thai.
Đi được vài bước, hắn chợt nhớ ra hiện tại bản thân là một Omega yếu ớt, hơn nữa còn là một Omega vừa bị một nhóm Alpha bao vây.
Hắn nghĩ tới dáng vẻ của những Omega từng quyến rũ hắn ngày trước, cặp mắt đảo quanh.
Hắn dừng bước, đầu tiên nhìn Thang Lục Viên, sau đó vừa đấm chân vừa làm giọng: "Lục Viên, cậu chờ mình một chút, mình bị run chân, đi không nổi."
Thang Lục Viên dừng bước, nghe xưng hô của hắn, cậu ngẩn người một lát vì chưa quen, nhưng chỉ mím môi không nói gì thêm, chỉ khẽ nhíu mày quay đầu nhìn Hạ Thừa Lãng. Dường như cậu cũng không biết nên đối mặt với lời than vãn bất ngờ này của Hạ Thừa Lãng như thế nào, hay đúng hơn là sự làm nũng.
Cậu không quen với việc an ủi người khác, im lặng một lúc rồi nói: "Cũng sắp đến rồi, cậu... cố gắng thêm chút nữa."
Hạ Thừa Lãng mỉm cười thích thú ngắm nhìn sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt cậu. Mỗi một thay đổi trên khuôn mặt băng giá của Thang Lục Viên đều trở nên sống động và đẹp đẽ.
Hắn uống hết cốc trà sữa trong tay, lắc lắc chiếc cốc rỗng về phía Thang Lục Viên, nói với giọng điệu đáng thương: "Uống xong rồi, thùng rác xa quá..."
"..." Thang Lục Viên liếc mắt nhìn thùng rác cách đó một mét, hơi cụp mắt, nhận lấy cốc trà sữa từ tay Hạ Thừa Lãng, lặng lẽ đi đến thùng rác vứt vào.
Hạ Thừa Lãng vẫn luôn mỉm cười nhìn cậu. Lúc cậu quay về, Hạ Thừa Lãng đưa tay sờ trán, yếu ớt nói: "Lục Viên, tôi hơi choáng váng vì nắng."
Thang Lục Viên ngẩng đầu nhìn mây đen trên bầu trời, vươn tay lấy mũ lưỡi trai trên đầu mình xuống, đội lên đầu Hạ Thừa Lãng, "Được rồi, chúng ta đi nhanh lên."
Giọng điệu của cậu không hề sốt ruột hay khó chịu, chỉ là thúc giục với vẻ mặt không cảm xúc. Khi đi về phía trước, rõ ràng tốc độ đã chậm hơn nhiều, hai tay cậu đút trong túi, bóng lưng mảnh khảnh in dài trên nền đất dưới ánh chiều tà.
Hạ Thừa Lãng chậm rãi chỉnh lại mũ trên đầu, đưa tay sờ lên ngực. Không hiểu sao hắn lại cảm thấy mình bị 'thính' của cậu ấy làm cho rung động, nên làm thế nào đây?
Chẳng trách Trần Thiệp từng nói, có không ít Omega, khi nghe Thang Lục Viên muốn tìm một Omega làm bạn đời, đều tranh giành nhau muốn ở bên cạnh Thang Lục Viên, dù cho với trình độ y học hiện nay, việc Omega ở bên Omega vẫn là một chuyện rất kỳ lạ thì bọn họ cũng không hề chùn bước.
Lần này Hạ Thừa Lãng không tiếp tục trêu chọc cậu nữa, ngoan ngoãn theo sau Thang Lục Viên, về chỗ ở của cậu.
Căn hộ nơi Thang Lục Viên ở là một căn hộ hai phòng ngủ giản dị, khu vực xung quanh an toàn, yên tĩnh. Trên cửa của hai phòng ngủ có treo hai tấm biển phân biệt rõ ràng, một cái vẽ sáu vòng tròn, một cái vẽ bảy vòng tròn.
Hạ Thừa Lãng yên lặng đếm số vòng tròn, "..." Quả thực rất đơn giản và dễ hiểu.
Thang Lục Viên nhìn thấy hắn nhìn chằm chằm vào hai tấm biển, hơi ngượng ngùng giải thích: "Là em trai tôi vẽ."
Giọng Thang Lục Viên trầm ấm, mềm mại và rất dễ nghe, Hạ Thừa Lãng không khỏi mỉm cười: "Rất đáng yêu."
Thang Lục Viên chỉ tay về phía phòng tắm: "Phòng tắm ở chỗ đó, đồ dùng tắm rửa tôi đã chuẩn bị sẵn cho cậu, đặt trên kệ bên cạnh."
Hạ Thừa Lãng gật đầu, đi thẳng vào phòng tắm để tắm.
Thang Lục Viên đứng trong phòng khách suy nghĩ một lát, trở về phòng tìm một chiếc quần lót mới, gõ cửa, rồi đưa tay qua khe cửa cho hắn: "Cái này mới."
Hạ Thừa Lãng mở cửa. Hắn đã cởi áo, trên người chỉ mặc một chiếc quần, lỏng lẻo treo ở eo, lộ ra cơ bụng cường tráng.
Thang Lục Viên nhìn hắn đột nhiên mở cửa, không khỏi giật mình. Nhìn thấy hắn cởi trần, cậu ngượng ngùng quay mặt đi. Mặc dù Hạ Thừa Lãng là Omega giống cậu, nhưng dáng người dường như còn đẹp hơn cả các Alpha bình thường. Mới chỉ mười mấy tuổi mà người đã có cơ bắp, những đường nét cơ bắp mang vẻ trẻ trung đặc trưng của thiếu niên, trông rất đẹp mắt.
Hạ Thừa Lãng dùng ngón tay móc vào mép quần lót, cầm lên xem xét, khóe môi cong lên: "Làm sao bây giờ? Hình như quần lót... hơi nhỏ."
Ánh mắt Thang Lục Viên lướt nhanh qua vòng hông của hắn, ước lượng qua loa một chút, đúng là kích thước không phù hợp lắm. Cậu không nghĩ ngợi nhiều, hỏi: "Cậu mặc cỡ nào?"
Nụ cười trên mặt Hạ Thừa Lãng càng rạng rỡ, không chút do dự nói ra số đo khiến đàn ông thấy kiêu hãnh.
Đáng tiếc Thang Lục Viên không hề ý thức được vấn đề này mờ ám đến mức nào. Sau khi nghe đáp án, cậu gật đầu với vẻ mặt không đổi sắc, một lần nữa đóng cửa lại cho hắn.
Hạ Thừa Lãng nhìn cánh cửa đóng chặt, như có gì đó nghẹn ở cổ họng, không khỏi lắc đầu thở dài. Rõ ràng là một cơ hội tốt để tán tỉnh, nhưng vẻ mặt lạnh lùng băng giá của Thang Lục Viên lại có thể phá tan mọi bầu không khí mờ ám, không để lại chút gì hết lần này đến lần khác.
Hắn cởi quần áo, mở vòi sen, tiếng nước chảy ào ào. Dòng nước ấm áp chảy xuôi trên mặt hắn, thật thư thái.
Chất giả pheromone Trần Thiệp tìm cho hắn là loại cao cấp, khác với loại thông thường chỉ dùng bên ngoài da. Chất giả dạng này cần uống, sau khi uống thuốc, hiệu quả có thể kéo dài hai ngày, không như chất giả dạng thông thường sẽ hết tác dụng sau khi tắm.
Hắn cầm sữa tắm trên kệ lên nhìn. Sữa tắm mùi bạc hà, dùng lên người có cảm giác sảng khoái. Hắn không khỏi mỉm cười, quả thật rất giống con người Thang Lục Viên, mát lạnh và sảng khoái.
Hắn tắm sạch sẽ, tắt vòi sen. Vừa đưa tay lên lau những giọt nước trên mặt, liền nghe tiếng Thang Lục Viên gõ cửa lần nữa. Sau khi hắn cho phép, một chiếc quần lót mới tinh, còn chưa bóc tem, được đưa vào.
Toàn bộ thân người Thang Lục Viên vẫn ở bên ngoài, cánh cửa chỉ hé một khe vừa đủ để luồn tay vào, giọng điệu bình tĩnh: "Của cậu đây."
Hạ Thừa Lãng ngẩn người một chút, đưa tay nhận lấy đồ lót, mở ra. Cỡ chiếc quần lót này đúng là cỡ hắn vừa nói, chắc hẳn Thang Lục Viên vừa đi mua ở siêu thị tầng dưới.
Hạ Thừa Lãng không khỏi mỉm cười, thật là một bất ngờ ngoài dự kiến. Lúc đầu hắn chỉ muốn trêu chọc Thang Lục Viên một chút, không nghĩ tới Thang Lục Viên trông lạnh lùng như băng, vậy mà lại đi mua đồ lót mới cho hắn.
Xem ra đúng thật như Trần Thiệp nói, Thang Lục Viên là một kẻ cuồng em trai. Nếu không phải trước đây hắn chọc giận Thang Thất Viên, thì Thang Lục Viên đã không tức giận đánh hắn. Hắn nhíu mày, có lẽ hắn phải tìm Thang Thất Viên để xin lỗi.
Hắn nhanh chóng mặc đồ lót, quấn vội một chiếc khăn tắm quanh eo rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Trời tối tự lúc nào, tiếng gió rít qua kẽ lá bên ngoài.
Bên ngoài gió rít gào, Thang Lục Viên yên lặng ngồi trên sofa đọc sách, không hề bị ảnh hưởng. Nghe tiếng cửa phòng tắm mở, cậu hơi ngẩng đầu, nhìn thấy nửa thân trên trần trụi của Hạ Thừa Lãng, ánh mắt khẽ lay động.
Hạ Thừa Lãng mỉm cười dịu dàng với cậu, vẻ mặt vô hại: "Tôi tắm xong thường thích đợi hơi ẩm trên người khô hết rồi mới mặc quần áo, cậu không phiền chứ?"
Thang Lục Viên lạnh nhạt lắc đầu: "Không sao."
Hạ Thừa Lãng thản nhiên ngồi xuống bên cạnh, nói với giọng trầm: "Quần lót rất vừa vặn, cám ơn cậu."
Giọng hắn còn vương hơi nước, xen lẫn chút khàn khàn mơ hồ, nhưng Thang Lục Viên không hề lay động, chỉ bình tĩnh nói: "Không có gì."
Hạ Thừa Lãng hơi chán nản. Hắn đã hy sinh nhan sắc, hơn nữa còn nói về chủ đề mờ ám như vậy, sao Thang Lục Viên lại không có chút phản ứng nào?
Ánh mắt Thang Lục Viên dời đến mái tóc ướt sũng đang nhỏ nước của Hạ Thừa Lãng. Cậu khép sách lại, đứng dậy tìm một chiếc khăn bông đưa cho Hạ Thừa Lãng: "Lau đi, máy sấy tóc trong nhà hỏng rồi, tôi chưa kịp đi mua."
Hạ Thừa Lãng nhận lấy khăn, hơi bực bội dùng sức vò vò mái tóc. Mái tóc đen bị hắn vò cho rối tung, chẳng những không làm mất đi vẻ đẹp của hắn mà ngược lại còn toát lên vẻ ngỗ nghịch.
Thang Lục Viên đi tới tủ lạnh lấy một chai nước. Khi quay lại, nhìn thấy Hạ Thừa Lãng đang đưa tay vò tóc, bước chân cậu khẽ khựng lại. Ánh mắt cậu dừng lại ở vòng eo và cơ bụng săn chắc của hắn, đột nhiên cảm thấy trong phòng hơi ngột ngạt, cậu mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác, rồi đi tới đưa nước cho hắn.
Hạ Thừa Lãng cầm lấy bình nước, nỗi phiền muộn vơi đi một chút. Hắn vừa mới tắm xong, quả thật có chút khát. Bề ngoài Thang Lục Viên trông lạnh lùng, nhưng thật ra lại rất chu đáo. Không biết có phải vì thường xuyên chăm sóc em trai mình không, nên cậu ấy mới biết cách chăm sóc người khác như vậy.
Hắn vừa cầm chai nước định mở nắp, nhưng đột nhiên dừng lại. Sau vài giây, hắn làm bộ "dùng sức" vặn nắp mấy lần, sau đó nhìn cái nắp vẫn không nhúc nhích, khó chịu nhíu mày, ngẩng đầu lên nói với Thang Lục Viên: "Nắp chai này chặt quá, tôi đau tay."
"..." Thang Lục Viên khẽ nhướng mày, nhận lấy chai nước. Sau khi vặn nắp chai ra, đưa lại cho Hạ Thừa Lãng, đồng thời tặng kèm một ánh mắt khó nói hết thành lời. Môi cậu mấp máy, dường như muốn nói gì đó nhưng lại cố nén lại.
"Cảm ơn." Hạ Thừa Lãng nhận lấy chai nước, tỏ vẻ cảm kích.
Thang Lục Viên liếc mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, nói đầy ẩn ý: "Trời tối rồi."
Hạ Thừa Lãng giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu uống một hớp nước. Hắn hiểu ý Thang Lục Viên, nhưng vẫn chưa muốn rời đi nhanh như vậy, nên không trả lời mà hỏi ngược lại: "Có mặt nạ không?"
Hắn nhớ kỹ có một lần hắn đến nhà Trần Thiệp, tình cờ gặp bạn trai Omega của Trần Thiệp cũng ở đó. Omega đó sau khi tắm xong lập tức bắt đầu đắp mặt nạ.
"Hả?" Thang Lục Viên hơi sững sờ.
Hạ Thừa Lãng sờ mặt, mặt dày nói: "Tôi muốn đắp mặt nạ. Tôi có thói quen đắp mặt nạ sau khi tắm, nếu không da sẽ bị khô." Hắn nhớ lại lời bạn trai của Trần Thiệp từng nói, giải thích: "Sau khi tắm rửa xong, các lỗ chân lông trên da giãn ra, đắp mặt nạ sẽ có hiệu quả tốt nhất, có thể hấp thụ dưỡng chất rất tốt..."
Thang Lục Viên không thể chịu đựng thêm nữa, nhanh chóng ngắt lời hắn: "Không có, tôi với Thất đệ đều không có thói quen đắp mặt nạ."
"Ồ..." Hạ Thừa Lãng hơi thất vọng. Hắn còn tưởng rằng tất cả Omega đều đắp mặt nạ. Hắn giả vờ thất vọng cụp mi mắt, nhưng trong lòng lại nghĩ còn lý do gì để ở lại lâu hơn một chút nữa không.
Thang Lục Viên cũng không nhìn ra tâm tư nhỏ nhặt của hắn, mà liếc nhìn trời bên ngoài, nói: "Cậu nhanh về đi, nếu không người nhà sẽ lo lắng."
Lời cậu vừa dứt, bên ngoài bỗng có một tia sét xé ngang bầu trời, trong nháy mắt chiếu sáng cả căn phòng. Theo sau là tiếng sấm vang ầm ầm, rồi mưa lớn đột ngột trút xuống, những hạt mưa tí tách rơi trên cửa sổ, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Lòng Hạ Thừa Lãng khẽ động. Khi một tiếng sét khác giáng xuống, hắn kêu lên một tiếng rồi nhào vào lòng Thang Lục Viên, diễn một màn "chim lớn nép vào người". Cơ thể to lớn của hắn cố gắng rúc vào lòng Thang Lục Viên, không ngừng "run lẩy bẩy".
Cơ thể Thang Lục Viên cứng đờ người trong chốc lát, không thể tin nổi cúi đầu nhìn xuống lồng ngực đột nhiên có thêm một Hạ Thừa Lãng.
Trên khuôn mặt thường ngày vẫn lạnh nhạt của cậu hiện lên vẻ kinh ngạc: "Cậu... cậu sợ sấm sét sao?"
"Ừm!" Trong lòng cậu, Hạ Thừa Lãng yếu ớt gật đầu, "Sét đáng sợ lắm, người ta là Omega mà."
Trán Thang Lục Viên giật giật, cuối cùng không nhịn được nữa mà nói ra điều bấy lâu cậu muốn nói: "Dù cậu có là Omega thì vẫn là đàn ông mà."
Hạ Thừa Lãng nghẹn lời một lát, hỏi ngược lại: "...Đàn ông thì không được sợ sét đánh sao?"
Thang Lục Viên im lặng... dường như không thể phản bác.
"Đàn ông thì không thể bị tê chân không đi nổi sao? Đàn ông thì không thể không vặn được nắp chai sao? Đàn ông thì không được đắp mặt nạ sao?" Hạ Thừa Lãng được đằng chân lân đằng đầu, liên tục đặt câu hỏi, cảm thấy mình đúng là một tiểu tác tinh, còn thấy rất vui vẻ.
"...Tôi rất xin lỗi cậu." Thang Lục Viên cúi đầu nhìn cánh tay cường tráng lực lưỡng không thể vặn mở nắp chai, nói lời xin lỗi chân thành.